Câu hỏi này của Chu Hân Minh khiến Diệp Lăng Phi không biết phải trả lời thế nào. Hắn đã lỡ lời, giờ chối cũng không được, chỉ đành trả lời qua loa:
- Anh chỉ tiện đường đi qua thôi!
Chu Hân Minh thừa hiểu. Thấy Diệp Lăng Phi không muốn nói, cô cũng không truy hỏi đến cùng, chỉ nói:
- Diệp Lăng Phi, anh nên quan tâm đến Bạch Tình Đình hơn một chút. Hôm nay Tình Đình có gọi điện cho em đấy!
- Tình Đình gọi cho em à? Có chuyện gì thế? – Diệp Lăng Phi hỏi.
Chu Hân Minh lườm Diệp Lăng Phi một cái, nói:
- Còn có thể là chuyện gì được nữa, chẳng phải vì mấy chuyện ồn ào kia sao?
Diệp Lăng Phi nghe xong liền cười hề hề:
- Ra là chuyện này. Anh tạm thời không muốn nói. Tóm lại là bây giờ anh không muốn nói.
Chu Hân Minh vừa nghe liền nở nụ cười tươi như hoa:
- Diệp Lăng Phi, anh hơi quá đáng rồi đấy. Dù gì Tình Đình cũng là vợ anh, sao anh có thể làm vậy được? Trương Lộ Tuyết kia làm sao so được với Tình Đình chứ? Nếu anh còn là đàn ông thì hãy hành động cho ra dáng một chút, đừng mãi thế này, chẳng tốt cho ai cả.
- Hân Minh, em đừng giận!
Thấy Chu Hân Minh có vẻ tức giận, Diệp Lăng Phi vội vàng cười nói:
- Hân Minh, bây giờ anh thật sự rất rối. Không phải anh không muốn nói với Tình Đình, mà là cô ấy giờ không muốn gặp anh. Anh định đợi một thời gian nữa rồi sẽ nói với cô ấy. Thôi, chúng ta đừng nói về vấn đề này nữa. Em kể chuyện tên tội phạm hiếp dâm kia đi!
Diệp Lăng Phi lái sang chuyện vụ án cưỡng hiếp giết người. Chu Hân Minh cũng đang rất đau đầu về việc này, giờ thấy Diệp Lăng Phi nhắc tới, cô liền bắt nhịp ngay. Chu Hân Minh rất mong tối nay có thể bắt được tên tội phạm đó. Đương nhiên, hiện tại họ đang lấy DNA của nghi phạm. Nếu DNA của hắn trùng khớp với DNA trong tinh dịch còn sót lại trên cơ thể nạn nhân thì chứng tỏ hắn chính là kẻ mà họ đang truy lùng, vấn đề chỉ còn là thời gian.
- Hân Minh, hay em qua chỗ anh nghỉ một lát đi!
Diệp Lăng Phi thấy vẻ mặt hốc hác của Chu Hân Minh bèn nhắc cô nên chú ý giữ gìn sức khỏe. Chu Hân Minh khẽ cười, lắc đầu:
- Chừng nào chưa xác định được hắn là tội phạm, tổ của em sẽ truy bắt đến cùng. Ngày nào chưa bắt được tên khốn đó thì em sẽ không nghỉ ngơi.
Diệp Lăng Phi thở dài, hắn biết không khuyên nổi Chu Hân Minh.
Lúc rời sở cảnh sát đã là hơn 11 giờ. Diệp Lăng Phi định lái xe đưa Tần Dao về nhà nhưng cô lại sợ không dám về. Nghĩ cũng phải, bất cứ ai rơi vào hoàn cảnh này cũng không dám ở nhà một mình.
Vu Đình Đình cũng lo lắng cho sự an toàn của Tần Dao nên đề nghị tối nay để Tần Dao ở cùng mình. Diệp Lăng Phi hiểu tâm lý của Vu Đình Đình nên cũng không nói gì nhiều, cho xe lái thẳng về phía biệt thự cạnh quảng trường Hải Tinh.
Tần Dao chưa từng đến nơi này bao giờ. Khi nhìn thấy nơi ở của Vu Đình Đình, vẻ mặt cô lộ rõ vẻ kinh ngạc, ngưỡng mộ xen lẫn hối hận... Ngay cả Diệp Lăng Phi cũng có thể nhận ra tâm trạng phức tạp này của cô.
Diệp Lăng Phi đưa ba người đến trước cửa biệt thự, ngồi trên xe nói với cả ba:
- Về nghỉ sớm đi. Các em cứ nói chuyện thoải mái nhé!
- Diệp đại ca, anh không vào ngồi nghỉ một lát sao? – Đường Hiểu Uyển hỏi.
- Mai anh còn phải đi làm, không vào nữa!
Diệp Lăng Phi nói xong liền lái xe rời khỏi biệt thự.
Khuôn mặt Đường Hiểu Uyển thoáng chút thất vọng, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường, đỡ tay Tần Dao, cười nói:
- Tần Dao phải không, chúng ta vào nhà nào!
Tần Dao nhìn Đường Hiểu Uyển, gật đầu.
Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển vốn ngủ chung ở phòng lớn. Nay có thêm Tần Dao, Đường Hiểu Uyển chủ động sang phòng bên cạnh ngủ, để Tần Dao có thể tâm sự nhiều hơn với Vu Đình Đình.
Đợi Đường Hiểu Uyển vừa đi khỏi, Vu Đình Đình liền kéo Tần Dao tới bên giường, an ủi:
- Tần Dao, nếu cậu thích nơi này thì ngày mai có thể chuyển đến đây. Tớ nói với Diệp đại ca rồi, anh ấy không có ý kiến gì đâu. Chị Hiểu Uyển cũng rất chào đón cậu. Như thế, ba chúng ta có thể ở cùng nhau, sẽ vui lắm đây!
Tần Dao cảm thấy mình như đang ở trong mơ. Trước giờ cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày được ở trong một ngôi biệt thự to như vậy. Cô có chút tham lam nhìn quanh cách bài trí của căn phòng, chẳng khác gì những khung cảnh xa hoa trong phim. Nào là chiếc đèn chùm lóa mắt, những món đồ nội thất được bày trí và chế tác tinh xảo... Tất cả đều khiến Tần Dao cảm thấy mình đang lạc vào một giấc mộng. Cô nhìn Vu Đình Đình, không dám tin, hỏi:
- Đình Đình, tớ có thể ở đây thật sao?
Vu Đình Đình cười nói:
- Sao lại không được chứ? Đây là nhà của Diệp đại ca. Anh ấy đồng ý cho cậu ở thì tất nhiên là cậu có thể ở rồi!
- Nhà của Diệp đại ca?
- Không cần đoán đâu. Tóm lại, căn biệt thự này đã tiêu tốn của Diệp đại ca không ít tiền đâu!
- Diệp đại ca có nhiều tiền thế sao!
Tần Dao ngạc nhiên há hốc miệng, cô không dám chắc:
- Mua căn nhà này ít nhất cũng phải hơn một triệu nhỉ?
Vu Đình Đình cười lắc đầu:
- Không cần đoán đâu. Tóm lại, căn biệt thự này đã tiêu tốn của Diệp đại ca không ít tiền đâu.
Tần Dao nói:
- Có lẽ vậy. Nhưng so với những kẻ có tiền khác, Diệp đại ca dễ mến hơn nhiều.
Vu Đình Đình cười nói:
- Chẳng lẽ cậu cho rằng Diệp đại ca không có quyền thế gì?
Tần Dao gật đầu. Cô đã thầm có kế hoạch của riêng mình. Có những chuyện, dù là trước mặt Vu Đình Đình cũng không thể nói ra. Tần Dao không phải là trẻ con, cô có suy nghĩ của riêng mình. So với một người trong sáng như Vu Đình Đình, suy nghĩ của Tần Dao phức tạp hơn nhiều.
Vu Đình Đình không hề nhìn ra tâm sự của Tần Dao, cô chỉ nghĩ cách làm cho Tần Dao vui lên. Là bạn bè, Vu Đình Đình không muốn thấy dáng vẻ buồn bã của cô bạn.
Tần Dao cúi đầu, một lúc sau, cô lại ngẩng lên, nói với Vu Đình Đình:
- Đình Đình, tớ... tớ không muốn ở đây.
- Tại sao?
Vu Đình Đình ngẩn người, không hiểu nổi. Lúc nãy không phải cậu rất vui sao? Sao đột nhiên lại nói không muốn ở đây? Vu Đình Đình kéo Tần Dao lại, hỏi:
- Tần Dao, cậu sao thế? Sao đột nhiên lại nói không muốn ở đây?
Ánh mắt Tần Dao có chút lảng tránh, cô chậm rãi nói:
- Đình Đình, tớ với Diệp đại ca chỉ là bạn bè bình thường. Hơn nữa, trong lòng tớ rất rõ, nếu không phải vì cậu, Diệp đại ca sẽ chẳng thèm để ý đến tớ. Đều tại tớ ngày trước trẻ người non dạ, không biết trân trọng Diệp đại ca. Giờ dù tớ có muốn níu kéo cũng không còn cơ hội nữa rồi. Tớ biết quan hệ giữa cậu và Diệp đại ca rất tốt, hơn nữa chị Hiểu Uyển cũng là đồng nghiệp của anh ấy. Hai người các cậu ở đây không có vấn đề gì, còn tớ thì khác. Tớ và Diệp đại ca chẳng có quan hệ gì cả, không thể ở đây được.
Vu Đình Đình thấy Tần Dao nói vậy, liền vội vàng cười nói:
- Tần Dao, cậu đừng nghĩ linh tinh nữa. Cậu ở đây không có vấn đề gì đâu. Tớ biết giữa cậu và Diệp đại ca trước kia có hiểu lầm, chẳng phải tớ đã nói với cậu rồi sao, tớ sẽ giúp cậu. Vốn tớ định nói với Diệp đại ca chuyện này, nhưng dạo này anh ấy bận quá, tớ không có cơ hội. Hay thế này đi, để khi nào có cơ hội, tớ sẽ nói với Diệp đại ca một tiếng. Tớ tin anh ấy sẽ tha thứ cho cậu. Mà quan trọng nhất là phải xem biểu hiện của cậu thế nào. Nếu cậu muốn Diệp đại ca thích cậu thì phải cố gắng hơn nữa.
- Nhưng, tớ không biết phải làm thế nào!
Câu này của Tần Dao là thật lòng, cô thật sự không biết làm thế nào để lấy lòng Diệp Lăng Phi.
- Ừm, chuyện này không vội, từ từ rồi nghĩ cách!
Vu Đình Đình khuyên:
- Diệp đại ca thường xuyên tới đây chơi. Cậu ở đây thì có thể nói chuyện với anh ấy rồi, quan hệ tự nhiên sẽ tốt lên thôi, đúng không?
Tần Dao gật đầu:
- Đình Đình, vậy sau này phiền cậu rồi!
- Xem cậu kìa. Chúng ta là bạn bè mà.
Vu Đình Đình cười nói:
- Thôi, không nói nữa. Đi tắm rồi còn ngủ nào!
Vu Đình Đình giục Tần Dao đi tắm.
Tại phòng VIP trên tầng hai của Phấn Hồng Đế Quốc, Michelle mặc một chiếc váy liền thân màu đen bắt mắt, đang ngồi trên ghế sofa ở phía nam. Chân phải của cô vắt lên, để lộ đôi chân được chăm sóc nuột nà của mình.
Ngồi đối diện Michelle là Lâm Tuyết. So với vẻ ngoài nổi bật của Michelle, Lâm Tuyết rõ ràng thua kém một bậc. Tuy Lâm Tuyết cũng tự cho mình là người phong tình quyến rũ, song đối diện với Michelle, cô rõ ràng cảm thấy mình không thể so bì.
Lâm Tuyết vốn không có ấn tượng tốt với Phấn Hồng Đế Quốc, chủ yếu là vì cô không có thiện cảm với Michelle. Trước mặt người phụ nữ này, sự tự tin của cô bị đả kích trầm trọng.
Lâm Tuyết không biết lai lịch của Michelle ra sao. Một mặt, cô ta đến thành phố Vọng Hải này dựng nên một Phấn Hồng Đế Quốc lớn như vậy. Mặt khác, ngay cả Từ Hàn Vĩ cũng rất hứng thú với nơi này. Lần này, cô đến đây chính là do Từ Hàn Vĩ cử đến để thăm dò, xem ông ta có kế hoạch gì mới.
Dường như Michelle đã sớm biết cô sẽ tới. Cô ta không hề có chút ngạc nhiên nào, chỉ thấy tay phải mân mê chiếc ly, khẽ nhếch đôi môi mỏng, nhấp một ngụm rượu vang. Sau đó, cô đặt ly xuống bàn kính trước mặt, cười nói với Lâm Tuyết:
- Giám đốc Lâm, tôi sớm đã nghe danh cô, vốn định mấy ngày nữa sẽ đến thăm. Không ngờ hôm nay cô lại chủ động tới đây, thật khiến tôi ngạc nhiên!
Lâm Tuyết cảm thấy nụ cười của người phụ nữ này luôn toát ra một sức quyến rũ chết người. Đây là khí chất mà ngay cả cô cũng không thể có được. Lâm Tuyết bắt đầu hối hận vì đã tự mình đến đây. Tuy Từ Hàn Vĩ muốn thăm dò nơi này, nhưng cô đâu nhất thiết phải đích thân tới. Có điều, đã đến rồi thì chỉ đành cứng rắn đối mặt với người phụ nữ này vậy.
- Ồ, tôi chỉ tiện đường ghé qua xem một chút thôi, không có ý gì khác!
Không biết vì sao, Lâm Tuyết cảm thấy rất muốn hút thuốc. Cô đưa tay sờ vào túi mới phát hiện không có thuốc, lúc này mới nhớ đã để trong xe. Michelle nhìn thấy rõ, cô gọi một nhân viên phục vụ tới, nhỏ giọng nói vài câu. Nhân viên đó nhanh chóng đi ra ngoài, ngay sau đó quay lại mang theo một bao thuốc lá dành cho phụ nữ mà ngay cả Lâm Tuyết cũng chưa từng thấy bao giờ.
- Hàng Hồng Kông đấy! Cô thử xem có hợp khẩu vị không. Nếu giám đốc Lâm thích, tôi sẽ chuẩn bị thêm cho cô.
Michelle cười nói:
- Giám đốc Lâm, tôi rất mong được trở thành bạn tốt của cô.