Lão già lại đưa ra một đề nghị khác. Diệp Lăng Phi nửa nằm nửa ngồi trên giường, nhìn ông ta cười nói:
- Lão già, ông cứ nói thẳng đi, việc gì phải vòng vo tam quốc như thế.
Lão già cười đáp:
- Tôi cũng không muốn thế, tôi không thể để Lang Nha cứ thế mà đi được. Tiểu Diệp, cậu để người của cậu huấn luyện giúp tôi một đội đặc chủng, đề nghị này không thành vấn đề chứ?
- Lão già, ông đúng là biết làm khó tôi, ông muốn người của tôi huấn luyện một đội đặc chủng, rõ ràng là chỉ muốn mượn danh nghĩa. Chưa nói đến việc người của tôi không thích hợp tiếp xúc với đặc chủng, chỉ riêng việc huấn luyện thôi, có thể người của Lang Nha có nhiều kinh nghiệm thực chiến, nhưng không có nghĩa là họ đủ tư cách huấn luyện những binh sĩ đặc chủng ưu tú nhất. Quân đội có biết bao nhân tài, điều này không cần tôi nói chắc mọi người đều hiểu. Tôi thấy mục đích của ông không chỉ có một. Thứ nhất, ông muốn chúng tôi tiết lộ kinh nghiệm buôn bán vũ khí, thậm chí các ông còn muốn chúng tôi chuyển giao cả đường dây vận chuyển. Về điểm này, tuyệt đối không thể được, vì đây là bí mật cốt lõi của Lang Nha, một khi lộ ra, chúng tôi sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị các nước vây quét, trừ khi Lang Nha giải tán, chúng tôi mới cân nhắc tiết lộ những bí mật này. Còn một điểm nữa, ông muốn đội đặc chủng của ông đối kháng với người của tôi, thậm chí chúng tôi có thể sắm vai đối thủ giả định trong các cuộc diễn tập của các ông. Về điểm này, tôi thấy tuy có thể được nhưng sẽ nảy sinh nhiều vấn đề khác. Người của Lang Nha tuy ai cũng thiện chiến, nhưng họ không mạnh về khoản đối kháng chính diện với lực lượng đặc chủng của các ông. Đội đặc chủng của các ông có bao nhiêu người, còn chúng tôi có bao nhiêu người, tôi nghĩ, lão già à, chuyện này ông còn rõ hơn tôi. Nếu muốn lực lượng tương quan, vậy chúng tôi phải chờ bao lâu nữa?
Diệp Lăng Phi nói một tràng dài, lão già thỉnh thoảng lại gật đầu.
Đợi Diệp Lăng Phi nói xong, ông ta mới cười bảo:
- Tiểu Diệp, cậu quả thật rất thông minh. Đúng như cậu nói, tổ chức Lang Nha có kinh nghiệm chiến đấu vô cùng dày dặn, mà đội đặc chủng của chúng tôi lại thiếu chính điều này, vì vậy tôi muốn Lang Nha các cậu tham gia vào việc huấn luyện cho họ. Đây là ý tưởng ban đầu, tôi vẫn đang cân nhắc.
- Nhưng…
Lão già thấy Diệp Lăng Phi định nói gì đó, liền xua tay ngăn lại:
- Tiểu Diệp, để tôi nói hết đã. Tôi cũng không ngại nói thẳng với cậu. Tôi và vài người nữa đã suy tính việc này từ lâu, đó là xây dựng một đội đặc chủng binh đặc biệt, với biệt hiệu là Lang Nha. Hiện tại đội quân này đang trong quá trình thành lập, thành viên được tuyển chọn là những quân nhân ưu tú nhất từ các đơn vị và các đội đặc chủng khác. Về mục đích thì đương nhiên là vấn đề cần bảo mật, tôi không tiện tiết lộ, chỉ có thể nói đến đây thôi.
- Tôi muốn đội quân này được trang bị những thiết bị tối tân nhất cùng chương trình huấn luyện khắc nghiệt nhất. Về trang bị, tôi hoàn toàn tin tưởng vào số vũ khí cậu đưa tới, tôi tin sau khi cải tiến, chúng sẽ sớm phù hợp với quân đội của chúng tôi. Còn về huấn luyện, tôi muốn bồi dưỡng họ thành những binh sĩ đặc chủng ưu tú nhất nên buộc phải tìm người chỉ huy ưu tú nhất và cả đối thủ thích hợp nhất. Sĩ quan huấn luyện thì chúng tôi đương nhiên đã có những người ưu tú nhất, nhưng họ lại không thích hợp để làm đối thủ. Vì vậy, tôi muốn các cậu đảm nhận luôn vai trò đối thủ của đội quân này trong suốt quá trình luyện tập.
Lão già nói xong, nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Chẳng lẽ chuyện này cũng khó đến vậy sao?
Diệp Lăng Phi chớp mắt, cười nói:
- Lão già, ông lại đưa cho tôi một bài toán khó rồi, nhưng đề nghị này có thể cân nhắc, tôi cũng có vài điều kiện.
- Tôi biết ngay là cậu sẽ ra điều kiện mà. Được, cậu nói đi!
Lão già nói.
- Tạm thời chưa nghĩ ra, đợi khi nào nghĩ xong tôi sẽ nói cho ông biết!
Diệp Lăng Phi nói xong, lại bổ sung:
- Lão già, ông có thể cho tôi biết khi nào thì ông cần người của tôi không?
…
Khi lão già và Trương Dược rời đi, Diệp Lăng Phi lại suy nghĩ về đề nghị của ông ta. Theo hắn thấy, đội đặc chủng của lão già vẫn chưa tập hợp đủ người, hắn cũng không cần vội. Quan trọng là sau vụ này, hắn có thể tìm được một chốn dung thân cho anh em Lang Nha.
Diệp Lăng Phi đang nằm trên giường suy tính thì cửa phòng bệnh đột nhiên bật mở. Hắn tưởng là y tá đến thay thuốc, đang định nói chưa cần thì đã thấy Trương Tuyết Hàn đứng ở cửa.
Trương Tuyết Hàn hôm nay mặc một bộ váy liền màu trắng, bờ vai nhỏ nhắn, mái tóc dài xõa hai bên. Chiếc cổ trắng ngần, thon dài cao quý được tô điểm bằng một sợi dây chuyền.
- Tuyết Hàn, sao em lại đến đây?
Diệp Lăng Phi thấy Trương Tuyết Hàn đứng trước cửa phòng bệnh thì vô cùng ngạc nhiên. Hắn định ngồi dậy dựa vào đầu giường thì một cơn đau nhói từ vai trái ập đến, buốt tận tim gan. Hắn cau mày. Thấy vậy, Trương Tuyết Hàn vội vàng bước đến bên giường, đỡ Diệp Lăng Phi ngồi dựa vào thành giường.
- Em nghe ông nói, nên đến đây thăm anh!
Vừa nói, Trương Tuyết Hàn vừa kéo gối lên cao để Diệp Lăng Phi tựa vào cho thoải mái.
- Ồ, ra là vậy, anh còn tưởng em có chuyện gì nên mới đến đây.
Diệp Lăng Phi dựa lưng vào thành giường, với tay lấy hộp thuốc, rút ra một điếu rồi đưa lên miệng. Trương Tuyết Hàn vội lấy bật lửa châm thuốc cho hắn.
Diệp Lăng Phi rít một hơi rồi nhìn Trương Tuyết Hàn cười nói:
- Anh không sao, chỉ là cánh tay hơi khó cử động thôi, đừng có ủ rũ như thế.
Trương Tuyết Hàn ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, từ người cô tỏa ra một mùi hương quyến rũ. Diệp Lăng Phi hít một hơi rồi cười nói:
- Tuyết Hàn, em lúc nào cũng xức nước hoa à?
- Đâu… em không có, chắc là do em vừa tắm xong.
Trương Tuyết Hàn cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi, lí nhí nói:
- Em vừa tắm ở đây, có thể là mùi sữa tắm!
- Tuyết Hàn, anh vẫn phân biệt được mùi sữa tắm và mùi nước hoa. Anh chỉ bị thương ở vai thôi, chứ mũi có làm sao đâu.
Diệp Lăng Phi nhìn Trương Tuyết Hàn cười nói:
- Có điều, con gái dùng một chút nước hoa cũng rất hay!
Trương Tuyết Hàn nghe Diệp Lăng Phi nói vậy mới ngẩng đầu lên, hỏi:
- Anh Diệp, thật ạ?
- Đương nhiên rồi, anh lừa em làm gì?
Diệp Lăng Phi cười với cô, khẳng định lại lần nữa:
- Anh không lừa em, thật đấy!
Lúc này Trương Tuyết Hàn mới yên tâm mỉm cười, cô hơi dựa vào người Diệp Lăng Phi, khuôn mặt ánh lên nụ cười ngọt ngào hạnh phúc, dịu dàng nói:
- Anh Diệp, em cũng chỉ dùng một ít thôi. Trước kia em không bao giờ dùng nước hoa, nhưng trước khi đến đây, chẳng hiểu sao em lại muốn xức một chút, em còn sợ anh chê.
- Haha, sao anh lại chê em được?
Diệp Lăng Phi nhả khói thuốc, nói:
- Em nghĩ nhiều rồi!
- Anh Diệp, à, anh hút ít thôi!
Trương Tuyết Hàn phàn nàn:
- Hút thuốc nhiều không tốt cho sức khỏe đâu!
Diệp Lăng Phi "ừm" một tiếng, dụi tắt nửa điếu thuốc đang cầm trên tay. Hắn hơi xoay người lại, nhìn Trương Tuyết Hàn nói:
- Em đến đây lúc nào vậy, hôm nay không phải đến trường à?
- Em đến từ chiều!
Trương Tuyết Hàn nói:
- Em biết chuyện của anh, lại nghe ông nội nói anh đang được chăm sóc ở đây nên chiều em vội đến ngay. Nhưng lúc đó trong phòng anh đông người quá nên em ngại không vào.
Diệp Lăng Phi cười, không bình luận gì mà nghe cô nói tiếp:
- Anh Diệp, giờ anh cảm thấy thế nào?
- Rất tốt, cả người đều ổn, trừ bả vai ra.
Diệp Lăng Phi cười nói tiếp:
- Trước kia quen dùng cả hai tay, giờ chỉ dùng được một tay nên hơi bất tiện.
- Anh Diệp, anh có cần gì không, để em lấy cho anh!
- Không cần, anh không cần gì cả.
Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, đã hơn bảy giờ, bèn giục Trương Tuyết Hàn:
- Muộn rồi đấy Tuyết Hàn, em không về sao?
- Vâng, không ạ. Em định tối nay ở lại đây.
Trương Tuyết Hàn cười ngọt ngào:
- Ngày mai em cũng không có lớp, em sẽ ở đây nói chuyện với anh cho đỡ buồn. Khi nào anh ngủ em mới đi.
- Nha đầu ngốc, anh không sao, em không cần lo cho anh như vậy. Em xem, ở đây có bao nhiêu y tá, anh cần gì có thể gọi họ.
Diệp Lăng Phi nói:
- Em không cần lo cho anh đâu!
- Anh Diệp, em cũng muốn nói chuyện với anh nữa!
Trương Tuyết Hàn nói:
- Em về trường bây giờ cũng chỉ có một mình, em chẳng có bạn bè nào cả.
Diệp Lăng Phi đang định mở miệng thì điện thoại của Trương Tuyết Hàn đổ chuông. Cô cười áy náy rồi rút điện thoại ra nghe.
- Tiêu Tiếu hả, tớ ở đâu á, tớ ở…
Trương Tuyết Hàn tay cầm điện thoại, mắt ngước nhìn Diệp Lăng Phi rồi nói:
- Giờ tớ đang ở chỗ ông tớ, ông tớ đến Vọng Hải, tớ qua thăm ông một chút.
Cuộc gọi này là của Vu Tiêu Tiếu. Vu Tiêu Tiếu nghe Trương Tuyết Hàn nói vậy thì vội vàng bảo:
- Tuyết Hàn, vậy thì tốt quá rồi, cậu nói với ông cậu giúp tớ với, tối nay tớ dẫn hai người đến bệnh viện quân khu.
Trương Tuyết Hàn ngẩn người, hỏi:
- Tiêu Tiếu, muộn thế này rồi cậu còn đến đây làm gì, có chuyện gì vậy?
Vu Tiêu Tiếu nghe xong thì thở dài thườn thượt:
- Tuyết Hàn, hết cách rồi, chị tớ muốn gặp chồng chị ấy, mà chồng chị ấy lại chính là sư phụ tớ, anh ấy đang nằm trong bệnh viện quân khu. Tớ bảo chị ấy mai đến sớm cũng được, nhưng chị ấy sốt ruột quá, chẳng còn cách nào khác, tớ đành phải nhờ cậu. Dù sao ông cậu cũng là tư lệnh quân khu, chỉ cần ông cậu đồng ý thì sẽ không có vấn đề gì.
Trương Tuyết Hàn ngập ngừng một lát rồi hỏi:
- Tiêu Tiếu, cậu vừa nói đến chị cậu, rốt cuộc chị cậu là ai, sao trước giờ tớ chưa từng nghe cậu nhắc đến?
- Mới nhận thôi, chính là bà xã của sư phụ tớ, Diệp Lăng Phi.
Vu Tiêu Tiếu cười nói:
- Tuyết Hàn, cậu đừng hỏi nhiều nữa, mau nói với ông cậu giúp tớ đi, tớ sắp bị ép chết rồi đây này.
- Ừm, được, để tớ nói với ông.
Trương Tuyết Hàn nhận lời. Cúp máy với Vu Tiêu Tiếu, Trương Tuyết Hàn gọi ngay cho ông mình, sau khi được ông đồng ý, cô liền gọi lại cho Vu Tiêu Tiếu báo là đã xong việc.
Gọi điện thoại xong, cô quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, do dự nói:
- Anh Diệp ơi, tối nay em không thể nói chuyện với anh được rồi, em có việc phải đi nhé.