Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 586: CHƯƠNG 586: TRỞ LẠI VỌNG HẢI

Sigma Vana sau khi bị mang đi, Diệp Lăng Phi không nói gì, chỉ nhíu mày.

- Hoskin vẫn chưa chết?

Dã Thú lẩm bẩm một câu, hắn bước đến sau lưng Diệp Lăng Phi nói:

- Lão đại, chẳng lẽ hắn có thuật hồi sinh? Chúng ta đã tận mắt nhìn thấy Hoskin bị chôn vùi mà.

- Vậy chứng tỏ Hoskin trong quan tài không phải là hắn. – Diệp Lăng Phi nói. – Rất rõ ràng, đối thủ cũ của chúng ta vẫn còn sống, hơn nữa còn sống rất vui vẻ.

- Sao có thể được chứ, hắn đã bị bom nổ chết rồi mà. – Dã Thú nói. – Chẳng lẽ lão chết tiệt Sudan đó lại giở trò quỷ?

- Có khả năng này! – Diệp Lăng Phi nói. – Dã Thú, cậu có nhớ lúc hai chúng ta vừa đi, tôi đã cảm giác gã tiểu tử đó có gì đó không bình thường, chỉ là hắn không còn cách nào khác. Nếu không để chúng ta giao hàng, lực lượng vũ trang của hắn sẽ nhanh chóng bị quân chính phủ vây quét, hủy diệt hết. Tôi còn nhớ rất rõ lúc đó, tên tiểu tử đó có nhắc đến Hoskin. Tôi cho rằng lúc đó Hoskin đã ở đó, chứ không phải sau này mới đi. Vì thế, Hoskin và hắn có quan hệ không tầm thường đâu. Có điều, dựa theo năng lực của Hoskin lúc đó thì không có cách nào giúp đỡ tên tiểu tử đó buôn bán vũ khí đạn dược, tôi cho rằng nhất định tên khốn này đã giở trò quỷ gì rồi. Nhưng bây giờ nói vấn đề này cũng chẳng có tác dụng gì cả, gã tiểu tử đó đã bị quân chính phủ đánh chết hai năm trước rồi, chúng ta không thể nào tìm hắn đối chứng được. Cho dù Hoskin còn sống cũng tốt thôi, năm đó hắn là đối thủ của tôi còn chưa chơi lại tôi, bây giờ hắn càng không đủ tư cách.

Dã Thú liên tục gật đầu nói:

- Đúng thế, lão đại. Năm đó chúng ta suýt chết dưới tay tên khốn đó mấy lần, lần nào cũng là do chúng ta mạng lớn. Nếu tên tiểu tử đó chưa chết, vậy thì chúng ta sẽ cho hắn chết.

- Ừm, việc này cậu lo đi, tôi không muốn nhúng tay vào. – Diệp Lăng Phi nói. – Chuyện của ngôi trường Tử Vong đã giải quyết xong, nếu những chuyện này đều do tên Hoskin gây nên, vậy thì diệt trừ triệt để tên Hoskin đó đi. Tôi cho rằng dựa vào năng lực của Lang Nha trên toàn thế giới, để tìm ra Hoskin không phải là vấn đề. Ừm, tiện thể đưa ra lệnh truy sát, để cho tất cả mọi người đều biết, tôi, Satan, cần lấy mạng của Hoskin.

- Cái này không hay lắm!

Angel lúc này chen miệng vào nói:

- Satan, anh mất tích đã lâu như vậy rồi, không cần thiết phải lộ diện nữa. Năm đó Hoskin là một trong những đối thủ cạnh tranh chủ yếu của tổ chức Lang Nha chúng ta, nếu hắn vẫn chưa chết thì đây đã không chỉ là chuyện của một mình anh nữa, mà là chuyện của tổ chức Lang Nha. Việc này hay là để tổ chức Lang Nha chúng ta xử lý, lấy danh nghĩa của tổ chức Lang Nha phát lệnh truy sát trên toàn thế giới, tôi tin Hoskin sẽ nhanh chóng bị tiêu diệt.

Diệp Lăng Phi gật đầu, hắn quả thật cũng cho rằng mình không nên xuất hiện nữa. Một khi Satan đã rời khỏi tổ chức Lang Nha, vậy thì hãy để cho cái tên Satan dần dần biến mất vĩnh viễn.

Thời tiết cuối tháng sáu ở thành phố Vọng Hải rất nóng bức. Diệp Lăng Phi vừa trở về thành phố Vọng Hải, vẻ mặt hiện rõ sự mệt mỏi sau chuyến đi vẫn chưa tan hết. Hắn ngáp một cái rồi bước ra khỏi phòng ngủ.

Vì khu biệt thự của hắn và Bạch Tình Đình đã bị nổ tung nên Diệp Lăng Phi đành phải dọn đến ở trong khu biệt thự Dã Thú mua lại. Tuy nó nằm ngay bên cạnh khu biệt thự trước đó nhưng Diệp Lăng Phi vẫn cảm thấy không quen. Bất cứ thứ gì cũng đều như vậy, ở quen rồi sẽ có tình cảm, đột nhiên chuyển vào một môi trường lạ hoắc, Diệp Lăng Phi vẫn có chút không quen.

Bạch Tình Đình tạm thời ở bên bố của cô, còn Chu Hân Minh cũng trở về nhà mình, căn biệt thự to đùng này chỉ còn lại mình Diệp Lăng Phi. Đã quen với cuộc sống có Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh bên cạnh, đột nhiên trở nên vắng vẻ, Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy không thích ứng.

Diệp Lăng Phi cầm bàn chải đánh răng đi vào nhà vệ sinh, nhìn chăm chú hình ảnh của mình trong gương treo trên tường trước bồn rửa tay, phát hiện râu của mình đã dài hơn nhiều. Thế là hắn cầm dao cạo râu lên cạo sạch đi.

Diệp Lăng Phi đã về thành phố Vọng Hải được hai ngày, hai ngày này hắn chỉ gọi điện cho Bạch Tình Đình một lần, nhưng ngữ khí của Bạch Tình Đình hiện rõ có chút lạnh nhạt. Cô chỉ lạnh lùng hỏi Diệp Lăng Phi đã đi đâu.

Diệp Lăng Phi đương nhiên không nói với Bạch Tình Đình rằng hắn đi giải quyết chuyện của ngôi trường Tử Vong, chỉ nói với cô là mình đi giải tỏa tâm trạng. Bạch Tình Đình bên kia không nói gì nhiều, chỉ bảo Diệp Lăng Phi tự chăm sóc cho mình nhiều hơn.

Cánh tay của Diệp Lăng Phi đã tháo băng, nhưng vẫn không dám dùng lực quá sức, cần phải tĩnh dưỡng thật tốt. Hai ngày nay Diệp Lăng Phi cảm thấy rất mệt nên chỉ nhốt mình trong phòng, chẳng muốn đi đâu cả.

Diệp Lăng Phi vừa cạo râu vừa nghĩ đến mối quan hệ giữa hắn và Bạch Tình Đình, hầu như mỗi lúc quan hệ của hai người tốt lên là y như rằng lại xảy ra chuyện. Chẳng lẽ mình và Bạch Tình Đình thực sự không có duyên phận vợ chồng?

Diệp Lăng Phi luôn cho rằng vì mình yêu Bạch Tình Đình nên mới bao dung, chiều chuộng cô. Bạch Tình Đình có gây chuyện một chút cũng là điều bình thường. Nhưng lần này, Diệp Lăng Phi lại không muốn mình chủ động đi tìm Bạch Tình Đình. Trong lòng hắn cũng cho rằng có một số chuyện nên tĩnh tâm suy nghĩ cho cẩn thận, rốt cuộc Bạch Tình Đình có thích hợp với mình hay không, hoặc có thể nói là mình có thật sự thích hợp để kết hôn không.

Chuyện của ngôi trường Tử Vong đã cho Diệp Lăng Phi một bài học sâu sắc, mãi đến bây giờ hắn vẫn còn sợ hãi. Nếu lúc đó không phải Bạch Tình Đình đã về nhà mà ở cùng mình, có thể cô đã sớm bị...

Diệp Lăng Phi bắt đầu nghi ngờ liệu mình có nên trải qua cuộc sống của một kẻ độc thân không, hắn không biết còn bao nhiêu người muốn trừ khử mình.

Diệp Lăng Phi khẽ thở dài. Hắn không biết tại sao lại nghĩ đến Trương Lộ Tuyết. Diệp Lăng Phi cho rằng mình nên nói rõ ràng với cô, hắn vốn chẳng yêu Trương Lộ Tuyết, chỉ là có chút ray rứt trong lòng nên mới có cảm tình khác đối với cô.

Tạm thời gạt lại những suy nghĩ hỗn loạn này, sau khi Diệp Lăng Phi súc miệng xong liền rời khỏi biệt thự.

Chiếc Audi sớm đã không còn, bây giờ trong gara chỉ còn đỗ chiếc Benz và Jetta. Diệp Lăng Phi luôn nghĩ nếu mình muốn sống cuộc sống của người bình thường thì không nên quá huênh hoang. Chiếc Benz đó là do Dã Thú mua cho hắn, theo như Dã Thú nói thì lái chiếc xe này tương đối an toàn, chí ít lúc đụng xe thì người cũng không có vấn đề gì.

Diệp Lăng Phi đứng trước gara nửa ngày, cuối cùng quyết định không đi chiếc nào cả. Sau khi trải qua chuyện của ngôi trường Tử Vong, Diệp Lăng Phi đã thay đổi một ít. Chí ít theo hắn thấy, cho dù mình không còn sống trong những trận chiến đấu tàn khốc thì cũng không thể quên việc rèn luyện thân thể. Từ lúc rời khỏi tổ chức Lang Nha, trong hơn một năm đến thành phố Vọng Hải, hắn rất ít khi luyện tập, cơ thể lúc này rõ ràng cảm giác không bằng trước đây.

Diệp Lăng Phi đi bộ ra khỏi khu biệt thự giống như người bình thường, chen chúc trên xe buýt.

Diệp Lăng Phi định đến tập đoàn Tân A tìm Trương Lộ Tuyết. Lúc hắn đi đến đại sảnh của tập đoàn Tân A thì cảm giác không khí trong tập đoàn có chút khác lạ so với lúc hắn rời đi. Diệp Lăng Phi không nói được ra lời nhưng có thể cảm nhận được.

Việc Diệp Lăng Phi là đại cổ đông đứng đầu tập đoàn Tân A sớm đã không còn là bí mật. Ban đầu, lúc Diệp Lăng Phi rời khỏi tập đoàn Tân A đã công bố tin này. Mục đích hắn làm như vậy cũng chỉ là muốn nói cho tất cả mọi người trong tập đoàn biết rằng bản thân hắn ủng hộ Trương Lộ Tuyết. Tuy Trương Lộ Tuyết thiếu kinh nghiệm quản lý một doanh nghiệp quy mô lớn nhưng đã có Diệp Lăng Phi ở đằng sau chống lưng vững chắc, cho dù có người nghi ngờ năng lực của Trương Lộ Tuyết thì cũng không có cách nào làm lay động được địa vị của cô.

Diệp Lăng Phi đi đến tầng lầu có văn phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết. Hắn vừa xuất hiện đã lập tức thu hút sự chú ý của các quản lý cấp cao trong tập đoàn, những giám đốc bộ phận này đều chào hỏi Diệp Lăng Phi. Lúc này, bọn họ đều biết địa vị của Diệp Lăng Phi trong tập đoàn Tân A không ai có thể bì được.

Diệp Lăng Phi đi thẳng đến trước cửa văn phòng của Trương Lộ Tuyết thì nhìn thấy Trịnh Khả Nhạc ngồi trước bàn làm việc, đang cúi đầu làm việc. Diệp Lăng Phi đưa tay ra gõ lên bàn làm việc của Trịnh Khả Nhạc. Trịnh Khả Nhạc giật mình ngẩng đầu lên, nhìn thấy Diệp Lăng Phi đứng trước mặt mình, cô giật mình tay phải đè lên ngực, liên tục nói:

- Diệp đại ca, anh làm gì thế, làm em giật cả mình!

- Chủ tịch Trương có ở văn phòng không?

Trịnh Khả Nhạc gật đầu nói:

- Chủ tịch Trương dạo gần đây bận lắm, tan ca rất muộn, khiến tôi cũng khổ theo, toàn phải về nhà muộn.

Trịnh Khả Nhạc nói đến đây đột nhiên cười khẽ:

- Diệp đại ca, mấy hôm nay anh chạy đi đâu vậy? Em gọi cho anh đều tắt máy, chẳng lẽ có bí mật gì trong đó?

- Tiểu nha đầu, hỏi gì thế hả? Em lo làm việc đi, đợi lúc nào anh có thời gian sẽ hẹn riêng em.

Diệp Lăng Phi vứt lại câu đó rồi quay người đi đến trước cửa phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết, đẩy nhẹ cửa văn phòng bước vào.

Trương Lộ Tuyết đang chống tay lên cằm, nghiêng đầu nhìn màn hình vi tính, khuôn mặt vốn đã kiều diễm lộ ra nét tinh tế đáng yêu.

Diệp Lăng Phi đột nhiên xuất hiện khiến Trương Lộ Tuyết giật mình. Ánh mắt cô chuyển về phía cửa phòng, sau khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi, đầu tiên là cô thấy hơi ngạc nhiên nhưng lập tức phản ứng lại. Đôi môi nhỏ nhắn đáng yêu của cô khẽ hé mở, nói với chút ngữ khí chất vấn:

- Anh đi đâu về thế? Gần mười ngày nay tìm không thấy tăm hơi, gọi điện thoại anh cũng tắt máy. Nói thật đi, có phải là muốn tránh mặt tôi không?

Diệp Lăng Phi mỉm cười, từ từ bước đến đối diện Trương Lộ Tuyết, đặt mông ngồi xuống, bắt chéo chân, ánh mắt kèm theo tia cười tinh nghịch nhìn cô, nói:

- Không có gì, tôi chỉ đi dạo một vòng thôi. Trương Lộ Tuyết, hôm nay tôi tìm cô là có việc.

- Việc gì?

Trương Lộ Tuyết rời khỏi bàn làm việc, cô tựa lưng ra sau, dựa vào chiếc ghế da thật. Hai tay cô vòng trước ngực, đợi Diệp Lăng Phi nói tiếp.

Diệp Lăng Phi nhẹ hắng giọng:

- Tôi có phần không hiểu, tối hôm trước ngày tôi rời khỏi bệnh viện, tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy? Đừng có nói với tôi là cô yêu tôi đấy, có đánh chết tôi cũng không tin.

Vừa nghe đến việc này, trên mặt Trương Lộ Tuyết hiện lên một làn sương mỏng. Cô không nói gì với Diệp Lăng Phi mà đưa tay ra kéo ngăn kéo, từ trong đó rút ra một xấp ảnh rồi nói:

- Anh tự xem đi!

Nói xong, Trương Lộ Tuyết vứt xấp ảnh đó lên bàn.

Diệp Lăng Phi cầm ảnh lên, sau khi nhìn qua một lượt thì bật cười ha hả:

- Ừm, chụp rất được. Xin hỏi có phim không, rửa thêm cho tôi một xấp nữa để tôi giữ làm kỷ niệm

⟡ Nơi hội tụ dịch giả AI — Thiên Lôi Trúc . com ⟡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!