Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 546: CHƯƠNG 546: MÓN QUÀ SINH NHẬT QUÝ GIÁ NHẤT!

Đường Hiểu Uyển phấn khích đến rơi nước mắt, nàng che mặt khóc nức nở trong phòng, không thể tin được những gì trước mắt là sự thật. Đường Hiểu Uyển kích động chạy đến trước mặt Diệp Lăng Phi, vòng tay ôm lấy cổ anh rồi chủ động dâng lên đôi môi mình. Diệp Lăng Phi cũng ôm chặt lấy Đường Hiểu Uyển, đáp lại nàng bằng một nụ hôn nồng cháy.

Sau nụ hôn bỏng rẫy, Đường Hiểu Uyển nhìn kỹ gương mặt Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng nói:

- Diệp đại ca, cảm ơn anh, đây là món quà quý giá nhất mà em từng nhận được, cả đời này em sẽ không bao giờ quên.

Nói xong, Đường Hiểu Uyển lại chủ động hôn Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi bế Đường Hiểu Uyển đi tới giường, hắn đặt nàng xuống rồi cũng ngồi xuống bên cạnh. Gương mặt Đường Hiểu Uyển đỏ ửng, hạnh phúc không nói nên lời. Diệp Lăng Phi ôm Đường Hiểu Uyển ngồi lên đùi mình, nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của nàng và nói:

- Hiểu Uyển, chúc em sinh nhật vui vẻ!

Đường Hiểu Uyển cắn chặt môi, hai tay lại ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, hơi ngẩng đầu, ghé môi vào tai anh thì thầm:

- Diệp đại ca, em yêu anh nhiều lắm!

Diệp Lăng Phi cúi đầu, ôm Đường Hiểu Uyển đặt xuống giường rồi hôn nàng. Đường Hiểu Uyển nhắm nghiền hai mắt, ôm chặt cổ Diệp Lăng Phi, lòng vẫn bình tĩnh khi được anh hôn. Cô bé này đã luôn yêu thầm Diệp Lăng Phi, nếu anh muốn ‘ăn’ nàng, Đường Hiểu Uyển đã sớm không còn là xử nữ. Nhưng giờ phút này, trong lòng Đường Hiểu Uyển đã chuẩn bị sẵn sàng, nàng muốn dâng hiến lần đầu tiên quý giá nhất của mình cho Diệp Lăng Phi.

Sau nụ hôn của anh, mặt Đường Hiểu Uyển đỏ như ráng chiều, bộ ngực căng đầy phập phồng không yên. Diệp Lăng Phi ngồi dậy, nhẹ nhàng vòng tay ra sau lưng kéo khóa chiếc váy liền áo của nàng. Đường Hiểu Uyển quay lưng về phía Diệp Lăng Phi, nằm trên giường, đôi tay nhỏ bé nõn nà nắm chặt tấm đệm. Diệp Lăng Phi từ từ kéo chiếc váy xuống ngang hông, để lộ tấm thân ngọc ngà chỉ còn độc một chiếc áo lót màu trắng.

Bàn tay to lớn của Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng vuốt ve làn da mịn màng như da em bé của Đường Hiểu Uyển, rồi từ từ lần đến móc khóa áo lót. Hai đầu ngón tay búng nhẹ, chiếc áo lót đã bị cởi ra, cả tấm lưng trần trắng muốt hiện ra trước mắt Diệp Lăng Phi. Hắn nuốt nước bọt ừng ực, cố nén dục hỏa trong lòng, từ từ cởi nốt chiếc quần của Đường Hiểu Uyển rồi ném xuống đất.

Thân thể nàng theo bản năng co rụt lại, cặp mông trắng ngần hơi nhếch lên. Chiếc quần lót vẫn còn nằm trên cặp mông tuyết trắng mềm mại, khi bàn tay Diệp Lăng Phi lần đến, thân thể Đường Hiểu Uyển khẽ run lên, lộ rõ vẻ căng thẳng xen lẫn kích động. Diệp Lăng Phi không vội vàng cởi nốt mảnh vải duy nhất còn lại trên người nàng mà ôm lấy thân thể tuyệt mỹ gần như khỏa thân, nhìn sâu vào đôi mắt nàng, nói:

- Hiểu Uyển, em thật đáng yêu!

Lửa tình càng thêm bỏng cháy. Đường Hiểu Uyển nghe được lời khen của Diệp Lăng Phi, sắc mặt càng thêm ửng hồng, đôi môi anh đào nhỏ nhắn khẽ mở:

- Diệp đại ca, Hiểu Uyển chỉ thích Diệp đại ca, cả đời chỉ yêu Diệp đại ca thôi!

- Nhưng anh đã kết hôn rồi, Hiểu Uyển, em không thấy mình ngốc sao? - Diệp Lăng Phi đặt tay phải lên mông Đường Hiểu Uyển, nói tiếp: - Chẳng lẽ em không nghĩ đến chuyện anh đã có vợ à?

- Em chỉ thích mình Diệp đại ca thôi! - Đường Hiểu Uyển nhìn Diệp Lăng Phi đầy tình tứ, chủ động hôn anh.

Diệp Lăng Phi cởi nốt chiếc quần lót trắng khỏi người Đường Hiểu Uyển, dục hỏa đã bị vẻ yêu kiều đáng yêu của nàng khơi dậy bùng lên dữ dội. Hắn hôn lên bộ ngực của nàng, rồi sau đó là vùng đất huyền bí giữa hai chân. Hai tay Diệp Lăng Phi nâng mông Đường Hiểu Uyển lên, rồi mút mạnh hạ thân của nàng. Đường Hiểu Uyển đã sớm bị Diệp Lăng Phi kích thích đến không kiềm chế được nữa, miệng phát ra những tiếng rên rỉ mê người.

Sau khi làm cho vùng đất thần bí của nàng trở nên ẩm ướt, Diệp Lăng Phi tách hai chân Đường Hiểu Uyển ra, kê ngay “vũ khí” của mình vào trước cửa hang thần bí. Đường Hiểu Uyển nhắm mắt, hai tay nắm chặt ga giường. Diệp Lăng Phi không lập tức mạnh mẽ công phá, mà từ từ tiến vào từng chút một, đồng thời an ủi để nàng không còn căng thẳng. Dù vậy, ngay khoảnh khắc hắn tiến vào cơ thể nàng, Đường Hiểu Uyển vẫn rên lên một tiếng đau đớn.

Tất cả đều nằm trong dự liệu của Diệp Lăng Phi, nhưng lúc này hắn cũng đành cắn răng hạ quyết tâm, dùng sức tiến vào mạnh hơn. Tiếng rên của Đường Hiểu Uyển mang theo sự thống khổ, bộ ngực nàng cũng rung lên bần bật...

Đường Hiểu Uyển nằm trên giường, nước mắt trên mặt vẫn chưa khô. Vệt máu đỏ của xử nữ vương trên tấm ga giường màu trắng. Nàng ôm chặt Diệp Lăng Phi, nụ cười hạnh phúc hiện lên trên khuôn mặt đẫm lệ. Đêm nay, Đường Hiểu Uyển cuối cùng đã dâng hiến tất cả cho anh. Nàng bấu chặt vào lưng Diệp Lăng Phi đến bật máu, đó là món quà nàng tặng cho sự đau đớn mà hắn mang lại.

Đường Hiểu Uyển cảm giác hạ thân đau rát, thậm chí không dám cử động. Lúc Diệp Lăng Phi định rút “trường thương” ra, nàng lại ôm chặt lấy hắn, không cho hắn nhúc nhích. Diệp Lăng Phi nhìn Đường Hiểu Uyển đầy yêu thương, nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng, dùng lưỡi liếm đi những giọt nước mắt trên má.

- Tiểu Hùng xấu thật! - Đường Hiểu Uyển nũng nịu như một cô bé con. - Tiểu Hùng quấy rối trong nhà Tiểu Bạch Thỏ, nhà của Tiểu Bạch Thỏ bây giờ đau lắm.

Diệp Lăng Phi cười, thầm nghĩ: "Cô bé Hiểu Uyển này cũng thật thú vị, có thể nghĩ ra cách nói chuyện cổ quái như vậy."

Hạ thân của hắn hơi động một chút, Đường Hiểu Uyển tỏ ra không thoải mái:

- Đừng lộn xộn, Tiểu Bạch Thỏ bây giờ đau lắm.

Nói xong, Đường Hiểu Uyển đỏ bừng mặt, tựa đầu vào ngực Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:

- Hôm nay là ngày vui nhất trong đời em, cảm ơn Tiểu Hùng đã tặng cho Tiểu Bạch Thỏ món quà sinh nhật quý giá nhất.

Diệp Lăng Phi vuốt nhẹ vai Đường Hiểu Uyển, ôn tồn:

- Hiểu Uyển, đêm nay anh ngủ với em ở đây được không?

- Nhưng mà Diệp đại ca, ở nhà anh còn...

Đường Hiểu Uyển chưa nói hết câu, nhưng ý của nàng rất rõ ràng, Diệp Lăng Phi đã có vợ, sao có thể ở lại đây được.

- Bởi vì hôm nay là sinh nhật của Hiểu Uyển, mà em còn đem thứ quý giá nhất trao cho anh, chẳng lẽ anh không nên ở cùng em sao? - Diệp Lăng Phi cười nói. - Hiểu Uyển, đêm nay em hoàn toàn thuộc về anh.

Đường Hiểu Uyển bỗng hiểu được Diệp Lăng Phi muốn làm gì, hạ thân của nàng vẫn còn đau rát, muốn cự tuyệt. Nhưng nàng còn chưa kịp nói gì, thân thể tuyệt mỹ đã bị Diệp Lăng Phi đè xuống, lần thân mật này làm cho Đường Hiểu Uyển không tự chủ được phát ra những tiếng rên rỉ đầy hưng phấn.

Buổi sáng, Diệp Lăng Phi để Đường Hiểu Uyển ở lại biệt thự. Giờ phút này, nàng cảm thấy hạ thân vẫn đau rát như cũ, đi một bước cũng khó chịu muốn chết. Đường Hiểu Uyển căn bản không thể đi làm, đành phải ở lại. Vu Đình Đình đã đi học, Diệp Lăng Phi ôm Đường Hiểu Uyển đến phòng ngủ ở tầng hai, đặt nàng lên giường rồi quay lại phòng khách, lấy một ít đồ uống và nước trái cây từ tủ lạnh đặt bên giường cho nàng.

- Hiểu Uyển, lát nữa anh phải đi, một mình em ở đây không có chuyện gì chứ? - Diệp Lăng Phi hỏi.

- Vâng! - Đường Hiểu Uyển gật đầu, nàng ngắm nhìn khuôn mặt Diệp Lăng Phi, bỗng nhiên mím môi cười: - Diệp đại ca, Tiểu Hùng xấu lắm, từ nay về sau Tiểu Bạch Thỏ không cho Tiểu Hùng đến nhà chơi nữa đâu.

Diệp Lăng Phi đưa tay vuốt ve gương mặt nàng, cười nói:

- Hiểu Uyển, đêm qua không thể trách anh được, muốn trách thì phải trách em quá mê người, làm anh không thể kiềm chế nổi.

Đường Hiểu Uyển cười:

- Diệp đại ca, em rất vui, em rất thích anh!

- Được rồi, cô bé ngốc, ở đây đợi anh, nếu có chuyện gì thì gọi cho anh. - Diệp Lăng Phi nói. - Anh đi trước, tạm biệt em.

Đường Hiểu Uyển gật đầu, lúc đó Diệp Lăng Phi mới rời khỏi biệt thự. Hắn lái xe trở về nhà, vừa về đến cổng đã nhìn thấy Chu Hân Mính lái xe ra ngoài. Thấy xe của Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính cũng dừng lại. Nàng mở cửa, bước xuống xe.

- Hân Mính, em đi làm à? - Diệp Lăng Phi hỏi.

- Em tìm anh có chuyện. - Chu Hân Mính vừa nói vừa mở cửa xe Diệp Lăng Phi, ngồi vào trong.

- Có chuyện gì vậy? - Diệp Lăng Phi vừa nói vừa liếc nhìn về phía biệt thự, hạ giọng hỏi: - Tình Đình đâu?

Chu Hân Mính liếc hắn một cái:

- Không cần nhìn, sáng sớm nay Tình Đình đã đi làm rồi.

- À, ra vậy! - Diệp Lăng Phi đáp lại. Hắn thấy Chu Hân Mính cứ nhìn mình chằm chằm, kỳ quái hỏi: - Sao thế, chẳng lẽ anh có vấn đề gì à?

- Cả đêm qua anh không về nhà, thành thật khai báo đi, anh ở đâu? - Chu Hân Mính hỏi bằng giọng tra khảo phạm nhân.

- Anh uống rượu cùng bọn Dã Lang thôi, uống muộn quá nên không về nữa! - Diệp Lăng Phi bịa chuyện. - Nếu không tin em cứ gọi cho Dã Lang xác minh!

- Thôi được, không cần thiết! - Chu Hân Mính đưa tay lau mặt Diệp Lăng Phi, nói: - Lần sau nếu muốn nói dối, ít nhất cũng phải tìm cái cớ hợp lý một chút. Nhìn lại mặt anh xem, vẫn còn vết son môi đây này. Có bằng chứng này, anh có nhận tội đã hôn cô gái khác không?

- Không thể nào! - Diệp Lăng Phi vội vàng soi gương, quả thật có thể nhận ra một dấu môi hơi nhạt. Hắn có chút mất tự nhiên: - Không có gì... không có gì, chỉ là... chỉ là thằng nhóc Dã Thú kia tìm tiểu thư ngồi uống rượu cùng thôi.

Chu Hân Mính cười lạnh:

- Này Diệp Lăng Phi, anh bắt đầu lắp bắp từ lúc nào thế? Trong ấn tượng của em, những cô gái bên cạnh anh cũng không ít, sao lại để ý đến mấy cô tiểu thư đó được. Hừ, anh đừng có lừa em nữa, em biết thừa hôm qua anh đã qua đêm với cô gái khác

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!