Nhìn mấy tấm ảnh Trương Lộ Tuyết đưa ra, Diệp Lăng Phi chẳng có gì bất ngờ. Một khi đã làm thì hắn không bao giờ sợ bị người khác phát hiện.
Hắn nhìn bức ảnh rồi cười nói:
“Chụp đẹp đấy. Có cả phim âm bản không, rửa cho tôi thêm mấy tấm nhé, tôi giữ làm kỷ niệm.”
Mặt Trương Lộ Tuyết đỏ bừng. Cô vội vàng thu dọn mấy tấm ảnh trên bàn, ném vào ngăn kéo rồi nhìn Diệp Lăng Phi, bất mãn nói:
“Anh đến bao giờ mới đứng đắn được hả? Anh không quan tâm, nhưng anh có biết mấy thứ này liên quan đến danh tiết của tôi không? Tôi đã bị anh chiếm đoạt trong lúc hồ đồ… ngay cả một lời nhắn cũng không có. Bây giờ anh lại còn nói bóng nói gió với tôi. Anh biết không, chính Bạch Tình Đình đã mang mấy tấm ảnh này đến cho tôi hôm trước đấy.”
“Hóa ra là vậy. Tôi còn đang thắc mắc tại sao Tình Đình lại đột nhiên lạnh nhạt với mình.”
Diệp Lăng Phi nói đến đây, ngả người ra sau ghế, nói tiếp:
“Có một số chuyện cũng nên để Tình Đình biết. Cứ giấu giếm mãi cũng không phải là cách hay. Nếu cô ấy đã biết rồi thì tôi cũng đỡ phải lo lắng.”
“Chẳng lẽ anh không sợ Bạch Tình Đình sẽ ly hôn với anh sao? Tôi hiểu rõ tính tình cô ấy, cô ấy không thể nào chấp nhận chuyện như vậy.”
Thấy phản ứng của Diệp Lăng Phi, Trương Lộ Tuyết không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một cảm giác vui sướng khó tả, như thể cô đang khao khát Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình xảy ra mâu thuẫn. Dù Trương Lộ Tuyết từng nói muốn tranh giành Diệp Lăng Phi với Bạch Tình Đình, nhưng đó là lúc cô bị chọc giận, sau khi bình tĩnh lại thì cảm thấy rất hối hận. Đừng nói giữa cô và Diệp Lăng Phi chẳng hề có cái gọi là tình yêu, mà cho dù thật sự có cơ hội kết hôn với hắn, cô cũng không biết người nhà sẽ nghĩ về mình thế nào. Dù sao Diệp Lăng Phi cũng là người đã có vợ, hơn nữa bố cô và bố của Bạch Tình Đình lại là chiến hữu, chuyện này không thể không suy nghĩ kỹ.
Trương Lộ Tuyết cứ ngỡ mình chỉ nhất thời lỡ lời, nhưng hôm nay khi tận mắt thấy phản ứng của Diệp Lăng Phi, cô lại bắt đầu hoài nghi chính mình, không chắc liệu mình có thật sự nảy sinh tình cảm với hắn hay không.
Diệp Lăng Phi cười nói:
“Tôi cũng hiểu rõ tính cách của Tình Đình, rất rõ là đằng khác. Cho nên tôi mới chờ cô ấy hòa giải với anh, không phải tôi không giành lấy cơ hội, mà là Tình Đình có cho tôi cơ hội này hay không.”
“Xem ra anh rất yêu Tình Đình, cũng không muốn rời xa cô ấy.”
Giọng điệu của Trương Lộ Tuyết có chút khác thường. Cô nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi, nói:
“Tôi nói cho anh biết, Bạch Tình Đình nói với tôi cô ta sẽ không ly hôn với anh. Nhưng anh đừng vội mừng, cô ta nói vậy hoàn toàn là vì tôi. Cô ta không muốn thấy anh bị tôi cướp mất, vì như vậy lòng tự tôn của cô ta sẽ bị tổn thương. Còn tôi, tôi cũng không chịu thua đâu. Diệp Lăng Phi, từ giờ trở đi, tôi sẽ theo đuổi anh.”
“Tôi không nghe nhầm chứ? Cô muốn theo đuổi tôi?”
Diệp Lăng Phi há hốc miệng, kinh ngạc nói:
“Tôi có điểm nào tốt mà cô phải theo đuổi chứ? Đừng vì chút hơn thua với Bạch Tình Đình mà hủy hoại cả đời mình, không đáng đâu.”
“Chẳng lẽ anh không biết cả đời tôi đã bị anh hủy hoại rồi sao?”
Trương Lộ Tuyết nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi, lồng ngực phập phồng, oán hận nói:
“Cả đời tôi chỉ biết đến một người đàn ông, và chính anh đã hủy hoại tôi vào ngày hôm đó. Diệp Lăng Phi, anh đừng tưởng cô gái nào cũng tùy tiện. Lúc chiếm đoạt tôi, anh có nghĩ đến trách nhiệm không? Đừng tưởng làm xong là hết chuyện.”
“Được rồi, được rồi. Đề tài này đi hơi xa rồi đấy. Chúng ta đổi chuyện khác đi.”
Diệp Lăng Phi thấy đau cả đầu. Hắn không ngờ tính cách của Trương Lộ Tuyết lại thẳng thắn dứt khoát đến vậy. Hiện tại, Diệp Lăng Phi thực sự không có tình cảm yêu đương gì với cô.
Quan trọng hơn, ngoài việc đánh giá cao cô ra thì hắn không có ý gì khác. Diệp Lăng Phi vội đổi chủ đề:
“Tiền Thường Nam dạo này thế nào rồi? Tôi đi một thời gian nên cũng không rõ tình hình của hắn.”
“Tôi cũng không rõ lắm.”
Thấy Diệp Lăng Phi đổi đề tài, Trương Lộ Tuyết cũng cảm thấy mình vừa rồi đã không để ý đến thân phận mà nói ra những lời không nên nói. Cô có chút hối hận nên cũng thuận theo, nói về Tiền Thường Nam:
“Tiền Thường Nam đã bán hết cổ phần rồi. Nghe nói hắn nợ nần chồng chất, thiếu ngân hàng rất nhiều tiền. Sau đó thì bặt vô âm tín, chắc là trốn ra nước ngoài rồi.”
“Ồ, ra là thế!”
Diệp Lăng Phi nói:
“Con người Tiền Thường Nam có lòng tham vô đáy. Nếu hắn không muốn nuốt trọn tập đoàn Tân Á, tôi cũng chẳng ngại để hắn an hưởng tuổi già ở đây.”
“Diệp Lăng Phi, tôi hỏi anh, có phải anh cũng đã thu mua cổ phần của Tiền Thường Nam không?” Trương Lộ Tuyết hỏi.
“Sao cô lại nói vậy?” Diệp Lăng Phi hỏi lại.
“Bởi vì có người dùng danh nghĩa ‘Diệp’ để đăng ký mua cổ phần. ‘Diệp’ bây giờ đang nắm giữ hơn 65% cổ phần của tập đoàn. Đừng nói với tôi người đó không phải là anh.”
“Tôi không phủ nhận.” Diệp Lăng Phi cười.