Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 592: CHƯƠNG 592: PHÁ VỠ NGĂN CÁCH

Diệp Lăng Phi lái xe đưa Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyên đến siêu thị gần trường mua ít đồ ăn thức uống, sau đó rời khỏi trung tâm thành phố. Cả Đường Hiểu Uyên và Vu Đình Đình đều không biết Diệp Lăng Phi định đi đâu. Vu Đình Đình đã lâu không gặp Diệp Lăng Phi, nàng có rất nhiều điều muốn nói nhưng cuối cùng vẫn nén lại trong lòng.

Đường Hiểu Uyên hỏi:

- Diệp đại ca, chúng ta đi đâu vậy?

- Đưa các em đến một nơi! – Diệp Lăng Phi cười đầy bí ẩn. – Đến rồi sẽ biết.

Đường Hiểu Uyên chu môi, oán giận:

- Có gì hay ho đâu mà cứ thần thần bí bí.

Diệp Lăng Phi chỉ cười, không nói gì thêm với Đường Hiểu Uyên. Hắn tập trung lái xe, chạy hơn bốn mươi phút mới tới chân núi Long Sơn.

- Hóa ra là đến nơi này à. Em còn tưởng Diệp đại ca muốn dẫn chúng ta đi đâu chứ!

Đường Hiểu Uyên vừa nhìn thấy núi Long Sơn đã bĩu môi:

- Chỗ này em đến rồi, chẳng có gì vui cả.

- Tiểu nha đầu, kết luận sớm quá đấy!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa lái xe về phía bắc núi Long Sơn, đi trên một con đường mới trải nhựa. Tới trước một cánh cổng sắt lớn, Diệp Lăng Phi bấm còi vài tiếng, lập tức có hai người mặc đồng phục bảo vệ chạy ra. Khi họ đến gần và nhận ra đó là Diệp Lăng Phi, cả hai vội vàng mở cổng lớn để xe của hắn đi vào.

Đường Hiểu Uyên vô cùng ngạc nhiên, nàng quay sang Diệp Lăng Phi, nói:

- Diệp đại ca, nơi này không cho khách vào tham quan đâu. Lần trước em đến đây chơi chỉ có thể đi về phía nam thôi, chỗ đó chẳng có gì đẹp cả.

- Cái này em không biết rồi, anh quen người ở đây, đương nhiên là vào được.

Diệp Lăng Phi cười, lái xe theo con đường lớn đến bãi đỗ xe gần lối lên núi. Ba người xuống xe, Diệp Lăng Phi xách theo đồ ăn đã mua, gọi Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyên cùng lên núi.

Lúc này, Đường Hiểu Uyên và Vu Đình Đình đã hiểu Diệp Lăng Phi muốn làm gì, chính là đưa hai nàng đến đây dã ngoại. Chuyện dã ngoại vốn không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng được đi cùng Diệp Lăng Phi thì cả hai tất nhiên là vô cùng vui vẻ. Diệp Lăng Phi leo lên đỉnh núi trước, tìm một chỗ bằng phẳng để nghỉ chân. Hắn lấy đồ ăn thức uống bày ra, một lúc lâu sau Đường Hiểu Uyên và Vu Đình Đình mới dìu nhau lên tới nơi, cả hai đều thở không ra hơi.

Diệp Lăng Phi đang ngồi trên đất, lấy mấy lon Coca đưa cho hai cô gái đang thở dốc, cười nói:

- Xem ra thể chất của các em kém quá, đúng là hậu quả của việc lười rèn luyện. Sau này có thời gian thì đi tập cùng anh nhé.

- Em... em không đi.

Đường Hiểu Uyên thở hổn hển, bật nắp lon Coca, uống một ngụm lớn rồi mới từ từ nói:

- Em còn phải đi làm, cuối tuần lại về nhà, lấy đâu ra thời gian. Em cũng có tập luyện mà, em sợ mình béo lên.

- Anh thấy em nên mập thêm một chút, trông em gầy như que củi rồi. – Diệp Lăng Phi trêu ghẹo. – Hiểu Uyên, hay là tối nào anh cũng tìm em để “rèn luyện” nhé?

Nghe vậy, mặt Đường Hiểu Uyên đỏ bừng. Nàng vểnh môi, gắt:

- Diệp đại ca, anh không được bắt nạt em.

- Anh đâu có bắt nạt em, đây chẳng phải là đang hỏi ý em sao?

Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa vòng tay qua eo Vu Đình Đình đang ngồi bên cạnh, ôm nàng vào lòng rồi cười:

- Đình Đình, em thấy anh nói có đúng không?

Vu Đình Đình không hiểu ý tứ trong lời nói của Diệp Lăng Phi, chỉ theo bản năng “ừ” một tiếng phụ họa. Đường Hiểu Uyên ở bên cạnh nghe vậy liền vội vàng nói:

- Đình Đình muội muội, em không biết Diệp đại ca nói gì mà cũng cho là hắn nói đúng à?

Đường Hiểu Uyên vốn định nói cho Vu Đình Đình biết chuyện hôm qua mình đã có quan hệ với Diệp Lăng Phi, nhưng vừa nghĩ đến chuyện này lại thấy xấu hổ. Dù Vu Đình Đình và mình thân như chị em, hơn nữa cả hai đều biết đối phương có quan hệ thân mật với Diệp Lăng Phi, nhưng để nói ra trước mặt hắn, nàng vẫn ngượng ngùng không nên lời.

Vu Đình Đình nghe Đường Hiểu Uyên nói vậy liền xin lỗi:

- Xin lỗi Hiểu Uyên tỷ, em không biết gì hết!

Đường Hiểu Uyên nhân cơ hội nói:

- Đình Đình muội muội, em phải nhớ chúng ta là một phe, chỉ khi chúng ta đoàn kết lại thì mới không bị Diệp đại ca bắt nạt.

Diệp Lăng Phi nghe vậy, đặt lon Coca xuống đất rồi ôm lấy Đường Hiểu Uyên, cười nói:

- Hiểu Uyên, em và Đình Đình lập thành phe phái từ lúc nào vậy? Như thế không tốt đâu, xã hội cần hòa bình ổn định, em làm vậy rõ ràng là bất mãn với anh rồi.

Đường Hiểu Uyên vểnh môi, cãi lại:

- Diệp đại ca, anh nói sai rồi, em và Đình Đình chỉ là đoàn kết lại với nhau, phòng ngừa bị anh bắt nạt thôi.

Nói xong, Đường Hiểu Uyên nhìn sang Vu Đình Đình, hỏi:

- Đình Đình, em thấy có đúng không?

- Đúng, đúng vậy. – Vu Đình Đình vội vàng đáp.

Diệp Lăng Phi vòng tay ôm cả Đường Hiểu Uyên và Vu Đình Đình. Hắn nghiêng mặt nhìn Vu Đình Đình, nói:

- Đình Đình, em biến thành kẻ hùa theo từ lúc nào vậy? Mấy ngày anh không ở đây, cả Đình Đình cũng bị Hiểu Uyên dạy hư rồi. Xem ra anh phải “dạy dỗ” Hiểu Uyên cho tốt mới được.

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa làm trò, hôn lên môi Đường Hiểu Uyên ngay trước mặt Vu Đình Đình.

Nếu không có người ngoài, có lẽ Đường Hiểu Uyên đã chủ động hôn lại Diệp Lăng Phi. Nhưng bây giờ Vu Đình Đình đang ở ngay đây, nàng có chút không quen. Đôi môi nàng mím chặt, nhưng không sao chống lại được sự trêu chọc từ đầu lưỡi của Diệp Lăng Phi, chẳng mấy chốc đã hé mở, chủ động vươn chiếc lưỡi thơm tho ra quấn lấy hắn.

Vu Đình Đình bị Diệp Lăng Phi ôm eo, thấy hắn và Đường Hiểu Uyên hôn nhau, mặt nàng cũng đỏ bừng. Nàng không muốn nhìn cảnh này nên cố ý quay đầu đi chỗ khác, giả vờ ngắm cảnh núi non xa xa.

Vu Đình Đình vốn tưởng mình sẽ “bình yên vô sự”, không ngờ Diệp Lăng Phi vừa hôn Đường Hiểu Uyên xong đã quay sang nàng. Khi Vu Đình Đình còn chưa kịp phản ứng, đôi môi kiều diễm của nàng đã bị hắn chiếm lấy.

Tay phải Diệp Lăng Phi buông Đường Hiểu Uyên ra, hai tay ôm chặt thân thể mềm mại của Vu Đình Đình, đầu lưỡi luồn vào khoang miệng nàng, quấn quýt lấy chiếc lưỡi xinh xắn, dường như muốn hòa tan tất cả nỗi nhớ nhung trong nụ hôn nóng bỏng này.

Vu Đình Đình dần quên mất Đường Hiểu Uyên đang ở ngay bên cạnh, đầu óc trống rỗng. Suốt thời gian không được gặp Diệp Lăng Phi, ham muốn trong lòng nàng đã bị dồn nén từ lâu. Lần này, Vu Đình Đình không kiềm chế được nữa, ngọn lửa dục vọng bị Diệp Lăng Phi khơi lên bùng cháy dữ dội. Nàng hoàn toàn không biết mình đang làm gì, chỉ biết thuận theo bản năng muốn được ở bên người mình yêu.

Khi Vu Đình Đình tỉnh táo lại, nàng thấy mình đang nằm trong lòng Diệp Lăng Phi, hai tay ôm lấy cánh tay trái của hắn, còn tay phải hắn không biết từ lúc nào đã đặt lên ngực, vuốt ve cặp đào căng tròn của nàng.

Đường Hiểu Uyên cũng đang nằm cạnh Diệp Lăng Phi, thản nhiên uống Coca. Thấy vẻ mặt trêu chọc của Đường Hiểu Uyên, mặt Vu Đình Đình đỏ bừng như trái táo, không dám nhìn thẳng vào cô nữa.

- Diệp đại ca, em muốn... muốn tự ngồi. – Vu Đình Đình cúi đầu, giọng lí nhí như muỗi kêu.

Diệp Lăng Phi thấu hiểu tâm tư của nàng, cũng không ép buộc mà để nàng rời khỏi lòng mình. Sau đó, hắn nói với cả hai:

- Chúng ta ăn chút gì đi.

Đường Hiểu Uyên cầm một xiên thịt, rắc thêm gia vị rồi bắt đầu ăn. Vu Đình Đình cũng từ từ đưa tay lấy một chiếc bánh, cắn một miếng nhỏ. Diệp Lăng Phi ngồi giữa, thỉnh thoảng lại khuấy động bầu không khí. Lần này hắn rủ hai cô gái đến đây chơi, thực chất là để xóa bỏ lớp ngăn cách giữa họ. Theo Diệp Lăng Phi thấy, quan hệ giữa Đường Hiểu Uyên và Vu Đình Đình đã rất thân thiết, gần như chị em. Nếu đã đến bước này, chi bằng đột phá luôn mối quan hệ giữa hai nàng. Nghĩ vậy nên hắn mới làm những hành động thân mật trước mặt cả hai. Thấy Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyên đều có chút e dè, Diệp Lăng Phi lại một lần nữa ôm cả hai vào lòng, chỉ tay xuống một vùng đất bằng phẳng dưới chân núi Long Sơn, nói:

- Hiểu Uyên, Đình Đình này, nếu sau này anh xây một thành phố mới ở đây, các em có muốn sống cùng anh không?

- Tất nhiên là muốn chứ!

Đường Hiểu Uyên và Vu Đình Đình gần như đồng thanh thốt lên. Vừa nói xong, cả hai lập tức ngượng ngùng, mặt đỏ bừng, giả bộ quay đi chỗ khác. Diệp Lăng Phi cười nói:

- Hai em đồng ý là tốt rồi. Kế hoạch này anh nghĩ khoảng mười năm nữa sẽ hoàn thành. Đến lúc đó, các em sẽ thấy một đô thị còn hiện đại hơn cả thành phố Vọng Hải.

Đường Hiểu Uyên và Vu Đình Đình đều nghĩ Diệp Lăng Phi chỉ nói đùa nên không để trong lòng. Mãi cho đến nhiều năm sau, khi hai nàng đã không còn là những cô gái ngây thơ, và thành phố này đã thực sự được xây dựng xong, không biết họ có còn nhớ những lời Diệp Lăng Phi nói ngày hôm nay không.

Diệp Lăng Phi lại hôn mỗi người một cái rồi nói tiếp:

- Hiểu Uyên, Đình Đình, hôm nay anh đưa các em đến đây là vì có chuyện muốn nói.

Đường Hiểu Uyên và Vu Đình Đình cùng nhìn về phía Diệp Lăng Phi, hai cặp mắt long lanh chờ đợi xem hắn định nói gì. Diệp Lăng Phi nhìn hai nàng, chậm rãi nói:

- Anh biết cả hai em đều yêu anh. Thẳng thắn mà nói, anh cũng rất yêu quý các em. Nhưng anh muốn hai em biết con người thật của anh. Anh hy vọng sau khi anh kể xong quá khứ của mình, hai em sẽ có quyết định riêng. Dù các em lựa chọn thế nào, anh cũng sẽ tôn trọng.

- Diệp đại ca...

Vu Đình Đình vừa định nói đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:

- Đình Đình, nghe anh nói hết đã.

Vu Đình Đình gật đầu, chăm chú lắng nghe hắn kể. Diệp Lăng Phi chậm rãi bắt đầu:

- Anh vốn không phải là một người bình thường...

Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyên nghe đến nhập thần, như si như dại. Khi Diệp Lăng Phi kể xong, hai nàng hoàn toàn đắm chìm trong những gì hắn đã trải qua, chẳng biết từ lúc nào, cả hai đã nép sát vào người hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!