Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 602: CHƯƠNG 602: XEM PHIM CÓ HẠI CHO SỨC KHỎE

Diệp Lăng Phi ăn xong liền lái xe thẳng đến công ty của Dã Thú. Dã Thú báo rằng đã thu thập được một số tài liệu về Michelle, muốn Diệp Lăng Phi chiều nay qua xem thế nào.

Diệp Lăng Phi cũng vừa hay muốn hỏi Dã Thú một chút về tình hình Long Sơn, thế nên hắn lái xe thẳng tới công ty của gã.

Đối với Dã Thú, việc mở công ty bảo vệ chỉ là để cho vui. Hắn không hề dốc toàn bộ tâm trí vào công ty mà giao hết mọi chuyện cho người giúp việc xử lý. Vốn dĩ Dã Thú định mời Lục Tuyết Hoa về làm quản lý tài chính, nhưng Lục Tuyết Hoa lại nói mình không am hiểu về kế toán, cũng không có ý định đến công ty của Dã Thú làm việc.

Diệp Lăng Phi vừa bước vào công ty đã thấy Dã Thú đang ngồi trước máy tính, ra dáng một ông chủ thực thụ, đang chăm chú nhìn vào màn hình. Diệp Lăng Phi cảm thấy hiếu kỳ, không biết từ lúc nào mà Dã Thú cũng biết ngồi trước máy tính nghiên cứu thế này. Đợi đến khi Diệp Lăng Phi bước vào nhìn kỹ mới phát hiện, Dã Thú đang đeo tai nghe xem phim con heo.

Thấy Diệp Lăng Phi bước vào, Dã Thú cười toe toét:

- Đại ca, em đang nghiên cứu một chút. Anh xem, bộ phim này hay lắm, nữ chính trong phim đỉnh thật. Đại ca, hay chúng ta mở một công ty chuyên quay mấy bộ phim thế này đi, anh thấy sao?

- Biến đi, cậu nghĩ đây là Nhật Bản chắc? Muốn quay loại phim này thì cút sang Nhật mà làm.

Diệp Lăng Phi nói:

- Mục tiêu của cậu phải là làm cho Trung Quốc hết xử nam, còn Nhật Bản thì hết xử nữ, sang đó mà phát triển ngành giải trí người lớn đi.

Dã Thú cười hì hì:

- Đại ca, em không dám đâu. Giờ em có mình Tuyết Hoa là đủ rồi. Đại ca, anh đừng nói cho ai biết nhé, Tuyết Hoa trông có vẻ dịu dàng thế thôi, chứ trên giường cũng ‘cháy’ lắm đấy. Giờ ngày nào em cũng phải rèn luyện thân thể cả.

- Đó là chuyện nhà cậu, nói với tôi làm gì.

Diệp Lăng Phi huých vai Dã Thú, nói:

- Thằng nhóc, vào việc chính đi. Đừng có suốt ngày nghĩ tới đàn bà nữa.

- Dạ, dạ!

Dã Thú gật đầu lia lịa, vội vàng đứng dậy nhường ghế cho Diệp Lăng Phi. Hắn cúi người, từ trong ngăn tủ lấy ra một tệp tài liệu, đặt trước mặt Diệp Lăng Phi:

- Đại ca, anh xem. Đây là tài liệu về người phụ nữ đó.

Nói xong, Dã Thú liền chạy qua phía đối diện ngồi xuống.

Diệp Lăng Phi mở tập tài liệu, lật xem thông tin về Michelle. Hắn chỉ lướt qua một lượt rồi cười nói:

- Xem ra người phụ nữ này có lai lịch không nhỏ nhỉ!

- Dạ vâng, đại ca, em còn nghe nói ông chủ của cô ta là người rất có thế lực ở Hồng Kông, nghe đâu còn làm nghị sĩ gì đó. Cũng không biết có đúng không nữa.

Dã Thú nói tiếp:

- Theo em thấy, người phụ nữ này đến đây là để kiếm tiền. Anh xem cách trang trí của Vương quốc màu hồng đi, thật sự rất phong cách. Không đến đó chơi một lần thì phí quá!

- Nếu cô ta chỉ đơn giản dựa vào Vương quốc màu hồng để kiếm tiền thì quá đơn giản rồi. Ta chỉ sợ chuyện không đơn giản như thế.

Diệp Lăng Phi vừa nói, vừa đưa ngón tay chỉ vào một cái tên:

- Nhìn thấy chưa, phía trên có viết ông chủ của cô ta lập nghiệp từ giới xã hội đen đấy. Chỉ là sau này rửa tay gác kiếm thôi, nhưng ta thấy gã này tám chín phần đến đây là để gây chuyện.

- Đại ca, thế chúng ta phải làm gì? – Dã Thú hỏi.

- Làm gì? Liên quan gì tới chúng ta chứ. Mặc kệ.

Diệp Lăng Phi nói.

- Không có chuyện gì thì tới Vương quốc màu hồng chơi. Chỉ đơn giản thế thôi.

Dã Thú lè lưỡi, nói:

- Đại ca, em cứ nghĩ anh muốn đối phó với người phụ nữ này cơ!

- Sao ta phải đối phó với ả? Cô ta có chọc gì ta đâu. Lúc nào ả động đến ta thì tính sau.

Diệp Lăng Phi gác chân lên bàn làm việc của Dã Thú, ngả người ra ghế, tiếp tục xem nốt bộ phim mà gã đang xem dở, rồi hỏi:

- Dã Thú, còn tập nào khác không, mở bộ khác xem nào!

Diệp Lăng Phi ở lại chỗ Dã Thú cả buổi chiều. Hắn có chút hối hận, sớm biết thế này đã không xem phim nóng làm gì, khiến dục vọng trong người giờ như phát điên lên. Hắn gọi điện cho Đường Hiểu Uyển, muốn cùng cô ôm ấp quấn quýt một phen, nào ngờ tối nay cô phải về nhà chúc mừng sinh nhật mẹ. Diệp Lăng Phi cũng không thể nói thẳng với Đường Hiểu Uyển rằng hắn đang dục vọng dâng trào nên muốn cùng cô làm chuyện đó.

Diệp Lăng Phi lại nghĩ tới Vu Đình Đình, nhưng điện thoại của cô không ai nhấc máy. Hắn chỉ đành cố gắng kìm nén dục vọng, rời khỏi công ty của Dã Thú, muốn về nhà ngủ một giấc cho đỡ bực bội.

Về đến biệt thự, hắn liền đi tắm nước lạnh để dập tắt ngọn lửa trong người, sau đó mặc chiếc áo ngủ lên giường ngủ sớm.

Diệp Lăng Phi đã quen ngủ muộn, giờ mới hơn năm giờ chiều nên hắn không tài nào ngủ nổi. Trong lòng hắn thầm mắng tên Dã Thú, rảnh rỗi không có việc gì làm lại đi xem phim nóng, hại hắn cũng xem theo.

Diệp Lăng Phi trở dậy, mở máy tính định lên mạng giết thời gian. Đúng lúc này, điện thoại của hắn reo lên. Nhìn thấy người gọi là Trương Lộ Tuyết, đầu óc hắn lại ong lên. Hắn thầm nghĩ:

“Cô nhóc này không còn gì để chơi sao, cứ bám lấy mình làm gì chứ?”

- Diệp Lăng Phi, nhà anh số bao nhiêu?

Giọng nói dễ nghe của Trương Lộ Tuyết vang lên từ đầu dây bên kia.

- Nhà tôi không có số!

Diệp Lăng Phi đáp.

- Cô nói đi, có chuyện gì?

Trương Lộ Tuyết im lặng một lúc, dường như đang nói gì đó với ai. Rồi cô cười nói với Diệp Lăng Phi:

- Được rồi, Diệp Lăng Phi, tôi biết nhà anh số mấy rồi!

Nói xong, Trương Lộ Tuyết cúp máy luôn, khiến Diệp Lăng Phi chẳng hiểu mô tê gì, không biết rốt cuộc cô nàng này định làm gì. Hắn đặt điện thoại xuống, tiếp tục lướt web.

Chưa đầy vài phút, một tràng còi xe inh ỏi vang lên. Có người đang cố tình bấm còi ngay trước nhà hắn. Diệp Lăng Phi thầm chửi: “Tên khốn nào không có mắt thế, dám ở trước nhà ông đây bấm còi inh ỏi à”. Hắn tức giận rời khỏi máy tính, mặc độc chiếc quần đùi rồi bước ra ngoài.

Khi Diệp Lăng Phi bước ra sân, hắn nhìn thấy một chiếc BMW màu trắng đang đậu trước cửa nhà. Không nhìn biển số xe thì thôi, vừa nhìn thấy, đầu hắn như muốn nổ tung. Hắn quá quen thuộc với chiếc BMW này, đó là xe của Trương Lộ Tuyết. Không cần hỏi cũng biết, cô ta chắc chắn đang ở trong xe.

Quả không sai, Trương Lộ Tuyết mở cửa xe bước ra. Cô đứng ngoài cửa, gọi vào:

- Diệp Lăng Phi, mau mở cửa ra!

- Tại sao phải mở cửa?

Diệp Lăng Phi không hề bước tới, cứ đứng giữa sân nhìn Trương Lộ Tuyết, hỏi:

- Cô không về nhà còn chạy tới đây làm gì?

- Một mình tôi ở nhà cũng không có việc gì làm, nên muốn qua đây nói chuyện với anh!

Trương Lộ Tuyết nói xong, liền gọi người trong xe:

- Khả Nhạc, mau ra đi. Người ta không muốn chào đón chúng ta!

Trương Lộ Tuyết vừa dứt lời, cửa xe bên kia mở ra, Trịnh Khả Nhạc từ trong bước xuống. Nếu Trương Lộ Tuyết trong chiếc quần dài màu trắng làm nổi bật những đường cong mỹ miều, thì Trịnh Khả Nhạc lại xuất hiện trong bộ trang phục gợi cảm chết người. Cô mặc một chiếc quần short màu trắng chỉ dài chừng bảy phân, bó sát lấy cặp mông tròn trịa, quyến rũ. Đôi chân vốn đã dài và thẳng của cô lúc này càng thêm mê người. Phía trên, cô mặc chiếc áo cộc tay màu trắng, vạt áo buộc hờ, để lộ ra làn da trắng nõn. Mái tóc mềm mại bồng bềnh trên vai, khuôn mặt thanh thoát hồng hào nở một nụ cười tươi tắn, đầy mê hoặc.

Diệp Lăng Phi không nhìn còn đỡ, nhìn rồi thì phải khó khăn lắm mới đè nén được ngọn lửa dục vọng vừa bị bộ phim lúc chiều thổi bùng lên. Nếu là bình thường, dù có thấy phụ nữ sexy hơn nữa thì hạ bộ của hắn cũng không có phản ứng, nhưng hôm nay lại khác. Ai bảo chiều nay hắn lại đi xem phim sex cơ chứ.

May mà hắn mặc quần đùi rộng nên có thể che đi phần đáng xấu hổ kia. Hắn vội dời mắt khỏi người Trịnh Khả Nhạc, khó hiểu hỏi:

- Các cô định làm gì thế hả?

- Đến nhà anh chơi!

Trịnh Khả Nhạc không nhận ra sự khác thường trong giọng nói của Diệp Lăng Phi. Mối quan hệ giữa cô và hắn vốn đã không đơn giản. Trịnh Khả Nhạc cười hì hì:

- Tổng giám đốc Trương và em tối nay không có việc gì làm, nên định ghé qua đây xem một chút.

Trịnh Khả Nhạc dùng tay phải vén mấy lọn tóc trước mặt ra sau tai, nói tiếp:

- Vừa nãy em tìm sai địa chỉ. Em nghe Diệp đại ca nói nhà anh ở đây, nhưng tìm mãi không thấy số nhà anh nói. Sau em mới nhớ hai ngày trước anh có bảo chuyển nhà, thế là chúng em mới tìm đến đây.

Diệp Lăng Phi nghe xong thì cảm thấy có vấn đề. Sao Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc lại cùng nhau đến nhà hắn chứ? Hắn nhìn Trương Lộ Tuyết, lại nhìn Trịnh Khả Nhạc, thầm nghĩ tình trạng của mình hiện giờ không thích hợp để tiếp xúc với phụ nữ, tốt nhất là không cho họ vào. Nghĩ vậy, Diệp Lăng Phi cười nói:

- À, ra là thế. Khả Nhạc, anh thấy hai người đi chơi chỗ khác đi, như hát karaoke hay đi uống rượu chẳng hạn. Tóm lại, tối nay có rất nhiều chỗ để chơi. Anh hôm nay hơi mệt, muốn đi ngủ sớm, không muốn tiếp khách.

Diệp Lăng Phi thẳng thừng đuổi khách. Trịnh Khả Nhạc nghe xong liền quay sang nhìn Trương Lộ Tuyết, muốn xem phản ứng của cô thế nào. Trong lòng Trịnh Khả Nhạc cũng hơi mơ hồ, không hiểu sao Tổng giám đốc Trương lại muốn cô cùng đến nhà Diệp Lăng Phi. Tuy cô có nghe tin đồn về chuyện giữa Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi, nhưng không biết rằng vì hắn mà Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình đang đấu đá nhau gay gắt.

Trương Lộ Tuyết không hề tức giận vì bị Diệp Lăng Phi đuổi về, ngược lại, cô còn cười nói:

- Diệp Lăng Phi, anh nghĩ chúng tôi muốn gì? Tôi và Khả Nhạc chỉ muốn ghé qua đây một chút thôi, chẳng lẽ không được sao?

Nói đến đây, Trương Lộ Tuyết bỗng nhiên lấy điện thoại ra:

- Thôi vậy, anh không muốn chúng tôi vào thì thôi. Tôi cũng không vào nữa. Tôi thấy hay là gọi điện cho Tình Đình, hẹn cô ấy ra ngoài nói chuyện một chút.

Diệp Lăng Phi thấy Trương Lộ Tuyết định gọi cho Bạch Tình Đình, miệng thì nói là hẹn đi nói chuyện phiếm, nhưng hắn thừa hiểu cô ta định kiếm cớ gây sự. Diệp Lăng Phi thật sự không muốn hai người họ cãi nhau, hắn hy vọng họ có thể hòa hợp với nhau.

Diệp Lăng Phi vội vàng nói:

- Được, được rồi! Tôi cho các cô vào là được chứ gì. Vào đi!

Vừa nói, hắn vừa mở cổng biệt thự. Thấy Diệp Lăng Phi mở cổng, khóe môi Trương Lộ Tuyết nhếch lên một nụ cười đắc thắng. Cô thầm nghĩ: “Bạch Tình Đình, lần này tao không làm mày tức chết mới lạ. Hừ, tao nhất định sẽ không chịu thua mày đâu!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!