Diệp Lăng Phi ngồi bên cạnh Phương Linh, mùi thơm thoang thoảng từ người cô bay vào mũi khiến hắn có chút không quen, bất giác khụt khịt.
Phương Linh và Triệu Lượng thì đang ghé tai thì thầm về chuyện của quản lý, hoàn toàn lơ Diệp Lăng Phi đi. Ngồi ở đây mà không biết là chỗ của ai, Diệp Lăng Phi cảm thấy hơi nhàm chán.
Hai người họ bàn tán, Diệp Lăng Phi nghe loáng thoáng thì đúng là chuyện ngồi lê đôi mách, chủ đề mà nhân viên công ty nào cũng thích.
Phương Linh và Triệu Lượng tiếp tục buôn chuyện, khi Phương Linh nhắc tới Giang Nguyệt Văn, Triệu Lượng liền hạ giọng:
- Này, có nghe nói gì không, con bé Giang Nguyệt Văn dạo này tâm trạng không tốt thì phải, hôm qua tôi còn tận mắt thấy cô ta cãi nhau với quản lý đấy.
- Chuyện thường thôi, anh nghĩ mà xem, Giang Nguyệt Văn tuổi còn trẻ, dĩ nhiên muốn cưới quản lý Vu, nhưng quản lý Vu là người có vợ rồi, làm sao có thể ly hôn để cưới cô ta được chứ. Cho nên, tôi mới nói con bé Giang Nguyệt Văn này ngốc, ngốc hết thuốc chữa, vậy mà vẫn cứ bám lấy quản lý Vu.
- Đúng vậy, đúng vậy, nghĩ lại hồi cô ta mới vào công ty, tôi theo đuổi thế mà còn chẳng thèm để ý, hừ, bây giờ cho cô ta hối hận không kịp.
Triệu Lượng tỏ vẻ hả hê ra mặt.
Phương Linh liếc xéo Triệu Lượng, khinh thường nói:
- Thôi đi, nếu tôi là Giang Nguyệt Văn, tôi cũng chẳng chọn anh, đồ mắt híp. Phụ nữ chỉ cần tiền và đẹp trai thôi, anh nhìn lại mình xem, tiền không có, nhan sắc thì khỏi phải bàn, Giang Nguyệt Văn cặp với Vu Uy, ít ra ông ta còn có tiền, còn anh có cái gì?
- Đâu thể nói vậy được, ít ra tôi cũng là trai tân, nói chung vẫn hơn tay quản lý Vu đã có vợ chứ!
- Hừ, nói như anh cũng nói được!
Phương Linh hừ lạnh một tiếng.
- Người ta, quản lý Vu được mệnh danh là “đàn ông bốn mươi mốt đóa hoa”, có sức hút của người đàn ông trưởng thành, còn anh á, ừm, cũng là một cành hoa, nhưng là cỏ đuôi chó thôi!
Nghe Phương Linh nói vậy, Triệu Lượng đang định cãi lại vài câu thì đúng lúc này, chợt nghe thấy Diệp Lăng Phi ngồi bên cạnh lên tiếng:
- Này, em nói to lên chút, tôi nghe không rõ.
Triệu Lượng và Phương Linh đều quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, chỉ thấy hắn đang cầm điện thoại nói chuyện với ai đó.
- Cái gì? Em muốn mua dây chuyền à? Bao nhiêu tiền?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- 4.000 tệ à? Ít mà. Mua đi!
Diệp Lăng Phi ngồi cạnh Phương Linh, tay cầm một chiếc điện thoại Nokia màu bạc, nói tiếp:
- Gì cơ? Em còn muốn mua túi xách LV nữa? Mua luôn. Có tám ngàn thôi mà. Rẻ chán. Mua đi. Còn muốn mua áo khoác lông chồn? Cũng hơn tám ngàn? Ừm. Áo lông chồn thì cũng được. Mua luôn. Còn muốn mua gì nữa không? Nhẫn kim cương à? Hơn ba ngàn? Ừ, mua hết đi, mua hết đi!
Phương Linh nghe xong, quay sang nói với Triệu Lượng:
- Nghe thấy chưa? Muốn theo đuổi con gái thì phải học tập người ta kia kìa, phải chịu chi. Nói cho anh biết, đàn ông như vậy mới khiến phụ nữ thích.
Triệu Lượng nhẩm tính trong đầu rồi thốt lên:
- Trời đất ơi, 25.600 tệ. Cả năm tôi kiếm được bao nhiêu chứ. Haiz. So không nổi, so không nổi!
- Đồ keo kiệt. Bảo sao không có cô nào thèm ngó tới anh!
Phương Linh khinh bỉ nói với Triệu Lượng một câu.
Ngay khi Triệu Lượng đang than thở vì mình kiếm được ít tiền, Diệp Lăng Phi đã nói chuyện điện thoại xong. Hắn cầm chiếc điện thoại Nokia màu bạc lên, cao giọng hô:
- Này, điện thoại của ai đây?
Phương Linh và Triệu Lượng suýt ngất tại chỗ. Phương Linh trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Anh nhặt cái điện thoại này ở đâu ra thế?
- Dưới đất!
Diệp Lăng Phi chỉ tay xuống gầm ghế, nói:
- Vừa nãy tự nhiên nghe thấy dưới đất rung lên, tôi nhìn xuống thì thấy một cái điện thoại, thế là tôi nghe máy luôn!
Phương Linh giật lấy chiếc điện thoại, vừa nhìn đã nhận ra là của Đổng Học Dân.
Đổng Học Dân chính là người ngồi cạnh Phương Linh, năm nay 32 tuổi, kết hôn được ba năm nhưng hai vợ chồng vẫn chưa có con.
Tiểu Đổng mà Triệu Lượng vừa nhắc tới chính là Đổng Học Dân. Vừa thấy đây là điện thoại của anh ta, Phương Linh bực bội nói:
- Sao anh lại có thể như vậy chứ, rõ ràng không phải điện thoại của mình, sao cái gì anh cũng đồng ý? Anh có biết mình vừa nói gì không? Mấy vạn tệ cứ thế mà bay rồi đấy.
- Liên quan gì đến tôi, là cô gái kia hỏi, tôi đương nhiên phải trả lời.
Diệp Lăng Phi bĩu môi nói.
- Với lại, cô em người ta nũng nịu nói chuyện với tôi như thế, tôi cũng không nỡ từ chối.
- Cô em?
Triệu Lượng và Phương Linh nghe vậy đều ngẩn ra, Triệu Lượng lập tức tỏ ra hứng thú, tò mò hóng hớt:
- Nào, kể nghe xem, cô em kia bao nhiêu tuổi rồi!
- Tôi làm sao biết được! Diệp Lăng Phi đáp.
- Nghe giọng thì có vẻ còn trẻ. Điện thoại có hiện số đấy, hai người không biết thì tự gọi lại mà hỏi, không thì tự đoán đi!
Phương Linh liếc nhìn, quả thực trên màn hình hiện lên tên một cô gái. Nhưng cô không tò mò như Triệu Lượng, bèn đưa điện thoại cho Diệp Lăng Phi:
- Bỏ vào ngăn kéo của anh ta đi. Tôi thấy anh ra phía sau ngồi đi, sau lưng tôi vừa hay không có ai, nếu có vấn đề gì thì hỏi lại tôi.
- Được!
Diệp Lăng Phi đồng ý. Triệu Lượng vẫn còn hăng hái:
- Phương Linh, gọi thử xem là ai đi, nghe giọng cô em kia một chút cũng hay mà.
- Đúng là đồ đàn ông nhiều chuyện, mau đi làm việc của anh đi. Phương Linh nói.
- Nói không chừng Đổng Học Dân phát hiện quên điện thoại sẽ quay lại bây giờ đấy, tôi thấy tốt nhất là không nên động vào!
Triệu Lượng bĩu môi, lẩm bẩm:
- Thôi đi, không ngờ gã Đổng Học Dân này cũng học đòi bao gái. Tiểu Phương đồng chí, cô may mắn thật đấy, vẫn chưa hiến thân!
- Biến đi, cho dù tôi có ở giá cả đời cũng không bao giờ tìm một gã đã có vợ. Phương Linh bĩu môi, khinh thường nói:
- Đàn ông đã kết hôn chẳng có ai tốt đẹp cả!
- Tôi thích nghe câu này!
Triệu Lượng cười hì hì.
- Cô xem, tôi chưa kết hôn, có phải nên cân nhắc đến tôi không?
- Chưa kết hôn lại càng không phải thứ tốt lành gì, đến bạn gái cũng không tìm nổi, anh nói xem tôi cần anh ta để làm gì!
Câu nói này của Phương Linh khiến Triệu Lượng cứng họng, một lúc lâu sau mới lên tiếng:
- Không phải tôi không tìm được bạn gái, mà là yêu cầu của tôi cao thôi, không phải gái trinh là không thèm, haiz, thử nhìn quanh mà xem, bây giờ có mấy ai là gái trinh nữa, xem ra tôi phải đến nhà trẻ để bồi dưỡng vợ tương lai từ nhỏ thôi.
Diệp Lăng Phi không nhịn được cười:
- Anh cũng đừng bi quan quá, thời buổi này vẫn có con gái tốt mà, cứ từ từ tìm. Nếu thực sự không tìm được, tôi giới thiệu cho anh, hình như tôi quen không ít cô gái, nước nào trên thế giới cũng biết vài người. Nếu anh không có hứng thú với con gái Trung Quốc thì có thể nghĩ đến các nước khác, tôi có thể bảo họ tìm xem xung quanh có ai hợp với anh không.
Triệu Lượng vừa nghe, liền chạy tới bên cạnh Diệp Lăng Phi, nắm lấy tay hắn:
- Huynh đệ, tôi cảm ơn anh nhiều lắm.
Nói xong, Triệu Lượng lại bồi thêm một câu:
- Huynh đệ, tôi cá là tương lai anh tuyệt đối sẽ là quán quân bán hàng của bộ phận chúng ta, chắc chắn sẽ kiếm được rất nhiều tiền, nghề của chúng ta chính là cần nhân tài như anh…
"Diệp Đại Pháo" (Diệp Chém Gió) rất nhanh đã trở thành biệt danh của Diệp Lăng Phi, cả phòng ai cũng biết đến cái tên này. Ban đầu, Diệp Lăng Phi cũng không thấy có gì không ổn, biệt danh này nghe cũng khá oách, chỉ là sau này hắn lại cảm thấy nó có chút không tự nhiên, nghe không chuẩn, lại bị đọc lái thành "Dạ Pháo" (Pháo đêm)!
Phương Linh nói không sai, chiều hôm đó Đổng Học Dân liền quay lại công ty. Trước đây, nếu không có khách hàng đến công ty ký hợp đồng, chắc chắn anh ta sẽ không về công ty sau buổi trưa.
Đổng Học Dân quay về là để lấy điện thoại. Diệp Lăng Phi vừa nhìn đã biết người này thuộc loại bề ngoài có vẻ thật thà, nhưng trong lòng tuyệt đối là kẻ lòng dạ gian xảo, hơn nữa loại người này chắc chắn hay ngấm ngầm làm chuyện xấu. Thà đắc tội mười người quân tử, cũng không nên đắc tội một kẻ tiểu nhân như vậy.
Tuy nhiên, Diệp Lăng Phi chẳng quan tâm gã này sẽ đối xử với mình thế nào. Buổi chiều không có việc gì làm, hắn ngồi sau lưng Phương Linh lấy một tờ báo ra đọc.
Đổng Học Dân lấy điện thoại xong cũng không đi ngay. Anh ta ngồi vào chỗ của mình, chỉ liếc Diệp Lăng Phi một cái rồi chuyển ánh mắt sang Phương Linh, nói:
- Phương Linh, tôi có một khách hàng rất khó nhằn, định nhường cho cô đấy, chờ cô ký được hợp đồng, chỉ cần mời tôi một bữa là được!
- Nam hay nữ?
Phương Linh hỏi.
- Nữ!
- Nữ thì làm sao tôi đối phó được, tôi lại không có sở thích biến thái. Anh không biết nguyên tắc nam nữ khác dấu hút nhau à, khách hàng nữ càng khó đối phó!
Phương Linh không thèm nhìn Đổng Học Dân, miệng nói:
- Tôi thấy khách nữ thì anh tự đi mà lo liệu đi!
- Đừng vậy chứ, quan hệ của chúng ta thế nào, có chuyện tốt tôi lại không nói cho cô sao?
Đổng Học Dân cười nói.
- Cô gái đó là một khách hàng lớn, nếu cô có thể thuyết phục được cô ta, tôi đảm bảo tiền thưởng tháng này của cô sẽ hơn xa mấy tháng trước. Tài liệu của cô ta tôi để quên trong xe rồi, hay là bây giờ cô đi với tôi một chuyến!
- Không có thời gian!
Phương Linh đáp.
- Không thấy tôi đang hướng dẫn người mới à, tôi còn phải dạy cậu ấy nữa!
Nói xong, Phương Linh gọi Diệp Lăng Phi:
- Này, Diệp Lăng Phi, có việc gì không, không có việc gì thì tôi đưa anh đi gặp khách hàng!
- Không có việc gì!
Diệp Lăng Phi đáp.
- Vậy chúng ta đi!
Phương Linh hô.
Phương Linh đi một nước cờ này, bỏ lại Đổng Học Dân một mình. Khóe miệng anh ta nhếch lên một nụ cười đắc ý, lấy điện thoại di động ra, thấy có một cuộc gọi nhỡ. Khi Đổng Học Dân nhìn thấy tên người gọi, lông mày hắn lại nhíu chặt.
Diệp Lăng Phi và Phương Linh đi xuống lầu, đến cửa tòa nhà, Phương Linh đột nhiên dừng lại, quay người nhìn Diệp Lăng Phi một lượt rồi cau mày:
- Anh không có quần áo khác à?
- Sao vậy, bộ này không được sao?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Không được, đương nhiên là không được!
Phương Linh nói.
- Anh muốn đi gặp khách hàng, trước tiên quần áo phải tươm tất, sạch sẽ. Anh ăn mặc như vậy, đâu có giống đi bàn chuyện làm ăn. Sau này không được mặc áo phông, chỉ được mặc Âu phục thôi.
- Nhưng tôi không có Âu phục!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tiện thể hỏi một câu, Âu phục là cái gì vậy?
✶ Truyện dịch AI mới nhất tại Thiên Lôi Trúc ✶