Diệp Lăng Phi uống khá nhiều rượu, vừa đặt người xuống giường đã ngủ mê mệt. Tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên làm hắn bất ngờ tỉnh giấc. Mơ màng hồi lâu, hắn mới mò được chiếc điện thoại của mình đang lẫn đâu đó trên giường, màn hình hiển thị số của Bạch Tình Đình.
Hắn giơ tay bật đèn phòng, cả người rã rời, đầu đau như búa bổ, nói qua ống nghe:
- Bà xã à, mấy giờ rồi?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Một giờ sáng.
Bạch Tình Đình đáp.
- Uhm, đã một giờ sáng rồi à.
Hắn dụi mắt, nói tiếp với vợ:
- Bà xã à, sao giờ này em vẫn chưa ngủ?
- Em không ngủ được!
Đầu dây bên kia, Bạch Tình Đình nũng nịu, giọng dịu dàng:
- Cứ nghĩ đến đám cưới ngày mai là em lại trằn trọc không ngủ được.
- Uhm, cũng đúng. Mai em sẽ từ một cô gái trở thành một người phụ nữ rồi mà lại.
Diệp Lăng Phi miễn cưỡng nói:
- Anh cũng thấy hơi khó ngủ một chút.
Diệp Lăng Phi vừa cầm điện thoại nói chuyện với Bạch Tình Đình vừa cố gắng mò dậy bước xuống giường, đi ra khỏi phòng ngủ.
- Anh…!
Bạch Tình Đình nghe đến câu “từ một cô gái biến thành một người phụ nữ” của Diệp Lăng Phi thì bỗng chốc không thốt nên lời. Cô cố ý tỏ ra giận dỗi:
- Anh là đồ xấu xa, em đang nghĩ không biết mai anh sẽ ức hiếp em như thế nào đây.
- Um, anh sẽ ức hiếp em, đúng vậy, không những thế anh còn mạnh tay ức hiếp em.
Diệp Lăng Phi đi dọc hành lang, thẳng đến phòng tắm, hắn mở vòi nước rồi nói:
- Anh và em đăng ký kết hôn lâu như vậy rồi mà chưa từng được quan hệ với em. Cả thiên hạ này làm gì có ông chồng nào như anh, có cô vợ xinh đẹp như hoa như ngọc mà lại không dám chạm đến. Em còn nói anh không nên ức hiếp em hả?
- Không thể chạm vào?
Bạch Tình Đình nghe xong, lẩm bẩm nhắc lại:
- Vậy tối qua việc anh đã làm gọi là gì?
- Tối hôm qua à…
Diệp Lăng Phi đang định nói thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng “binh”. Bạch Tình Đình nghe thấy âm thanh ở đầu dây bên kia, vội vàng hỏi:
- Ông xã, anh sao vậy?
- Vừa nãy anh không cẩn thận đâm vào cửa phòng tắm.
Diệp Lăng Phi nói xong liền giơ tay đóng cửa phòng tắm lại.
- Nửa đêm nửa hôm anh chạy đến phòng tắm làm gì?
Bạch Tình Đình thắc mắc.
- Anh tắm!
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh uống rượu với mấy thằng Dã Thú, Dã Lang. Uống xong thì về nhà ngủ luôn, chưa kịp tắm rửa gì cả. Em chắc không muốn ông xã em ngày mai người ngợm hôi rình đến đón em chứ?
- Anh với bọn họ đi uống rượu à?
Bạch Tình Đình cười nói:
- Em cũng có nghe người ta nói, con trai có thói quen trước khi lấy vợ sẽ đi chơi bời xả láng một tối, lại còn lấy cớ cáo biệt đời độc thân. Ông xã à, có phải anh cùng với đám Dã Thú đã làm gì đó linh tinh rồi không?
- Đâu có. Chỉ là anh em uống với nhau vài chén thôi.
Diệp Lăng Phi nói xong thì tắt vòi nước đã xả đầy bồn, vừa cởi quần áo vừa nói:
- À, bà xã, suýt nữa thì anh quên mất. Lão già đến Vọng Hải rồi. Ông ấy nói mai sẽ đến tham gia hôn lễ của chúng ta. Đến lúc đó chúng ta phải cố gắng bóc lột ông ấy, làm cho ông ấy tức thổ huyết.
- Thủ trưởng đến tham dự lễ cưới của bọn mình á?
Bạch Tình Đình kinh ngạc hỏi lại.
- Có thật không anh?
Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Anh lừa em làm gì? Thật!
- Vậy em sẽ đi nói với ba ngay!
Diệp Lăng Phi nghe vậy, vội vàng ngăn cản:
- Bà xã, em định làm gì? Giờ này mấy giờ rồi, bố vợ anh ngủ lâu rồi, không thức đợi em báo tin đâu. Thực ra cũng không cần phải chuẩn bị gì đặc biệt, lão già cũng không ở lại quá lâu, kệ ông ấy đi. Chúng mình chỉ lo cho hôn lễ ngày mai là được rồi!
Diệp Lăng Phi nói xong, nằm xuống bồn tắm lớn, tay cầm điện thoại nói với Bạch Tình Đình:
- Bà xã à, anh có một chuyện cần hỏi em, em phải trả lời thật thà đấy.
- Chuyện gì cơ ạ?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Tối qua, lúc anh hôn em thân mật như vậy, em có cảm giác gì?
Diệp Lăng Phi thấy việc mình và Bạch Tình Đình sắp kết hôn, những câu hỏi như vậy muốn tránh cũng không được nên hắn hỏi thẳng.
Bạch Tình Đình nghe xong, nũng nịu:
- Anh là đồ vô lại, anh định làm gì em?
- Không có gì, anh chỉ muốn giúp bà xã anh giải tỏa đôi chút thôi.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Bà xã, anh biết em rất sợ những chuyện này, nhưng ngày mai chúng ta sẽ quan hệ với nhau. Dù hôm qua đã diễn tập rồi, anh vẫn cảm thấy sự lo lắng trong lòng em, vì vậy, anh muốn an ủi em một chút.
- Anh là đồ háo sắc!
Bạch Tình Đình nũng nịu.
- Em không nói cho anh biết đâu, không sau này anh lại cười vào mũi em!
- Bà xã ơi, có gì đáng xấu hổ đâu.
Diệp Lăng Phi nói.
- Kỳ thực chuyện nam nữ yêu thích nhau là chuyện xưa như trái đất rồi. Con người chúng ta chỉ có thể sinh sôi nảy nở từ thế hệ này qua thế hệ khác thông qua chuyện này. Thực ra ở thời cổ đại, người ta chỉ giao phối theo bản năng, mà mục đích của việc giao phối chỉ có một, em biết là gì không? Duy trì nòi giống.
- Anh lại nói linh tinh gì vậy?
Bạch Tình Đình thẹn thùng, cố tình kéo dài giọng cảnh cáo:
- Anh mà còn ăn nói linh tinh nữa em không nói chuyện với anh nữa đâu, em sẽ tắt máy đi ngủ!
- Đừng, đừng mà, anh nói thật mà.
Diệp Lăng Phi nghe thấy Bạch Tình Đình dọa tắt máy thì vội vàng nói:
- Bà xã à, hay là anh nói cho em nghe về nguồn gốc của gia đình nhé?
- Nguồn gốc của gia đình?
Bạch Tình Đình rất có hứng thú với chủ đề này, cô thật sự không biết khái niệm gia đình bắt nguồn từ đâu.
Cô hào hứng nói:
- Anh nói đi, nhưng không cho phép nói lung tung.
- Anh sao có thể?
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Bà xã à, anh kể em nghe, em nghe cho rõ nhé.
Hắn cố tình hắng giọng, ra vẻ nghiêm túc:
- Kỳ thực trong xã hội nguyên thủy nhất chưa hề có quan niệm gì về gia đình, mọi người chỉ đơn giản là sống bầy đàn cùng nhau. Nếu một người đàn ông có cảm tình với một người phụ nữ trong cộng đồng, thì có thể ra hiệu rồi đưa người phụ nữ đó đến một nơi nào đó giao phối.
- Linh tinh!
Bạch Tình Đình vừa nghe đã lập tức phản bác:
- Làm sao có thể dã man như vậy được, toàn là do anh bịa đặt.
- Anh không nói linh tinh. Không tin em lên mạng tìm tư liệu là biết ngay.
Diệp Lăng Phi quả quyết.
- Những điều anh nói đều có căn cứ khoa học cả đấy.
Bị Diệp Lăng Phi hù dọa, Bạch Tình Đình lẩm bẩm:
- Thôi được rồi, coi như anh nói đúng!
Diệp Lăng Phi cười:
- Anh vốn luôn đúng mà!
- Được rồi, được rồi, anh nói nhanh lên đi, anh vẫn chưa nói cho em nghe khái niệm gia đình đến từ đâu?
Bạch Tình Đình giục, cô rất muốn biết khái niệm về gia đình bắt đầu từ khi nào.
Diệp Lăng Phi đằng hắng rồi nói tiếp:
- Thực ra thì, lúc đó nam nữ đều sinh sống cùng nhau, sau khi phụ nữ mang thai thì sinh con. Nhưng đàn ông lại có một mối bận tâm là họ không biết trong số mấy chục đứa trẻ kia, đứa nào thực sự là con của họ. Kết quả là, họ nghĩ ra một cách, họ tách những người phụ nữ ra, mỗi người một nơi. Nhưng tách như thế nào đây? Thế là có một người đàn ông thông minh nhất nói chúng ta sẽ chơi đoán số. Những người đàn ông còn lại cảm thấy ý tưởng này không tồi nên đều hưởng ứng. Mọi người đều đoán số để chọn vợ. Kết quả là sau khi phân chia, số nữ giới vừa đủ cho mỗi người nam giới, rồi lâu dần thành chế độ một vợ một chồng như hiện nay.
- Linh tinh. Anh chắc chắn lại bịa đặt nữa rồi.
Mặc dù không biết nguồn gốc của gia đình, nhưng Bạch Tình Đình biết Diệp Lăng Phi đang nói hươu nói vượn, cô nũng nịu:
- Em không thèm để ý đến anh nữa, anh đi ngủ sớm đi!
- Đừng mà!
Diệp Lăng Phi vội nói:
- Bà xã, anh chỉ đùa với em thôi, đừng giận anh nhé!
- Anh chỉ chuyên đi trêu chọc em, lẽ nào em không được tức giận?
Bạch Tình Đình hỏi vặn lại.
Diệp Lăng Phi cười to:
- Anh chỉ muốn bà xã anh vui vẻ một chút. Bà xã à, em yên tâm, ngày mai anh sẽ rất cẩn thận, thật cẩn thận, anh sẽ không làm em bị thương đâu!
Bạch Tình Đình im lặng hồi lâu, rồi nhẹ nhàng nói:
- Em đã xem qua rất nhiều tư liệu rồi, lần đầu tiên của con gái có lẽ sẽ rất đau!
- Bà xã, tối qua em có thấy đau không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Em không cảm thấy cơ thể rất sảng khoái à?
Bạch Tình Đình nghĩ lại màn nóng bỏng tối qua, hạ thân cô bị Diệp Lăng Phi trêu chọc đến đê mê. Lúc đó, cô cảm thấy vô cùng khoái cảm, trong lòng kích động mong hắn nhanh chóng tiến vào cơ thể mình. Nhưng giờ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô ngượng ngùng nhỏ giọng:
- Em… em không nói cho anh biết.
- Vậy là thừa nhận rồi. Bà xã à, yên tâm đi, khi em cảm nhận được khoái cảm sẽ không thấy đau đớn nữa đâu.
Diệp Lăng Phi lại giở giọng điệu của một nhà tâm lý học chính hiệu:
- Theo lý luận tâm lý học, con gái cảm thấy đau ở lần đầu tiên phần lớn xuất phát từ tâm lý lo lắng sợ hãi, chứ kỳ thực nỗi đau thể xác không hề ghê gớm như họ biểu hiện. Phần lớn trong số đó là để nhắc nhở người mình yêu rằng cô ấy đã phải hy sinh rất nhiều, từ đó muốn nhận được sự quan tâm, yêu chiều hơn. Ngoài ra, vẫn còn một bộ phận khác xuất phát từ sự hưng phấn đến cực độ, hay nói cách khác, những cô gái này có tâm lý thích bị ngược đãi.
- Thôi, anh đừng nói nữa, càng nói càng chẳng ra sao. Em không thèm nói chuyện với anh nữa. Ông xã ngủ ngon!
Nói xong, Bạch Tình Đình vội cúp điện thoại.
Diệp Lăng Phi nghe tiếng lầm bầm vài tiếng bên kia đầu dây rồi nói:
- Không phải chứ, chưa gì đã ngắt máy rồi.
Hắn vừa định đặt điện thoại xuống thì đột nhiên chuông lại reo lên. Lần này vẫn là Bạch Tình Đình gọi đến. Diệp Lăng Phi bắt máy, cười nói:
- Bà xã, có chuyện gì không em?
- Chuyện anh vừa nói có đúng không vậy?
Bạch Tình Đình ấp úng hỏi.
- Có thật là lần đầu tiên sẽ không đau không?
- Uhm, vậy đấy, bà xã, anh đã bảo em cứ yên tâm đi rồi cơ mà. Anh sẽ khiến em thật thoải mái.
Diệp Lăng Phi nằm thư giãn trong bồn tắm, cười nhẹ:
- Anh sẽ mang lại cho em một đêm cả đời khó quên!
Diệp Lăng Phi nói đến đây thì bỗng cảm thấy căng thẳng, dường như có một mối nguy hiểm đang rình rập ngay gần.
Thấy Diệp Lăng Phi đang thao thao bất tuyệt bỗng im bặt, Bạch Tình Đình gặng hỏi ngay:
- Ông xã à, sao tự dưng anh lại chẳng nói gì nữa thế?
Lúc này, Diệp Lăng Phi đang căng tai lắng nghe tiếng động rất lạ trong biệt thự. Dù âm thanh rất khẽ, nhưng hắn cảm nhận được đó là tiếng bước chân.
- Bà xã, đừng nói nữa, có việc gì mai nói tiếp.
Diệp Lăng Phi nhỏ giọng, nói xong không đợi Bạch Tình Đình đáp lời, hắn cúp máy ngay lập tức, chầm chậm bước ra khỏi bồn tắm, mặc quần áo vào, rồi áp tai vào cửa phòng tắm, nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.