Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 612: CHƯƠNG 612: VĂN PHÒNG PHỨC TẠP

Bạch Tình Đình quả nhiên rất bá đạo, chiếm luôn phòng ngủ của Diệp Lăng Phi, còn Diệp Lăng Phi phải dọn đồ đạc của mình sang phòng bên cạnh.

Bạch Tình Đình không có hành lý, buổi chiều Diệp Lăng Phi lại cùng cô ra ngoài mua chăn mền, quần áo và đủ thứ đồ dùng khác. Vốn dĩ Diệp Lăng Phi muốn trả tiền, nhưng Bạch Tình Đình không dùng tiền của anh, cô dùng thẻ tín dụng của mình để thanh toán, còn Diệp Lăng Phi chỉ có việc xách đồ về biệt thự.

Bận rộn cả một buổi trưa, mãi cho đến tối, Diệp Lăng Phi mới được thở phào một hơi. Tắm rửa xong, anh nằm vật ra giường, bỏ cả bữa tối mà ngủ thiếp đi.

Vừa tỉnh dậy, trời đã sáng. Diệp Lăng Phi cảm giác hai chân đau nhức, cứ như vừa chạy cả chục cây số vậy. Anh vốn không nghĩ gì nhiều, nhưng khi ra khỏi phòng, thấy Bạch Tình Đình đang ngồi ở đại sảnh tầng một đọc báo như không có chuyện gì xảy ra, lòng tự trọng của Diệp Lăng Phi bị đả kích nặng nề.

- Dậy rồi à, đi tắm rửa đi, lát nữa ăn sáng!

Bạch Tình Đình nói với giọng không nóng không lạnh:

- Em làm bữa sáng rồi!

- Em làm bữa sáng?

Diệp Lăng Phi sửng sốt, hắn còn tưởng mình nghe nhầm, Bạch Tình Đình mà lại biết làm bữa sáng ư, đúng là mặt trời mọc ở hướng Tây.

- Sao em lại không thể làm bữa sáng chứ, đừng dài dòng nữa, mau đi tắm rồi ăn cơm! – Bạch Tình Đình thúc giục.

- Ừm!

Diệp Lăng Phi đáp một tiếng rồi đi vào phòng tắm.

Tắm rửa xong, Diệp Lăng Phi mặc quần đùi, áo cộc đi xuống lầu. Bạch Tình Đình đang đeo tạp dề, múc một chén cháo trứng muối nóng hổi từ trong nồi ra, rồi lại múc thêm một chén nữa đặt trước mặt Diệp Lăng Phi.

- Nếm thử tay nghề của em đi, cháo trứng muối đấy. – Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Chắc là không ngon bằng ở ngoài tiệm, nhưng là do em tự tay làm đấy!

Diệp Lăng Phi cầm muỗng, múc một thìa cháo cho vào miệng, hắn nhắm mắt lại, nuốt ực xuống, sau đó cố nặn ra một nụ cười:

- Bà xã, cháo ngon lắm!

- Đương nhiên. Anh cũng không nhìn xem là ai làm.

Bạch Tình Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi khen cháo của mình thì không khỏi đắc ý, nói:

- Trương Lộ Tuyết kia có muốn làm cũng chẳng làm được đâu!

Bạch Tình Đình lúc nào cũng không quên nhắc đến Trương Lộ Tuyết. Thấy Diệp Lăng Phi ăn hết bát cháo, nàng liền nói:

- Nếu ngon như vậy thì ăn thêm bát nữa đi!

- Thôi chết. Anh nhớ ra rồi. Hôm nay phải đến công ty sớm một chút. Đi trễ không tốt lắm.

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa lấy tay lau miệng, rồi đứng bật dậy, chạy nhanh lên lầu.

Bạch Tình Đình cảm thấy Diệp Lăng Phi chạy có vẻ hơi nhanh. Nàng còn chưa hiểu chuyện gì thì đã thấy anh từ trên lầu chạy xuống, tay cầm một chai nước khoáng, vừa chạy vừa nói:

- Tình Đình, trưa nay anh không về đâu. À, anh nghĩ chúng ta nên thuê một người giúp việc!

- Này, hôm nay là cuối tuần mà. Anh đi làm cái gì chứ!

Bạch Tình Đình vừa mới mở miệng, Diệp Lăng Phi đã biến mất sau cánh cửa.

- Tên này chạy nhanh như thế, nhất định có chuyện.

Bạch Tình Đình ngồi lại ghế, cũng cầm muôi múc cho mình một chén cháo. Nàng thầm nghĩ: “Còn muốn thuê giúp việc. Lẽ nào cơm mình nấu không ăn được sao?” Vừa nghĩ, Bạch Tình Đình vừa dùng muỗng múc một thìa cháo đưa vào miệng. Ngay lập tức, nàng nhổ hết ra, liên tục kêu lên:

- Mặn quá. Mặn quá!

Lúc này Bạch Tình Đình mới biết lúc mình nấu cháo, thứ cho vào căn bản không phải là đường, mà là muối. Vừa nghĩ đến cảnh Diệp Lăng Phi ăn hết cả một bát cháo, khóe miệng Bạch Tình Đình bất giác nở một nụ cười hạnh phúc, nàng khẽ nói:

- Tên ngốc này, biết rõ là khó ăn như vậy mà vẫn nuốt trôi được!

Diệp Lăng Phi uống một hơi cạn sạch chai nước khoáng, vung tay ném chai nước rỗng ra ngoài cửa sổ xe, lúc này hắn mới cảm thấy khá hơn, thầm nghĩ:

- Sau này không dám ăn cơm Bạch Tình Đình nấu nữa, may mà lần này là muối, nếu lỡ cho nhầm thứ gì linh tinh vào, chắc mình chết lúc nào không hay.

Diệp Lăng Phi nghĩ vậy trong lòng, lái xe thẳng đến công ty Dân An.

Hôm nay là thứ bảy, bình thường thì đúng là ngày nghỉ. Thế nhưng, ngành bảo hiểm này gần như không có ngày nghỉ, nhân viên kinh doanh thường gặp khách hàng vào cuối tuần vì lúc đó họ mới có thời gian. Rất nhiều nhân viên bảo hiểm coi cuối tuần là thời gian cao điểm để làm việc, đặc biệt là một số nữ nhân viên kinh doanh khéo léo còn liên tục gặp khách hàng vào cuối tuần để nâng cao hiệu suất công việc.

Khóa huấn luyện chỉ kéo dài một buổi sáng, đến gần trưa, các quản lý đến gặp nhân viên mới của mình. Diệp Lăng Phi được xếp vào phòng bảo hiểm sức khỏe, anh cảm thấy cũng không sao, dù sao ở phòng nào cũng như nhau.

Giám đốc bộ phận là một người đàn ông hơn 40 tuổi, tên là Vu Uy, người này vừa nhìn đã biết là loại khéo ăn khéo nói, miệng lưỡi có thể nói người chết thành người sống. Ông ta dẫn dắt tổng cộng hai nhân viên mới, ngoài Diệp Lăng Phi ra còn có một nữ sinh vừa tốt nghiệp đại học tên là Trần Thiến. Cô bé Trần Thiến này trông khá thanh tú, nhìn lướt qua không thấy đẹp, nhưng nhìn kỹ lại thấy cô cũng khá xinh, thuộc kiểu càng nhìn càng duyên.

Trần Thiến đi trước Diệp Lăng Phi, có vẻ còn non nớt, vừa bước vào phòng làm việc đã tỏ ra hơi gò bó. Trong khi đó, Diệp Lăng Phi lại vô cùng hoạt bát, gần như đã bắt chuyện làm quen hết với đám nhân viên cũ ở công ty.

Công ty bảo hiểm Dân An đối với nhân viên khá thoải mái.

Chỉ cần mỗi ngày đến công ty báo cáo, tham gia buổi họp sớm của bộ phận, thống kê, đặt mục tiêu và các hoạt động khác, họp xong là có thể đi làm việc riêng.

Một số nhân viên kinh doanh hoàng kim (nhân viên xuất sắc), ngay cả họp cũng không cần tham gia, muốn đến công ty thì đến, không thích thì giám đốc bộ phận cũng sẽ ngầm đồng ý.

Ngành bảo hiểm là một ngành chú trọng thành tích, chỉ cần bạn có năng lực, nơi đây chính là thiên đường.

Vu Uy sắp xếp một nhân viên cũ tên là Phương Linh để hướng dẫn Diệp Lăng Phi. Thành tích của Phương Linh ở bộ phận này tháng nào cũng là quán quân, là một cô gái khéo léo. Tuổi chưa quá hai mươi bảy, hai mươi tám nhưng đã có thành tích rất cao.

- Quản lý, anh sắp xếp tôi hướng dẫn anh ta?

Phương Linh liếc nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Cho tôi thêm bao nhiêu phần trăm?

Vu Uy híp mắt cười:

- Tiểu Phương à, tháng nào cô cũng là quán quân tiền thưởng của chúng ta, lẽ nào tiền kiếm được còn ít sao, sao cứ mở miệng là nói đến tiền, đúng là thực tế quá đi. Theo quy định của công ty, trong ba tháng đầu, phải trích 1% cho cô, như vậy còn không hài lòng sao?

- Hài lòng cái gì chứ, tôi có phải chưa từng hướng dẫn ai đâu. Mấy tháng trước tôi hướng dẫn cậu sinh viên kia, ba tháng trời chẳng kiếm được đồng nào, còn lãng phí không ít thời gian của tôi. Quan trọng nhất là tên đó cứ bám riết lấy tôi. Này quản lý, anh không biết là tôi còn độc thân à, bên ngoài có cả đống đàn ông xếp hàng cầu hôn tôi đấy, tôi không muốn rước thêm một cái đuôi đâu!

Diệp Lăng Phi nãy giờ vẫn im lặng lúc này đột nhiên chen vào:

- Cô yên tâm, tôi không có hứng thú làm cái đuôi của ai cả, quan trọng nhất là tôi đã kết hôn rồi. À, nói thêm một chút, tôi có hai bà xã rồi!

Cả Vu Uy và Phương Linh đều sững sờ. Ngay lập tức, Phương Linh bĩu đôi môi hồng, khinh thường nói:

- Được thôi, tôi còn là huyết thống hoàng thất đây, anh không biết nhà tôi bây giờ còn có hai thanh Thượng phương bảo kiếm do Hoàng đế Càn Long triều Thanh ban cho đấy, anh biết không?

- Thật sao!

Diệp Lăng Phi vừa nghe, lập tức tươi cười, nói:

- Cô ra giá đi, một nghìn vạn hay ba nghìn vạn, tôi mua.

- Triều Thanh có Thượng phương bảo kiếm sao, sao tôi chưa nghe nói qua vậy!

Lúc này, một nhân viên tên Triệu Lượng nhìn sang, cố ý hỏi:

- Phương Linh, sao trước đây không nghe cô nói qua!

- Cậu chỉ giỏi bắt bẻ tôi thôi, biến, mau đi mà chiều chuộng bà phú hộ của cậu đi, không thì đừng hòng kiếm tiền nữa!

Phương Linh nhíu mày, đuổi Triệu Lượng đi.

Vu Uy nghe vậy liền nói:

- Phương Linh, thấy chưa, tôi đã nói cậu ta có tiềm năng trong ngành chúng ta mà. Nhìn khẩu khí của người ta xem, còn lợi hại hơn cả cô lúc mới vào công ty nữa, không làm bảo hiểm đúng là lãng phí nhân tài.

Phương Linh hừ lạnh:

- Chờ khi nào làm được việc rồi hãy nói!

Nói xong, Phương Linh đưa tay, chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh:

- Anh ngồi tạm ở đây đi, tên kia đi đâu rồi, không biết lúc nào mới về, chờ hắn về tôi sẽ tìm cho anh chỗ khác!

- Được!

Diệp Lăng Phi đáp một tiếng rồi ngồi xuống.

Về phần cô sinh viên Trần Thiến thì bị Vu Uy đưa vào phòng làm việc của mình. Vu Uy vừa đóng cửa phòng lại, Triệu Lượng liền bu lại, hắn nói nhỏ với Phương Linh:

- Này, đại mỹ nữ Phương, thấy không, quản lý chúng ta đưa cô em kia vào phòng làm việc rồi, không lẽ ông ta muốn đích thân hướng dẫn đấy chứ!

Phương Linh ngẩng đầu, liếc nhìn Triệu Lượng:

- Anh cách xa tôi một chút, làm gì mà đến gần thế.

Triệu Lượng nghe vậy, hơi nhích ra, bất mãn nói:

- Đến gần một chút thì sao chứ, tôi cũng có chiếm tiện nghi của cô đâu, đánh chết tôi cũng không dám chọc giận cô!

- Thôi đi, anh có muốn chiếm tiện nghi của tôi cũng không có cửa đâu.

Phương Linh bĩu môi:

- Tôi không có hứng thú với anh.

Phương Linh này quả thực rất đẹp, nhưng vẻ đẹp của cô khác với sự cao quý khiến người khác không dám đến gần của Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình. Đó là một vẻ đẹp tràn đầy sức sống thanh xuân, vóc dáng cũng được tám điểm, đặc biệt là mái tóc ngắn càng làm tăng thêm vài phần ngang tàng, là kiểu phụ nữ điển hình khiến đàn ông có khao khát chinh phục.

Triệu Lượng nghe vậy, cười hắc hắc:

- Cũng đúng, ở bộ phận chúng ta, ngoài đồng chí tiểu Đông ra, cô còn hứng thú với ai nữa đâu?

- Biến, đừng có nhắc đến hắn trước mặt tôi! – Phương Linh nghe vậy liền nổi giận:

- Cũng không biết là tên khốn nào đồn tôi có ý với hắn, làm cho tên đó tự kỷ không chịu được. Các anh thật sự cho rằng tôi ế đến mức không ai thèm lấy chắc.

Nói đến đây, Phương Linh liếc qua phòng làm việc của Vu Uy, đột nhiên hạ giọng:

- Tôi thấy lần này quản lý của chúng ta động lòng rồi, cứ chờ xem, có kịch hay để xem đấy, tôi không tin Giang Nguyệt Văn kia có thể tha cho ông ta đâu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!