Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 541: CHƯƠNG 541: TIN ĐỘNG TRỜI

Diệp Lăng Phi không ngờ Trịnh Khả Nhạc lại ở trong phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết. Hắn vội vã lao đến đây là để làm rõ tại sao cô lại có thể mang thai.

Tiếng hét này của Diệp Lăng Phi đã bị Trịnh Khả Nhạc nghe thấy hết. Mang theo một bụng nghi ngờ, Trịnh Khả Nhạc bước ra khỏi phòng làm việc. Sắc mặt Trương Lộ Tuyết tái đi, cô tức giận quát:

- Rốt cuộc anh muốn làm gì hả?

Diệp Lăng Phi thấy Trương Lộ Tuyết tức giận, trong lòng cũng cảm thấy lúc nãy mình có phần hơi hấp tấp. Hắn bước tới trước cửa phòng làm việc, mở cửa ra thì thấy Trịnh Khả Nhạc đang đứng nép bên ngoài, thò cổ ra định nghe trộm. Diệp Lăng Phi nhìn Trịnh Khả Nhạc, nói:

- Mau đi làm việc đi, đừng ở đây nghĩ vớ vẩn. Không có chuyện gì nữa rồi. Nhớ kỹ, không được đi nói linh tinh những chuyện vừa nghe được. Nếu không, anh sẽ không tha cho em đâu.

Trịnh Khả Nhạc bĩu môi, khẽ nói:

- Giám đốc Diệp, thế thì anh phải hối lộ gì cho em đấy.

Diệp Lăng Phi không nói nhiều với cô, hắn đóng sầm cửa phòng làm việc lại rồi khóa trái, xong mới chậm rãi bước về phía Trương Lộ Tuyết.

Trương Lộ Tuyết đang ngồi trên ghế. Cô mặc một bộ đồ công sở màu trắng, tôn lên thân hình vốn bốc lửa nay lại càng thêm quyến rũ với những đường cong ba vòng đâu ra đấy. Đặc biệt là khuôn mặt đang điểm chút giận dữ, càng làm tăng thêm nét mê hoặc lòng người.

Diệp Lăng Phi bước tới bên cạnh Trương Lộ Tuyết, mở miệng nói:

- Lộ Tuyết, tôi có hơi hấp tấp. Nhưng tôi vẫn không hiểu, sao cô có thể có thai được?

Trương Lộ Tuyết lườm Diệp Lăng Phi một cái rồi nhấc chân phải vắt lên chân trái, vừa khéo để hắn nhìn thấy cặp đùi thon đẹp ẩn sau đôi tất màu đen, vô tình để lộ ra chút gợi cảm. Thấy bộ dạng này của Diệp Lăng Phi, Trương Lộ Tuyết liền nghĩ ngay tới chuyện hôm đó, trong lòng bừng lên ngọn lửa, quát:

- Nhìn gì hả, cũng đâu phải lần đầu được thấy.

Nói xong, cô liền cảm thấy mình đã lỡ lời, vội vàng chữa lại:

- Chuyện tốt anh làm thì tự anh rõ nhất, đừng hỏi tôi.

Diệp Lăng Phi không hiểu, nói:

- Lộ Tuyết, tất nhiên tôi nhớ chuyện tôi làm tối hôm đó. Nhưng tôi nhớ hôm ấy cô đã uống thuốc tránh thai rồi mà. Sao giờ lại có thai được? Tôi thực sự không hiểu.

Câu này của Diệp Lăng Phi vốn không có ý gì, nhưng Trương Lộ Tuyết nghe thấy lại hiểu lầm. Cô đứng phắt dậy, trừng mắt, tức giận nói:

- Anh là tên khốn nạn, anh đang nghi ngờ tôi có quan hệ với người đàn ông khác rồi lừa anh hả? Khốn kiếp, lần đầu tiên của tôi cứ thế bị anh cướp mất, giờ anh còn đứng đây hạ nhục tôi sao? Tôi nhất định sẽ không tha cho anh đâu. Dù có chết, tôi cũng sẽ kéo anh chết cùng.

Trương Lộ Tuyết một khi đã tức giận thì chẳng cần giữ ý tứ gì nữa. Cô đưa tay tóm lấy cánh tay Diệp Lăng Phi. Thấy sự tình không ổn, hắn thầm mắng mình sao lại tự nhiên chọc giận cô làm gì. Diệp Lăng Phi vội vàng đưa hai tay nắm lấy tay Trương Lộ Tuyết, nhưng cô không chịu thua đơn giản như thế, há miệng cắn vào tay hắn. Thấy cứ thế này cũng không phải là cách hay, hắn liền một tay ôm eo nhấc bổng Trương Lộ Tuyết lên, bước vào phòng nghỉ rồi ném cô xuống giường.

- Làm gì thế hả? Tôi có nói gì sai đâu chứ. Tôi chỉ muốn hỏi cho rõ thôi mà.

Mông của Trương Lộ Tuyết va mạnh xuống giường, đau điếng. Cô cau mày, bật dậy, hai tay lại tóm lấy Diệp Lăng Phi. Hắn liền tóm chặt lấy hai tay cô, ghì người xuống, đè chặt Trương Lộ Tuyết trên giường. Hai tay Trương Lộ Tuyết bị Diệp Lăng Phi kìm chặt không sao động đậy được. Đôi chân cô cũng gắng sức giãy giụa nhưng không đấu lại được hắn.

Trương Lộ Tuyết chống cự hồi lâu cũng vô ích, cuối cùng, cô đành buông xuôi, nằm trên giường thở dốc. Cặp mắt long lanh diễm lệ trừng trừng nhìn Diệp Lăng Phi.

Môi của hai người gần kề, đều có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương. Thấy Trương Lộ Tuyết không còn chống cự nữa, Diệp Lăng Phi mới mở miệng nói:

- Lộ Tuyết, tôi không có ý gì khác, chỉ là muốn biết rốt cuộc chuyện này là thế nào. Nếu đứa bé đúng là của tôi thì tôi sẽ chịu trách nhiệm.

- Chịu trách nhiệm, anh định chịu thế nào đây?

Trương Lộ Tuyết nói:

- Ly hôn với Bạch Tình Đình, kết hôn với tôi à?

Thấy vẻ lưỡng lự của Diệp Lăng Phi, cô liền lạnh lùng hắng giọng:

- Dù anh có ly hôn với Bạch Tình Đình thì tôi cũng không bao giờ lấy anh.

Nói xong, Trương Lộ Tuyết lại thở dài một hơi, nói tiếp:

- Anh là tên khốn nạn. Mau buông tôi ra. Đè lên người tôi thế này sao tôi thở được?

- À!

Diệp Lăng Phi nghe vậy liền vội vàng đứng dậy. Trương Lộ Tuyết quay người ngồi dậy. Lúc này, cơn tức giận của cô đã giảm đi phần nào. Cô chỉnh lại quần áo đã bị Diệp Lăng Phi làm cho xộc xệch, nhìn hắn và nói:

- Anh không cần phải lo. Dù tôi có thai con của anh đi nữa thì tôi cũng sẽ phá nó đi. Tôi không muốn hủy hoại cả đời mình.

Nghe xong câu này, Diệp Lăng Phi liền cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Hóa ra náo loạn một hồi, Trương Lộ Tuyết không hề có thai. Thấy bộ dạng thở phào của hắn, không hiểu tại sao trong lòng cô lại cảm thấy hơi quặn đau. Cô và Bạch Tình Đình tranh giành mãi, cuối cùng Bạch Tình Đình lại có được người chồng yêu thương cô hết mực, còn mình vẫn chỉ đơn côi một bóng.

Trương Lộ Tuyết thất thần thở dài, miệng lẩm bẩm:

- Có lẽ lần này, tôi đã thua rồi.

- Lộ Tuyết, cô nói gì?

Diệp Lăng Phi nghe thấy Trương Lộ Tuyết lẩm bẩm cái gì đó nên hỏi lại. Cô không thèm để ý tới câu hỏi của hắn, xuống giường, quay trở về phòng làm việc.

- Diệp Lăng Phi, tôi tìm anh là vì chuyện của tập đoàn. Chỉ tại anh không chịu quay về nên trong lúc cấp bách tôi mới nói dối mình có thai.

Sau khi Trương Lộ Tuyết bình tĩnh lại, cô mới từ từ nói:

- Sau này anh không được nhắc tới chuyện này nữa. Giữa tôi và anh chỉ có quan hệ công việc, không được có bất kỳ quan hệ nào khác.

- Được, được thôi!

Diệp Lăng Phi thầm thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng: “Không có quan hệ gì là tốt nhất. Mình không muốn tự tìm rắc rối cho bản thân.”

Lúc nãy Trương Lộ Tuyết tức giận với Diệp Lăng Phi, phần lớn là do tâm trạng cô không tốt. Bố xảy ra chuyện, tập đoàn Tân Á cũng liên tục gặp rắc rối. Cô định tìm Diệp Lăng Phi bàn bạc nhưng hắn lại cứ đùn đẩy, không chịu quay về. Những chuyện này cộng lại mới khiến cô tức quá hóa liều, nói dối mình có thai để ép hắn nhanh chóng trở về tập đoàn.

Quả nhiên chiêu này rất hữu dụng. Sau khi nghe tin Trương Lộ Tuyết có thai, Diệp Lăng Phi liền vội vàng chạy về ngay.

Trương Lộ Tuyết gọi Diệp Lăng Phi ngồi xuống. Cô nhìn hắn một cái, sau đó mới nói:

- Diệp Lăng Phi, anh là đại cổ đông của tập đoàn. Tôi nghĩ anh có quyền được biết. Trưa nay, có người đã bán tháo một lượng nhỏ cổ phần của tập đoàn Tân Á.

Diệp Lăng Phi không nói gì, chỉ rút điện thoại ra nhìn giờ, rồi bình thản nói:

- Lộ Tuyết, cô xem, cũng sắp mười hai giờ rồi. Chúng ta đi ăn trước đã, ăn xong rồi nói được không?

- Chẳng lẽ anh thật sự không hiểu ý nghĩa của chuyện này sao?

Trương Lộ Tuyết vô cùng khó chịu với thái độ này của Diệp Lăng Phi. Nếu cô không biết hắn là cổ đông lớn nhất của tập đoàn thì chẳng nói làm gì, đằng này hắn lại thể hiện thái độ chẳng thèm quan tâm tới chuyện sống còn của tập đoàn Tân Á. Điều này khiến cô rất tức giận. Đối với Trương Lộ Tuyết, Diệp Lăng Phi đã là cổ đông lớn nhất thì phải có trách nhiệm giải quyết chuyện của tập đoàn.

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Tôi không rành mấy chuyện này lắm, sao biết được.

Nói rồi, hắn đột nhiên cau mày, tay phải ôm bụng:

- Tôi thật sự đói lắm rồi. Cứ đói là bụng tôi lại đau. Thế này nhé, chúng ta cùng đi ăn cơm. Cô có thể vừa ăn vừa nói với tôi. À đúng rồi, tôi nhớ cạnh đại sảnh công ty mình mới mở một quán lẩu, nghe nói lẩu ở đó cũng không tồi. Chúng ta đi ăn chứ!

Cơn tức giận của Trương Lộ Tuyết vừa vơi đi không ít, nghe xong câu này của Diệp Lăng Phi lại đùng đùng bốc lên. Cô giận dữ nói:

- Tôi không đi, anh muốn ăn thì tự đi đi.

Diệp Lăng Phi cười, đứng dậy mở miệng nói:

- Thế tôi đi đây. Nếu tôi có về muộn thì cũng đừng trách tôi nhé!

Trương Lộ Tuyết nghe xong liền cau mày. Giờ tập đoàn Tân Á như rắn mất đầu. Tuy cô là tổng giám đốc nhưng dù sao cũng còn trẻ, căn bản khó có thể một mình quản lý cả tập đoàn. Trần Ngọc Đình là nhân viên lão làng nhưng lại không có cổ phần, cũng khó có thể giúp cô đưa ra những quyết sách quan trọng. Còn về phía các cổ đông trong hội đồng quản trị, sau vụ của Tiền Thường Nam, Trương Lộ Tuyết không còn tin tưởng bất cứ ai. Hy vọng duy nhất hiện nay của cô chỉ có Diệp Lăng Phi.

Theo Trương Lộ Tuyết, con người Diệp Lăng Phi không đơn giản như vẻ bề ngoài của hắn. Chỉ cần nhìn vào việc một mình hắn nắm giữ 55% cổ phần của tập đoàn là đủ biết hắn là kẻ có đầu óc tính toán.

Hiện tại, Trương Lộ Tuyết không dám coi thường Diệp Lăng Phi. Cô nghĩ một lát, rồi gọi hắn lại khi hắn đang định mở cửa bước ra:

- Được, anh đợi tôi một lát. Tôi và anh cùng ra ngoài ăn cơm.

- Thế mới phải chứ!

Diệp Lăng Phi quay người lại, ngồi xuống chiếc ghế sofa cạnh cửa sổ, châm một điếu thuốc hút, đợi Trương Lộ Tuyết thu dọn đồ đạc.

Trương Lộ Tuyết gạt các công văn trên bàn sang một bên, tắt máy tính. Sau khi đứng dậy lấy túi xách, cô lại nhìn về phía bàn làm việc, xác định mọi thứ đã được sắp xếp hoàn chỉnh, cô mới bước về phía cửa.

- Khả Nhạc, chiều nay có thể tôi sẽ về muộn một chút. Nếu có ai tới tìm thì bảo họ gọi điện cho tôi nhé.

Trương Lộ Tuyết vừa bước ra khỏi phòng làm việc liền dặn dò Trịnh Khả Nhạc:

- Còn nữa, thông báo cho Phó Tổng giám đốc Trần, cuộc họp lãnh đạo cấp cao lúc một giờ chiều nay sẽ do cô ấy chủ trì.

Trịnh Khả Nhạc ghi lại. Trương Lộ Tuyết giao việc xong liền cùng Diệp Lăng Phi bước về phía thang máy.

Trịnh Khả Nhạc nhìn theo bóng hai người rời đi, miệng lẩm bẩm:

- Chuyện này là thế nào? Chẳng lẽ tổng giám đốc Trương có thai thật rồi, mà còn là con của Diệp đại ca?

Vừa nghĩ tới đây, Trịnh Khả Nhạc liền mím chặt đôi môi hồng của mình lại, cười thầm. Cô bắt đầu tính toán xem có nên nói cho Từ Oánh biết tin động trời này của tập đoàn Tân Á không.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!