Trương Lộ Tuyết đã có dự định của riêng mình. Cô biết rõ Diệp Lăng Phi không hề yêu mình. Nếu theo cách thông thường thì cô không thể thắng nổi Bạch Tình Đình.
Càng không nói tới chuyện cô còn chưa có kinh nghiệm yêu đương, về phương diện tình cảm cô chỉ như một tờ giấy trắng. Cô đã tìm đọc rất nhiều sách về vấn đề này, chủ yếu là nghiên cứu tâm lý đàn ông.
Nhưng sách nào cũng nói đàn ông đều háo sắc, không thể kháng cự được sự mê hoặc của phụ nữ. Trương Lộ Tuyết tin là thật, nghĩ rằng chỉ cần cô quyến rũ Diệp Lăng Phi thật nhiều là có thể thắng được Bạch Tình Đình.
Trương Lộ Tuyết cho rằng mình có đủ vốn liếng để mê hoặc đàn ông. Với thân hình cong cong hình chữ S đáng tự hào, cô có thể khiến bất cứ gã đàn ông nào phải mê muội. Trương Lộ Tuyết chỉ cảm thấy hơi khó chịu khi phải dùng thân thể mình để dụ dỗ Diệp Lăng Phi. Nhưng để thuyết phục bản thân, Trương Lộ Tuyết đã cố gắng nghĩ về những điểm tốt của hắn. Không nghĩ thì thôi, vừa nghĩ đến cô mới thấy Diệp Lăng Phi quả thật là một người đàn ông ưu tú. Nhất là khí chất khác thường toát ra từ hắn, khiến Trương Lộ Tuyết có phần say đắm. Vô tình, Trương Lộ Tuyết phát hiện cô đã có chút thích Diệp Lăng Phi.
Trương Lộ Tuyết nghĩ tới việc cô và Diệp Lăng Phi vốn đã có quan hệ với nhau, trong lòng cảm thấy dù có phải ở cùng hắn thì cũng là một lựa chọn không tồi. Phụ nữ đáng sợ nhất chính là ở điểm này, vốn không hề thích nhưng một khi đã ép mình phải thích đối phương, lúc nào cũng có thể phát hiện ra ưu điểm của hắn. Lâu dần, họ quả thật đã thích hắn.
Mấy ngày nay, Trương Lộ Tuyết không gặp Diệp Lăng Phi liền cảm thấy thiêu thiếu gì đó. Cô biết quan hệ giữa Trịnh Khả Nhạc và Diệp Lăng Phi rất tốt, liền nghĩ ngay tới việc rủ Trịnh Khả Nhạc cùng mình đến tìm Diệp Lăng Phi. Dù sao đi nữa, trong lòng Trương Lộ Tuyết cũng chưa sẵn sàng tâm lý để ở một mình với hắn. Đương nhiên, kéo Trịnh Khả Nhạc đi cùng còn có một ngụ ý khác. Đó là một khi Bạch Tình Đình phát hiện, bà ta và Diệp Lăng Phi sẽ cãi nhau một trận tơi bời, còn cô lại có thể kiếm cớ thoát thân.
Trương Lộ Tuyết tính toán rất kỹ. Cô thấy Diệp Lăng Phi mở cổng biệt thự liền lái xe thẳng vào bên trong. Song cô không lái quá xa mà dừng ngay trong sân, cách cổng không xa.
Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc xuống xe. Trịnh Khả Nhạc nhìn Trương Lộ Tuyết, nói:
- Tổng giám đốc, chúng ta cứ thế này vào sao ạ?
- Không vào thì thế nào nữa?
Trương Lộ Tuyết khó hiểu hỏi. Trịnh Khả Nhạc vội vàng nói:
- Chúng ta cứ thế này đi vào thì không hay lắm. Lần này chúng ta tới thăm Diệp đại ca, ít ra cũng phải có lý do gì chứ. Em nghe nói vợ của Diệp đại ca ghê gớm lắm. Em lo...
Trương Lộ Tuyết vừa nghe Trịnh Khả Nhạc nhắc tới Bạch Tình Đình liền bĩu môi, khinh thường nói:
- Sợ gì chứ, em không phải gọi Diệp Lăng Phi là đại ca sao? Em qua đây thăm anh ấy là chuyện bình thường mà. Dù Bạch Tình Đình có tới, em cũng cứ gọi Diệp Lăng Phi là đại ca trước mặt cô ta. Nếu Diệp Lăng Phi còn là đàn ông thì không nên lo lắng những chuyện này. Chẳng lẽ hắn dám làm mà không dám chịu sao?
Trịnh Khả Nhạc nghe xong, trong lòng thầm nghĩ: "Chuyện này là thế nào đây!". Theo cô thấy, quan hệ giữa cô và Diệp Lăng Phi tuy thân thiết nhưng chưa tới mức có thể đứng trước mặt vợ hắn tranh giành sự yêu thương. Có nghĩa là không nhất thiết phải đứng trước mặt Bạch Tình Đình gọi Diệp Lăng Phi là đại ca. Như thế cô lo sẽ khiến Bạch Tình Đình nghi ngờ.
Nhưng nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy, Trịnh Khả Nhạc liền cảm thấy mâu thuẫn giữa Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình rất sâu sắc. Trương Lộ Tuyết nói thế này rõ ràng là muốn cổ vũ cô đi chọc tức Bạch Tình Đình. Cứ thế này, cô chẳng khác nào kẻ thứ ba.
Trịnh Khả Nhạc có chút hối hận. Cô sớm đã nghe nói về mâu thuẫn giữa Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình. Giờ Trịnh Khả Nhạc mới phát hiện mình bị kẹp ở giữa, có chút khó xử rồi. Cô vốn không muốn chen vào giữa Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, chỉ muốn duy trì mối quan hệ hiện tại với hắn. Nhưng nếu làm như Trương Lộ Tuyết nói thì cô có muốn duy trì cũng khó.
Trịnh Khả Nhạc cũng không nói gì nữa. Dù sao Trương Lộ Tuyết cũng là Tổng giám đốc của tập đoàn, còn cô lại là thư ký của bà. Cô chỉ "dạ" một tiếng rồi bước sau Trương Lộ Tuyết đi vào biệt thự.
Diệp Lăng Phi mặc chiếc quần đùi rộng, đang ngồi trên sofa trong phòng khách. Tay trái hắn kẹp điếu thuốc, nhìn Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc đi vào.
- Ngồi đi!
Diệp Lăng Phi ra hiệu cho Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc cứ tự nhiên tìm chỗ ngồi.
Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc ngồi đối diện Diệp Lăng Phi. Đôi mắt thanh tú của Trương Lộ Tuyết liếc qua người hắn. Diệp Lăng Phi lo cô sẽ phát hiện ra phần hạ bộ của mình có vấn đề, cố ý đặt tay lên ngực, ra vẻ tự nhiên hỏi:
- Các cô muốn nói chuyện gì thì nói nhanh đi!
- Đây là cách đón khách của anh đấy à? Trương Lộ Tuyết đưa mắt nhìn thẳng lên mặt Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp Lăng Phi, chẳng lẽ đây chính là cách tiếp khách của anh?
- Chẳng lẽ thế này không phải là tiếp khách sao?
Diệp Lăng Phi hít một hơi thuốc, cười nói:
- Thế thì phải làm thế nào mới đúng?
- Rót trà ạ!
Trịnh Khả Nhạc nhắc nhở.
- Em và Tổng giám đốc tới đây, dù sao cũng nên mời mỗi người một cốc trà chứ ạ!
Diệp Lăng Phi sợ bộ dạng của mình bị hai người phát hiện nên không muốn đứng dậy, chỉ cười nói:
- Xin lỗi, trong nhà hết trà rồi!
- Thế nước ấm cũng được! Trịnh Khả Nhạc nói.
- Xin lỗi, cũng không có!
Diệp Lăng Phi dường như cố tình nói vậy. Trương Lộ Tuyết cau mày, hiện rõ vẻ không vui:
- Diệp Lăng Phi, anh cố ý phải không? Chẳng lẽ nhà anh đến nước cũng không có sao? Nói ra ai mà tin chứ!
- Nhà tôi có nước, nhưng là nước máy.
Diệp Lăng Phi nói.
- Đương nhiên, nếu các cô thật sự muốn uống gì đó, tôi chỉ có thể lấy bia ra thôi. Trong nhà tôi lúc này chỉ còn đúng mỗi bia. Không biết các cô có muốn uống không?
Trương Lộ Tuyết không đợi Diệp Lăng Phi nói hết liền nhanh nhảu:
- Uống!
Diệp Lăng Phi giật mình. Hắn nhìn Trương Lộ Tuyết, có vẻ không chắc chắn, hỏi:
- Cô thật sự muốn uống bia?
- Tất nhiên rồi. Sao lại không muốn! Trương Lộ Tuyết nói:
- Tôi rất thích uống bia.
- Được thôi! Diệp Lăng Phi nói:
- Bia ở tủ lạnh trong phòng bếp đó. Các cô tự đi mà lấy!
Trương Lộ Tuyết nghe xong câu này của Diệp Lăng Phi, cố ý nói:
- Diệp Lăng Phi, anh vừa vừa phải phải thôi nhé. Chúng tôi tới nhà anh làm khách, anh coi chúng tôi là ai hả? Nếu anh không muốn chúng tôi ở đây thì cứ nói thẳng, tôi và Trịnh Khả Nhạc sẽ đi ngay!
- Đúng đó, tôi không thích các cô ở nhà tôi!
Diệp Lăng Phi thấy Trương Lộ Tuyết nói vậy, sợ cô sẽ hối hận, liền cắt lời ngay.
Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc đều sững sờ. Hai người cảm thấy tối nay Diệp Lăng Phi khác hoàn toàn so với trước đây, dường như chỉ mong sao hai người mau chóng biến đi. Ánh mắt Trương Lộ Tuyết một lần nữa lướt qua người Diệp Lăng Phi, chỉ thấy hạ bộ của hắn có một vật gì đó đang nhô lên. Nếu không thực sự để ý thì không thể thấy được. Trương Lộ Tuyết trong lòng đột nhiên hiểu ra, thầm nói: "Được lắm, Diệp Lăng Phi, thì ra anh cũng chỉ là một con cáo háo sắc đội lốt người thôi. Trong lòng hắn nhất định đang nghĩ tới chuyện dâm ô tục tĩu kia, sợ bị mình và Trịnh Khả Nhạc phát hiện nên mới vội vàng muốn đuổi mình đi. Mình sao có thể đi nhanh thế được. Nếu đi thì hôm nay chẳng phải tới đây vô ích sao?"
Trương Lộ Tuyết nghĩ tới đây, bỗng nhiên cười phá lên.
Nụ cười này của Trương Lộ Tuyết khiến Diệp Lăng Phi hoàn toàn ngơ ngác. Hắn không hiểu sao cô đang bình thường lại cười phá lên như vậy. Theo lẽ thường, lúc này cô ta phải tức giận đứng lên rời đi mới đúng. Sao còn có thể cười được chứ? Chẳng lẽ mình chọc giận khiến cô ấy phát điên rồi sao? Diệp Lăng Phi nghĩ lại, cảm thấy không đúng. Trương Lộ Tuyết sao có thể bị mình chọc tức tới mức hồ đồ được?
Ngay khi Diệp Lăng Phi còn đang mông lung thì Trương Lộ Tuyết cười nói:
- Diệp Lăng Phi, lần này tôi tới nhà anh chỉ vì muốn xem qua nhà anh cho biết thôi. Vốn định để anh dẫn tôi đi xem, song trông bộ dạng anh chẳng có vẻ gì là hoan nghênh lắm. Thế này vậy, tôi tự mình đi xem. Xem xong tôi sẽ về luôn!
Trương Lộ Tuyết nói xong liền quay người lên lầu, không chờ xem ý kiến của Diệp Lăng Phi.
Trương Lộ Tuyết thực sự khiến Diệp Lăng Phi mơ hồ. Hắn vắt óc cũng không thể nghĩ ra rốt cuộc cô muốn làm gì. Thấy Trương Lộ Tuyết lên lầu rồi, Diệp Lăng Phi mới quay sang hỏi Trịnh Khả Nhạc:
- Khả Nhạc, rốt cuộc là có chuyện gì thế? Sao anh cảm thấy Trương Lộ Tuyết cứ thần bí thế nào ấy. Anh thực sự không hiểu cô ấy đang nghĩ gì nữa.
Lúc nãy còn có Trương Lộ Tuyết ở đây nên Trịnh Khả Nhạc có phần thận trọng hơn. Cô ta vừa đi khỏi, Trịnh Khả Nhạc liền thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Diệp đại ca, anh sao thế? Sao anh lại nói như vậy chứ? Chẳng lẽ anh không muốn nhìn thấy em sao?
Vừa nói, Trịnh Khả Nhạc vừa bước qua, đặt mông ngồi ngay bên cạnh Diệp Lăng Phi.
Ngửi thấy mùi hương cơ thể thoang thoảng từ Trịnh Khả Nhạc, lại nhìn cách trang điểm đầy quyến rũ của cô, Diệp Lăng Phi thầm kêu khổ trong lòng. Hắn muốn tạo khoảng cách với Trịnh Khả Nhạc, song lại không nỡ xa cô như thế.
Diệp Lăng Phi chỉ đành cố gắng hết sức kìm nén cơn dục vọng đang thiêu đốt trong người, mở miệng nói:
- Không phải, chỉ là anh cảm thấy Trương Lộ Tuyết đột nhiên tới đây có phần hơi kỳ quặc. Anh lo cô ta còn có ý đồ gì khác. Em biết không, giữa anh và Tình Đình đang…
Diệp Lăng Phi còn đang nói dở liền cảm thấy ánh mắt Trịnh Khả Nhạc có chút gì không ổn. Hắn nhìn theo ánh mắt của cô, chỉ thấy phần hạ bộ của mình đã dựng đứng lên từ lúc nào.
Điều này quả thật xấu hổ hết chỗ nói. Diệp Lăng Phi muốn giải thích nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu. Cũng không thể nói với Trịnh Khả Nhạc rằng chiều nay hắn có xem một chút phim nóng nên bây giờ mới...
- Khả Nhạc...!
Diệp Lăng Phi gắng nuốt ực một ngụm nước bọt, cố gắng hết sức mới nói được câu:
- Có chút hiểu lầm ở đây rồi!
Mặt Trịnh Khả Nhạc đỏ bừng. Cặp mông của cô ghé sát dần về phía Diệp Lăng Phi, nhỏ giọng nói:
- Diệp đại ca, có phải tại hôm nay em trang điểm hơi quá không?
Câu này của Trịnh Khả Nhạc nói thật chẳng đúng lúc chút nào. Diệp Lăng Phi bất giác nghĩ ngay tới cách trang điểm đầy quyến rũ của cô. Hắn quay về phía Trịnh Khả Nhạc. Khi ánh mắt của hắn dừng ở bộ ngực căng đầy của cô thì hắn không sao nhịn được nữa. Một tay ôm chặt lấy Trịnh Khả Nhạc, thuận thế đè thẳng cô xuống ghế sofa.
Trịnh Khả Nhạc bị Diệp Lăng Phi đè nằm xuống ghế sofa. Cô cảm thấy phần thân dưới cứng ngắc của hắn đang chọc vào người mình. Đầu óc cô lúc này trống rỗng, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải. Có điều, không ngờ rằng hai tay cô lại bất giác ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, đưa đôi môi gợi cảm của mình dán vào môi hắn. Diệp Lăng Phi như vớ được cọc cứu sinh, điên cuồng ngấu nghiến đôi môi cô.
» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «