Diệp Lăng Phi thấy Trịnh Khả Nhạc đứng chần chừ trước cửa liền đặt ly rượu xuống, quay người nói:
- Dã Thú, mày ra ngồi ghế bên cạnh đi!
Dã Thú thấy Trịnh Khả Nhạc đến thì vội vàng đứng dậy, cười nói:
- A, đây là người mà lão đại rất tin tưởng đây mà.
Nói xong, hắn nhường ghế của mình lại, đi đến chỗ bên cạnh ngồi xuống.
- Khả Nhạc, vào đây đi em, đây đều là huynh đệ tốt của anh!
Diệp Lăng Phi giơ tay vẫy Trịnh Khả Nhạc lại gần. Trịnh Khả Nhạc ngập ngừng bước vào, cô đảo mắt quanh phòng, thấy toàn người lạ nên bước chân có phần dè dặt, cô từ từ ngồi xuống cạnh Diệp Lăng Phi.
Hôm nay Trịnh Khả Nhạc mặc một chiếc áo T-shirt cổ tròn thoải mái, bên dưới là một chiếc váy bò ngắn, bó sát vào cặp mông tròn trịa của cô. Trịnh Khả Nhạc vừa ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, hắn đã ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc trên người cô. Hắn không nhịn được mà xoa mũi, cười nói:
- Khả Nhạc, em xịt bao nhiêu nước hoa thế, bộ em muốn che giấu mùi gì à?
Diệp Lăng Phi đang trêu cô, theo tính cách thường ngày của Trịnh Khả Nhạc thì cô sẽ không ngần ngại cãi lại vài câu, nhưng lúc này cô lại không có chút phản kháng nào, chỉ im lặng cúi đầu, mắt mũi đỏ hoe, điệu bộ vô cùng đáng thương.
Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng này của Trịnh Khả Nhạc thì không nỡ trêu chọc cô thêm nữa, hắn giơ tay ra, vỗ nhẹ vào vai cô, nói:
- Khả Nhạc, ăn cơm chưa? Nếu chưa thì ở lại ăn cùng bọn anh. Dù gì cũng đều là người nhà cả, đừng khách khí.
Trịnh Khả Nhạc bấy giờ mới ngẩng đầu, hốc mắt ươn ướt nhìn Diệp Lăng Phi, bộ dạng như sắp khóc, nói:
- Anh Diệp à, giờ em chẳng còn tâm trạng nào mà ăn uống nữa.
- Không có tâm trạng ăn thì uống rượu đi.
Nói xong, Diệp Lăng Phi cầm một cái ly không, tự tay rót đầy rồi đưa cho Trịnh Khả Nhạc:
- Nào, cầm lấy, anh giới thiệu vài người anh em của anh.
Diệp Lăng Phi giới thiệu từng người một trong đám Tiêm Đao cho Trịnh Khả Nhạc. Cô nghe tên nào cũng thấy kỳ quái, nhưng giờ cô chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm lai lịch của những người này, chỉ nâng ly vang đỏ Diệp Lăng Phi vừa rót lên, dốc cạn vào miệng.
- Em say rồi à, tưởng đây là nước ngọt sao!
Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng của Trịnh Khả Nhạc, hỏi:
- Khả Nhạc, nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Anh Diệp, chúng ta có thể ra ngoài nói chuyện được không ạ? – Trịnh Khả Nhạc nhỏ giọng hỏi.
Diệp Lăng Phi nhìn Trịnh Khả Nhạc rồi lại nhìn đám Tiêm Đao, Phi Hổ, cười nói:
- Được, vậy chúng ta ra ngoài nói chuyện!
Nói xong, hắn đứng dậy, nói với đám Tiêm Đao:
- Bọn mày cứ uống trước đi, đợi anh về mấy anh em mình lại tiếp tục. À, uống xong, chiều chúng ta tìm chỗ nào đó giải khuây, hôm nay tất cả cùng chơi hết mình một trận.
Trịnh Khả Nhạc luôn miệng xin lỗi vì đã làm phiền. Sau đó, cô quay người đi ra khỏi phòng trước. Diệp Lăng Phi cũng đi theo ngay sau.
Hai người ra khỏi nhà hàng, tìm một nơi vắng người trước cửa thì Trịnh Khả Nhạc mới dừng bước, nhào vào lòng Diệp Lăng Phi, òa khóc nức nở.
Diệp Lăng Phi vỗ vai cô, cười nói:
- Tiểu nha đầu, rốt cuộc là có chuyện gì?
- Em bị người ta lừa rồi, cái tên khốn kiếp đó đã lừa hết tiền của em. Hắn nói có thể kiếm được rất nhiều tiền từ cổ phiếu của tập đoàn Tân Á. Thế là em đem toàn bộ tiền của mình đầu tư vào cổ phiếu Tân Á, kết quả là bị thua lỗ nặng. Giờ em không tìm được hắn nữa, gọi điện thì hắn tắt máy.
Trịnh Khả Nhạc nói đoạn, ngẩng đầu thổn thức:
- Em thật ngu ngốc, sao lại có thể tin lời hắn ta được cơ chứ? 200 nghìn tệ đi tong cả rồi. Đã thế khoản tiền tiết kiệm 50 vạn em chắt chiu dành dụm cũng mất luôn.
- Không phải chứ? Sao lại đến mức đấy được?
Diệp Lăng Phi giả vờ vô cùng kinh ngạc nhưng thực chất hắn cũng chẳng để tâm lắm đến số tiền này, đối với hắn nhiêu đó cũng chỉ là muỗi. Hắn chỉ thấy bộ dạng đáng thương này của Trịnh Khả Nhạc khá thú vị nên cố ý hỏi:
- Vậy em đưa hết tiền cho hắn mua cổ phiếu à?
- Em ủy thác cho hắn mua hộ. Em cũng đã thỏa thuận với hắn rồi, nếu khoản đầu tư sinh lời, em sẽ trích một phần lợi nhuận cho hắn. Hắn là tên chuyên đi đầu cơ cổ phiếu cho người khác, căn bản chẳng phải người của công ty chứng khoán nào cả, chỉ là một tên lừa đảo chuyên nghiệp.
Trịnh Khả Nhạc vừa khóc vừa rủa:
- Hắn là tên khốn kiếp!
- Hóa ra là vậy, anh còn tưởng chuyện gì to tát. Nghĩa là bây giờ em không còn tiền nữa đúng không? Không có gì đáng phải khóc cả.
Hắn cười nói:
- Thế này đi, anh đưa cho em thêm 100 nghìn tệ nữa, cộng thêm khoản 200 nghìn tệ lần trước, tổng cộng là 300 nghìn tệ, mua đứt em luôn!
Trịnh Khả Nhạc ngẩn người, nước mắt giàn giụa nhìn Diệp Lăng Phi, nhỏ giọng nói:
- Em không… không làm nô lệ tình dục cho anh đâu.
- Anh thèm vào, đầu óc em chỉ nghĩ đến mấy chuyện đó thôi à?
Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ lên chiếc mông cong của Trịnh Khả Nhạc, nói:
- Sau này em phải chăm chỉ làm việc, và phải nhớ tiết kiệm tiền trả anh. Mặc dù anh đã mua em, nhưng anh không quản việc em ăn uống tiêu xài, em tự kiếm tiền mà tiêu. Thật là… Thôi được rồi, đừng khóc nữa, nhanh lau nước mắt rồi đi về cùng anh!
Nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, Trịnh Khả Nhạc mới từ từ gật đầu, lau nước mắt phân bua:
- Em không thể trả hết cho anh một lúc được, nhưng em có thể trả dần dần. Em có thể giúp anh làm vài việc khi cần, ví dụ như mua đồ hoặc đi mua sắm, dạo phố cùng anh. Nhưng em sẽ không làm nô lệ tình dục cho anh đâu!
- Được rồi, em cứ lải nhải chuyện đó mãi thế? – Diệp Lăng Phi không nhịn được giục: - Theo anh về nhanh lên, em mà còn nói nữa, cẩn thận anh đổi ý đấy!
Trịnh Khả Nhạc vội gật đầu, nếu không tinh ý sẽ không thể nào phát hiện nụ cười lém lỉnh trên gương mặt xinh đẹp của cô. Cùng Diệp Lăng Phi trở lại căn phòng ban nãy, lần này thái độ của cô khác hẳn lúc vừa bước vào. Với nụ cười nở trên môi, trông cô lúc này tươi tắn gấp vạn lần bộ dạng thiểu não ban nãy.
Trịnh Khả Nhạc cùng đám Diệp Lăng Phi uống rượu rất lâu trong nhà hàng. Gần như kẻ nào cũng ngất ngưởng mới kéo nhau đi nơi khác đổi gió.
Vừa ra khỏi cửa nhà hàng, Diệp Lăng Phi tay phải đặt lên lưng Trịnh Khả Nhạc, quay ra nói với Dã Thú:
- Dã Thú, mày tìm nhà hàng nào cao cấp một chút, anh em mình đến đó uống tiếp!
- Được thôi anh! – Dã Thú đáp ứng ngay lập tức.
Diệp Lăng Phi gọi Dã Lang lại nói:
- Dã Lang, tao uống hơi nhiều, mày lái xe đi nhé!
Dã Lang vâng một tiếng rồi trèo lên xe của Diệp Lăng Phi, còn chìa khóa xe của hắn thì đưa lại cho đám Tiêm Đao. Sau khi cả bọn lục tục lên xe, ở băng ghế sau, Diệp Lăng Phi ôm lấy lưng Trịnh Khả Nhạc. Cô uống cũng không ít, mặt mũi hồng hào hẳn lên, cười nói với Diệp Lăng Phi:
- Anh Diệp, ngày mai anh kết hôn rồi, không sợ vợ anh nhìn thấy cảnh này sao?
Diệp Lăng Phi dí tay vào trán Trịnh Khả Nhạc, cười nói:
- Em yên tâm, hôm nay vợ anh sẽ không xuất hiện đâu!
Trịnh Khả Nhạc cười sảng khoái, rồi cũng không nói thêm gì nữa mà gục đầu vào vai Diệp Lăng Phi.
Dã Thú chọn được một nhà hàng tên Tiêu Dao thì cũng đã là ba giờ chiều, khách khứa tầm này cũng bắt đầu đông. Hắn bao một phòng lớn, rồi tìm thêm cả năm sáu em tiếp viên đến phục vụ. Cả bọn bắt đầu thỏa sức hát hò.
Mấy cô em phục vụ ở đây chỉ biết hát hò rót rượu chứ không có mấy màn biểu diễn uốn éo nóng bỏng. Nếu theo tính cách thường ngày của Dã Thú, nhất định hắn sẽ phải gọi vài em biết nhảy múa gợi tình một chút, nhưng giờ tên này có vẻ rất lành tính, chẳng đòi hỏi gì. Còn bọn Tiêm Đao, Phi Hổ, Biên Bức cũng không phải trai tơ mới lớn, những cảnh uốn éo xem mãi cũng nhàm, nên cả bọn chỉ đơn giản là ngồi hát rồi hàn huyên.
Trịnh Khả Nhạc thì rõ ràng đã uống rất nhiều. Cô như con mèo nhỏ cuộn tròn trong lòng Diệp Lăng Phi, tay phải ôm lấy cổ hắn, hành động rất thân mật. Còn Diệp Lăng Phi cũng chẳng phải chính nhân quân tử, trong lòng có gái đẹp, chân tay đương nhiên không thể nhàn rỗi.
- Dã Thú, tao kết hôn xong là đến lượt mày đấy nhỉ?
Tay phải Diệp Lăng Phi luồn sâu vào trong chiếc váy ngắn của Trịnh Khả Nhạc. Bên trong cô chỉ mặc chiếc quần lót mỏng, bàn tay to của hắn miết mạnh lên cặp mông mơn mởn của cô.
- Lão đại, em còn chưa vội! – Dã Thú bỗ bã nói: - Tuyết Hoa nói rồi, ngày 11 này sẽ dẫn em về nhà cô ấy ở Sơn Đông ra mắt bố mẹ. Em còn chưa biết mặt mũi bố mẹ cô ấy ra sao đây.
- Thằng nhóc nhà cậu liệu mà thể hiện cho tốt, đừng làm anh mày thất vọng. – Diệp Lăng Phi nói với Dã Thú rồi lại quay sang Dã Lang hỏi: - Dã Lang, mày thì sao? Khi nào thì mày với nàng làm đám cưới?
- Satan, em thì còn lâu. – Dã Lang cười nói: - Làm xong chuyện của đại ca đã rồi tính sau.
- Chuyện của tao á? Nhanh lắm, sắp rồi. Đợi sau khi tao và Bạch Tình Đình kết hôn, tao sẽ cả ngày triền miên cùng nàng rồi nàng sẽ sinh cho tao một thằng cu mập mạp. – Diệp Lăng Phi lẩm bẩm suy tính, cười nói: - Đến lúc đó, tao sẽ để chúng mày luân phiên chăm sóc con tao. Thằng Tiêm Đao còn nhớ đã nói đợi khi nào tao có con sẽ chuẩn bị cho cu cậu lễ vàng không? Không thể thiếu được đâu đấy nhé.
Đám Tiêm Đao bật cười, Phi Hổ ôm em tiếp viên trẻ đẹp bên cạnh, nói:
- Satan, đại ca yên tâm đi. Bọn em sẽ không thiếu tiền mừng con của đại ca đâu.
- Satan? – Trịnh Khả Nhạc cuộn người lại, cố tình đẩy mông lên, cô cười hỏi: - Anh Diệp à, Satan có phải biệt hiệu của anh không?
- Tiểu nha đầu, đừng hỏi nhiều, biết chuyện đó không tốt cho em đâu! – Diệp Lăng Phi mở miệng hôn lên đôi môi nũng nịu của Trịnh Khả Nhạc, cười nói: - Em chỉ cần biết anh là anh Diệp của em thôi, và cũng đừng quên em đang là nô lệ của anh đấy.
- Ai là nô lệ của anh? Có bằng chứng gì không? – Trịnh Khả Nhạc cười ha hả phủ nhận: - Không có bằng chứng em không nhận giấy nợ đâu đấy.
- Được lắm, em dám tạo phản hả!
Nói xong, hắn đột nhiên véo mông cô một cái. Trịnh Khả Nhạc thốt lên một tiếng đau. Diệp Lăng Phi ôm lại Trịnh Khả Nhạc, tách hai chân cô ra, vắt lên hai chân hắn, ngay sau đó hai tay luồn sâu vào trong váy cô, môi hắn dính chặt lấy môi cô, hôn ngấu nghiến.
Đám Dã Thú, Dã Lang lờ đi coi như không thấy, cả đám tiếp tục hát hò, nói chuyện, tiện tay sờ mó em gái bên cạnh chứ tuyệt nhiên không để ý đến màn nóng bỏng của đại ca.
Chơi đến tận tối, Dã Thú dẫn các chiến hữu về biệt thự nhà mình nghỉ ngơi, còn Dã Lang lái xe chở Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc về. Diệp Lăng Phi hôm nay đã uống không ít, lâu lắm rồi hắn chưa say đến mức nói không rõ tiếng.
Dã Lang chở Trịnh Khả Nhạc về trước rồi mới phóng xe chở Diệp Lăng Phi về biệt thự của hắn.
- Lão đại, anh ổn không? Hay tối nay em ở lại trông anh? – Dã Lang nhìn bước đi loạng choạng của Diệp Lăng Phi mà lo lắng hỏi.
Diệp Lăng Phi xua tay, từ chối:
- Không sao, mày nhớ sáng sớm mai đến gọi anh. Mai anh mày phải kết hôn đấy.
- Vâng, đại ca!
Dã Lang đáp. Hắn nhìn thấy Diệp Lăng Phi đã nằm yên vị trên giường mới chậm rãi quay người rời khỏi, và cũng không quên đóng cửa phòng ngủ của Diệp Lăng Phi lại.