Diệp Lăng Phi ôm Đường Hiểu Uyển trong lòng. Bên bờ biển, hắn và Đường Hiểu Uyển vừa trải qua những giây phút nóng bỏng. Lúc này, hắn ôm cô vào lòng, dịu dàng nói:
- Hiểu Uyển, nói cho anh biết ban nãy em ước gì vậy?
Gương mặt ửng hồng của Đường Hiểu Uyển vẫn chưa phai hết. Cô đang tựa vào lòng Diệp Lăng Phi, thân hình nhỏ nhắn cuộn tròn lại, hai tay vòng qua ôm lấy eo hắn, miệng dịu dàng đáp:
- Không nói cho anh biết!
- Tiểu nha đầu, còn giữ bí mật với anh sao?
Diệp Lăng Phi đưa tay nhéo mũi Đường Hiểu Uyển, ngay sau đó, tay phải hắn lần vào trong váy cô, vuốt ve làn da mịn màng giữa cặp đùi nõn nà của cô, khẽ nói:
- Em không nói cũng được. Vậy tối nay, ngay tại đây, anh sẽ thưởng thức em.
- Em không nói đâu. Nói ra sẽ mất thiêng.
Đường Hiểu Uyển cười ngọt ngào:
- Em không sợ anh gấu đâu. Vì anh gấu sẽ không bắt nạt thỏ con đáng yêu này.
- Anh gấu cũng có dục vọng mà. Ai bảo thỏ con đáng yêu lại khiến người khác thích như vậy chứ.
Diệp Lăng Phi nói xong, tay phải hắn liền cởi ngay chiếc quần nhỏ của Đường Hiểu Uyển ra. Hai chân cô khẽ nhón lên. Cô nhắm mắt lại, dịu dàng khe khẽ:
- Thỏ con rất thích anh gấu. Cả đời này thỏ con sẽ ở bên anh gấu.
Diệp Lăng Phi nhìn nụ cười ngọt ngào trên khuôn mặt Đường Hiểu Uyển, liền cúi người xuống, ướt át hôn lên đôi môi cô. Tay phải hắn bắt đầu vuốt ve nơi thầm kín và quý giá nhất của cô. Cái miệng nhỏ nhắn của Đường Hiểu Uyển khẽ mở ra, thốt lên những âm thanh khe khẽ. Diệp Lăng Phi đang định hôn lên môi cô thì điện thoại của hắn reo lên. Tay trái Diệp Lăng Phi rút điện thoại từ trong túi ra, thấy số của Dã Thú. Hắn rời khỏi người Đường Hiểu Uyển, bắt máy nghe. Nhưng tay phải hắn vẫn tiếp tục công việc của mình ở phía dưới thân cô. Cặp mông cong vút của Đường Hiểu Uyển khẽ nhô lên, như thế Diệp Lăng Phi có thể dễ dàng luồn tay từ phía trước ra sau vuốt ve cô.
- Dã Thú, có chuyện gì thế?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Đại ca, mọi chuyện đã xong. Tên tiểu tử đó ngất rồi. Tiếp theo sẽ có trò rất vui. Đại ca có muốn qua xem không?
Dã Thú nói.
- Thôi, giờ anh còn có việc. Lát nữa anh phải về nhà nữa.
Diệp Lăng Phi nói:
- Xử lý mọi chuyện cho đẹp một chút, đừng để lại bất kỳ dấu vết gì, biết chưa?
- Đại ca, anh yên tâm. Em biết phải làm thế nào mà.
Dã Thú đáp.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại xong, lại cúi đầu xuống hôn lên môi Đường Hiểu Uyển. Lúc này, cả người Đường Hiểu Uyển nóng ran vì ham muốn. Hai tay cô ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, giọng nói như mê đi:
- Diệp đại ca, anh... anh biết hôm nay em ước gì không?
- Em ước gì nào?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Đường Hiểu Uyển đôi mắt long lanh nhìn Diệp Lăng Phi, miệng khẽ nói:
- Em ước Diệp đại ca có thể cho em một buổi tối sinh nhật của người trưởng thành khó quên nhất trong đời. Cả đời đều không thể quên.
Diệp Lăng Phi nhìn đôi mắt long lanh, sinh động của Đường Hiểu Uyển. Đúng lúc đó, hắn đã hiểu hết tâm tư của cô. Hắn mạnh mẽ gật đầu. Đường Hiểu Uyển không hiểu nhìn Diệp Lăng Phi, không biết hắn định làm gì. Tay phải Diệp Lăng Phi nhéo nhẹ cặp mông nõn nà của cô, mở miệng nói:
- Hiểu Uyển, anh có một món quà định sẽ tặng em nhân ngày sinh nhật âm lịch. Nhưng em đã muốn đón sinh nhật vào ngày dương lịch thì anh đành tặng em trước mấy ngày vậy. Nào, mặc quần áo vào. Chúng ta cùng đi.
- Thật sao?
Đường Hiểu Uyển sướng phát điên lên. Cô vội vàng mặc lại chiếc quần nhỏ của mình. Diệp Lăng Phi cầm tay cô kéo đi, bước về phía bãi đỗ xe.
*
Tiền Tiêu bị thứ gì đó dội vào mặt, hắn mở mắt ra thì thấy bốn phía trống trơn. Đưa tay lên sờ mặt mình thì thấy dính thứ gì đó ươn ướt.
Dưới ánh trăng, Tiền Tiêu đưa tay ra trước mắt, chỉ thấy trên tay mình dính đầy chất gì đó màu đỏ.
- A!
Tiền Tiêu hét lớn một tiếng, hoảng loạn và sợ hãi lùi lại phía sau. Hắn không biết đây rốt cuộc là đâu. Bốn phía đều trống rỗng như chốn hoang vu.
- Tôi đang ở đâu đây? Chẳng lẽ đây là mơ?
Tiền Tiêu mạnh tay nhéo mình một cái. Nếu là mơ thì hắn mong bằng cách này có thể tỉnh dậy được.
- Đau quá!
Tiền Tiêu kêu lên một tiếng. Đây không phải là mơ. Hắn nhớ lại chuyện lúc nãy. Hắn nhìn thấy hồn ma của Đan Đan, bây giờ, hắn lại đang nằm ở đây. Rốt cuộc đây là đâu?
Tiền Tiêu cố gắng hết sức lùi lại đằng sau. Nhưng vừa lùi được hai bước thì cảm thấy mình va phải cái gì đó. Hắn quay đầu lại, chỉ thấy mình đang dựa vào một cô gái vận chiếc váy liền thân màu trắng. Tiền Tiêu ngước nhìn lên, muốn xem khuôn mặt của cô gái này. Hắn không nhìn còn đỡ, nhìn rồi thì ba hồn bảy vía bay sạch. Chỉ thấy Đan Đan mặt dính đầy máu đang nhìn mình:
- Tiền Tiêu, trả lại mạng cho ta!
Tiền Tiêu rất quen với giọng nói này. Chính là giọng của Đan Đan. Hắn sợ xanh mắt mèo, miệng lắp bắp:
- Đan... Đan... Là... là do cô tự... tự sát mà. Không... không liên quan gì tới tôi.
- Trả lại mạng cho ta!
- Không, cứu với, cứu với!
Tiền Tiêu hét lớn kêu cứu nhưng bốn bề vắng lặng. Chất lỏng màu đỏ dính trên mặt còn bốc lên mùi thối rữa nồng nặc. Tiền Tiêu liền đờ người, miệng lẩm bẩm:
- Đan Đan, đừng giết tôi. Đan Đan, đừng giết tôi...
Rầm!
Dã Thú dùng cạnh tay chém mạnh vào gáy Tiền Tiêu, khiến hắn lại ngất đi. Hắn và Dã Lang đứng trước mặt Tiền Tiêu. Dã Thú nhổ một bãi nước bọt, rút từ trên người ra một chiếc thẻ ngân hàng, đưa cho em gái của Đan Đan, nói:
- Đây là đại ca bảo tôi đưa lại cho cô. Sau khi về nhà, dùng tiền này gắng mà sống cho tốt!
- Tôi không thể lấy tiền của các anh. May có các anh, nếu không tôi cũng không thể trả thù cho chị tôi.
- Cầm lấy đi. Đại ca tôi nói đây chỉ là chút tấm lòng của anh ấy, không cần phải hỏi nhiều nữa!
Dã Thú nói xong liền quay người bảo Dã Lang:
- Dã Lang, từ trên đường tới đây là anh xách, giờ tới lượt cậu đó.
Dã Lang cũng không nói nhiều, cúi người, xách Tiền Tiêu lên như xách một con chó. Ba người liền biến mất trong đêm.
*
Diệp Lăng Phi lái xe dẫn Đường Hiểu Uyển tới một căn nhà thuộc tiểu khu mà gia đình Trần Ngọc Đình đang ở. Đây từng là nơi ở của tên vô lại luôn quấy rối Trần Ngọc Đình. Diệp Lăng Phi sau khi bỏ tiền mua căn nhà này thì cũng chưa ở lần nào, căn nhà vẫn luôn để trống cho tới nay.
Đường Hiểu Uyển không hiểu tại sao Diệp Lăng Phi lại đưa mình tới nơi này. Cô ngồi trong xe, lòng ôm con thỏ bông cao tới nửa người mà ban nãy Diệp Lăng Phi vừa mua cho cô, nhìn hắn với vẻ đầy ngờ vực.
- Xuống xe nào, chúng ta tới nơi rồi!
Diệp Lăng Phi gọi Đường Hiểu Uyển xuống xe. Hai người bước tới tầng một. Diệp Lăng Phi lấy chìa khóa ra mở cửa.
- Hiểu Uyển, vào đây!
Diệp Lăng Phi nói.
Đường Hiểu Uyển bước vào trong phòng. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Em nhắm mắt lại đi!
Đường Hiểu Uyển nghe lời nhắm mắt lại. Diệp Lăng Phi không mở đèn phòng khách, bước tới trước tường, ấn vào công tắc nguồn điện ở góc. Đột nhiên, bức tường hiện lên ánh đèn với đủ sắc màu tươi đẹp.
- Hiểu Uyển, em mở mắt ra đi!
Diệp Lăng Phi nói.
Đường Hiểu Uyển mở mắt ra, khi nhìn thấy bức tường trước mặt mình với đầy những sắc màu sặc sỡ, cô dường như ngẩn người. Cô thấy trên bức tường gắn vô số bóng đèn nhỏ nhấp nháy tạo thành dòng chữ: “Thỏ con đáng yêu Hiểu Uyển sinh nhật vui vẻ!” Ánh sáng rực rỡ đó chiếu thẳng vào đôi mắt lấp lánh của Đường Hiểu Uyển. Cô không tin vào mắt mình, xúc động lấy tay che miệng, đôi mắt trào dâng những giọt lệ hạnh phúc.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Nha đầu ngốc, có thế mà đã xúc động khóc rồi. Biết thế anh không làm những cái khác nữa. Đi nào, cho em xem!
Diệp Lăng Phi nói xong liền kéo tay Đường Hiểu Uyển bước đến trước phòng ngủ. Hắn lại yêu cầu cô nhắm mắt lại. Có kinh nghiệm từ lần trước, lần này, Đường Hiểu Uyển thầm nghĩ Diệp đại ca còn chuẩn bị gì cho mình nữa đây. Tâm trạng cô lúc này vừa xúc động, lại vừa háo hức.
Diệp Lăng Phi mở cửa phòng ngủ ra, nhấn vào công tắc cạnh cửa. Cả căn phòng tức thì sáng rực lên. Diệp Lăng Phi đứng bên cạnh Đường Hiểu Uyển cười nói:
- Hiểu Uyển, giờ em có thể mở mắt ra được rồi.
Đường Hiểu Uyển mở mắt ra, ngay lập tức cô đã thấy trên bốn bức tường sáng lên dòng chữ: “Anh gấu và Thỏ con mãi bên nhau”. Dưới ánh sáng dịu nhẹ của bóng đèn, cô thấy trên sàn nhà trải toàn thảm có hình gấu nhỏ. Trên chiếc giường được đặt làm riêng, vô số những con thỏ bông lớn nhỏ khác nhau được bày la liệt. Chiếc giường có hình một chú gấu to lớn đang mở rộng vòng tay đón chờ.
Con thỏ bông Đường Hiểu Uyển đang ôm trong lòng liền rơi xuống đất. Cô xúc động không biết nên nói gì, chỉ cảm thấy nước mắt không sao kìm nén được, từng giọt, từng giọt lăn dài trên khuôn mặt rồi rơi xuống tấm thảm. Diệp Lăng Phi dịu dàng nói:
- Hiểu Uyển, ở đây có tất cả 22 con thỏ. Cộng thêm con hôm nay anh mua tặng em và cả em nữa là 24, chính là số tuổi sinh nhật của em. Cái này anh định đến sinh nhật âm lịch mới tặng, nhưng vì em thích ngày hôm nay nên anh tặng trước cho em. Đây là quà sinh nhật của anh. Anh chúc Hiểu Uyển của anh mãi vui vẻ, mãi hạnh phúc!
- Diệp đại ca, cảm ơn anh!
Đường Hiểu Uyển xúc động không biết nói gì nữa. Cô ngẩng đầu lên, kiễng chân, hôn Diệp Lăng Phi một cái, rồi chạy thẳng vào trong phòng, đứng giữa đống thỏ bông, vui mừng khôn xiết.
Diệp Lăng Phi đứng trước cửa, thấy dáng vẻ vui vẻ của Đường Hiểu Uyển, hắn khẽ cười. Đường Hiểu Uyển là cô gái đầu tiên mà hắn gặp khi vào Tập đoàn Tân Á. Trong lòng Diệp Lăng Phi, cô như một thiên thần, không thể chịu bất kỳ tổn thương nào. Nụ cười tươi tắn, ánh mắt trong sáng, thuần khiết, khuôn mặt như trẻ thơ. Tất cả, tất cả đều ghi đậm trong lòng Diệp Lăng Phi.