Diệp Lăng Phi trở về phòng là ngủ luôn. Hắn cũng đang có chút bực mình, cảm giác như Bạch Tình Đình lúc nào cũng đang giám sát mình vậy. Hắn rất không thích cảm giác này.
Kết quả là Diệp Lăng Phi ngủ một mạch đến nửa đêm, bị đói mới tỉnh giấc. Hắn mặc áo ngủ đi từ phòng ngủ ra, vào phòng bếp loay hoay cả buổi mới tìm được một gói mì ăn liền và một lon bia.
Diệp Lăng Phi thầm nghĩ trong lòng, đành chấp nhận vậy. Hắn bỏ mì vào bát, đang định đi tìm nước thì thấy Chu Hân Minh mặc áo ngủ xuất hiện trước mặt.
- Sao vẫn chưa ngủ?
Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Minh đứng trước mặt mình thì hỏi một câu, sau đó định đi tìm nước thì lại nghe Chu Hân Minh nói:
- Đừng ăn mì, không tốt cho sức khỏe đâu. Em ra ngoài mua cho anh ít đồ ăn nhé. Anh muốn ăn gì?
- Phiền phức quá, không cần đâu!
Diệp Lăng Phi nói.
- Bây giờ cũng hơn mười một giờ rồi. Cứ ăn tạm chút mì, mai rồi tính.
- Đã bảo ăn mì không tốt mà.
Chu Hân Minh nói.
- Hay là thế này đi, em đi gọi Tình Đình ra ngoài ăn chút gì đó. Anh xem nhà anh đi, chẳng chuẩn bị món gì cả. Tối nay em và Tình Đình vẫn phải ăn ngoài đấy.
- Vậy sao em không chuẩn bị đồ đi!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa liếc về phía cửa phòng Bạch Tình Đình, do dự nói:
- Tình Đình giờ này chắc ngủ rồi, đừng gọi cô ấy dậy!
Chu Hân Minh suy nghĩ một chút, cảm thấy Diệp Lăng Phi nói cũng đúng, bèn hạ giọng:
- Được rồi, vậy chúng ta lén ra ngoài, đừng làm Tình Đình thức giấc. Mình không đi xa đâu, cứ thế này ra ngoài là được rồi. Giờ em về phòng thay quần áo, lát nữa gặp nhau dưới lầu nhé.
Diệp Lăng Phi gật đầu cười, trong lòng thầm nghĩ:
- Sao cứ như điệp viên thế này, lén lén lút lút!
Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh lén lút rời khỏi biệt thự. Hai người không lái xe mà đi bộ ra ngoài. Chu Hân Minh khoác tay Diệp Lăng Phi, vừa đi vừa nói:
- Hôm nay anh sao thế? Sao lại cãi nhau với Tình Đình? Dù gì anh cũng là đàn ông, nên nhường Tình Đình một chút chứ. Vả lại, Tình Đình nói cũng không sai, dù sao bọn em cũng là vợ anh, quan tâm anh là chuyện nên làm mà!
- Thế cũng gọi là quan tâm à?
Diệp Lăng Phi bĩu môi:
- Chẳng phải chỉ là mua một bộ vest thôi sao? Cô ấy đã nói anh ở công ty bảo hiểm toàn đi tán tỉnh cô này cô khác. Lại nói, lúc anh rời khỏi tập đoàn Tân Á chẳng phải là theo yêu cầu của cô ấy sao? Giờ thì ngược lại, anh đến công ty bảo hiểm, cô ấy còn nói anh ở đó dụ dỗ con gái. Nếu anh thật sự như vậy thì cũng thôi đi, nhưng anh có tán tỉnh ai đâu. Đây mới là chuyện làm anh bực mình!
- Ai bảo anh không làm người khác yên tâm cơ!
Chu Hân Minh nói.
- Nhìn từ góc độ khác xem, nếu Tình Đình ở bên ngoài có nhiều đàn ông vây quanh, anh có đối xử với cô ấy như vậy không?
Diệp Lăng Phi vừa nghe, lập tức nói:
- Nếu cô ấy có người đàn ông khác bên ngoài, anh sẽ lập tức giết chết mấy gã đó. Sau đó, anh sẽ không bao giờ để ý đến cô ấy nữa.
- Đấy thấy chưa, anh và Tình Đình cũng giống nhau thôi, sao anh không tự nhìn lại mình đi?
Chu Hân Minh nói.
- Bởi vì tư tưởng trọng nam khinh nữ!
- Biến đi!
Chu Hân Minh véo Diệp Lăng Phi một cái, nói:
- Anh nói cái gì mà trọng nam khinh nữ. Em nói cho anh biết, bây giờ là thiên hạ của phụ nữ rồi.
Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Minh giơ giơ nắm đấm nhỏ trước mặt mình thì cười ha hả:
- Anh chỉ đùa một chút thôi mà.
Chu Hân Minh cũng cười nói:
- Nhưng phải nhớ kỹ đấy, bây giờ khác xưa rồi. Trước đây chỉ coi nhẹ con gái, bây giờ con gái chúng ta cũng có đủ quyền lợi.
Chu Hân Minh vừa nói xong câu này, cả hai đều bật cười.
Chu Hân Minh bỗng nhiên nghĩ đến Tần Dao, hỏi:
- À, đúng rồi. Cô gái tên Tần Dao kia rốt cuộc có quan hệ gì với anh vậy? Em thấy anh và cô ấy có vẻ không đơn giản đâu. Không phải là tình nhân của anh đấy chứ?
- Em nói gì thế. Anh làm gì có tình nhân nào.
Diệp Lăng Phi đáp.
- Thật không? Anh đừng có giả vờ trước mặt em. Cái cô tên Vu Đình Đình kia thì sao? Đừng tưởng em không biết gì nhé. Vu Đình Đình và anh quan hệ không đơn giản đâu, em đã từng tận mắt thấy rồi. Chỉ là em không muốn quản mấy chuyện của anh thôi. Nếu anh còn giả bộ với em, em sẽ mách Tình Đình đấy!
Diệp Lăng Phi thật sự không muốn lừa dối Chu Hân Minh, mà cũng không thể lừa dối nổi. Trước mặt cô, hắn có thể trút hết mọi tâm sự mà không cần lo lắng bất cứ điều gì. Hắn rất thích tâm sự với Chu Hân Minh, hoàn toàn không cảm thấy có chút khó xử nào.
- Ừm, anh thừa nhận. Vậy em hài lòng chưa? Em còn muốn biết gì nữa không?
- Em không có hứng thú biết mấy chuyện lăng nhăng của anh đâu. Tự anh cẩn thận mà giấu đi. Em biết thì không sao, nhưng để Tình Đình biết thì không xong đâu. Chuyện của Trương Lộ Tuyết đã làm Tình Đình phiền chết đi được rồi. Nếu lại biết bên ngoài anh còn có người phụ nữ khác, xem Tình Đình có tha cho anh không.
Chu Hân Minh nói đến đây, lại bổ sung:
- À, anh đừng có lảng tránh câu hỏi của em. Nói về cô gái Tần Dao kia đi, anh và cô ấy có quan hệ thế nào?
- Không có gì cả. Cô ấy thực sự chỉ là bạn học của Vu Đình Đình. Anh nể mặt Vu Đình Đình nên giúp cô ấy một chút thôi. Hân Minh, sao lại nói về cô ấy làm gì?
Diệp Lăng Phi rất kỳ quái hỏi.
- Lẽ nào em quen cô ấy?
- Không. Nhưng nói chung em thấy cô gái này không phải là một người đơn thuần đâu, so với Vu Đình Đình thì cô ta phức tạp hơn nhiều. Em nói vậy là không muốn anh rước thêm phiền phức. Lỡ một ngày nào đó mấy người phụ nữ của anh ở bên ngoài chạy đến nhà làm ầm lên, anh và Tình Đình cũng coi như xong.
Em làm vậy cũng là vì tốt cho anh thôi. Thật là... Em cũng không hiểu nổi, có Tình Đình tốt như vậy ở nhà mà anh không biết quý trọng, cứ một hai muốn ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt. Lẽ nào đây là bản tính của đàn ông?
Diệp Lăng Phi nghe Chu Hân Minh nói một tràng, trong lòng cũng cảm động. Thời buổi này, một cô gái vừa xinh đẹp vừa chu đáo như Chu Hân Minh thật khó tìm. Nhất là khi Chu Hân Minh còn ngầm đồng ý cho Diệp Lăng Phi có tình nhân bên ngoài, đây quả thực là ngàn dặm có một.
Trong mắt Diệp Lăng Phi, đại đa số phụ nữ ở Trung Quốc sẽ không bao giờ cho phép chồng mình tìm người phụ nữ khác bên ngoài. Còn những cô gái cổ vũ chồng đi tìm bạn gái như trong tiểu thuyết thì chỉ là chuyện bịa đặt. Trong xã hội thực tế, có mấy ai chấp nhận được chồng mình ra ngoài chơi bời chứ?
Đương nhiên, cũng có vài người phụ nữ ngầm đồng ý cho chồng có tình nhân bên ngoài, nhưng không thể nói hiện tượng này phổ biến ở Trung Quốc.
Sở dĩ Chu Hân Minh ngầm đồng ý cho Diệp Lăng Phi có phụ nữ bên ngoài, một phần lớn là vì cô cũng không phải là người vợ chính thức của hắn. Có thể nói trong mắt Chu Hân Minh, Bạch Tình Đình mới là vợ cả của Diệp Lăng Phi. Mà nói khó nghe hơn, nàng chỉ có thể xem như là tình nhân của hắn.
Chính vì vị trí của mình như vậy, Chu Hân Minh mới có thể hiểu được tại sao cô gái tên Vu Đình Đình kia lại duy trì một mối quan hệ mập mờ với Diệp Lăng Phi. Một người đàn ông như Diệp Lăng Phi, thoạt nhìn không có gì nổi bật, thậm chí còn có chút xấu xa, nhưng ở chung một thời gian sẽ từ từ bị hắn mê hoặc, không thể tự kiềm chế. Chu Hân Minh tự nhận mình cũng bị Diệp Lăng Phi mê hoặc như vậy, cho nên nàng chọn thái độ chấp nhận. Đồng thời, Chu Hân Minh cũng xuất phát từ mong muốn giữ gìn mối quan hệ của Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi, nên cố gắng hết sức để Bạch Tình Đình không biết chuyện.
Diệp Lăng Phi đưa tay ôm lấy eo Chu Hân Minh, nói:
- Hân Minh, em yên tâm đi. Anh hiểu nỗi lo của em. Anh với Tần Dao chỉ là quan tâm nhau trên phương diện bạn bè thôi.
- Vậy thì tốt rồi!
Chu Hân Minh nói.
- Nào, nói xem anh muốn ăn gì?
- Anh muốn ăn tiệc lớn thì sao?
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Thôi đi, ăn quán ven đường là được rồi.
Chu Hân Minh nói.
Quả thực, giờ này cũng chỉ còn lại mấy quán ăn ven đường. Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh ngồi ở một quán vỉa hè, tùy tiện gọi vài món.
Chu Hân Minh cũng không đói, chỉ là đi ăn cùng Diệp Lăng Phi cho vui. Diệp Lăng Phi vừa mới ăn được vài miếng, điện thoại của hắn bỗng nhiên reo lên. Hắn lấy điện thoại ra, vừa nhìn đã thấy là Đường Hiểu Uyển gọi tới. Diệp Lăng Phi không hiểu tại sao Đường Hiểu Uyển lại gọi cho mình muộn như vậy. Hắn bắt máy, cười nói:
- Hiểu Uyển, muộn thế này rồi còn gọi điện qua đây làm gì thế?
Đầu dây bên kia, giọng Đường Hiểu Uyển có vẻ rất gấp gáp, vội vàng nói:
- Anh Diệp, Đình Đình xảy ra chuyện rồi!
Diệp Lăng Phi giật mình, không cẩn thận làm rơi chiếc bát trên tay xuống đất, vỡ tan tành.
Diệp Lăng Phi vẫn dán chặt vào điện thoại, hắn rất lo lắng cho Vu Đình Đình, vội vàng hỏi:
- Hiểu Uyển, đừng gấp, từ từ nói. Đình Đình rốt cuộc bị làm sao?
- Tối nay Đình Đình nói bụng rất đau. Ban đầu em còn tưởng cậu ấy đau dạ dày nên cho uống chút thuốc, nhưng không ngờ vừa rồi cậu ấy cứ đi ngoài liên tục, cuối cùng thì ngất đi. Anh Diệp, em không biết phải làm sao bây giờ.
- Hiểu Uyển, đừng hoảng. Trước tiên gọi cấp cứu đã!
Diệp Lăng Phi tuy trong lòng cũng rất rối, nhưng lúc này hắn không thể hiện ra sự hoảng loạn, mà phải chỉ đạo cho Đường Hiểu Uyển biết nên làm gì.
Sau khi nói chuyện với Đường Hiểu Uyển xong, Diệp Lăng Phi đứng dậy, nói với Chu Hân Minh:
- Hân Minh, anh có chuyện, phải đến bệnh viện!
- Sao vậy?
Chu Hân Minh hỏi.
- Vu Đình Đình xảy ra chuyện rồi!
Diệp Lăng Phi không có thời gian giải thích nhiều. Hắn lấy từ trong ví ra một tờ một trăm đồng, ném lên bàn, nói với ông chủ quán:
- Ông chủ, tiền đây, không cần thối.
Chu Hân Minh thấy Diệp Lăng Phi đứng lên, nàng cũng đứng dậy theo, nói:
- Diệp Lăng Phi, em đi cùng anh!
- Hân Minh, em cũng đi sao?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Dĩ nhiên. Anh nghĩ xem, đã trễ thế này, nếu một mình anh ra ngoài, khó tránh khỏi sẽ làm Tình Đình nghi ngờ. Em đi cùng anh đương nhiên tốt hơn. Ít nhất khi Tình Đình hỏi tới, anh có thể đổ lên người em. Ngốc, còn đứng đó làm gì, mau đến bệnh viện đi!
Diệp Lăng Phi cảm động không biết nên nói gì cho phải. Hắn bỗng nhiên ôm chầm lấy Chu Hân Minh, hôn mạnh lên môi cô một cái.
Chu Hân Minh thấy xung quanh có người nhìn, nàng xấu hổ đẩy Diệp Lăng Phi ra, nói:
- Đi mau, đi mau, đừng ở đây nữa!
Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh gọi taxi chạy tới bệnh viện nhân dân thành phố số 1. Chờ khi họ chạy tới, xe cấp cứu cũng đã đưa Vu Đình Đình đến bệnh viện.
Đường Hiểu Uyển và Tần Dao đều mang vẻ mặt lo lắng. Sau khi thấy Diệp Lăng Phi tới, Đường Hiểu Uyển vội vàng nói:
- Anh Diệp, Đình Đình đã bị đưa vào phòng cấp cứu rồi!
- Chuyện gì vậy? Đang yên đang lành sao lại bị như thế?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Em cũng không biết!
Đường Hiểu Uyển ngơ ngác nói.
- Chiều nay vẫn bình thường mà. Buổi tối lúc ăn cơm Đình Đình vẫn nói cười vui vẻ. Chỉ là sau khi ăn cơm xong, cậu ấy bỗng nhiên nói dạ dày hơi đau. Nhưng lúc đó cậu ấy bảo không sao, sẽ hết ngay thôi. Kết quả không ngờ sau đó lại càng ngày càng đau. Cậu ấy vào nhà vệ sinh mãi không ra, sau đó khi em mở cửa, phát hiện Đình Đình đã ngất xỉu ở cửa rồi.
Diệp Lăng Phi gật đầu, không nói thêm gì, cất bước đi vào phòng cấp cứu để hỏi bác sĩ xem rốt cuộc Vu Đình Đình bị làm sao.
Diệp Lăng Phi vừa đi, Chu Hân Minh đã đến bên cạnh vỗ vai Đường Hiểu Uyển, nói:
- Hiểu Uyển đúng không? Đừng lo cho bạn em, Diệp Lăng Phi sẽ có cách thôi.
Chu Hân Minh đương nhiên biết Diệp Lăng Phi chẳng có cách nào cả, hắn đâu phải bác sĩ, về phương diện chữa bệnh thì căn bản không giúp được gì. Sở dĩ Chu Hân Minh nói vậy là muốn an ủi Đường Hiểu Uyển, không muốn cô quá lo lắng.
Đường Hiểu Uyển cũng nhận ra Chu Hân Minh, biết cô và Diệp Lăng Phi có quan hệ thân thiết. Nghe Chu Hân Minh nói vậy, Đường Hiểu Uyển gật đầu, nói:
- Cảm ơn chị, cảnh quan Chu!
Bên kia, Tần Dao thấy Chu Hân Minh thì có chút e dè. Nàng đứng sau lưng Đường Hiểu Uyển, không nói gì. Chu Hân Minh thấy Tần Dao như vậy, bèn nhìn cô ta, nói:
- Tần Dao, cô cũng là...
- A, không liên quan đến tôi. Tôi cũng không biết tại sao Đình Đình lại như vậy!
Không biết Tần Dao đang nghĩ gì, vừa nghe Chu Hân Minh nói thế đã giật mình, nói mấy lời kỳ quặc. Chu Hân Minh nhíu mày, trong lòng cảm thấy phản ứng của Tần Dao thật sự hơi lạ. Nhưng cô không nói nhiều, chỉ cười nhạt:
- Ừ, tôi biết cô không biết. Chúng ta đừng đứng ở đây nữa, qua bên kia ngồi chờ tin tức đi!
Hiện tại chỉ có ba người họ ngồi trên ghế ở phòng chờ đợi tin tức.
Khi Diệp Lăng Phi trở về, sắc mặt hắn rất khó coi. Đám người Đường Hiểu Uyển nhìn thấy bộ dạng của hắn thì cho rằng Vu Đình Đình đã xảy ra chuyện. Đường Hiểu Uyển vội vàng đứng lên, gần như muốn khóc, hỏi:
- Anh Diệp, có phải Đình Đình có chuyện gì không?
Diệp Lăng Phi nhìn Đường Hiểu Uyển, rồi lại liếc mắt sang Tần Dao. Tần Dao nắm chặt hai tay, không dám nhìn thẳng vào hắn. Diệp Lăng Phi thu hồi ánh mắt, đưa tay vỗ vỗ vai Đường Hiểu Uyển, nói:
- Hiểu Uyển, Đình Đình không sao. Em không cần lo lắng. Bác sĩ nói ngày mai cậu ấy sẽ tỉnh lại!
- Vậy thì tốt rồi!
Đường Hiểu Uyển lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Ngay lập tức, Diệp Lăng Phi hỏi:
- Hiểu Uyển, buổi tối các em rốt cuộc đã ăn những gì?
- Không ăn gì lạ cả. Chỉ có đậu, khoai tây, cua biển và canh trứng thôi!
Đường Hiểu Uyển nói.
- Mấy thứ đó đều là đồ tươi chứ?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Là Tần Dao mua!
Đường Hiểu Uyển nói rồi quay sang Tần Dao:
- Tần Dao, em nói cho anh Diệp biết em mua ở đâu đi!
- Em mua ngay ở quảng trường, gần lắm!
Tần Dao nói.
- Ừm, anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi không hỏi nhiều nữa, mà nói với Tần Dao và Đường Hiểu Uyển:
- Hai người về sớm nghỉ ngơi đi. Bên này có anh ở đây rồi, không có vấn đề gì đâu!
Đường Hiểu Uyển nói:
- Anh Diệp, em cũng ở lại đây. Đình Đình như vậy, cho dù em về nhà cũng không ngủ được.
Tần Dao lúc này cũng đứng lên, nói:
- Đúng vậy, anh Diệp. Đình Đình là bạn tốt nhất của em, em không thể đi được. Em muốn chờ cậu ấy tỉnh lại!
- Diệp Lăng Phi, anh cũng đừng miễn cưỡng mọi người. Nếu tất cả đều muốn ở lại, vậy thì cùng nhau chờ Đình Đình tỉnh lại cũng được.
Chu Hân Minh nói.
- Bằng không muộn thế này rồi, để hai cô bé đi về cũng không an toàn.
- Được rồi, vậy cứ thế đi!
Diệp Lăng Phi cũng không nói nhiều nữa...
Trong phòng bệnh, Diệp Lăng Phi ngồi chờ bên giường Vu Đình Đình, tay hắn vẫn luôn nắm chặt tay cô. Đường Hiểu Uyển và Chu Hân Minh ngồi trên ghế, đã ngủ thiếp đi. Chỉ có Tần Dao ngồi bên giường, giống như Diệp Lăng Phi, chăm sóc cho Vu Đình Đình.
- Tần Dao, em ngủ trước đi!
Diệp Lăng Phi thấy Tần Dao vẫn không chịu ngủ, bèn giục cô đi nghỉ. Tần Dao lắc đầu, nói:
- Đình Đình là bạn tốt nhất của em, bây giờ cậu ấy như vậy, em không ngủ được. Đồ ăn là do em đi mua, lúc đó em đã xem rồi, rất tươi. Thế nhưng không ngờ Đình Đình lại thành ra thế này!
- Tần Dao, đừng tự trách nữa, ngủ sớm một chút đi!
Diệp Lăng Phi chỉ giục Tần Dao nhanh đi ngủ, ngoài ra không nói thêm lời nào.
Tần Dao không chịu ngủ, vẫn ngồi trông Vu Đình Đình.
Chờ đến khi trời vừa hửng sáng, Vu Đình Đình tỉnh lại. Cơ thể cô rất suy yếu. Diệp Lăng Phi sau khi thấy Vu Đình Đình tỉnh lại, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
- Đình Đình, cuối cùng cậu cũng tỉnh lại rồi, làm mình sợ chết khiếp!
Tần Dao rưng rưng nước mắt.
- Tần Dao, mình không sao mà! Cảm ơn cậu!
Giọng Vu Đình Đình vẫn còn có chút yếu ớt.
- Ừm, được rồi. Nếu Đình Đình đã tỉnh, mọi người cũng đừng ở lại đây nữa!
Diệp Lăng Phi nói.
- Hân Minh, em đưa hai người họ về nhà. À, về phần Tình Đình, em cứ nói anh có việc, đi cả buổi trưa. Hiểu Uyển, trưa nay em qua đây, nấu nồi canh bổ mang đến nhé. Buổi chiều có thể phải phiền em chăm sóc Đình Đình.
- Anh Diệp, anh yên tâm đi, cứ giao Đình Đình cho em.
Đường Hiểu Uyển nói.
Chờ những người này đều đi rồi, Diệp Lăng Phi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Vu Đình Đình, dịu dàng nói:
- Cô bé ngốc, sao em lại bị đau bụng? Hôm qua đã ăn gì vậy?
- Em không ăn gì lạ cả!
Giọng Vu Đình Đình yếu ớt.
- Buổi chiều em và Tần Dao đi dạo phố, chỉ ăn mấy quả hồng. Buổi tối ăn đậu và khoai tây, còn có...!
Sau khi nghe xong, Diệp Lăng Phi nhíu chặt mày, nói:
- Thì ra là thế