Buổi trưa, những người ăn lẩu không nhiều. Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết vừa bước vào quán lẩu liền thu hút ánh mắt của không ít cánh mày râu. Trương Lộ Tuyết mặc bộ đồ OL màu trắng. Thân hình chữ S bốc lửa của cô cùng khuôn mặt thanh thoát như thiên thần khiến người khác cảm thấy rung động.
Nhất là cặp mông cong vút của Trương Lộ Tuyết càng làm cho những gã đàn ông có cảm tình đặc biệt với trang phục công sở cảm thấy cô gái vừa xuất hiện đây chính là nữ thần trong lòng họ.
Trương Lộ Tuyết không thích ánh mắt của những gã đàn ông kia nhìn mình. Cô cũng có sự nhạy cảm bản năng của con gái, dù những gã đó dùng ánh mắt háo sắc trộm nhìn vòng ba của cô từ phía sau cũng làm cho cô cảm thấy cả người không thoải mái.
Hai người lên tầng hai của quán lẩu. Sau khi tìm chỗ ngồi xong, nhân viên phục vụ liền bước tới, hỏi hai người muốn dùng gì. Diệp Lăng Phi cầm thực đơn lên, nói:
- Cho tôi nồi lẩu uyên ương.
Trương Lộ Tuyết rất nhạy cảm với từ “uyên ương” này. Vừa nghe thấy Diệp Lăng Phi gọi lẩu uyên ương liền phản đối:
- Không!
- Được, vậy không chọn lẩu uyên ương nữa. Cho tôi loại bình thường được rồi, không cay nhé.
Diệp Lăng Phi cũng không so đo với Trương Lộ Tuyết. Hắn lại gọi thêm ba đĩa thịt bò Mỹ, hai đĩa rau. Gọi xong, hắn đưa thực đơn cho Trương Lộ Tuyết, nói:
- Lộ Tuyết, còn lại cô tự chọn đi. Tôi không biết gọi rau, chỉ biết ăn thôi.
Trương Lộ Tuyết chỉ gọi thêm một đĩa tiết vịt liền đưa thực đơn lại cho nhân viên phục vụ, mở miệng nói:
- Tạm thời vậy thôi đã!
- Thế này cô không cảm thấy ít sao?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Trương Lộ Tuyết nhìn Diệp Lăng Phi một cái, nói:
- Không đủ thì gọi tiếp. Con người anh sao thích phung phí thế hả?
Diệp Lăng Phi cười hì hì nói:
- Lộ Tuyết, xem ra cô rất tiết kiệm nhỉ!
Trương Lộ Tuyết không muốn đấu khẩu với Diệp Lăng Phi. Cô lại gọi thêm một chai Coca lớn. Lúc này, Diệp Lăng Phi mới nhớ ra mình chưa gọi đồ uống, hắn vội vàng bổ sung:
- Cho hai chai bia nhé.
- Bia làm gì chứ. Uống Coca đi!
Trương Lộ Tuyết nói:
- Đàn ông các anh suốt ngày uống bia rượu. Không biết bia rượu rất có hại cho sức khoẻ sao? Hơn nữa, chiều anh còn phải làm việc. Buổi trưa chỉ được uống Coca thôi. Không thấy tôi gọi một chai Coca lớn sao? Không được uống rượu.
- Được, thế tôi uống Coca!
Diệp Lăng Phi nói xong, nhìn Trương Lộ Tuyết cười toe toét. Điệu cười của hắn khiến Trương Lộ Tuyết nổi da gà. Cô nhìn lại trang phục của mình, không hiểu hỏi:
- Sao thế? Chẳng lẽ tôi có gì không ổn sao?
- Không phải, tôi cảm thấy cô rất đáng yêu.
Trương Lộ Tuyết sầm mặt lại, mở miệng nói:
- Diệp Lăng Phi, đừng tưởng tôi đối xử tốt với anh là anh được đà lấn tới nhé!
- Tôi có làm gì đâu. Chỉ là khen cô thôi mà. Chẳng lẽ khen cô cũng sai sao?
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Cô quả thật không tệ, chỉ có điều tính tình hơi nóng nảy một chút thôi. Nếu thay đổi một chút, có lẽ sau này sẽ tìm được người chồng tốt.
Trương Lộ Tuyết nghe xong, đôi má hồng phủ thêm một lớp sương mỏng, nắm đấm vung về phía Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi một tay nắm chặt lấy nắm đấm của Trương Lộ Tuyết, mạnh mẽ kéo tay cô về phía mình.
- Anh làm gì thế hả?
Trương Lộ Tuyết hỏi.
- Để tôi xem tướng tay cho cô. Tôi đây cũng biết xem tướng tay đó.
Tay trái Diệp Lăng Phi nắm lấy cổ tay của Trương Lộ Tuyết. Tay phải gỡ nắm đấm của cô ra, ra vẻ chuẩn bị xem tướng.
- Từ đường chỉ tay của cô có thể thấy, hôn nhân của cô rất hạnh phúc. Cô sẽ có một gia đình hạnh phúc.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa chỉ vào đường vân trong lòng bàn tay Trương Lộ Tuyết:
- Thấy đường này không, đây là đường hôn nhân. Đường hôn nhân của cô kéo dài thẳng tắp, ở giữa không hề có một nhánh rẽ nào. Điều này chứng tỏ hôn nhân của cô rất hạnh phúc.
Trương Lộ Tuyết là con gái, mà con gái thì rất tin vào cung hoàng đạo và tướng tay. Diệp Lăng Phi vừa nói xong, Trương Lộ Tuyết liền cúi đầu qua, theo lời Diệp Lăng Phi nhìn đường chỉ tay của mình. Cô hỏi:
- Anh nói hôn nhân của tôi rất hạnh phúc!
- Đúng vậy, ít nhất có thể thông qua lòng bàn tay cô, thấy cô và chồng cô luôn sống hạnh phúc. Ừm, nhìn từ điểm xuất phát của đường hôn nhân, ở đó rất đơn giản, có nghĩa là trước khi cô kết hôn, cuộc sống tình cảm của cô khá đơn giản. Thậm chí có thể nói là cô chỉ có một người bạn trai.
- Anh...
Diệp Lăng Phi vừa nói tới đây, Trương Lộ Tuyết liền đột ngột rút mạnh tay lại, lẩm bẩm:
- Anh chỉ nói vớ vẩn!
Nói xong, cô liền cúi đầu xuống, không thèm để ý đến Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi không ngờ Trương Lộ Tuyết lại đột nhiên xấu hổ. Hắn chỉ hiểu một chút về tướng số, muốn thông qua cách xem tướng tay để khuyên bảo Trương Lộ Tuyết, để cô không nghĩ rằng cuộc đời mình đã bị hắn hủy hoại. Nhưng biểu hiện lúc này của Trương Lộ Tuyết khiến Diệp Lăng Phi không sao hiểu nổi.
Diệp Lăng Phi lúc nãy nói cuộc sống tình cảm của Trương Lộ Tuyết rất đơn giản. Đối với Trương Lộ Tuyết mà nói, quan hệ nảy sinh giữa cô và Diệp Lăng Phi, trên một góc độ nào đó có thể nói cô đã có quan hệ với hắn. Trương Lộ Tuyết không phải là một cô gái tùy tiện. Ngược lại, cô là một cô gái có phần bảo thủ. Lần đầu tiên bị Diệp Lăng Phi cướp mất, trong lòng Trương Lộ Tuyết cho rằng cô và người đàn ông này không thể không có dính líu. Cô hận người đàn ông này, nhưng lại không thể không nghĩ tới hắn. Ai bảo lần đầu tiên quý giá nhất của cô lại bị người đàn ông này cướp mất chứ?
Trương Lộ Tuyết sau khi nghe xong câu phán này của Diệp Lăng Phi thì trong lòng rất mâu thuẫn. Cô nghĩ, chẳng lẽ ông trời lại đùa giỡn với cô như thế, muốn cô và Bạch Tình Đình ngay cả trong chuyện lấy chồng cũng phải phân tranh cao thấp.
Diệp Lăng Phi lại không phải thần tiên. Hắn sao hiểu được tâm sự của con gái. Nhìn Trương Lộ Tuyết cúi đầu xuống, Diệp Lăng Phi thầm đoán xem cô rốt cuộc đang nghĩ gì.
Nhân viên phục vụ đưa Coca, nồi lẩu và một số đồ đã gọi lên. Diệp Lăng Phi cầm lấy chai Coca, rót cho Trương Lộ Tuyết một cốc, rồi mới rót cho mình. Rót xong, hắn để cốc Coca sang một bên, vừa đợi nước lẩu sôi vừa hỏi:
- Lộ Tuyết, lúc nãy không phải cô định bàn công việc với tôi sao? Giờ đang tiện đó, cô nói đi.
Trương Lộ Tuyết vốn định cùng Diệp Lăng Phi bàn chuyện công việc. Vừa rồi bị hắn xem tướng tay nên mới nhất thời quên mất. Giờ được Diệp Lăng Phi nhắc nhở, cô mới nhớ ra mục đích cùng hắn tới đây ăn lẩu không phải là để nói chuyện yêu đương trai gái mà là chuyện công việc. Trương Lộ Tuyết thầm khinh thường mình, sao có thể quên mất công việc như thế chứ. Cô phải hận người đàn ông này mới đúng. Nhưng lúc này, cô lại hận không nổi.
Trương Lộ Tuyết chưa hề trải qua chuyện một mình cùng Diệp Lăng Phi ăn lẩu. Tâm trạng của cô lúc này có chút phức tạp. Một cảm giác khó tả nhưng lại rất rõ ràng.
Trương Lộ Tuyết gạt những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu sang một bên. Hai tay cô đặt lên bàn, nhìn Diệp Lăng Phi nói:
- Tôi muốn nói với anh về chuyện biến động cổ phiếu của Tập đoàn Tân Á trên sàn giao dịch. Tôi nghi ngờ có người đang bán tháo cổ phiếu của tập đoàn.
Diệp Lăng Phi gật gật đầu, nói:
- Chuyện này rất bình thường. Toàn bộ cổ phần của Tập đoàn Tân Á lại không phải nằm trong tay tôi. Nói không chừng có người muốn đổi toàn bộ cổ phiếu của tập đoàn trong tay họ thành tiền mặt. Chuyện này thì có gì mà nghiêm trọng chứ.
- Chuyện không đơn giản như thế. Tôi đã điều tra, đại bộ phận cổ phiếu của Tập đoàn Tân Á trên thị trường đều nằm trong tay anh.
Trương Lộ Tuyết nói tới đây, liền nhìn Diệp Lăng Phi một cái, nhỏ giọng nói:
- Anh đã sớm làm việc đó rồi, có lẽ là từ năm ngoái, đúng không?
- Rất thông minh!
Diệp Lăng Phi không hề phủ nhận, nói:
- Cứ nói tiếp đi.
- Theo tình hình hiện nay, nếu không phải do anh bán tháo cổ phiếu, việc đó có nghĩa là cổ đông khác đang bán tháo.
Trương Lộ Tuyết nói:
- Cho dù là ai đang bán tháo cổ phiếu của Tập đoàn Tân Á đi chăng nữa thì trong đó nhất định có âm mưu gì đó. Tôi linh cảm thấy đây không phải là chuyện tốt, thế nên mới vội vàng gọi anh về. Theo tôi thấy, người có thể giúp tôi trong Tập đoàn Tân Á chỉ có anh thôi.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Xem ra tôi trở thành người quan trọng rồi. Có thể khiến Lộ Tuyết nhà ta... À, không, tôi nói sai rồi. Phải là Trương Lộ Tuyết quan tâm như vậy khiến tôi được sủng ái mà lo sợ rồi.
Không ngờ rằng Trương Lộ Tuyết không hề so đo với Diệp Lăng Phi câu "Lộ Tuyết nhà ta" mà còn hỏi thẳng:
- Anh định thế nào?
- Làm sao đây? Để tôi lấp đầy bụng đã rồi nói tiếp nhé.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Người là sắt, cơm là thép. Một bữa không ăn là đói rã rời đó. Nào, cho thịt vào trước đã. Chúng ta vừa ăn vừa nói.
Nói xong, Diệp Lăng Phi liền gắp thịt cho vào nồi lẩu. Trương Lộ Tuyết cũng cho tiết vịt vào. Cô vừa cho vừa nói:
- Sao không có vị cay? Sao không chọn lẩu uyên ương?
- Do ai đó không muốn.
Diệp Lăng Phi nhân cơ hội nói.
Trương Lộ Tuyết giờ mới nhớ ra lúc nãy mình đã nói không muốn. Cô đột nhiên lộ ra một chút nũng nịu bẩm sinh của con gái. Miệng khẽ hừ một tiếng, nói:
- Tôi mà biết thì đã nói muốn cả nồi lẩu này đều cay rồi.
Hai người ăn đến mồ hôi chảy ròng ròng. Chai Coca đó trong chốc lát đã được uống hết. Diệp Lăng Phi định gọi bia ra nhưng nghĩ đi nghĩ lại lại thôi, đổi thành một chai Coca lớn khác. Đĩa trên bàn trong chốc lát đều hết sạch. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Lộ Tuyết, cô ăn cũng không ít nhỉ. Sao không thấy cô béo vậy?
- Chẳng lẽ cứ ăn nhiều là béo sao? Lý luận vớ vẩn ở đâu thế.
Trương Lộ Tuyết nói:
- Tôi thuộc tuýp người ăn mãi không béo.
- Thế gọi thêm hai đĩa thịt nữa nhé!
Diệp Lăng Phi gọi nhân viên phục vụ đến, lại gọi thêm hai đĩa thịt nữa. Hai người đang gắp thịt, Diệp Lăng Phi cố ý cướp lấy miếng thịt đã được Trương Lộ Tuyết gắp. Trương Lộ Tuyết chỉ lườm hắn chứ không hề tức giận.
Khi hai đĩa thịt gọi thêm được ăn hết, hai người mới cảm thấy bụng mình no căng. Diệp Lăng Phi thanh toán xong, liền cùng Trương Lộ Tuyết bước ra khỏi quán lẩu.
Khi hai người quay về Tập đoàn Tân Á thì đã là một rưỡi chiều. Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi đi thẳng tới phòng làm việc của cô. Diệp Lăng Phi ngồi lên ghế sofa, dang chân châm thuốc hút. Trương Lộ Tuyết liền ngồi đối diện với hắn, tiếp tục bàn chuyện cổ phiếu.
- Diệp Lăng Phi, anh thấy chuyện này thế nào?
Trương Lộ Tuyết hỏi.
- Chuyện tốt!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Tôi thấy chuyện này đối với Tập đoàn Tân Á là chuyện tốt. Nếu có người đang nhắm vào Tập đoàn Tân Á thì đối với chúng ta là chuyện tốt. Chúng ta đang cải tổ, không sợ bất cứ vấn đề gì. Cùng lắm thì làm lại từ đầu là được chứ gì.
Diệp Lăng Phi nói tới đây bỗng nhiên dừng lại, sau đó nói tiếp:
- Tôi quên mất một chuyện. Tiền Thường Nam dạo này đang qua lại với người làm trong ngành chứng khoán.