Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 543: CHƯƠNG 543: THỎ CON KHÔNG VUI

Diệp Lăng Phi nhắc đến chuyện Tiền Thường Nam đang giao du với người trong giới chứng khoán. Bề ngoài có vẻ như vô tình, nhưng thực tế hắn lại muốn nói cho Trương Lộ Tuyết biết, mục đích là để cô nhận ra kẻ đứng sau giật dây trong vụ cổ phiếu lần này rất có thể là Tiền Thường Nam.

Trương Lộ Tuyết nghe vậy liền giật mình hỏi:

— Bác Tiền đang kết giao với người trong giới chứng khoán?

— Ừm. Chuyện là lần trước tôi vô tình gặp được. Hình như là giám đốc Vương và giám đốc Trương, hai cố vấn đầu tư hàng đầu của công ty chứng khoán Đại Thành. Chẳng lẽ lại cần mời cả hai cố vấn đầu tư hàng đầu cùng một lúc sao?

Diệp Lăng Phi nói tiếp:

— Lộ Tuyết, tôi thấy chuyện cổ phiếu của Tập đoàn Tân Á lần này chắc chắn có liên quan tới Tiền Thường Nam. Rất có thể hắn đang định kiếm một khoản lớn trên thị trường cổ phiếu. Nếu đúng như vậy thì bây giờ cô nên chuẩn bị một khoản vốn kha khá đi!

— Chuẩn bị vốn? — Trương Lộ Tuyết không hiểu. — Sao phải chuẩn bị vốn? Chẳng lẽ Tiền Thường Nam vẫn còn định mua cổ phiếu của tập đoàn sao? Không đúng. Nếu là Tiền Thường Nam, hắn làm như thế thì thật sự rất khó hiểu. Cho dù hắn có muốn đổi tiền mặt đi nữa thì chúng ta cũng không nhất thiết phải chuẩn bị vốn. Chẳng lẽ vẫn còn có người định mua cổ phiếu của tập đoàn chúng ta?

— Không phải mua, mà có khả năng sẽ lũng đoạn cổ phiếu của Tập đoàn Tân Á. — Diệp Lăng Phi giải thích. — Rất đơn giản, nếu là tôi, tôi có thể bán cổ phiếu trong tay mình với mức giá cao để kiếm một khoản tiền lớn. Sau đó, tôi sẽ phối hợp với một số biện pháp tuyên truyền, tạo ra những thông tin bất lợi cho tập đoàn. Như thế, giá cổ phiếu của Tập đoàn Tân Á sẽ tụt dốc. Rồi tôi lại mua lại với giá thấp. Tiếp đó, tôi lại bán tháo ra, cuối cùng sẽ ép giá cổ phiếu của tập đoàn xuống mức thấp nhất rồi mua lại với số lượng lớn. Như vậy, tôi vừa có thể kiếm được một khoản tiền, quan trọng hơn cả là cổ phần trong tay sẽ nhiều hơn. Có thể tính đến việc chờ giá cổ phiếu của Tập đoàn Tân Á tăng lên rồi tiếp tục chuyển nhượng.

Diệp Lăng Phi kết luận:

— Nếu Tiền Thường Nam làm như thế này thật thì hắn sẽ kiếm được một khoản tiền kếch xù từ Tập đoàn Tân Á. Cô đừng quên Tiền Thường Nam đã làm Phó tổng giám đốc tập đoàn trong một thời gian dài, trong tay hẳn nắm không ít tư liệu cốt lõi. Nếu hắn muốn tạo dựng một số thông tin bất lợi cho tập đoàn thì đó là chuyện quá dễ dàng.

Trương Lộ Tuyết như bị dội một gáo nước lạnh. Cô nhìn Diệp Lăng Phi, khe khẽ gật đầu. Theo cô, những gì Diệp Lăng Phi nói rất có lý. Cô khẽ ngả người về phía trước, hết sức tập trung, hỏi:

— Vậy chúng ta phải làm sao?

— Tôi đã nói rồi, chuẩn bị một nguồn vốn lưu động lớn! — Diệp Lăng Phi đáp. — Có điều, trong thời gian ngắn, để cô chuẩn bị một lượng vốn lưu động lớn cũng không dễ dàng gì.

Câu này của Diệp Lăng Phi không phải có ý chê Trương Lộ Tuyết kém cỏi, mà cô thực sự không có năng lực như vậy. Nếu Trương Khiếu Thiên vẫn đang lãnh đạo tập đoàn, thông qua những mối quan hệ mà ông kết giao, thì còn có thể. Nhưng Trương Lộ Tuyết so với cha mình thực sự còn quá non kém. Điểm này chính cô cũng phải công nhận.

Diệp Lăng Phi nghĩ một lúc rồi nói:

— Thế này đi, tôi nghĩ chiều nay cô nên đến hỏi thăm mấy người bạn của bố cô, xem hai ngày tới có thể mượn được chút tiền không.

— Cái này… — Trương Lộ Tuyết lúng túng. — Tôi rất ít khi qua lại với bạn của bố. Trước giờ tôi đều ở nước ngoài học. Chuyện này…

— Bây giờ cô cứ nghe theo lời tôi, được chứ? — Diệp Lăng Phi cắt ngang, không cho Trương Lộ Tuyết cơ hội từ chối. — Tôi biết, với năng lực hiện nay của cô, vốn không thể trong thời gian ngắn kiếm được số tiền lớn như vậy. Nhưng dù sao cô cũng là Tổng giám đốc của tập đoàn, chuyện này bắt buộc cô phải trải qua. Nếu bây giờ cô không thể tự mình xuất hiện trước công chúng để chứng tỏ thân phận Tổng giám đốc của mình thì làm sao có thể xây dựng được quyền uy trong Tập đoàn Tân Á chứ? Cho nên, chiều nay dù thế nào đi nữa cô cũng phải đi thăm hỏi một chuyến. Lần này chỉ là cơ hội để cô thể hiện thôi. Không phải lo, dù thành công hay thất bại cũng sẽ là kinh nghiệm rất quý báu cho cô sau này.

Trương Lộ Tuyết gật đầu, lại hỏi:

— Nếu tôi không mượn được tiền thì làm thế nào?

— Nếu cô không mượn được thì đến tìm tôi. Tôi còn có một số bạn bè. Chuyện này cô không cần phải lo. — Diệp Lăng Phi trấn an. — Dù sao tôi cũng là đại cổ đông của Tập đoàn Tân Á, không thể trơ mắt nhìn Tiền Thường Nam biến tập đoàn thành cây hái tiền của hắn được.

— Được, vậy giờ tôi đi làm luôn. — Trương Lộ Tuyết không còn thắc mắc gì nữa, lập tức đồng ý.

Diệp Lăng Phi rời khỏi phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết. Hắn rất thích phong cách làm việc nhanh nhẹn của cô. Lúc hắn về tới bộ phận, không khí rất yên ắng. Diệp Lăng Phi cảm thấy lạ, trong phòng chỉ còn lác đác vài người, bao gồm cả Đường Hiểu Uyển.

Diệp Lăng Phi gọi Đường Hiểu Uyển lại:

— Hiểu Uyển, tới văn phòng của anh nhé, anh có chuyện muốn nhờ em.

— Vâng!

Đường Hiểu Uyển đồng ý, liền nhanh chóng thu dọn giấy tờ đang ngổn ngang trên bàn, sửa sang lại đồng phục rồi bước theo Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi mở cửa phòng, bước vào trước. Lúc Đường Hiểu Uyển bước vào, cô thuận tay đóng cửa lại. Nhưng nghĩ ngợi một chút, cô lại quay người, mở cửa ra.

Thấy Đường Hiểu Uyển đóng xong lại mở, Diệp Lăng Phi cười thầm, hỏi:

— Hiểu Uyển, em đang làm gì thế?

Đường Hiểu Uyển khẽ nói:

— Em… em nghĩ có thể có người tới tìm anh nên em để cửa mở cho tiện.

— Đóng cửa vào đi. Anh không thích mở cửa văn phòng như thế. Dù sao bên ngoài còn có Từ Oánh, không cần lo có ai đó tới tìm anh đâu.

Đường Hiểu Uyển nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền đóng cửa phòng lại. Diệp Lăng Phi ngồi vào bàn làm việc, gọi cô ngồi xuống ghế đối diện. Hắn vừa mở máy tính vừa hỏi:

— Hiểu Uyển, những người khác trong phòng đâu rồi?

— Diệp đại ca, anh không biết sao? — Đường Hiểu Uyển hỏi lại.

— Anh biết gì cơ?

— Mọi người trong phòng đều bị điều tới bộ phận khác giúp đỡ cả rồi. Vì công việc của bộ phận mình ít, không cần tới nhiều người như thế, nên hầu hết đều bị điều đi rồi. — Đường Hiểu Uyển giải thích. — Giờ trong bộ phận chỉ còn có sáu bảy người thôi.

— Ừ nhỉ, anh quên mất.

Diệp Lăng Phi giờ mới nhớ ra. Lần trước sau khi bị Tiền Thường Nam làm loạn, hắn muốn hẹn John Davis tới cải tổ lại, phòng tạm nghỉ một thời gian nên lượng công việc cũng giảm hẳn, giờ chỉ còn là một bộ phận thông thường. Diệp Lăng Phi nhìn Đường Hiểu Uyển, cười nói:

— Hiểu Uyển, anh tiết lộ cho em một bí mật. Tuần sau, phương án cải tổ Tập đoàn Tân Á sẽ được đưa ra. Tới lúc đó mọi chuyện sẽ rõ ràng thôi.

Hắn cười nói tiếp:

— Có điều, anh có thể bảo đảm với em, dù có thay đổi thế nào, anh cũng sẽ giữ em bên cạnh anh, làm nhân viên đắc lực của anh.

Đường Hiểu Uyển mím môi cười:

— Diệp đại ca, em biết rồi.

— Biết rồi thì tốt. Em ra ngoài đi! — Diệp Lăng Phi cười nói.

Đường Hiểu Uyển vẫn ngồi yên không đứng dậy. Diệp Lăng Phi thấy lạ, liền hỏi:

— Hiểu Uyển, em có chuyện gì sao?

— Không ạ! — Đường Hiểu Uyển đáp. — Em chỉ là muốn… muốn có cơ hội được… được ở cùng với Diệp đại ca.

Nói xong, mặt cô liền đỏ ửng, vội chạy ra cửa, mở cửa rồi chạy biến ra ngoài.

Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu. Hắn lên mạng, đã lâu không đánh bài, vừa định chơi vài ván giết thời gian thì đột nhiên nhớ tới Điền Ny – cô gái mới có duyên gặp một lần. Hình như gần một năm rồi hắn và Điền Ny không liên lạc với nhau. Diệp Lăng Phi nhớ lại chuyện uống rượu hôm đó cùng cô, chớp mắt cái đã sắp một năm. Thời gian trôi thật nhanh.

Diệp Lăng Phi không đánh bài nữa, mà tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, chìm vào suy tư.

Điện thoại của Bạch Tình Đình đã đánh thức hắn. Diệp Lăng Phi liếc nhìn đồng hồ thì thấy sắp tới giờ tan ca. Hắn dụi mắt, nhận điện thoại.

Thì ra tối nay Bạch Tình Đình và bố cô đi thăm một người chú. Cô gọi điện để báo tối nay Diệp Lăng Phi không cần đợi cơm.

Cúp điện thoại, Diệp Lăng Phi đóng máy tính lại, ở trong phòng vận động gân cốt một chút. Hắn đứng trước cửa, nhắn tin cho Đường Hiểu Uyển, bảo tối nay hắn muốn cùng cô và Lý Khả Hân ăn cơm.

Đường Hiểu Uyển rất nhanh chóng trả lời, tin nhắn chỉ có một câu duy nhất:

“Anh Gấu, thỏ con hôm nay không vui.”

Diệp Lăng Phi nhìn tin nhắn liền phá lên cười. Đường Hiểu Uyển vốn có khuôn mặt búp bê, kèm theo cách nói chuyện thế này thật giống một cô bé con, rất hợp với vẻ ngoài của cô. Một cô gái như vậy rất có sức hút đối với đấng mày râu.

Diệp Lăng Phi không trả lời tin nhắn. Hắn đứng trước cửa sổ, nhìn thành phố Vọng Hải từ xa. Trong lòng hắn đang tính xem tối nay nên xử tên Tiền Tiêu thế nào. Tuy tất cả đã sắp xếp xong nhưng Diệp Lăng Phi vẫn lo lắng không thể đạt được như dự tính ban đầu. Hắn tỉ mỉ nghĩ lại từng bước, xác định không còn bất kỳ lỗ hổng nào mới yên tâm trở lại.

Cốc, cốc.

Tiếng gõ cửa vọng tới. Diệp Lăng Phi nói một câu “mời vào” rồi quay lưng lại thì thấy Đường Hiểu Uyển mặc chiếc váy liền thân đang đứng ở cửa nhìn mình. Hắn nở nụ cười, gọi cô lại:

— Hiểu Uyển, em xem, anh quên cả thời gian. Em qua đây ngồi trước đã.

Đường Hiểu Uyển đóng cửa phòng lại. Đôi môi nhỏ nhắn như cánh hoa anh đào cong lên, tỏ vẻ không vui. Cô cầm túi xách của mình ngồi xuống ghế sofa. Diệp Lăng Phi thấy dáng vẻ này của cô thì vội vàng bước tới, tay trái ôm lấy cái eo thon nhỏ của cô, hỏi:

— Hiểu Uyển, em sao thế? Sao lại không vui vậy?

— Em muốn ăn cơm một mình cùng Diệp đại ca! — Đường Hiểu Uyển chu cái miệng nhỏ nhắn nói. — Tóm lại, hôm nay em thấy buồn!

Diệp Lăng Phi nhìn đôi môi đáng yêu đang cong lên của cô, cười cười đưa tay nhéo nhẹ cái miệng nhỏ xinh xắn ấy:

— Hiểu Uyển, sao em không vui? Nói anh nghe xem nào!

— Vì hôm nay là sinh nhật em nhưng Diệp đại ca lại quên không chúc mừng em! — Cái miệng nhỏ của Đường Hiểu Uyển cong lên, buồn bã nói. — Tối nay em chỉ muốn một mình đón sinh nhật với Diệp đại ca thôi.

✶ Truyện dịch AI mới nhất tại Thiên Lôi Trúc ✶

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!