Ngày hôm sau, Diệp Lăng Phi dậy rất sớm. Hắn thấy tin nhắn của cả Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều hỏi thăm xem giờ hắn có còn tức giận hay không.
Vì Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết không ngừng gọi tới nên Diệp Lăng Phi đã tắt máy. Đọc xong tin nhắn của cả hai, hắn cũng không trả lời bất kỳ ai.
Diệp Lăng Phi tắm rửa xong liền huýt sáo lái xe ra ngoài. Giờ tâm trạng của hắn không tệ. Cho tới nay Diệp Lăng Phi mới phát hiện người thực sự có thể đối phó với Bạch Tình Đình chỉ có Trương Lộ Tuyết. Có lẽ họ sinh ra đã là oan gia rồi. Còn hắn cứ duy trì thái độ trung lập. Cứ thế, Bạch Tình Đình sẽ ý thức được nguy hiểm, sẽ đối xử tốt với mình hơn.
Nghĩ thông suốt điểm này, Diệp Lăng Phi liền cảm thấy thời tiết hôm nay thật trong xanh. Trên đường, dù giao thông có tắc nghẽn kinh khủng tới mức nào cũng không sao ảnh hưởng được tâm trạng vui vẻ của hắn. Diệp Lăng Phi sáng sớm đã lái xe tới biệt thự. Hôm qua hắn không gọi được cho Vu Đình Đình nên muốn biết cô nhóc Vu Đình Đình hiện đang làm gì, sao lại không nghe điện thoại.
Diệp Lăng Phi vừa vào tới biệt thự liền phát hiện Vu Đình Đình vừa tắm xong bước ra, đang mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh định quay về phòng. Thấy thân thể mê người đó của Vu Đình Đình, dục vọng của Diệp Lăng Phi lại nổi dậy.
Hắn bước nhanh về phía cô. Còn chưa đợi Vu Đình Đình nói, hắn đã ôm bồng cô lên, tiến thẳng vào phòng ngủ.
Ngay sau đó, từ trong phòng ngủ vọng ra tiếng rên rỉ mê hồn của Vu Đình Đình, rồi lúc sau lại nghe thấy nhịp thở dồn dập, nặng nề của Diệp Lăng Phi.
Hôm nay Bạch Tình Đình hiển nhiên rất thất thần. Tối qua cô không sao ngủ ngon được. Vừa chợp mắt lại nghĩ ngay tới cảnh Trương Lộ Tuyết hôn Diệp Lăng Phi, thế nên cô không tài nào ngủ được.
Hôm nay đi làm, Bạch Tình Đình cũng không sao tập trung tinh thần để làm việc. Chốc chốc lại nghĩ tới việc cô nói sẽ cạnh tranh công bằng với Trương Lộ Tuyết. Trong lòng Bạch Tình Đình hối hận chết đi được. Cô và Diệp Lăng Phi vốn là vợ chồng, căn bản không cần phải đôi co với Trương Lộ Tuyết làm gì, nói gì mà cạnh tranh công bằng chứ.
Bạch Tình Đình càng nghĩ càng tức, thầm nghĩ: "Trương Lộ Tuyết, cô thật xấu xa, cố ý đặt bẫy để tôi lao vào. Tôi đã nghĩ tại sao hôm qua đang yên đang lành cô lại gọi điện cho tôi, lại còn cố ý nói cho tôi biết cô đang ở chỗ Diệp Lăng Phi. Chuyện tình cảm vớ vẩn kia cũng là cô đặt ra để lừa tôi. Vậy mà tôi lại ngốc nghếch nhảy vào cái bẫy cô đã giăng sẵn. Giờ thì hay rồi. Rõ ràng không cần phải để ý tới cô ta làm gì, nhưng giờ lại cho cô ta một cơ hội dễ dàng."
Bạch Tình Đình càng nghĩ càng thấy có gì đó bất thường. Cô vội vàng nhấc điện thoại gọi cho Chu Hân Minh, kể đầu đuôi mọi chuyện cho bạn nghe.
Chu Hân Minh nghe xong thì cười phá lên, nói:
- Tình Đình ơi Tình Đình, rốt cuộc cậu làm sao thế? Chẳng lẽ ngốc thật rồi? Trương Lộ Tuyết rõ ràng lừa đặt bẫy cậu. Cậu cũng chẳng nghĩ thử xem về cái câu chuyện vớ vẩn giữa cô ta và Diệp Lăng Phi. Nói khó nghe chút thì thời buổi này còn có mấy cô gái để ý tới chuyện này chứ!
- Tớ để ý!
Bạch Tình Đình nhỏ giọng nói. Chu Hân Minh hơi giật mình, nói:
- À, tớ quên mất. Tóm lại, tớ cho rằng Trương Lộ Tuyết không hề yêu Diệp Lăng Phi. Còn Diệp Lăng Phi, cũng không hề yêu Trương Lộ Tuyết, chỉ vì hắn thấy có lỗi với cô ta mà thôi, trong lòng có chút áy náy. Thế nên, chuyện vốn chẳng có gì, giờ thì hay rồi, cậu đã nói ra câu đó. Không phải là đã tạo cơ hội cho Trương Lộ Tuyết sao? Cô ta sẽ có thể đường đường chính chính bám lấy Diệp Lăng Phi rồi.
- Tớ biết. Nhưng giờ tớ phải làm thế nào đây? - Bạch Tình Đình tỏ vẻ bất lực, lầm bầm nói:
- Đều tại tên Diệp Lăng Phi kia, tự nhiên lại động vào Trương Lộ Tuyết làm gì chứ. Tớ thà để Diệp Lăng Phi có quan hệ với cô gái khác còn chịu được. Nhưng, cứ nghĩ tới hắn có quan hệ với Trương Lộ Tuyết là tớ lại sôi máu lên. Tớ cũng không biết tại sao. Tóm lại, giờ tớ cứ nhìn thấy Diệp Lăng Phi là sẽ nghĩ ngay tới Trương Lộ Tuyết, sau đó sẽ nổi giận.
- Tình Đình, cứ thế sẽ không ổn đâu. - Chu Hân Minh nói:
- Cậu thử nghĩ xem, Diệp Lăng Phi là loại đàn ông nào chứ. Nếu để Trương Lộ Tuyết quyến rũ, nhỡ hắn không kìm chế nổi, tới lúc đó cậu có muốn hối cũng muộn rồi. Cậu cho rằng chỉ vì câu nói không ly hôn của cậu thì Diệp Lăng Phi sẽ không lay động trước Trương Lộ Tuyết sao? Chuyện này chẳng phải quá phi lý sao? Tớ thấy cậu nên nghĩ cách đi. Làm thế nào để ngăn cản Trương Lộ Tuyết tiếp cận Diệp Lăng Phi!
- Hân Minh, tớ biết rồi. Tớ chẳng phải đang thương lượng với cậu sao? - Bạch Tình Đình chán nản nói:
- Giờ tớ cứ thấy Diệp Lăng Phi là điên lên. Tớ không muốn gặp anh ta. Nhưng, tớ lại lo Trương Lộ Tuyết sẽ lợi dụng lúc này tới bám lấy Diệp Lăng Phi. Hân Minh, tớ nhờ cậu một chuyện được không? Cậu chuyển về ở cùng với Diệp Lăng Phi đi, giúp tớ ngăn cản Trương Lộ Tuyết.
Chu Hân Minh có cho vàng cũng không dám nghĩ rằng Bạch Tình Đình lại nhờ cô chuyện này. Muốn cô chuyển về ở cùng với Diệp Lăng Phi? Thế thì rõ ràng chẳng phải là công khai cho cả thiên hạ biết cô và Diệp Lăng Phi ở cùng nhau sao? Nếu tin này mà truyền tới tai bố cô, ông không tức chết mới lạ. Chu Hân Minh lắc đầu lia lịa:
- Tình Đình, chuyện này tớ giúp không nổi đâu. Cậu không ở, tớ ở thì ra cái gì chứ. Tóm lại, tớ không thể đồng ý được!
Bạch Tình Đình thấy Chu Hân Minh từ chối, giọng điệu cầu khẩn:
- Hân Minh, coi như tớ xin cậu đi. Tớ cũng không còn cách nào khác. Cậu cũng không để ý chuyện Diệp Lăng Phi có thêm người khác mà. Giờ mọi chuyện không đơn giản là quan hệ giữa tớ và Diệp Lăng Phi nữa rồi, đã nâng cấp thành cuộc chiến giữa tớ và Trương Lộ Tuyết. Tóm lại, tớ không thể để Trương Lộ Tuyết đắc ý được!
- Cậu không chuyển về sống thì tớ tuyệt đối sẽ không về. Nếu thật sự không được, thế để tớ đi tìm Diệp Lăng Phi, nói chuyện ra ngô ra khoai với anh ta, cho anh ta chọn. Nếu anh ta dám không chọn cậu, tớ sẽ rút súng tiễn anh ta về chầu Diêm Vương ngay!
- Đừng, đừng!
Bạch Tình Đình hiểu rất rõ tính khí của cô bạn thân này. Nếu Chu Hân Minh thật sự tức lên thì chuyện gì cô cũng dám làm. Bạch Tình Đình thật sự lo lắng Chu Hân Minh sẽ nổi giận, cô vội vàng nói:
- Tớ đã đồng ý sẽ cạnh tranh công bằng với Trương Lộ Tuyết. Tớ không muốn cưỡng ép Diệp Lăng Phi. Thế này mà để Trương Lộ Tuyết biết thì sau này tớ còn mặt mũi nào nữa. Tuyệt đối không được. Hân Minh, để tớ nghĩ xem thế nào đã nhé!
Bạch Tình Đình nói xong liền cúp luôn điện thoại.
Thấy Bạch Tình Đình cúp điện thoại, Chu Hân Minh liền cười rộ lên, nghĩ: "Tình Đình, cậu có biết cậu đã hết thuốc chữa rồi không? Cậu quá yêu người đàn ông này rồi."
Chu Hân Minh bất giác lại nghĩ tới Diệp Lăng Phi. Cô khẽ thở dài, thầm nói: "Đáng tiếc, người đàn ông này quá ưu tú. Cậu sẽ yêu rất vất vả đó. Hoặc, cậu có thể học như tớ, thế này cũng là một cách hưởng thụ tình yêu."
Chu Hân Minh đang ngồi trong phòng làm việc của cục cảnh sát, thả hồn nghĩ vẩn vơ. Cô nghĩ một hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định gọi cho Diệp Lăng Phi. Cô muốn biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi đang nghĩ gì. Cách nghĩ của hắn hiện nay khiến cô không sao hiểu được.
Trước đây, Chu Hân Minh luôn cho rằng Diệp Lăng Phi rất yêu, rất yêu Bạch Tình Đình. Nhưng giờ Diệp Lăng Phi lại tỏ thái độ thế nào cũng xong khiến cô không hiểu rốt cuộc trong lòng hắn đang nghĩ gì.
Chu Hân Minh giờ rất lo giữa Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi thực sự sẽ xảy ra chuyện. Đây là điều cô không hề muốn một chút nào. Chu Hân Minh hy vọng quan hệ giữa Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi có thể trở về như trước kia. Nhưng, cô quá hiểu Bạch Tình Đình. Muốn để cô ấy coi mọi chuyện như chưa hề xảy ra là điều không thể. Hiện nay, điều duy nhất cô có thể làm là để Bạch Tình Đình tha thứ cho Diệp Lăng Phi, đồng thời ngăn cản không để hắn tiếp xúc quá nhiều với Trương Lộ Tuyết.
Chu Hân Minh cầm điện thoại lên, vừa định gọi cho Diệp Lăng Phi thì đúng lúc này Tiểu Triệu bước vào. Thấy Tiểu Triệu bước vào, Chu Hân Minh đặt điện thoại xuống, hỏi:
- Có chuyện gì sao?
- Đội trưởng, vừa tiếp nhận một vụ án. Có người phát hiện thi thể một cô gái.
Tiểu Triệu nói:
- Hơn nữa, thi thể này lại nằm ngay cạnh trụ sở cảnh sát hình sự chúng ta!
Chu Hân Minh vừa nghe thấy thế liền trợn tròn mắt. Tay phải đập mạnh xuống bàn, tức giận nói:
- Tên chết tiệt nào làm hả? To gan thật đó! Dám cả gan phạm tội ngay trước cửa chúng ta. Đi, lập tức tới hiện trường!
Chu Hân Minh cũng chẳng để ý tới chuyện gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi nữa, cô cùng Tiểu Triệu lập tức tới hiện trường vụ án.
Chu Hân Minh đưa người của đội cảnh sát hình sự tới hiện trường. Cô mở tấm vải trắng phủ trên mặt thi thể cô gái, khẽ nhìn qua, sau đó lập tức đứng dậy, nói với Tiểu Triệu:
- Là ai đã phát hiện ra thi thể trước?
- Là một bà chủ ạ! - Tiểu Triệu nói.
- Đưa tôi đi gặp!
Tiểu Triệu đưa Chu Hân Minh tới gặp bà chủ đã phát hiện ra thi thể. Dựa theo lời khai của bà, thi thể này lúc phát hiện ra đã bị người khác ném xuống cống rãnh của khu phố nhỏ. Áo trên người cô gái lúc đó rất xộc xệch, phía dưới thì trần truồng.
Chu Hân Minh hỏi xong bà chủ liền đưa ngay ra phán đoán ban đầu của vụ án. Nạn nhân có lẽ là học sinh ở gần đây. Đây không phải là hiện trường đầu tiên. Hiện trường đầu tiên được phát hiện tại một con hẻm nhỏ cạnh khu dân cư, do gần đó phát hiện ra chiếc quần, đồ lót và túi xách của người đã chết. Trong túi có thẻ học sinh và mấy quyển sách. Từ những dấu tích ở hiện trường có thể cho thấy cô gái tới chỗ này lúc trời tối, bị người nào đó cưỡng ép lôi tới đây. Sau khi cưỡng hiếp xong thì giết luôn. Có điều, cụ thể thì vẫn cần chờ kết quả bên pháp y.
Chu Hân Minh vừa nghe nói có khả năng là do cưỡng hiếp rồi giết người, cô liền tức sôi máu, mở miệng chửi:
- Tên khốn nạn! Nếu để tao bắt được mày thì tao sẽ đá nát "hạt dẻ" của mày!
Tiểu Triệu và mấy nam cảnh sát hình sự nghe thấy Chu Hân Minh nói thế, theo phản xạ tự nhiên đưa tay che hạ bộ của mình. Chu Hân Minh liếc qua, vẻ bực tức nói:
- Các cậu đang làm gì thế hả?
- Không... không ạ! - Tiểu Triệu vội vàng nói.
- Bọn em đang nghĩ làm thế nào để bắt được tên khốn nạn kia. Đội trưởng, chị nói rất đúng. Phải dạy cho tên đó một bài học. Sau khi bắt được, nhất định phải cho hắn thưởng thức các hình phạt của pháp luật. Một phát giết luôn hắn!
- Hừm, chết thì quá dễ dàng cho hắn, ít nhất cũng phải thiến xong rồi mới giết! - Chu Hân Minh tức giận nói.
- Đúng, đúng ạ. Đội trưởng nói rất đúng!
Tiểu Triệu và mấy nam cảnh sát hình sự nhìn nhau. Vị đội trưởng cảnh sát này của bọn họ quả thật không phải là con gái nữa rồi. Lời nào cũng có thể nói được.
Trong lòng Chu Hân Minh rất hận tên tội phạm kia. Cô hạ lệnh tất cả nhân viên trong đội phải tăng ca, nếu còn chưa phá được án thì không được nghỉ.