Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 572: CHƯƠNG 572: RANH GIỚI GIỮA SỰ SỐNG VÀ CÁI CHẾT

Cánh tay và bả vai của Diệp Lăng Phi đều trúng đạn, máu tươi chảy tràn ra tảng đá trên vách núi nơi hắn đang ẩn nấp. Hắn xé áo, dùng sức siết chặt vết thương lại.

- Cách Lâm, đến bắt tôi đi, ông mang theo bao nhiêu người?

Diệp Lăng Phi hét lên:

- Ông nhanh lên, nếu cứ tiếp tục kéo dài thời gian, người của tôi sắp đến rồi đấy, lúc đó các người muốn lấy xác tôi cũng khó!

- Diệp, tôi thật sự không muốn ra tay với cậu, cậu là học viên xuất sắc nhất mà tôi từng dẫn dắt. Cậu là niềm tự hào của tôi, là đặc chủng binh xuất thân từ cái mác “rác rưởi phương Đông” mà tôi từng huấn luyện. Diệp, đừng cố phản kháng nữa, nếu không tôi buộc phải hủy diệt cậu.

Diệp Lăng Phi nhổ nước bọt, liếm môi, nói:

- Sĩ quan, chẳng lẽ ông vẫn không hiểu tính cách của tôi sao? Như ông nói, ban đầu tôi vào trường Tử Vong chỉ bị coi là một tên rác rưởi, nhưng tôi vẫn sống sót rời khỏi đó. Vì tôi chưa bao giờ nhận thua, tối nay cũng không ngoại lệ. Cho dù có chết ở đây, tôi cũng sẽ không đầu hàng, vì đó mới là tính cách của tôi.

Cách Lâm lặng lẽ gật đầu:

- Diệp, vậy tôi chỉ đành tự tay tiêu diệt cậu!

Cách Lâm nói xong, ra dấu cho những tên lính vũ trang bên cạnh. Hai tên yểm trợ, còn một tên nằm sấp, bò nhanh về phía tảng đá Diệp Lăng Phi đang ẩn nấp.

Diệp Lăng Phi trốn sau tảng đá, căn cứ vào tiếng động mà chuẩn bị nổ súng. Sau khi lên đạn, hắn lăn người, nã đạn không ngừng về phía có tiếng động.

Diệp Lăng Phi không ngừng lăn người lên hẳn vách núi cao dốc, đối diện với biển cả mênh mông trong đêm tối và những mỏm đá nhấp nhô bên dưới. Không một chút do dự, hắn nhảy xuống.

Cách Lâm cùng đám người của hắn chạy đến, chỉ còn nghe tiếng gầm giận dữ của biển cả, dường như chừng đó vẫn chưa đủ, biển cả còn muốn nuốt chửng thêm vài người nữa.

- Chỉ huy, làm thế nào bây giờ? – một học viên của trường Tử Vong cất tiếng hỏi.

Cách Lâm nhìn xuống mặt biển đen ngòm bao la, thản nhiên nói:

- Diệp chết rồi. Quay về báo cáo với hiệu trưởng, Diệp đã bị chúng ta tự tay tiêu diệt, thi thể vứt xuống biển. Được rồi, nhiệm vụ hoàn thành, chúng ta lập tức lên thuyền rời khỏi đây.

Tất cả lập tức nhận lệnh, quay gót rời đi. Cách Lâm nhìn lại xuống biển, thầm nghĩ: “Diệp, hy vọng có kỳ tích xảy ra, tôi thật sự không muốn chính tay tiêu diệt cậu.”

Cách Lâm thở dài, quay người bước xuống núi.

Chu Hân Mính đem theo người vội vàng đến biệt thự. Cùng lúc đó, Bạch Tình Đình cũng không thể ngồi yên chờ đợi tin tức, cô cũng lao xe đi ngay trong đêm. Người của trường Tử Vong đã sớm rút lui. Chu Hân Mính nhận được chỉ thị từ trung tâm cảnh sát 110, báo cáo có người nghe thấy tiếng súng.

Vừa nghe được chỉ thị, cô bàng hoàng nhận ra có thể Diệp Lăng Phi đã gặp chuyện. Lòng cô nóng như lửa đốt, mang theo vài người vội vàng đến biệt thự.

- Hân Mính!

Xe của Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính gần như cùng lúc đỗ xịch trước cổng. Bạch Tình Đình dừng xe, chủ động xuống gọi Chu Hân Mính:

- Hân Mính, sao cậu lại mang theo nhiều người đến vậy?

- Có người báo nghe được tiếng súng ở gần đây. Tôi mang người đến xem sao.

Chu Hân Mính đáp. Cô vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng Tiểu Triệu kinh ngạc:

- Đội trưởng, có vết máu, còn có cả vỏ đạn, rất nhiều. Nơi này dường như vừa diễn ra một trận đấu súng quyết liệt.

Câu nói này của Tiểu Triệu làm Chu Hân Mính lạnh buốt người. Cô vội vàng chạy vào sân biệt thự, nhìn thấy cảnh tượng đúng như lời Tiểu Triệu báo cáo. Toàn sân đầy vết máu, vỏ đạn vương vãi khắp nơi, bàn ghế trong sân đều vỡ tan tành.

- Ông xã!

Bạch Tình Đình chạy theo Chu Hân Mính vào sân, sau khi nhìn rõ mọi việc, cô hoảng hốt gọi lớn, mong được nhìn thấy bóng dáng của Diệp Lăng Phi.

Cô đang định xông vào biệt thự thì bị Chu Hân Mính ngăn lại:

- Tình Đình, không được vào!

Chu Hân Mính nhanh chóng giữ lấy cánh tay Bạch Tình Đình:

- Hiện nay tình hình rất rối loạn, tốt nhất cậu đừng vào trong vội!

Chu Hân Mính vừa kéo Bạch Tình Đình lại, đột nhiên nghe một tiếng nổ lớn, ngay sau đó là luồng hơi nóng ập tới. Bạch Tình Đình bị sức ép làm cho ngất đi.

Trong phòng bệnh, Bạch Tình Đình dần tỉnh lại. Bên cạnh là khuôn mặt lo lắng của Bạch Cảnh Sùng và vú Ngô. Thấy cô đã tỉnh, hai người mới thở phào nhẹ nhõm.

- Tình Đình, cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi, dọa ba sợ chết khiếp! – Bạch Cảnh Sùng thở dài thườn thượt. - Tình Đình, con không sao rồi!

Vú Ngô cũng nói:

- Đại tiểu thư, lão gia hôm qua ngồi túc trực bên giường bệnh cả đêm không chợp mắt. Bây giờ cô tỉnh lại rồi, thật cảm ơn trời đất phù hộ!

Bạch Tình Đình cảm thấy cơ thể vô cùng mệt mỏi. Cô cố gắng nhớ lại mọi chuyện, ký ức tối qua bắt đầu hiện về nhưng rất mơ hồ. Cô day mạnh hai thái dương, gom chút sức lực cuối cùng để hỏi:

- Ba à, rốt cuộc có chuyện gì vậy? Sao con lại nằm đây?

- Tình Đình, con thật sự không nhớ tối qua đã xảy ra chuyện gì sao? – Bạch Cảnh Sùng hỏi lại.

Bạch Tình Đình lại cố gắng nhớ lại:

- Con nhớ là tối qua con nói chuyện điện thoại với ông xã, rồi sau đó con lái xe đến chỗ anh ấy, ở trước cửa biệt thự thì gặp Chu Hân Mính, và rồi…

Nói đến đây, cô đã hoàn toàn nhớ ra mọi chuyện, mặt biến sắc, vội vàng hỏi:

- Ba ơi, ông xã con có sao không?

Bạch Cảnh Sùng lại thở dài, ngồi xuống bên giường:

- Tình Đình, phía cảnh sát nói không tìm thấy thi thể nào trong đống đổ nát ở biệt thự. Bọn họ đang cố gắng hết sức tìm tung tích của Tiểu Diệp.

- Ông xã con sẽ không xảy ra chuyện gì cả.

Nói rồi, Bạch Tình Đình lảo đảo bước xuống giường. Đúng lúc này, cửa phòng bệnh bật mở, Chu Hân Mính mặt mày hốc hác bước vào.

Sau khi nhìn thấy Bạch Tình Đình tỉnh lại, trên khuôn mặt tiều tụy của cô cũng hiện lên nụ cười hiếm hoi. Cô đến bên giường, nở nụ cười chào bạn mình:

- Tình Đình, cậu không sao rồi, tốt quá rồi!

- Hân Mính, Diệp Lăng Phi sao rồi, anh ấy hiện giờ đang ở đâu? – Bạch Tình Đình vội nắm tay Chu Hân Mính, gấp gáp hỏi.

Chu Hân Mính nắm lấy đôi bàn tay lành lạnh của Bạch Tình Đình:

- Tình Đình, cậu đừng vội. Bọn mình vẫn chưa tìm thấy thi thể của Diệp Lăng Phi, ít nhất có thể phán đoán khi biệt thự xảy ra vụ nổ, anh ấy không ở bên trong.

Nói đến đây, giọng Chu Hân Mính chùng xuống, cô thở dài, nhỏ giọng:

- Hiện trường có rất nhiều vết máu và vỏ đạn, chắc chắn đã diễn ra một trận bắn giết ác liệt, rất có thể Diệp Lăng Phi đã bị thương. Vết máu còn kéo dài đến tận ngọn núi phía sau biệt thự, bọn mình định hôm nay sẽ men theo đó tìm kiếm, nhưng…

Chu Hân Mính nói đến đây lại đột ngột dừng lại.

- Nhưng gì cơ, Hân Mính? Cậu mau nói đi, nhưng gì? – Bạch Tình Đình càng nắm chặt tay Chu Hân Mính, lòng lo sợ điều chẳng lành.

- Nhưng chỗ đó đã bị quân đội phong tỏa, đó là khu vực cấm của quân đội. – Chu Hân Mính nói. - Mình cũng đã nói chuyện với ba, nhờ ông giúp, nhưng ba cũng lực bất tòng tâm. Cậu cũng biết những vấn đề về quân sự nằm ngoài phạm vi can thiệp của ba mà.

- Khu vực phong tỏa quân đội, tại sao? – Bạch Tình Đình ngạc nhiên, quay sang hỏi ba mình. - Ba à, thủ trưởng của ba không phải là người của quân đội sao? Ba có thể tìm ông ấy nhờ giúp đỡ được không?

Bạch Cảnh Sùng vội đáp:

- Tình Đình, con đừng quá lo lắng. Bây giờ ba sẽ đi gặp thủ trưởng, may mà ông ấy cũng đang ở Vọng Hải, hy vọng ông ấy có thể giúp được.

Sự việc đã đến nước này, Bạch Tình Đình chỉ còn cách ngồi đợi. Bây giờ trong đầu cô chỉ có Diệp Lăng Phi, mở miệng ra là hỏi tin tức về anh.

Khu vực núi Nam Sơn bị phong tỏa bốn bề, cả ngọn núi bị liệt vào danh sách khu vực cấm của quân đội. Nếu không có giấy thông hành đặc biệt, bất kỳ ai hay xe cộ nào cũng không được tiến vào.

Trên vách núi Nam Sơn, đám Dã Lang, Dã Thú, Tiêm Đao, Phi Hổ đều đã có mặt. Dã Lang không nói một lời, chỉ im lặng đi qua đi lại, thi thoảng lại dừng lại cau mày.

- Dã Lang, rốt cuộc mày có tìm được lão đại không? Mày còn đứng đó làm gì? – Dã Thú mắt đỏ ngầu, bấn loạn nói. - Mày có nhìn ra được tên khốn nào đã làm ra chuyện này không?

- Dã Thú, đừng làm phiền Dã Lang. – Tiêm Đao quát. - Dã Lang là chuyên gia trong chuyện này, nó nhất định sẽ tìm ra được Sa-tan.

Dã Thú hét lên tức giận:

- Được rồi, thằng cha Dã Lang nãy giờ chỉ biết lượn qua lượn lại đến chóng cả mặt. Đợi hắn tìm ra lão đại, chắc lão đại đã sớm biến thành bộ xương khô rồi!

- Câm mồm! – Phi Hổ quát. - Dã Thú, thằng nào ở đây cũng nặng tình nặng nghĩa với Sa-tan như mày cả. Mày đừng nghĩ chỉ có mình mày lo cho Sa-tan. Mày cứ ầm ĩ lên như vậy chỉ khiến mọi việc thêm rối rắm. Nhiệm vụ cấp bách hiện nay là phải tìm ra Sa-tan, còn về việc tên khốn nào đã gây ra chuyện này, chúng ta sẽ điều tra sau.

- Đúng vậy, Dã Thú, mày đừng bấn loạn lên thế. Tìm ra Sa-tan mới là việc quan trọng nhất. – Biên Bức đi đến vỗ vai Dã Thú. - Còn cái tên khốn đó, nhất định sẽ phải biết hậu quả của việc đắc tội với Nha Lang chúng ta.

- Được, tao thề, tao mà tìm ra được tên khốn ấy, tao sẽ tự tay giết nó. – Dã Thú nghe lời khuyên của đám chiến hữu, mới nén giận nói. Hắn dán mắt vào những hành động của Dã Lang, rồi không nhịn được lại giục:

- Dã Lang, mày làm nhanh lên, lão đại vẫn đang trốn ở đâu đó chờ chúng ta đến cứu. Tao thấy cái bọn quân nhân kia cũng chẳng có vẻ gì là sẽ tìm ra được đại ca đâu. Nói là đang lục soát trên núi, nhưng chắc cũng chỉ là nói suông cho xong chuyện, tin sao được đám người đó.

Dã Lang không buồn để ý đến những lời nóng nảy của Dã Thú, tiếp tục cẩn thận tìm kiếm dấu vết. Đột nhiên hắn dừng lại, đứng chính tại chỗ vách đá mà tối hôm đó Diệp Lăng Phi nhảy xuống, nhìn xuống bên dưới. Hắn cúi người, vạch đất ra xem xét hồi lâu, cuối cùng bốc lên một ít đất sét dính máu rồi đứng dậy.

- Sa-tan đã nhảy từ đây xuống! – Dã Lang chỉ tay xuống chỗ mình đang đứng. - Tao không biết Sa-tan sẽ rơi xuống đâu, nhưng có một cách có thể thử.

- Cách gì? – Dã Thú hỏi.

Dã Lang lại nhìn xuống mỏm đá bên dưới vách núi dựng đứng, nói:

- Chúng ta có thể thử nhảy từ đây xuống, thì sẽ biết Sa-tan đã rơi xuống khu vực nào. Nếu như rơi trúng vào mỏm đá kia… vậy xem như mạng của tao không thọ lắm.

Dã Lang nói xong, trước sự ngỡ ngàng của cả đám, hắn thực hiện ngay hành động liều lĩnh đó – nhảy thẳng từ trên vách núi cao xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!