Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 573: CHƯƠNG 573: SỐNG LẠI

Sau khi nhảy xuống biển, Dã Lang không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ im lặng lao thẳng xuống. Mãi đến khi cả người chìm hẳn dưới mặt nước, hắn mới bắt đầu hành động.

Dã Lang có khả năng mô phỏng rất tốt, trên mặt nước, hắn cứ để mặc nước biển cuốn trôi.

Cuối cùng, hành động liều lĩnh và những nỗ lực của hắn đã có kết quả, hắn tìm thấy Diệp Lăng Phi bị dạt vào một vùng lau sậy hẻo lánh. Nhưng khi Dã Lang tìm thấy Diệp Lăng Phi, đại ca của hắn đang trong tình trạng hôn mê, vai trái đã bị viêm nhiễm rất nặng. Nếu không cứu chữa kịp thời, Diệp Lăng Phi thậm chí có thể phải đối mặt với nguy cơ cắt bỏ cả cánh tay.

Trong bệnh viện quân khu, viên đạn ở vai trái của Diệp Lăng Phi đã được lấy ra, cả bả vai hắn được băng bó rồi cuốn chặt bằng gạc y tế.

Ngoài vết thương ở vai trái, trong lúc nhảy xuống biển, đầu hắn cũng bị chấn động nhẹ. Sau vài lần kiểm tra tỉ mỉ, các bác sĩ quân y kết luận đầu của Diệp Lăng Phi không bị tổn thương nghiêm trọng.

Đến lúc này, đám người trong phòng bệnh mới thở phào nhẹ nhõm. Rõ ràng, chính Diệp Lăng Phi đã tự cứu mạng mình. Nếu lúc đó hắn không băng bó vết thương, ngăn máu chảy quá nhiều, thì dù Dã Lang có phát hiện ra hắn sớm hơn một chút, hắn cũng có thể chết vì mất máu.

Diệp Lăng Phi nằm trên giường bệnh, tay phải kẹp điếu thuốc, mấy người anh em của hắn đều ngồi bên cạnh.

Diệp Lăng Phi nhả ra một làn khói, nhìn Dã Thú, môi nở nụ cười đắc ý, nói:

- Dã Thú, mày có nhớ Cách Lâm không?

- Cách Lâm?

Dã Thú cau mày, dường như đang cố gắng lục lại trí nhớ.

- Chính là sĩ quan huấn luyện của trường Tử Vong. Năm đó, ông ta vẫn còn là một thanh niên trẻ tuổi, chẳng lẽ mày không nhớ?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Diệp Lăng Phi nhắc lại như vậy, Dã Thú mới vỗ trán nói:

- À, em nhớ tên khốn đó rồi. Lão đại, sao vậy anh? Có phải do tên khốn đó làm không?

Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:

- Chính hắn đã dẫn người đến bức ép tao. Người mà Cách Lâm mang đến đều là học viên của trường Tử Vong.

- Được, vậy em dẫn người đi xử lý thằng Cách Lâm.

Dã Thú vừa nghe Diệp Lăng Phi khẳng định đã đùng đùng nổi giận, bật phắt dậy. Đúng lúc này, hắn nghe thấy tiếng cười nhàn nhạt của Diệp Lăng Phi:

- Dã Thú, mày nghĩ đơn giản quá rồi. Cách Lâm chỉ là kẻ thực thi mệnh lệnh thôi. Ông ta làm theo sự sai bảo của hiệu trưởng trường Tử Vong.

- Satan, đại ca định làm thế nào?

Tiêm Đao cất tiếng hỏi:

- Có cần tổ chức Lang Nha của chúng ta ra tay không anh? Bọn em sẽ cùng đối phó với bọn trường Tử Vong. Hồ Ly, Angel, Dã Thố đều đã đến Vọng Hải rồi. Ban đầu anh em đến để tham dự hôn lễ của anh, nhưng giờ lại xảy ra chuyện này, nên tạm thời cả bọn đang tập trung ở căn cứ núi Long Sơn đợi tin tức.

Diệp Lăng Phi xua tay nói:

- Bọn mày đừng làm vậy. Dù sao Cách Lâm cũng đã cho tao một con đường sống. Ông ta sẽ về báo với Sigma Varna rằng tao chết rồi. Tạm thời tao sẽ không gặp nguy hiểm gì nữa.

Sau đó, hắn quay sang nói với Dã Thú:

- Dã Thú, mày đi báo cho lão già một tiếng, nói người của Lang Nha đều đã ở đây, bảo ông ấy qua gặp anh em.

- Vâng, đại ca.

Dã Thú nhận lệnh.

Diệp Lăng Phi lại dặn dò Tiêm Đao:

- Mày đi gọi mấy đứa đã đến Vọng Hải tới đây, tao muốn gặp chúng nó. Tao bây giờ bị thương nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, không sao cả. Dù sao thì tao cũng đã lâu không gặp chúng nó, rất muốn gặp một lát. Cứ vậy đi.

- Vâng!

Tiêm Đao đáp.

- Dã Lang, điện thoại của tao mất rồi, nhà cũng bị nổ tung, chắc chắn chuyện này sẽ gây ồn ào. Mày giúp tao báo cho Tình Đình rằng tao đang ở bệnh viện quân khu, ở đây tuyệt đối an toàn, để cô ấy đỡ lo.

Diệp Lăng Phi nghĩ một lát rồi nhanh chóng nói thêm:

- Nếu cô ấy muốn đến thì mày chở cô ấy đến đây, tao nghĩ bà xã chắc đang lo lắng lắm.

- Satan, đại ca đừng lo, mấy việc này cứ để em lo. Trên đường đi đón chị dâu, em sẽ mua luôn cho đại ca một chiếc điện thoại mới. Còn về chuyện biệt thự, Dã Thú đã giúp đại ca mua căn mới rồi, ở ngay cạnh căn cũ thôi.

Diệp Lăng Phi vừa nghe, đã quay ngoắt sang phía Dã Thú, hỏi:

- Dã Thú, mày không dùng thủ đoạn gì đấy chứ?

- Lão đại, anh yên tâm, em không dùng thủ đoạn nào đâu. Anh không biết chứ, tối hôm biệt thự nhà anh phát nổ, mấy nhà xung quanh lập tức muốn bán tống bán tháo. Em thấy mấy chủ nhà đó chỉ định đầu tư chứ không ở, thấy tình hình như vậy liền sợ nhà rớt giá nên vội vàng bán luôn.

Diệp Lăng Phi nghe xong bật cười thích thú, nói:

- Có phải bọn họ tưởng anh mày chết rồi không? Haha, còn nghĩ nhà anh sẽ biến thành nhà ma ám ảnh những nhà xung quanh chứ gì?

- Lão đại, anh nói đúng quá!

Dã Thú cũng cười hùa theo:

- Em tranh thủ thời cơ ép giá một chút, mua đứt luôn hai căn biệt thự gần đó rồi. Lão đại, giờ anh chọn trước một căn đi, sau này anh với chị dâu có cãi nhau thì dọn sang căn còn lại, anh thấy thế có được không?

- Được cái mông!

Diệp Lăng Phi mắng:

- Tao cần nhiều nhà thế để làm gì? Có phải thằng nhóc nhà ngươi nhiều tiền quá không biết tiêu vào đâu đúng không?

- Lão đại, em lỡ mua rồi, anh cứ ở đi.

Dã Thú cười hề hề nói:

- Lão đại, giờ em đi tìm lão già đây. Ông ấy đang đợi tin của chúng ta đấy, có dặn là bao giờ đại ca tỉnh thì phải báo ngay cho ông ấy.

- Đi đi!

Diệp Lăng Phi xua tay, Dã Thú mới rời khỏi phòng bệnh.

Dã Thú vừa đi, đám Tiêm Đao cũng lần lượt rời khỏi, mỗi người một hướng theo lệnh của Diệp Lăng Phi. Thấy Diệp Lăng Phi đã tỉnh, bọn họ cũng không còn quá lo lắng nữa, đều biết nên để lại không gian cho đại ca mình nghỉ ngơi.

Diệp Lăng Phi gật đầu bảo họ cứ lui về, không cần lo lắng vì ở trong bệnh viện quân khu hắn rất an toàn.

Đám anh em của Diệp Lăng Phi đi chưa được bao lâu thì lão già và Trương Dược đến. Lão già nở nụ cười mừng rỡ, Diệp Lăng Phi có thể nhìn thấy sự quan tâm chân thành trong ánh mắt ông. Vừa bước đến giường bệnh, ông đã cười nói:

- Tiểu Diệp, lần này cậu đúng là thoát chết trong gang tấc, có lời cảm thán nào muốn nói không?

- Cảm thán là cuộc đời quả thật rực rỡ, tôi nên tiếp tục ăn chơi cho thỏa thích.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tôi vốn đã định xuống làm quỷ với Satan dưới đó rồi, nhưng cuối cùng dạo vài vòng dưới địa ngục, thấy vô vị quá lại đổi ý, quay về trần gian. Haha!

- Tiểu Diệp, cháu là người Trung Quốc, đến chỗ của người phương Tây làm gì? Không được, người Trung Quốc chúng ta sau khi chết đều xuống âm ti.

Trương Dược đứng bên cạnh lão già, cười phụ họa:

- Cháu đến nhà của người Tây, người ta đương nhiên không nhận cháu rồi.

- Vâng, ông Trương nói rất đúng, cháu cũng nghĩ vậy đấy ạ. Nhưng cháu cũng sợ Diêm Vương không cần cháu, đến lúc đó, chẳng phải cháu sẽ thành âm hồn lang thang hay sao?

- Thủ trưởng, ông thấy chưa? Tiểu Diệp đúng là rồng trong thiên hạ, vừa thoát khỏi cửa tử đã đùa ngay được. Một ngày nào đó, tôi cũng phải cố gắng huấn luyện đám thuộc hạ bên dưới, cho chúng học tập tinh thần dũng cảm kiên cường này, đừng có cả ngày lo chuyện này chuyện khác rồi lại chẳng làm được gì ra hồn.

Lão già cười đáp:

- Đấy là việc của ông, tôi muốn xen vào cũng không được!

- Thủ trưởng, ông không thể nói vậy được! Quân khu này vốn do ông làm tư lệnh, sao bây giờ ông lại có thể phủi tay như thế? Không được!

Trương Dược lại tranh thủ nói tiếp:

- Nói gì thì nói, quân khu này cũng như đứa con do chính tay ông nuôi dưỡng, là đứa con ông sinh ra. Các quân khu khác đều là người ngoài, lô vũ khí lần này ông phải tranh giành giúp chúng tôi một chút. Tôi thấy ít nhất ông cũng nên để lại cho chúng tôi một nửa, đến lúc đó tôi sẽ cho thành lập một đội quân đặc chủng, hoặc là đội cao thủ về vũ khí gươm đao. Khi đó, quân khu của chúng tôi sẽ vô cùng hùng mạnh, sẽ làm rạng danh ông, ông nói xem có đúng không?

- Giờ ông vẫn còn nghĩ đến chuyện đó à? Tôi đã nói rồi, chuyện đó tạm thời không bàn đến nữa.

Lão già nói với Trương Dược:

- Chúng ta đến đây là để thăm Tiểu Diệp.

- Ồ, tôi quên mất!

Trương Dược cười trừ:

- Đúng là tôi bị đám vũ khí trang bị ấy làm cho lóa mắt rồi, đầu óc lúc nào cũng chỉ nghĩ đến nó, suýt thì quên mất mục đích đến đây.

Diệp Lăng Phi nằm trên giường nghe hai vị lãnh đạo cấp cao nói về lô súng ống đạn dược mà mình vừa thực hiện, bấy giờ không nhịn được cười nói:

- Tôi thấy việc này rất dễ dàng, chỉ cần đưa tiền cho tôi, tôi đảm bảo sẽ lại bán cho quân đội thêm một ít nữa.

- Thật không?

Trương Dược nghe xong, vội vàng cười nói:

- Được, cứ quyết định vậy nhé!

Trương Dược chỉ quan tâm đến việc có bao nhiêu vũ khí được cấp cho quân khu của mình, còn lão già thì lo nhiều việc hơn. Ông ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, cười nói:

- Tiểu Diệp, có phải người của cậu đều đến Vọng Hải rồi đúng không?

Diệp Lăng Phi không biết ý định của lão già, hắn gật đầu nói:

- Ban nãy Dã Thú không nói với ông sao? Ngày mai tôi sẽ gặp lại mấy anh em đã vào sinh ra tử cùng tôi.

- Nói thì nói rồi, nhưng tôi vẫn muốn bàn bạc với cậu một chuyện.

Diệp Lăng Phi nhìn biểu hiện của lão già, hắn đã đoán được lần này ông ta chưa chắc đã sắp xếp cho mình chuyện gì tốt đẹp.

Diệp Lăng Phi bèn cười nói:

- Lão già, quan hệ của chúng ta thế nào, có cần phải câu nệ vậy không? Có chuyện gì ông cứ nói thẳng đi. Chỉ cần là việc tôi làm được, tôi nhất định sẽ làm.

Lão già nghe xong, bật cười thích thú:

- Tiểu Diệp, tôi thấy tính cách này của cậu rất giống tôi hồi trẻ, nhiệt tình, tôi rất thích!

- Lão già, ông đừng tâng bốc tôi nữa. Tôi nào có tài cán gì to tát, so với ông, tôi còn thua kém nhiều.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Hay nói cách khác, ngộ nhỡ tôi không may đắc tội với ông, chỉ một câu nói của ông thôi là tôi xong đời.

- Cậu nói gì vậy, tôi là người như thế sao?

Lão già nói:

- Tôi chỉ muốn bàn với cậu chuyện tổ chức của cậu, cậu xem có thể gia nhập…

Không đợi lão già nói hết câu, Diệp Lăng Phi đã vội xua tay:

- Lão già, việc này tôi không thể tự quyết định một mình được. Tôi cũng đã nói rồi, tổ chức Lang Nha không chịu sự chi phối của tôi. Tôi chỉ có thể thông qua chút ân tình riêng với các huynh đệ để nhờ Lang Nha giúp đỡ, chứ tuyệt đối không có cách nào quyết định vận mệnh của cả tổ chức.

Lão già cười đáp:

- Tiểu Diệp, ban nãy cậu vừa nói chỉ sợ đắc tội với tôi, chẳng lẽ bây giờ cậu nói với tôi những lời như vậy mà không còn sợ nữa hay sao?

- Lão già, ân tình giữa chúng ta là của chúng ta. Nhưng nếu ông muốn thông qua tôi để huy động sức mạnh của Lang Nha thì quả thật việc này tôi không làm được. Nếu ông cứ nhất quyết ép tôi làm việc mà ngay từ đầu tôi đã không thể làm, thì cho dù bị mang tiếng là đắc tội với ông, tôi cũng đành chịu.

Lão già lại cười nói:

- Nếu Lang Nha quả thật không thể gia nhập vào hàng ngũ quân đội, thì tôi có một đề nghị khác. Tôi tin đề nghị này cậu nhất định sẽ làm được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!