Trương Lộ Tuyết từ trong phòng của Diệp Lăng Phi bước ra. Quần áo của cô hơi xộc xệch, cổ áo trễ xuống rất thấp.
Diệp Lăng Phi không hiểu sao Trương Lộ Tuyết đang yên đang lành mà quần áo lại xộc xệch như vậy. Nhưng thấy bộ dạng này của cô bước ra từ phòng mình, Diệp Lăng Phi biết ngay là có chuyện chẳng lành.
Đầu óc hắn quay cuồng, thầm nghĩ: "Trương Lộ Tuyết, cô thế này là hại chết tôi rồi!". Đứng trước mặt Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi không có cách nào hỏi Trương Lộ Tuyết, chỉ biết nghĩ trong lòng rằng hắn cần nói chuyện riêng với cô, hỏi xem rốt cuộc cô muốn gì.
Bạch Tình Đình thấy bộ dạng của Trương Lộ Tuyết thì khuôn mặt lập tức lạnh băng, trắng bệch. Ánh mắt sắc như dao, ghim chặt vào Trương Lộ Tuyết.
Trương Lộ Tuyết thấy dáng vẻ này của Bạch Tình Đình thì trong lòng thầm sung sướng. Những biểu hiện này của đối phương vô hình trung đã đúng như ý của cô.
Thì ra trước khi đến nhà Diệp Lăng Phi, cô đã đặc biệt gọi điện cho Bạch Tình Đình, nửa cố ý nửa vô tình tiết lộ tin này. Mục đích chính là để Bạch Tình Đình nhìn thấy mình ở nhà Diệp Lăng Phi.
Bạch Tình Đình quả nhiên đã cắn câu. Cô vội vàng lao tới. Trong lòng Trương Lộ Tuyết có chút đắc ý, thầm nghĩ: "Bạch Tình Đình, lần này tôi thắng chắc rồi". Thấy Bạch Tình Đình bị mình chọc tức đến xanh mặt, cô thấy mình nên đổ thêm dầu vào lửa. Trương Lộ Tuyết bước nhanh qua trước mặt Diệp Lăng Phi, đột nhiên thơm lên má hắn một cái rồi nói:
- Lăng Phi, em đi trước đây!
"Lăng Phi?" Diệp Lăng Phi ngơ ngác. Trương Lộ Tuyết gọi hắn như vậy từ lúc nào? Trước đây chẳng phải toàn gọi hắn là đồ khốn nạn sao? Gần đây có đỡ hơn một chút nhưng cũng chỉ gọi thẳng tên Diệp Lăng Phi. Sao tự nhiên lại trở nên thân mật thế này?
Diệp Lăng Phi vừa định hỏi thì nhìn thấy Bạch Tình Đình đang cắn chặt môi, dường như sắp bật máu. Hắn lập tức hiểu ra mọi chuyện. Chắc chắn Trương Lộ Tuyết cố ý gọi mình như thế để chọc tức Bạch Tình Đình.
Diệp Lăng Phi cảm thấy lần này có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội. Trong lòng hắn thầm gào thét: "Trương Lộ Tuyết, cô muốn tôi chết không có chỗ chôn sao!"
Diệp Lăng Phi nghĩ quả không sai. Chỉ thấy Bạch Tình Đình quay đầu lại, nhìn hắn, ánh mắt như phun lửa, giận dữ nói:
- Diệp Lăng Phi, anh nghe cho rõ đây. Anh ở bên ngoài chơi bời với con gái nào tôi cũng không quản. Nhưng tôi cấm anh qua lại với Trương Lộ Tuyết. Nếu không, tôi có làm ma cũng không tha cho anh!
Diệp Lăng Phi nghe xong, thầm nghĩ: "Chuyện quái gì thế này? Anh và Trương Lộ Tuyết có quan hệ gì chứ. Trước đây chỉ sai lầm một lần thôi, mà lần đó là do em cho phép anh phạm lỗi mà. Hơn nữa, lúc đó anh cũng đâu biết em và Trương Lộ Tuyết không đội trời chung. Nếu biết, có đánh chết anh cũng không dám có bất cứ quan hệ gì với cô ta."
Song, những lời này Diệp Lăng Phi lại không dám nói với Bạch Tình Đình. Hắn không ngốc. Bây giờ dù hắn có nói gì cũng không thể lọt tai cô được. Chỉ biết ngoan ngoãn ngậm miệng, đợi lúc nào Bạch Tình Đình nguôi giận rồi giải thích rõ ràng sau.
Trong lòng Diệp Lăng Phi đã quyết định như vậy. Hắn không thể để Bạch Tình Đình rời đi. Chỉ cần đợi Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc đi khỏi, hắn sẽ tìm đủ trăm phương ngàn kế để dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng cô.
Ý định của Diệp Lăng Phi không tồi, nhưng Trương Lộ Tuyết lúc này lại không ngừng đổ dầu vào lửa:
- Bạch Tình Đình, cô có ý gì? Chẳng lẽ thua không cam tâm à? Còn dùng đến thủ đoạn đáng khinh này nữa chứ. Nói ra thật nực cười, đường đường là đại tiểu thư, phó tổng giám đốc một tập đoàn mà lại nói ra những lời như có chết cũng không tha cho người khác. Thật khiến người ta cười rụng cả răng!
Bạch Tình Đình vừa nghe thế thì cau mày, dời ánh mắt khỏi Diệp Lăng Phi, phóng thẳng về phía Trương Lộ Tuyết. Trương Lộ Tuyết cũng không vừa, nhìn thẳng lại. Ánh mắt hai người va vào nhau, khiến Diệp Lăng Phi đứng giữa cũng cảm nhận được tia lửa điện bắn ra tung tóe.
Diệp Lăng Phi thấy tình hình không ổn. Nếu cứ để hai cô gái này tiếp tục thì chắc chắn sẽ là cuộc đại chiến giữa sao Hỏa và Trái Đất. Hắn vội vàng chen vào giữa hai người, còn chưa kịp nói câu nào, gần như cùng lúc, cả Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều vung tay đẩy Diệp Lăng Phi sang một bên, đồng thanh nói:
- Tránh ra, ở đây không có chuyện của anh!
Diệp Lăng Phi không ngờ hai người bình thường là kiều nữ yểu điệu mà giờ lại có thể nhẹ nhàng đẩy hắn sang một bên. Hắn đành chống tay vào cầu thang, lấy thuốc ra, vừa hút vừa xem trận đấu giữa hai người.
Bạch Tình Đình bỗng nhiên cười lạnh:
- Trương Lộ Tuyết, cô còn trơ mặt nói ra câu này được sao? Cô không xem lại mình giống thứ gì à? Đường đường là tổng giám đốc của tập đoàn Tân Á, lại đi phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Cô thử nghĩ xem nếu chuyện này đồn ra ngoài, có đáng xấu hổ không?
Trương Lộ Tuyết cười khẩy:
- Tôi phá hoại hạnh phúc của người khác thế nào? Cô nói thử xem!
- Chẳng lẽ còn cần tôi nói? Tự cô không hiểu sao? - Bạch Tình Đình hỏi ngược lại.
- Tôi hiểu thế nào đây? - Trương Lộ Tuyết nói. - Tôi chỉ biết một người đàn ông đã cướp đi hạnh phúc cả đời của tôi. Giờ tôi muốn ở bên người đàn ông đó, chỉ đơn giản vậy thôi.
- Hừm, nói nghe hay thật. Hạnh phúc cả đời. Trương Lộ Tuyết, đó là do cô tự chuốc lấy, chẳng liên quan gì tới chồng tôi cả.
Bạch Tình Đình cười lạnh:
- Chồng tôi không có cô thì chết à? Đó không phải lỗi của chồng tôi. Cô đừng mượn cớ để suốt ngày bám lấy anh ấy. Tôi nói cho cô biết, không có cửa đâu!
Sắc mặt Trương Lộ Tuyết có chút biến đổi. Bị Bạch Tình Đình nói như vậy, cô hiển nhiên cảm thấy tức giận, mặt mày cũng trở nên rất khó coi, gằn giọng:
- Bạch Tình Đình, cô nghe cho rõ đây. Tôi yêu chồng cô thì sao chứ? Tôi cứ muốn phá vỡ gia đình cô đấy, làm sao nào? Cô có giỏi thì nghĩ cách mà giữ chặt chồng mình đi, đừng suốt ngày chỉ biết uy hiếp người khác.
Cơn giận của Bạch Tình Đình cũng bốc lên, cô kích động nói:
- Trương Lộ Tuyết, cô... cô trơ tráo quá rồi đó! Cô được ăn học đàng hoàng mà sao có thể nói ra những lời như thế chứ?
- Tôi nói thế nào? - Trương Lộ Tuyết đáp. - Chẳng phải cô sợ đấu không lại tôi sao? Nghĩ cũng phải, nhìn dáng vẻ của cô xem có bằng tôi không? Xem lại cô đi, ngày ngày chỉ biết giở thói đại tiểu thư, có hiểu chút nào về việc quan tâm chăm sóc đàn ông đâu. Tôi khác cô. Tôi sẽ chăm sóc cẩn thận người đàn ông tôi yêu, mỗi ngày nấu đủ ba bữa cơm cho anh ấy, chuẩn bị nước cho anh ấy tắm. Tôi sẽ luôn nghĩ đến cảm nhận của anh ấy...
Lúc Trương Lộ Tuyết nói những lời này, Diệp Lăng Phi vô tình gật gù phụ họa. Bạch Tình Đình thấy biểu hiện đó liền quay người, lườm Diệp Lăng Phi, tức giận hỏi:
- Có phải anh thấy thích lắm không? Anh muốn ở cùng với Trương Lộ Tuyết à?
- Hả?
Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình nổi giận liền vội vàng lắc đầu:
- Vợ à, không phải. Anh vừa rồi chỉ là thấy hơi mỏi cổ nên lắc lắc thôi.
Lúc này, Trương Lộ Tuyết đột nhiên đứng chắn trước mặt Bạch Tình Đình, nói:
- Cô làm gì thế? Chẳng lẽ chỉ biết trợn mắt tức giận thôi sao? Như vậy thì sao Diệp Lăng Phi dám nói thật với cô chứ. Tôi nói cho cô biết, Bạch Tình Đình, cô đừng dùng mấy thủ đoạn đáng khinh này nữa được không?
- Tôi dùng thủ đoạn đáng khinh?
Bạch Tình Đình tức sôi máu:
- Tôi cần gì phải dùng thủ đoạn với cô? Còn cô thì sao? Dám nhân lúc tôi không có nhà mà lén lén lút lút tới đây.
- Tôi đã nói với cô rồi mà. Nếu không thì sao cô biết tôi ở đây? - Trương Lộ Tuyết đáp.
Bạch Tình Đình cứng họng, nhưng ngay sau đó lại nói:
- Trương Lộ Tuyết, cô đừng có ngụy biện. Tóm lại, cô đang dùng thủ đoạn đáng xấu hổ.
- Tôi có gì phải xấu hổ? Chuyện nam nữ yêu nhau ai mà cản được. Bạch Tình Đình, hay chúng ta đấu công bằng đi. Không ai được dùng bất kỳ thủ đoạn nào, xem cuối cùng Diệp Lăng Phi sẽ yêu ai.
Trương Lộ Tuyết nói tiếp:
- Dù sao đi nữa, cô cũng đã đăng ký kết hôn với Diệp Lăng Phi, cô không thể dùng nó để đàn áp tôi. Nếu không, cô... cô chỉ là con chó.
- Ai là chó? Cô mới là chó! Tôi còn chưa vô liêm sỉ đến mức đó đâu. Trương Lộ Tuyết, so thì so, tôi sẽ khiến cô thua tâm phục khẩu phục!
Bạch Tình Đình nói:
- Nếu cô thua thì sau này không được xuất hiện trước mặt tôi nữa!
- Được thôi.
Trương Lộ Tuyết cũng nổi nóng:
- Còn cô thì sao? Cô thua thì thế nào?
Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi một cái, sau đó mím môi nói:
- Nếu tôi thua thì tôi sẽ cùng với Diệp Lăng Phi ly...
Bạch Tình Đình còn chưa dứt lời, Diệp Lăng Phi đã gầm lên:
- Hai người câm miệng cho tôi!
Câu nói của Diệp Lăng Phi như tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều giật nảy mình, ngơ ngác nhìn hắn.
Chỉ thấy sắc mặt Diệp Lăng Phi sa sầm. Hắn bước tới trước mặt hai người, quát lớn:
- Các cô coi tôi là gì hả? Là hàng ngoài chợ hay là đồ vật? Dám lấy tôi ra làm vật cá cược sao? Tôi nói cho các cô biết, giờ tôi chẳng cần ai hết! Tôi quen ở một mình rồi. Hai cô muốn đấu thế nào thì tùy, đừng lôi tôi vào. Giờ thì cả hai biến ngay khỏi đây cho tôi! Tôi muốn đi ngủ!
Diệp Lăng Phi nói xong, liền quay người bước tới cửa phòng, mở cửa bước vào.
Rầm!
Hắn tức giận đóng sầm cửa lại. Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều chết sững. Hai người nhìn nhau, sau đó lại quay sang nhìn cánh cửa phòng ngủ của Diệp Lăng Phi.
Vừa vào phòng ngủ, Diệp Lăng Phi liền thở phào một hơi nhẹ nhõm. Vẻ tức giận vừa rồi của hắn chỉ là giả vờ. Diệp Lăng Phi không thật sự nổi giận. Hắn biết Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết sẽ không vì sự tức giận của mình mà ngừng tranh đấu, ngược lại, họ sẽ càng đấu đá mãnh liệt hơn.
Diệp Lăng Phi làm vậy chỉ vì một lý do duy nhất: hắn không muốn Bạch Tình Đình nói ra hai từ "ly hôn". Một khi hai từ đó đã thốt ra, muốn rút lại cũng muộn rồi.
Diệp Lăng Phi nhớ tới câu nói của Trần Ngọc Đình. Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đấu với nhau thì chỉ có lợi cho hắn. Giờ Diệp Lăng Phi mới nhận ra điều đó. Sau này, cả hai người đều sẽ nghĩ mọi cách để làm hắn vui lòng. Diệp Lăng Phi chỉ thấy hơi phiền một chút, đó là sau này hắn phải dùng thái độ thế nào để đối mặt với cả Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình đây?