Nghe Đường Hiểu Uyển nhắc hôm nay là sinh nhật mình, Diệp Lăng Phi giật nảy mình, vội vàng bước tới bàn làm việc. Đường Hiểu Uyển không hiểu Diệp Lăng Phi định làm gì, cô cũng vội bước theo.
Thấy Diệp Lăng Phi rút cuốn sổ ghi chép từ trong ngăn kéo ra lật xem, đột nhiên anh ngẩng đầu lên, cười nói:
- Hiểu Uyển, anh nhớ sinh nhật em là mùng ba tháng năm cơ mà, hôm nay đâu phải. Em định đón sinh nhật gì thế?
- Ai nói, em đón sinh nhật theo ngày Dương lịch!
Đường Hiểu Uyển nói rồi rút ví tiền từ trong túi ra, lấy tấm chứng minh thư, chỉ vào ngày tháng ghi trên đó:
- Diệp đại ca, anh nhìn xem đây là ngày nào? Chính là hôm nay!
- Sao anh không nghe em nói nhỉ. Em xem, anh còn ghi cả ngày sinh nhật của em vào đây này.
Diệp Lăng Phi dùng ngón tay chỉ vào dòng ghi ngày sinh của Hiểu Uyển trên cuốn sổ.
- Anh chắc chắn ban đầu em không nói là đón sinh nhật theo ngày Dương.
- Hôm nay em muốn đón sinh nhật theo ngày Dương.
Đường Hiểu Uyển bĩu môi:
- Mẹ còn muốn em về nhà ăn cơm, nhưng em không về, em muốn ăn cơm cùng Diệp đại ca. Tóm lại, tối nay chính là sinh nhật em. Em muốn cùng Diệp đại ca đón sinh nhật. Đợi khi em đón sinh nhật Dương lịch xong, em lại cùng chị Khả Hân tổ chức sau.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Được, anh biết rồi. Em muốn nhận quà sinh nhật của anh hai lần chứ gì.
- Diệp đại ca, tối nay anh chỉ ăn cơm với em thôi có được không, ừm, ăn xong em còn muốn đi xem phim nữa. Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật em mà. Em muốn ở một mình cùng Diệp đại ca thôi. Nếu không em sẽ buồn lắm đấy.
Đường Hiểu Uyển nở nụ cười ngọt ngào, làm nũng như một cô bé:
- Diệp đại ca, anh đồng ý với em đi mà!
- Được thôi, anh đồng ý.
Diệp Lăng Phi cất cuốn sổ vào ngăn tủ, bước tới trước mặt Đường Hiểu Uyển, đưa tay nhéo mũi cô, cười nói:
- Tiểu nha đầu, yêu cầu của em cũng không ít nhỉ!
Đường Hiểu Uyển cười hì hì:
- Diệp đại ca, thế này là em vui rồi. Giờ em vui lắm!
Diệp Lăng Phi cười, vỗ nhẹ lên bờ vai mềm mại của Đường Hiểu Uyển, nói:
- Đi nào, bụng anh đói rồi, chỉ muốn đi ăn thôi!
Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển rời khỏi Tập đoàn Tân Á. Khi lái xe ngang qua một cửa hàng bánh gato, Diệp Lăng Phi nghĩ rằng sinh nhật Đường Hiểu Uyển thì ít nhất cũng phải có một chiếc bánh. Anh liền dừng xe trước cửa hàng, cởi dây an toàn, nói với Đường Hiểu Uyển:
- Hiểu Uyển, đợi anh một lát. Anh quay lại ngay!
Diệp Lăng Phi xuống xe, chạy qua con đường lớn, tới cửa hàng bánh gato phía đối diện. Một lúc sau, anh đã ôm một chiếc bánh gato to đùng trở về.
Diệp Lăng Phi đưa bánh cho Đường Hiểu Uyển, nói:
- Hiểu Uyển, chúng ta tìm một bãi biển nào vắng người để chúc mừng nhé!
- Vâng!
Đường Hiểu Uyển cười ngọt ngào. Với cô, nơi nào cũng vậy, chỉ cần có Diệp Lăng Phi bên cạnh thì đâu cũng là thiên đường.
Diệp Lăng Phi lái xe về phía một cửa hàng chuyên bán đồ chơi thú bông ven đường cạnh bờ biển. Anh lại dừng xe, mua một con thỏ bông cao tầm nửa người coi như quà sinh nhật cho Đường Hiểu Uyển, rồi vào quán bên cạnh mua thêm chút đồ uống và đồ ăn vặt. Diệp Lăng Phi nhét tất cả vào ghế sau xe, lúc này mới lái xe thẳng ra biển.
Ở thành phố Vọng Hải, tìm một bãi biển không người rất đơn giản. Đương nhiên, những nơi như thế này chỉ có người như Diệp Lăng Phi mới dám tới. Mấy đôi trai gái bình thường nào dám bén mảng đến đây. Trị an ở thành phố Vọng Hải không giống như những thành phố khác ở Trang Quốc. Những vụ án cướp bóc, giết người thường xuyên xảy ra ở những nơi hoang vắng thế này.
Nhưng đi cùng Diệp Lăng Phi, Đường Hiểu Uyển chẳng thấy sợ gì cả. Trong lòng cô, vị Diệp đại ca này như một vị thần toàn năng, bất kể chuyện gì cũng có thể giải quyết được.
Diệp Lăng Phi cho xe dừng lại trên con đường cạnh bãi cát ven biển. Dưới ánh trăng, anh đặt chiếc bánh gato xuống một tấm vải trải sẵn. Trên bánh cắm hai mươi bốn cây nến, tượng trưng cho số tuổi của Đường Hiểu Uyển.
Đốt nến xong, Diệp Lăng Phi cười nói với cô:
- Hiểu Uyển, em ước đi!
- Vâng!
Đường Hiểu Uyển ngoan ngoãn đáp lời.
Cô chắp hai tay lại, nhắm mắt ước nguyện. Ước xong, Đường Hiểu Uyển và Diệp Lăng Phi cùng nhau thổi nến. Khuôn mặt cô lúc này sáng bừng lên nụ cười rạng rỡ. Trước đây cô cũng từng đón sinh nhật cùng bạn bè nhưng chưa bao giờ vui như hôm nay. Đường Hiểu Uyển cắt một miếng bánh to, đưa cho Diệp Lăng Phi. Anh vừa ăn bánh, uống Coca, vừa ngắm nhìn cô gái đang ngồi bên cạnh mình.
Đột nhiên, Diệp Lăng Phi nở một nụ cười gian xảo. Nhanh như cắt, hắn ăn hết miếng bánh của mình, rồi nhân lúc Đường Hiểu Uyển đang cắt miếng khác, hắn liền đưa tay quệt một lớp kem rồi bôi lên mặt cô. Mặt Đường Hiểu Uyển lập tức biến thành một con mèo hoa.
Cả mặt dính đầy kem, cô cũng không chịu thua, đưa tay quệt kem định bôi lại lên mặt Diệp Lăng Phi. Nhưng làm sao anh có thể để cô thực hiện được ý đồ. Hắn lách người, hai tay Đường Hiểu Uyển vồ hụt, đôi môi cô lập tức chu lên. Bất chấp tất cả, cô cầm ngay miếng bánh vừa cắt cho Diệp Lăng Phi ném thẳng về phía hắn.
Diệp Lăng Phi nghiêng người tránh được. Hắn liền reo lên:
- Được lắm, tiểu nha đầu. Em thật quá lãng phí đồ ăn. Xem anh dạy dỗ em thế nào nhé.
Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa nhe răng nhảy bổ về phía Đường Hiểu Uyển. Cô đang ngồi trên tấm vải, vừa định chạy thì đã bị Diệp Lăng Phi ôm chầm lấy, ngay sau đó anh ôm cô ngã lăn xuống tấm vải.
Diệp Lăng Phi nhìn cô gái nhỏ nhắn đang nằm dưới thân mình, liền cúi xuống. Mặt Đường Hiểu Uyển ửng hồng, hơi thở bắt đầu gấp gáp. Đôi môi Diệp Lăng Phi hôn lên môi cô. Đầu lưỡi nghịch ngợm tách bờ môi nhỏ xinh của Đường Hiểu Uyển ra, tiến vào trong. Lưỡi cô bị lưỡi anh quấn lấy. Đầu óc cô lúc này chỉ toàn là hình bóng của Diệp Lăng Phi.
Trong phòng bệnh, Tiền Tiêu đang nằm ở phòng đơn. Chán chường, hắn lấy điện thoại ra gọi. Tiền Tiêu tự thấy mình thật xui xẻo, đang yên đang lành lại gặp ngay tên hung thần Diệp Lăng Phi, vô duyên vô cớ bị đánh cho một trận tơi bời.
Tiền Tiêu gọi điện cho Trương Việt. Hắn bị đánh không nhẹ, đầu khâu mấy mũi, xương chân cũng suýt gãy. Tiền Thường Nam biết chuyện thì tức giận vô cùng. Lão nổi cơn tam bành đi tìm sở trưởng sở cảnh sát, hỏi tại sao không bắt hung thủ. Vị sở trưởng kia cứ đùn đẩy vòng vo, cũng không nói tại sao không bắt những kẻ đánh người. Cuối cùng, Tiền Thường Nam thông qua Trương Khu Trưởng mới biết nguyên nhân thật sự là do thị trưởng Chu ra tay chấn áp.
Tiền Thường Nam cũng có chút tiếng tăm ở thành phố Vọng Hải, nhưng trong lòng lão rất rõ mình không thể đấu lại với thị trưởng Chu. Hơn nữa, ngay cả bí thư tỉnh ủy cũng phải nhượng bộ thì Tiền Thường Nam hắn có là gì chứ.
Tiền Thường Nam chỉ đành tạm thời nuốt cục hận này vào bụng, định đối phó với Tập đoàn Tân Á trước, sau đó mới tìm Diệp Lăng Phi tính sổ.
Tiền Tiêu cũng cảm thấy có chút không ngờ. Theo hắn biết, thế lực của bố Trương Việt cũng không phải dạng vừa, bình thường hắn cũng huênh hoang lắm. Hơn nữa, hôm đó mấy người bị đánh đều là con nhà có thế lực, vậy mà mọi chuyện lại sóng yên biển lặng thế này.
Tiền Tiêu nằm trong phòng bệnh buồn chán, gọi điện cho Trương Việt hỏi xem tên Diệp Lăng Phi đó rốt cuộc có lai lịch thế nào. Trương Việt cũng rất khó hiểu. Hắn chỉ nói với Tiền Tiêu rằng ông già nhà hắn - Trương Khu Trưởng - còn mắng cho hắn một trận té tát. Dường như bọn họ đã động phải một nhân vật ghê gớm lắm. Còn về những chuyện khác thì ông già nhà hắn không nói.
Tiền Tiêu và Trương Việt cảm thấy mọi chuyện rất kỳ quái. Hai người lại tán gẫu một lúc, đa phần đều xoay quanh chủ đề phụ nữ. Trương Việt lấy chuyện Đan Đan ra nói đùa với Tiền Tiêu. Hắn nhếch mép:
- Con ngốc đó thì liên quan quái gì tới tao. Nó nói có thai với tao, ai biết nó ở ngoài còn có thằng nào khác không. Giờ còn tự sát nữa chứ, bớt được bao nhiêu phiền phức cho ông. Dù sao ông đây cũng chơi chán rồi.
Trương Việt cười hì hì:
- Mày được đấy. Không sợ hồn nó về tìm mày à?
- Nó sống tao còn chẳng sợ, huống chi giờ chết rồi.
Tiền Tiêu cúp máy của Trương Việt xong thì nhìn đồng hồ, cũng sắp tám giờ tối. Trời bên ngoài đã tối sầm. Tiền Tiêu nghĩ tối nay tới phiên cô y tá nhỏ trẻ tuổi kia trực ban. Vừa nghĩ tới cô gái nhỏ vừa tốt nghiệp trường y, tim Tiền Tiêu lại đập thình thịch. Trong lòng thầm tính kế làm thế nào để kéo cô y tá nhỏ đó lên giường.
Giờ Tiền Tiêu cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi. Chân hắn sắp gãy, lại đang bó bột, dù cô y tá có đồng ý thì hắn cũng lực bất tòng tâm. Chỉ là tay hắn thì vẫn rảnh, nhân tiện sờ soạng trêu chọc một chút cho vui.
Tiền Tiêu nghĩ chắc tầm mười giờ cô y tá nhỏ sẽ tới kiểm tra phòng. Mình chợp mắt một lát, đợi cô ấy tới thì trêu một trận.
Nghĩ vậy, Tiền Tiêu bất giác thiếp đi.
Trong lúc mơ màng, Tiền Tiêu hình như nghe thấy tiếng cửa phòng mở. Hắn lờ mờ mở mắt, thấy phòng mình đen như mực, không biết đèn đã tắt từ lúc nào. Tiền Tiêu nhớ mình không tắt đèn, có lẽ do y tá của bệnh viện tắt. Hắn nghĩ vậy, nhìn về phía cửa phòng, chỉ thấy bóng một cô gái mặc đồng phục y tá màu trắng bước vào.
“Xem ra cô y tá nhỏ đó tới rồi.”
Nghĩ thế, hắn liền ngồi dậy. Hắn vừa ngồi dậy định bảo cô y tá bật đèn thì đột nhiên, một khuôn mặt xuất hiện ngay trước mắt. Nhờ ánh sáng le lói từ ngoài cửa sổ hắt vào, Tiền Tiêu chỉ thấy những vệt máu loang lổ trên mặt cô gái. Không thấy thì thôi, vừa thấy xong hắn liền chết sững. Cô gái kia chẳng phải là Đan Đan vừa mới chết hay sao?
Ánh trăng chiếu vào phòng bệnh. Tiền Tiêu nghĩ chắc mình đang mơ. Hắn giơ tay tát mạnh vào mặt mình, rất đau. Đây không phải là mơ. Lúc này, cô gái có khuôn mặt đẫm máu kia đang giơ tay ra. Đôi tay vốn mềm mại nõn nà đó giờ dính đầy máu tươi.
- Trả mạng cho ta!
Cô gái phát ra một âm thanh thê lương. Hai tay bóp chặt lấy cổ Tiền Tiêu, khiến hắn sợ quá ngất lịm đi.