Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 607: CHƯƠNG 607: MỘT MÌNH RA NGOÀI RẤT NGUY HIỂM

Dự án nhà máy dệt đã được ấn định mở thầu vào thứ hai. Theo tình hình hiện nay, xác suất trúng thầu của tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ là lớn nhất. Một mặt vì tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ là tập đoàn bất động sản lớn nhất, nổi tiếng nhất thành phố Vọng Hải, với đội ngũ quản lý hùng hậu. Mặt khác, trong mắt những doanh nghiệp bất động sản khác thì phương án đền bù di dời mà tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ đưa ra rõ ràng là một thương vụ phải bù lỗ. Nghĩa là cho dù tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ có mua được dự án này, cũng còn lâu mới thu hồi lại được vốn, ít nhất theo tình hình trước mắt, dự án nhà máy dệt không thể kiếm được tiền mà chỉ có lỗ mà thôi.

Vì thế, những doanh nghiệp bất động sản đó không muốn tham gia dự án này. Bọn họ thà mua những khu đất ở ngoại thành còn hơn là dính vào một dự án chẳng đáng một xu nào như thế.

Ý kiến trong chính phủ cũng nhất trí nghiêng về một hướng. Họ đều cho rằng dự án này nên giao cho tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ. Đương nhiên, Bí thư Thành ủy Từ Hàn Vĩ vẫn giữ im lặng. Hắn không hề đưa ra bất cứ ý kiến nào cho dự án này.

Từ sau chuyện của Lâm Tuyết, Từ Hàn Vĩ và Chu Hồng Sâm đã ngầm thỏa thuận với nhau về dự án nhà máy dệt. Từ Hàn Vĩ sẽ không phát biểu bất cứ ý kiến nào, đổi lại, Chu Hồng Sâm cũng sẽ không truy cứu tới cùng chuyện Lâm Tuyết giở trò sau lưng. Cuộc trao đổi này, ai cũng rõ như lòng bàn tay nhưng không cần phải nói ra.

Bạch Tình Đình sau khi xem qua công việc chuẩn bị cho buổi đấu thầu vào thứ hai liền dồn toàn bộ tâm tư vào chuyện của Diệp Lăng Phi. Một mình cô ngồi trong văn phòng, lòng đấu tranh vô cùng kịch liệt.

Một mặt, hiện giờ cô không có cách nào tha thứ cho Diệp Lăng Phi về chuyện của Trương Lộ Tuyết. Cứ nhìn thấy Diệp Lăng Phi là Bạch Tình Đình lại tức giận. Mặt khác, cô lại lo Trương Lộ Tuyết sẽ nhân cơ hội đeo bám Diệp Lăng Phi. Cứ thế thì cô sẽ mất anh.

Tâm tư rối bời, mâu thuẫn thế này khiến Bạch Tình Đình vô cùng đau đầu. Cô không biết mình nên làm thế nào cho phải.

Bạch Tình Đình đi đi lại lại trong phòng làm việc, nghĩ xem mình nên làm gì. Cô nghĩ, nếu để Trương Lộ Tuyết nhân cơ hội đeo bám Diệp Lăng Phi thì thà rằng cô chuyển về đó sống còn tốt hơn. Như thế, Chu Hân Minh cũng có thể chuyển qua đó ở. Cô có thể nhìn thấy Diệp Lăng Phi mỗi ngày, còn Chu Hân Minh có thể giám sát anh hàng ngày.

Bạch Tình Đình nghĩ một hồi cuối cùng cũng quyết định sẽ làm như thế. Còn về việc bao giờ chuyển về thì tất nhiên càng nhanh càng tốt. Bạch Tình Đình định tối nay về nói với bố cô một tiếng, ngay ngày mai cô sẽ chuyển qua sống cùng Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi chỉ mặc một chiếc quần đùi rộng, ngồi dựa vào cửa sổ phòng ngủ. Vu Đình Đình nằm ngủ cả buổi, không sao dậy nổi để đi học. Bị Diệp Lăng Phi hành hạ cả tối, cô sao chịu đựng nổi. Vu Đình Đình bị Diệp Lăng Phi làm cho tinh thần kiệt quệ, không biết bao lần lên tới đỉnh.

Lúc Vu Đình Đình tỉnh lại thì thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi trước cửa sổ nhìn ra ngoài. Từ đây có thể phóng tầm mắt ra xa tít đại dương rộng lớn.

Vu Đình Đình cảm thấy phía dưới thân mình đau nhói. Cô cố gắng hết sức mới lật được tấm chăn phủ trên người xuống, để lộ thân hình yêu kiều, tràn đầy sức sống, toát lên vẻ trẻ trung của tuổi thanh xuân. Vu Đình Đình trần truồng bước xuống giường, đi tới phía sau Diệp Lăng Phi, hai tay ôm chặt lấy anh. Bộ ngực căng tròn dán khít vào tấm lưng trần của Diệp Lăng Phi.

Hai tay Diệp Lăng Phi nắm chặt lấy bàn tay nõn nà của Vu Đình Đình, quay đầu lại, thơm lên môi cô một cái rồi cười nói:

- Sao không ngủ nữa?

- Em tỉnh rồi!

Vu Đình Đình hé nở nụ cười mê hồn. Cô vòng ra trước ngực Diệp Lăng Phi, thân thể trần truồng ngồi vào lòng anh, tựa đầu vào vai anh, khuôn mặt nở nụ cười hạnh phúc, nói:

- Em ngủ cả buổi chiều rồi!

Nói tới đây, Vu Đình Đình bỗng kêu lên một tiếng:

- Chết rồi! Sáng nay em có tiết học. Giờ có đi cũng quá muộn rồi. Diệp đại ca, tất cả là tại anh, tại anh bắt nạt em.

Hai tay Vu Đình Đình nũng nịu ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, lắc lắc cặp mông trần nõn nà của mình, miệng không ngừng cằn nhằn.

Diệp Lăng Phi ôm cô trong lòng, tay phải nắm chặt bàn chân trắng mịn của cô, ngón tay khẽ nắn bóp những ngón chân như trân châu ngọc ngà. Hắn cúi đầu xuống, nhìn Vu Đình Đình, cười nói:

- Dù sao cũng muộn rồi, thế thì đừng đi nữa. Hôm nay chúng ta cứ ở đây cùng nhau không tốt sao?

Vu Đình Đình khẽ giật mình, hỏi:

- Diệp đại ca, hôm nay anh không có việc gì à?

- Hôm nay anh rảnh!

Tay phải Diệp Lăng Phi thuận theo bàn chân ngọc ngà của Vu Đình Đình vuốt thẳng lên trên, cuối cùng đặt lên cặp mông của cô, khẽ nhéo nhéo cánh mông mềm mại rồi nói:

- Anh hôm nay không có việc gì cả. Định ở đây cả ngày, tĩnh tâm một lát!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa khẽ thở dài.

Vu Đình Đình cảm nhận được Diệp Lăng Phi có tâm sự. Cô khẽ ngả người, để ngực mình dán chặt vào ngực anh, cảm thấy hai người gần gũi tới mức không có bất kỳ kẽ hở nào. Một cảm giác ấm áp lan truyền khắp cơ thể cô, ngay cả cảm giác đau ở vùng dưới giờ cũng không còn khó chịu như lúc nãy nữa.

- Diệp đại ca, anh có tâm sự gì à?

Vu Đình Đình đôi mắt long lanh, trong veo ngước nhìn Diệp Lăng Phi. Cô luôn là một cô gái xinh đẹp, thùy mị và biết quan tâm tới người khác. Xã hội này kiếm được một cô gái hiền lành, thấu hiểu lòng người như Vu Đình Đình quả thật rất hiếm. Diệp Lăng Phi cũng rất thích những cô gái có tính cách như vậy, ở cùng với cô, hắn không hề cảm thấy có bất kỳ gánh nặng nào.

Hắn trút bỏ dục vọng của mình trên thân hình mỹ miều của Vu Đình Đình chính vì hắn cảm thấy ở bên cạnh cô không hề bị gò ép. Không giống như khi ở bên Bạch Tình Đình, lúc nào cũng phải chú ý tới từng lời nói, cử chỉ. Thế nên hắn không dám dốc hết tâm can của mình cho Bạch Tình Đình.

Chuyện tình yêu nam nữ phải xuất phát từ việc cả hai phía đều có cảm tình với nhau, như vậy mới có thể đạt đến đỉnh cao. Mấy chuyện quấn quýt da thịt giữa phụ nữ và khách làng chơi kia chỉ là những hoan lạc tạm thời mà thôi, vẫn chưa phải là mức cao trào nhất. Chỉ có những nam nữ yêu nhau thực sự mới đưa chuyện chăn gối lên tới tột đỉnh.

Diệp Lăng Phi cũng vì thích Vu Đình Đình, có cảm tình với cô nên mới có thể tận hưởng hoan lạc tột đỉnh khi quấn quýt bên cô.

Bây giờ, nghe Vu Đình Đình quan tâm tới mình, hắn định kể toàn bộ mọi chuyện tối qua cho cô nghe. Song Diệp Lăng Phi nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng bỏ luôn ý định đó. Hắn nghĩ, hắn không có quyền suốt ngày chỉ biết mang lại phiền não cho Vu Đình Đình. Từ trước tới nay, đều là cô giải tỏa áp lực cho hắn, còn hắn trước giờ chưa hề an ủi cô.

Không muốn để Vu Đình Đình nghĩ quá nhiều, Diệp Lăng Phi cố ý cười, thở phào nhẹ nhõm nói:

- Đình Đình, anh không sao. Chỉ là thở dài vu vơ thôi mà.

Vu Đình Đình là cô gái thông minh thế nào chứ, sao cô không nhìn ra suy nghĩ của Diệp Lăng Phi. Có điều, ở trước mặt anh, cô trước giờ luôn đóng vai người cố gắng hết sức chia sẻ gánh nặng. Cô không muốn mang lại quá nhiều phiền phức cho Diệp Lăng Phi. Nếu anh không muốn nói, cô cũng sẽ không tra hỏi làm gì.

Tay phải Diệp Lăng Phi từ cặp mông nõn nà của Vu Đình Đình trượt thẳng xuống giữa hai chân cô, khẽ tách chúng ra, để lộ ra nơi mê đắm bất kỳ người đàn ông nào. Diệp Lăng Phi cố ý đưa tay đặt lên, cười đầy ẩn ý nói:

- Đình Đình, giờ không đau nữa à?

- Diệp đại ca, anh... anh xấu quá đi!

Hai chân Vu Đình Đình khép chặt lại, kẹp tay Diệp Lăng Phi ở giữa. Khuôn mặt ửng đỏ, cô nũng nịu hờn dỗi nói:

- Người ta... người ta hôm nay mệt lắm. Tất cả đều tại Diệp đại ca. Giờ ở đó... ở đó rất...!

Vu Đình Đình không sao nói tiếp được nữa, cô vùi mặt vào vai Diệp Lăng Phi, không dám nhìn thẳng mặt anh. Diệp Lăng Phi cười xấu xa:

- Đình Đình, ai bảo em tối qua không nhận điện thoại của anh chứ. Đây là để phạt em đó. Sau này em còn dám không nhận điện thoại của anh thì không chỉ đơn giản là một tiếng đâu. Nói không chừng anh sẽ "yêu" em tới bốn năm tiếng liền đó!

- Không được!

Vu Đình Đình phản ứng theo bản năng. Hôm nay mới chỉ có một tiếng đồng hồ mà đã khiến cô không biết bao nhiêu lần lên tới đỉnh. Nếu thật sự là bốn năm tiếng thì không biết cô có chịu nổi không nữa.

Đợi Vu Đình Đình nói ra câu này, Diệp Lăng Phi mới cười gian manh:

- Ngốc, anh chỉ trêu em thế thôi!

Nói xong, Diệp Lăng Phi liền rút tay mình từ phía dưới của Vu Đình Đình ra. Hắn biết hôm nay hắn có phần hơi quá đáng với cô. Một cô gái yếu đuối như Vu Đình Đình sao có thể chịu nổi kiểu tàn nhẫn như thế này. Song Diệp Lăng Phi không còn cách nào khác, hắn không thể không trút ra.

Hắn thương Vu Đình Đình, không muốn tiếp tục đặt tay mình lên hạ bộ của cô nữa. Rút tay ra, hắn lại ôm chặt lấy cặp ngực nõn nà của cô, vừa vuốt ve vừa nhỏ tiếng hỏi:

- Đình Đình, chúng ta cứ thế này đi xem phim được không? Hôm nay anh không cho em mặc quần áo đâu. Anh rất thích em như thế này, rất đẹp, rất quyến rũ.

Vu Đình Đình khẽ gật đầu đồng ý. Diệp Lăng Phi đưa môi dán qua, Vu Đình Đình nhắm hai mắt lại, khẽ hé môi chờ đợi tận hưởng khoảnh khắc mật ngọt từ nụ hôn của anh. Đúng lúc này, điện thoại của cô reo lên. Vu Đình Đình vội vàng rời khỏi lòng Diệp Lăng Phi, nói:

- Diệp đại ca, là điện thoại của Tần Dao.

Nói xong, cô vội vàng chạy về phía giường.

Diệp Lăng Phi vẫn ngồi yên. Quan hệ giữa hắn và Tần Dao hiện giờ chẳng qua chỉ là bạn bè bình thường, hắn không hề có bất kỳ ý nghĩ nào khác.

Diệp Lăng Phi chỉ nhìn theo bóng dáng Vu Đình Đình đang lắc lắc cặp mông xinh đẹp chạy về bên giường, đoán xem mục đích gọi điện của Tần Dao là gì.

Vu Đình Đình cầm điện thoại của mình lên, vừa nhìn đã thấy đúng là Tần Dao gọi. Cô vội vàng nghe máy:

- Tần Dao, có chuyện gì vậy?

- Đình Đình, sao hôm nay cậu không đi học? Cô giáo điểm danh cậu đó! - Tần Dao nói - Cô giáo này thù dai lắm. Bất kể học sinh nào dám nghỉ học giờ của cô ấy, bảo đảm sẽ không thể qua nổi môn này đâu. Tớ thấy cậu nhanh nhanh mà nghĩ cách xin lỗi cô ấy đi!

- Tớ... tớ ngủ quên mất. Vừa mới tỉnh dậy xong!

Vu Đình Đình lúc nói câu này thì liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi, có chút lưỡng lự:

- Tần Dao… tớ... tớ định chiều nay không đi học. Nếu có điểm danh thì cậu giúp tớ nhé!

- Đình Đình, cậu sao thế? Nghe giọng cậu kỳ thế nào ấy!

Tần Dao nghe thấy giọng điệu của Vu Đình Đình có chút không giống ngày thường liền vội vàng hỏi:

- Cậu không sao chứ?

- Không sao! - Vu Đình Đình nói.

- Không sao là tốt rồi. À, đúng rồi, Đình Đình, hôm nay tớ vừa nghe có một nữ sinh năm ba trường mình bị giết đó. Nghe nói sau khi làm chuyện kia xong thì bị giết. Cậu cẩn thận chút nhé, không được ra ngoài một mình đâu đó

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!