Công ty bảo hiểm Dân An thành lập năm 1995, trụ sở chính đặt tại Bắc Kinh, là một công ty khá nổi tiếng. Đường Hiểu Uyên vừa thấy đây là một công ty bảo hiểm, lập tức kéo tay Diệp Lăng Phi nói:
- Anh Diệp, bảo hiểm là nghề khó làm nhất, em nghĩ anh nên đổi công ty khác thì tốt hơn.
Diệp Lăng Phi cười hắc hắc, nói:
- Đổi chỗ khác à? Em nhìn bên kia còn có một công ty nữa, chúng ta qua đó xem sao.
Diệp Lăng Phi chỉ vào một bàn tuyển dụng trống không ở gần đó. Đường Hiểu Uyên vừa nhìn theo, không nhịn được nói:
- Lại là một công ty bảo hiểm nữa sao?
Nghe Đường Hiểu Uyên oán trách, Diệp Lăng Phi cười nói:
- Hiểu Uyên, anh thấy chẳng ai nộp đơn vào mấy công ty bảo hiểm cả. Khỏi phải vất vả, thôi chúng ta tới chỗ công ty bảo hiểm Dân An đi.
Vừa nói, hắn vừa kéo Đường Hiểu Uyên đi. Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyên còn chưa đi tới chỗ tuyển dụng của công ty bảo hiểm Dân An, một cô gái mặc trang phục công sở đã vội vã đi tới chỗ hai người, cô ta nói giọng Sơn Đông, cực kì nhiệt tình chào hỏi:
- Vị tiên sinh này, anh đến tìm việc làm à?
- Cô hỏi thừa, tôi không tìm việc thì đến đây làm gì.
Diệp Lăng Phi nhìn qua thấy cô gái này khoảng 27, 28 tuổi, trông cũng khá khôi ngô, vóc dáng thô, khuôn mặt to bè. Diệp Lăng Phi không có tí hảo cảm nào với cô gái này, nhưng cô ta nghe Diệp Lăng Phi nói vậy vẫn giữ nụ cười, nói:
- Vị tiên sinh này, sao anh không đến công ty bảo hiểm Dân An chúng tôi xem một chút?
- Các cô đang tuyển người à? - Diệp Lăng Phi hỏi.
- Dĩ nhiên rồi. Nếu anh làm tổng quản lí khách hàng ở một khu vực, tiền lương mỗi năm là tám mươi vạn tệ, chưa bao gồm tiền thưởng cuối năm. Vị tiên sinh này, tôi thấy anh có khí chất của lãnh đạo, mau tới đây ngồi nói chuyện chút đi.
Diệp Lăng Phi cười toe toét:
- Không ngờ cô cũng khéo ăn nói nhỉ, cả việc này cũng nhìn ra. Không sai, tôi từng làm lãnh đạo, nhưng đó là quá khứ rồi. Tôi đã rời công ty, đang muốn tìm một công việc để làm.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đi tới quầy tuyển dụng, ngồi xuống một chiếc ghế. Đường Hiểu Uyên đứng sau Diệp Lăng Phi, nàng không ngồi mà đứng ngắm hắn. Cô gái kia nhiệt tình giới thiệu:
- Vị tiên sinh này, có thể anh chưa hiểu rõ lắm về công ty bảo hiểm Dân An chúng tôi, để tôi giới thiệu cho anh. Công ty bảo hiểm Dân An thành lập...
- Đừng nói nữa, chúng ta vào thẳng vấn đề đi. Cô cũng thấy tôi không có nhiều thời gian để lãng phí vào mấy cái này.
Diệp Lăng Phi không đợi cô gái kia giới thiệu xong đã ngắt lời, hắn nói:
- Tôi tới đây để tìm việc. Tôi thấy chỗ các cô đang tuyển người. Nếu các cô hỏi tại sao tôi lại đăng kí vào công ty của các cô, tôi chỉ có thể nói rằng...
Diệp Lăng Phi nói tới đây, cố ý dừng lại một chút rồi nói:
- Mẹ kiếp, nơi này trừ chỗ của các cô ra chỉ có một công ty bảo hiểm nữa là không có ai nộp đơn. Chỗ các cô lại gần chỗ tôi đứng hơn nên tôi mới tới đây.
Diệp Lăng Phi vừa nói xong, ba nhân viên tuyển dụng của công ty bảo hiểm Dân An miệng cũng biến thành chữ "O". Cô gái kia phản ứng nhanh nhất, cười nói:
- À, thật ra anh không hiểu rõ quy trình tuyển dụng của công ty chúng tôi rồi. Chúng tôi tổ chức tuyển dụng trên cả mạng Internet và sàn tuyển dụng, sau đó tập hợp hồ sơ của ứng viên rồi mới liên lạc qua điện thoại. Vì công ty chúng tôi yêu cầu rất cao nên nhiều người không dám tới đây ứng tuyển.
- Quả nhiên là người làm bảo hiểm, mồm mép dẻo như kẹo. - Diệp Lăng Phi nhấc chân lên nói: - Được rồi, tôi tới để ứng tuyển.
- Tiên sinh, sơ yếu lí lịch của anh đâu? - Cô gái kia hỏi.
- Sơ yếu lí lịch à? - Diệp Lăng Phi sửng sốt, nói: - Lẽ nào đến đăng kí cũng cần mang sơ yếu lí lịch, các cô đã báo lịch phỏng vấn gì đâu.
- Ồ, thì ra anh không mang theo sơ yếu lí lịch, không sao, chúng tôi có sẵn mẫu ở đây, anh điền vào là được.
Cô gái kia vẫn giữ vẻ tươi cười, lấy một bản sơ yếu lí lịch trống đưa tới trước mặt Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nhìn lướt qua tờ khai một chút rồi giơ tay ra, nói: "Bút!". Cô gái vội vàng đưa bút tới, cảm giác như thể vất vả lắm mới tóm được một con mồi, tuyệt đối không thể để hắn chạy thoát. Diệp Lăng Phi cũng không để ý nhiều, hắn cầm bút điền tên của mình lên. Viết một lúc, Diệp Lăng Phi bỗng nhiên ngừng bút, tựa hồ đang suy nghĩ gì đó. Cô gái kia thấy thế, vội vàng giải thích:
- Tiên sinh, về vấn đề xe cộ không nhất thiết phải khai. Nếu anh không có xe có thể không điền, dĩ nhiên điền được thì tốt nhất.
Cô gái kia lấy một bảng khai khác, nói:
- Anh xem, chỗ này có các sự lựa chọn. Nếu anh không có xe, có thể chọn điền xe thường giá 3 vạn. Trên tờ khai chúng tôi cũng ghi chú rõ anh phải khai nhà ở, nhưng cũng không bắt buộc, nếu anh không có nhà ở cũng có thể điền là nhà tập thể nghèo, cái này cũng là quy định của công ty thôi.
- Thì ra là như vậy! - Diệp Lăng Phi nghe đến đó, thở dài một cái, vừa điền tiếp vừa lẩm bẩm: "Các cô làm khó tôi rồi, trong bảng chọn sao lại không có xe Mercedes-Benz giá hơn 100 vạn, cũng không có biệt thự, tôi biết điền thế nào đây. Thôi được, tôi sẽ điền theo lời cô vậy."
Ba cô nhân viên công ty bảo hiểm há hốc miệng, nhìn nhau, đều thầm phục đây đúng là nhân tài, không đi làm bảo hiểm thì thật đáng tiếc, quả thực trời sinh để làm tư vấn bảo hiểm. Diệp Lăng Phi nhanh chóng điền xong sơ yếu lí lịch. Cô nhân viên cầm lấy, nhìn số điện thoại của Diệp Lăng Phi, đọc thật kỹ cho nhớ, giống như sợ hắn bỏ chạy mất. Diệp Lăng Phi cảm thấy rất kỳ quái, sao mấy người này nhìn mình mà hai mắt đều tỏa sáng như thế.
- Tôi xin phép về trước!
Diệp Lăng Phi vừa muốn đứng dậy, bỗng cô gái nói giọng Sơn Đông bàn với hai cô nhân viên phụ trách tuyển dụng mấy câu, rồi vội vàng nói:
- Diệp tiên sinh, xin chờ một chút!
- Có chuyện gì vậy? - Diệp Lăng Phi kỳ quái hỏi. - Chẳng lẽ các cô còn muốn tôi điền lại sơ yếu lí lịch sao?
- Không phải vậy, Diệp tiên sinh. Là thế này, chúng tôi cho rằng ngài hoàn toàn đáp ứng các điều kiện của công ty. Chúng tôi muốn mời ngài ngày mai tới báo danh tại trụ sở công ty, chi tiết cụ thể về công việc và lương bổng đãi ngộ của ngài sẽ được thông báo rõ ràng ở đó.
Cô gái lấy ra một danh thiếp, hai tay đưa cho Diệp Lăng Phi, nói tiếp:
- Đây là danh thiếp của tôi, có chuyện gì ngài có thể gọi điện cho tôi. Ngày mai chín giờ sáng ở công ty, mong ngài nhớ kỹ, không nên đến muộn.
- Nhanh vậy đã được nhận rồi?
Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy quá nhanh, hắn không nhìn danh thiếp, cất vào túi áo, nói:
- Nếu vậy thì ngày mai gặp lại các cô.
Nói xong, Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyên đi ra ngoài. Vừa ra khỏi hội chợ tuyển dụng, Diệp Lăng Phi thở dài một cái, nói:
- Hiểu Uyên, có đến hội chợ tuyển dụng một lần anh mới hiểu được một đạo lý.
Đường Hiểu Uyên tò mò nhìn Diệp Lăng Phi, không hiểu hắn định nói gì:
- Anh Diệp, anh hiểu ra đạo lý gì?
Diệp Lăng Phi cố ý kéo dài giọng, chậm rãi nói:
- Anh rốt cục cũng hiểu cái gọi là sói nhiều thịt ít rồi.
"Xì", Đường Hiểu Uyên cũng không nhịn được bật cười.
- Có gì buồn cười đâu, vốn là như thế mà!
Diệp Lăng Phi ôm eo Đường Hiểu Uyên, đi về phía xe của mình, vừa đi vừa nói:
- Hiểu Uyên, anh còn hiểu ra thêm một đạo lý khác nữa.
- Đạo lý gì vậy? Bây giờ khó tìm việc sao? - Đường Hiểu Uyên hỏi.
- Không! - Diệp Lăng Phi lắc đầu, chậm rãi nói: - Anh hiểu ra thời buổi bây giờ là thịt ít sói nhiều đó.
Đường Hiểu Uyên lại bị Diệp Lăng Phi chọc cười, nàng thoát khỏi vòng tay của hắn, vừa cười vừa chạy, nói:
- Em cũng phải chạy đây, cô bé Thỏ Trắng đáng yêu không muốn rơi vào tay tên sói xám độc ác đâu.
Nhìn bộ dáng đáng yêu như một cô bé của Đường Hiểu Uyên, Diệp Lăng Phi không nhịn được lắc đầu, thầm nghĩ: "Mình ở cùng Hiểu Uyên mấy ngày, không biết có bị nhiễm tính trẻ con của nàng không nhỉ?"
Diệp Lăng Phi lái xe chở Đường Hiểu Uyên đến trường học tìm Vu Đình Đình. Dạo này hắn cũng không gặp Vu Đình Đình, thật sự hơi nhớ nàng. Dù sao hiện tại cũng không có việc gì làm, Diệp Lăng Phi bàn với Đường Hiểu Uyên rủ Vu Đình Đình cùng đi chơi. Trên đường tới trường học, Đường Hiểu Uyên đã gọi cho Vu Đình Đình. Vu Đình Đình vừa nghe máy, Đường Hiểu Uyên đã cười nói:
- Đình Đình muội muội, bây giờ em đang ở đâu?
- Là chị Hiểu Uyên ạ, em đang đi học. - Vu Đình Đình nói. - Chị Hiểu Uyên, chị tìm em có việc sao?
Đường Hiểu Uyên cười, nhìn thoáng qua Diệp Lăng Phi đang lái xe, rồi mới trả lời thành thật:
- Ừ, coi như có chuyện đi, có một người đàn ông muốn gặp em, em có muốn gặp không?
- Chị Hiểu Uyên, chị đừng đùa em như thế. - Vu Đình Đình cười nói. - Em không muốn gặp người đàn ông lạ đâu. Chị có việc gì không, bây giờ em phải vào lớp rồi, trong đó tín hiệu không tốt lắm, có thể bị mất sóng. Em cúp máy đây, có gì tối nói chuyện tiếp.
Đường Hiểu Uyên nghe Vu Đình Đình nói muốn cúp điện thoại, vội vàng kêu lên:
- Em đừng cúp, chị thật sự có chuyện muốn nói.
- Chị Hiểu Uyên, chị nói mau đi! - Vu Đình Đình thúc giục. - Bây giờ em mà vào trễ, chị không biết đâu, ông thầy này được mệnh danh là thiết diện vô tư, chỉ cần đến trễ là chắc chắn bị phạt, không cần biết lý do.
Diệp Lăng Phi lấy điện thoại trong tay Đường Hiểu Uyên, nói với Vu Đình Đình:
- Đình Đình, nếu ông thầy kia bắt nạt em, có cần anh đến dạy dỗ hắn một trận không? Anh sắp đến cổng trường em rồi.
- A, anh Diệp!
Vu Đình Đình nghe thấy giọng của Diệp Lăng Phi, cực kì mừng rỡ, niềm vui không kiềm chế được, vội vàng nói:
- Anh Diệp, em ra gặp anh ngay đây.
- Được rồi, Đình Đình. Hôm nay em không cần đi học, Hiểu Uyên cũng nghỉ làm rồi, ba chúng ta đi chơi đi.
- Vâng! - Vu Đình Đình không cần suy nghĩ, lập tức đáp ứng.
❄ Thiên Lôi Trúc ❄ AI dịch cộng đồng