Tần Dao mặc một chiếc váy liền thân giản dị, trong tay cầm một chiếc túi xách. Gã đàn ông đeo kính gọng vàng trông như đang hỏi đường cô. Tần Dao đứng ở cổng, vừa chỉ trỏ vừa nói gì đó với gã. Sau đó, cô bước vào khu phố, gã đàn ông đeo kính gọng vàng cũng lẳng lặng đi theo sau.
Thấy cảnh này, Diệp Lăng Phi liền nói với Vu Đình Đình đang đứng bên cạnh:
- Đình Đình, anh thấy chúng ta không cần phải đi tìm Tần Dao nữa đâu. Nhìn bộ dạng đó của cô ấy, hình như quen biết gã đàn ông kia!
Vu Đình Đình khẽ lắc đầu:
- Em thấy Tần Dao không quen người đó đâu, chắc chỉ là người hỏi đường thôi. Diệp đại ca, chúng ta cứ đến tìm cô ấy xem sao!
Diệp Lăng Phi gật đầu, đồng ý:
- Được thôi!
Ba người rời khỏi quán ăn, băng qua con đường lớn rồi bước vào khu phố nhỏ. Đèn đóm trong khu phố này gần như đã hỏng hết, vì đây là một khu phố cổ, đã lâu không được tu sửa. Đèn đường hỏng cũng chẳng có ai sửa chữa. Vài cái chụp đèn còn bị người ta đập vỡ, có lẽ là do chính người dân trong khu này làm. Đúng là tự làm tự chịu, không biết quý trọng của công. Vừa bước vào, cả khu phố đã chìm trong bóng tối.
Diệp Lăng Phi, Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển cùng nhau đi trên đường. Đường Hiểu Uyển thấy nơi này tối om như mực, bất giác đưa tay khoác lấy cánh tay Diệp Lăng Phi, nhỏ giọng nói:
- Diệp đại ca, ở đây đáng sợ quá. Nếu để em đi một mình trong này chắc em không dám đâu!
Diệp Lăng Phi cười:
- Thế này đã ăn thua gì! Đợi lát nữa em càng đi sâu vào trong sẽ thấy, bên trong còn tối hơn nữa!
Diệp Lăng Phi đã không biết bao nhiêu lần vào khu phố này, đương nhiên hắn hiểu rất rõ khung cảnh ở đây. Nhớ năm đó, Vu Đình Đình cũng ở đây, hắn còn nhắc nhở cô phải cẩn thận, buổi tối về nhà nhất định phải đi cùng Tần Dao.
Ba người bước rất nhanh. Khi họ đến gần khu rừng cây cách nhà Tần Dao không xa, bỗng nghe thấy tiếng kêu thất thanh của cô vọng ra. Tần Dao chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi im bặt. Vừa nghe thấy, sắc mặt Vu Đình Đình liền tái đi, cô lắp bắp:
- Diệp đại ca, Tần Dao có phải đã xảy ra chuyện rồi không?
Diệp Lăng Phi cũng nghe thấy. Hắn dặn dò Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển ở yên đây chờ, không được đi đâu, sau đó liền lao vào khu rừng. Cái gọi là rừng cây thực chất chỉ là một khu vui chơi nhỏ của cư dân, xung quanh trồng rất nhiều cây bạch dương. Vì trời quá tối, nhìn vào trong chỉ thấy toàn cây là cây, hoàn toàn không thể nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra.
Lúc Diệp Lăng Phi phi vào rừng, hắn chỉ kịp thấy hai bóng người vọt ra từ phía bên trong. Dường như có một người đang bị kẻ còn lại ép kéo về phía nam. Diệp Lăng Phi không nghĩ nhiều, nhanh chân lao tới. Khi hắn chặn trước hai bóng người đó, liền thấy Tần Dao bị kẻ kia bịt miệng lôi đi. Kẻ đó chính là gã đàn ông đeo kính gọng vàng lúc nãy. Thấy có người xuất hiện, gã hoảng sợ buông Tần Dao ra rồi co cẳng bỏ chạy.
Rầm!
Tần Dao ngã khuỵu xuống. Lúc này cô mới có thể hét lên kêu cứu.
- Hiểu Uyển và Đình Đình đang ở bên ngoài. Cô mau qua đó tìm họ đi!
Diệp Lăng Phi không nói nhiều với Tần Dao. Thấy gã đeo kính gọng vàng định chạy về hướng tây, hắn liền sải bước đuổi theo.
Tần Dao ngồi bệt trên đất, định đứng lên nhưng lại cảm thấy cả người rã rời, mềm nhũn, đứng còn không nổi nói gì đến chuyện đi tìm Vu Đình Đình. Cô chỉ có thể lớn tiếng gọi tên Vu Đình Đình, vừa khóc vừa gọi.
Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển cũng đã bước vào. Vừa vào tới nơi, họ liền thấy Tần Dao đang ngồi trên đất khóc nức nở. Vu Đình Đình vội vàng chạy tới đỡ cô dậy. Đường Hiểu Uyển thì lập tức gọi điện thoại báo cảnh sát, sau đó tiện tay tìm luôn chiếc túi xách cho Tần Dao. Ba người dìu nhau ra ngoài cổng khu phố đợi cảnh sát tới. Chuyện Diệp Lăng Phi đang đuổi bắt gã đàn ông kia thì không ai nói gì.
Lợi dụng bóng tối dày đặc của khu rừng, gã kia lao vào những con đường lắt léo. Xem ra dù trong đêm tối, gã vẫn khá quen thuộc với nơi này, có thể phân biệt được phương hướng để tìm đường thoát. Tuy Diệp Lăng Phi không quen thuộc nơi này bằng, nhưng dù sao hắn cũng đã qua huấn luyện, về phương diện truy đuổi cũng có chút bản lĩnh. Hơn nữa, hắn lại có thể chất vượt trội và thính giác nhạy bén. Rất nhanh, Diệp Lăng Phi đã rút ngắn khoảng cách với gã đàn ông xuống chỉ còn hơn chục mét.
Gã kia nghe tiếng bước chân đuổi phía sau càng lúc càng gần, vội vàng tăng tốc, nhảy vọt qua bức tường thấp ở phía tây khu phố. Diệp Lăng Phi cũng nhảy qua theo, liền thấy phía sau khu phố là một sườn núi. Gã kia từ trên sườn núi lăn thẳng xuống dưới.
- Muốn chạy à? Để xem mày chạy đi đâu!
Diệp Lăng Phi thấy ở đây có chút ánh sáng, không lo gã kia nhân cơ hội trời tối mà chạy mất. Hắn cũng lao xuống sườn núi, đuổi theo.
Gã kia chạy một mạch hai ba mươi mét, cuối cùng chạy thẳng ra đường lớn. Hắn vừa định đứng lại thở dốc vài hơi, còn chưa kịp thì đã nghe thấy tiếng bước chân ngay phía sau. Hắn sợ quá lại bạt mạng co giò chạy tiếp.
Chạy trên đường lớn, Diệp Lăng Phi càng không lo hắn sẽ chạy thoát. Lúc này, hắn lại nghĩ ra một ý hay ho. Diệp Lăng Phi cố tình giữ khoảng cách khoảng sáu bảy mét, cứ ung dung bám theo sau. Mỗi lần gã kia định dừng lại nghỉ, Diệp Lăng Phi liền tăng tốc. Gã đó lại phải co cẳng chạy.
Kết quả, sau khi chạy một hơi được khoảng bảy tám mươi mét, cuối cùng gã cũng không chạy nổi nữa. Rầm một tiếng, gã bất cẩn, chân nọ đá chân kia, ngã sõng soài trên vỉa hè.
Cú ngã này không hề nhẹ. Hắn nằm trên đường, một lúc lâu cũng không có động tĩnh gì.
Diệp Lăng Phi thấy gã ngã vật ra, hắn mới chậm rãi bước tới. Khi đến trước mặt gã, Diệp Lăng Phi dùng chân đá vào người hắn mấy cái, miệng lạnh lùng nói:
- Được lắm, chạy tiếp đi!
- Anh... anh tha... tha cho tôi đi. Tôi... tôi không dám nữa đâu! – Gã thở không ra hơi, thều thào nói.
- Tha cho ngươi? Được thôi!
Diệp Lăng Phi cười khẩy:
- Nếu ngươi còn có thể chạy thêm 1000 mét nữa, ta sẽ tha cho!
Gã kia nghe vậy, cái đầu gắng gượng lắm mới ngóc dậy được lại rũ gục xuống, ỉu xìu nói:
- Thế thì anh bắt tôi đi.
Diệp Lăng Phi không hề muốn động tay động chân đánh gã, hắn nghĩ mình không cần phải ra tay làm gì. Hắn lấy điện thoại ra, gọi cho Chu Hân Minh, báo rằng mình đã bắt được một tên khốn nạn "cưỡng bức không thành", muốn cô tới xử lý.
Diệp Lăng Phi cứ nghĩ Chu Hân Minh sẽ cử người tới đưa tên này đi, nào ngờ cô lại đích thân dẫn người tới. Vừa xuống xe, Chu Hân Minh liền nhìn thấy gã kia đang nằm trên đường với bộ dạng thảm hại. Cô không thèm nói gì với Diệp Lăng Phi, tiến thẳng tới trước mặt gã, đột nhiên giơ chân lên, đạp thẳng xuống hạ bộ của gã một phát. Ngay sau đó là tiếng kêu thất thanh của gã kia. Hắn đau đến chết đi sống lại rồi ngất lịm.
Theo phản xạ, Diệp Lăng Phi lấy tay che hạ bộ của mình. Quay sang nhìn mấy vị cảnh sát đi cùng Chu Hân Minh, hắn thấy phản ứng của bọn họ cũng không khác gì mình.
Chu Hân Minh đạp xong, liền mở miệng chửi mắng:
- Tên khốn nạn này, mày giả chết hả? Hôm nay bà nhất định sẽ dạy cho mày một bài học, để mày sau này không còn làm được chuyện này nữa. Mày nghĩ phụ nữ chúng tao dễ bị bắt nạt lắm sao? Hôm nay tao sẽ cho mày biết một khi phụ nữ tức lên thì hậu quả sẽ nghiêm trọng tới mức nào!
Thấy Chu Hân Minh vẫn còn muốn xông lên đánh gã kia, Diệp Lăng Phi lo cô sẽ tự chuốc lấy phiền phức lớn nên vội vàng lao tới cản lại. Chu Hân Minh mặt đầy tức giận, bị Diệp Lăng Phi ôm chặt lấy, không sao cử động được. Sau vài lần giãy giụa không thoát ra khỏi vòng tay của hắn, cô đành nói với Tiểu Triệu:
- Tiểu Triệu, qua xem tên đó chết chưa, nếu chưa chết thì lập tức mang về đồn cảnh sát thẩm tra!
Tiểu Triệu nghe thế liền vội vàng đáp:
- Dạ!
Trong lòng hắn thầm nghĩ, cho dù không chết thì nửa đời sau của hắn cũng đừng mong làm đàn ông nữa, trước tiên nên đưa hắn tới bệnh viện thì hơn. May mà ở đây không có ai, nếu không, người dân thành phố mà thấy cảnh này thì Chu Hân Minh khó thoát khỏi một đống phiền phức. Dù bố cô ấy có là thị trưởng đi nữa cũng khó mà dẹp yên chuyện này, chức đội trưởng đội cảnh sát của cô cũng khó mà giữ được.
Tiểu Triệu cùng mấy người nữa lôi gã đàn ông nửa sống nửa chết kia vào xe cảnh sát. Lúc này Chu Hân Minh mới nguôi giận được một chút, cô nói:
- Nếu như tên khốn nạn đó chính là kẻ đã cưỡng dâm giết người kia thì em sẽ thẳng tay giết luôn hắn trong đồn cảnh sát!
Diệp Lăng Phi cảm thấy ôm Chu Hân Minh ở đây có vẻ không ổn lắm. Thấy tên xui xẻo kia đã được đưa lên xe, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, buông cô ra rồi nói:
- Hân Minh, em đừng giận nữa. Đợi thẩm tra xong xem thế nào đã rồi hãy nói. À, em thấy anh có cần đưa bạn anh tới đồn cảnh sát để lấy lời khai không?
- Tất nhiên là cần rồi!
Chu Hân Minh trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi:
- Anh là nhân chứng quan trọng, còn phải ra tòa làm chứng nữa đó!
- Ừm, được thôi!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Đợi lát nữa anh đưa bạn anh qua. Có điều, giờ anh cần gọi điện cho bạn anh đã!
Thực tế, gã đàn ông định cưỡng hiếp Tần Dao kia vốn không thể lấy khẩu cung được nữa. Cú đạp đó của Chu Hân Minh quả thật rất nặng, nửa đời còn lại của hắn không thể làm đàn ông được nữa rồi. Trong thời gian ngắn, không thể thẩm tra được gã.
Tần Dao được Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển đưa tới đội cảnh sát hình sự lấy lời khai. Theo lời Tần Dao, sau khi cô làm thêm xong, trên đường về nhà thì gặp gã kia tới hỏi đường. Tần Dao thấy hắn trông có vẻ là người trí thức đàng hoàng nên cũng không đề phòng. Mặt khác, vì đã về tới khu phố mình ở nên cô nghĩ sẽ chẳng xảy ra chuyện gì, thế nên mới không cảnh giác.
Cô đứng ở cổng khu phố chỉ cho gã kia đại khái vị trí mà hắn muốn tìm, sau đó liền đi vào trong. Kết quả, những chuyện xảy ra sau đó, nếu không được Diệp Lăng Phi phát hiện kịp thời thì cô không biết hậu quả sẽ tồi tệ đến mức nào.
Chu Hân Minh lấy xong lời khai của Tần Dao, cô gọi Diệp Lăng Phi vào phòng làm việc, hỏi:
- Anh và cô gái này có quan hệ gì? Sao nửa đêm lại xuất hiện ở chỗ cô ta ở?