Lăng Phi biết được từ bác sĩ rằng Vu Đình Đình không phải bị bệnh mà là ngộ độc thức ăn. Ngộ độc thức ăn có rất nhiều loại. Có lẽ Vu Đình Đình đã ăn phải thứ gì đó kỵ nhau.
Nghe Vu Đình Đình nói buổi trưa ăn mấy quả hồng với Tần Dao, Diệp Lăng Phi liền nghi ngờ có phải do quả hồng gây ra không. Anh dỗ Vu Đình Đình ngủ một lát rồi đi tìm bác sĩ.
Từ phòng làm việc của bác sĩ đi ra, Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, lần này Vu Đình Đình đúng là bị ngộ độc do ăn uống lung tung. Quả hồng và cua không thể ăn cùng nhau, tùy vào thể chất mỗi người mà có thể dẫn đến tiêu chảy nghiêm trọng. Vu Đình Đình vốn có thể chất yếu nên mới bị tiêu chảy nặng như vậy.
Diệp Lăng Phi trở về phòng bệnh, thấy Vu Đình Đình đang được truyền dịch, một cô y tá vừa vào thay túi dịch cho cô.
- Đình Đình, sau này không được ăn uống lung tung nữa!
Diệp Lăng Phi nói.
- Lần này là do em ăn hồng nên mới bị thế. Gặp đồ ăn ngon cũng không thể ăn bừa bãi được, biết chưa?
- Em biết rồi!
Sắc mặt Vu Đình Đình đã khá hơn nhiều, chỉ là cơ thể còn hơi yếu, cô cố gắng mỉm cười nói:
- Sau này em không bao giờ ăn lung tung nữa đâu!
- Nhớ kỹ, không được ăn hồng và cua cùng lúc, biết không?
Diệp Lăng Phi dặn dò.
- Mà sao em lại ăn cua? Anh nhớ em không thích ăn cua mà!
- Là Tần Dao nói buổi tối mua chút hải sản. Tần Dao thích ăn cua nên tối bọn em ăn cua, em chỉ ăn cùng thôi.
Vu Đình Đình nói.
- Chị Hiểu Uyển cũng không thích ăn, sớm biết vậy em đã không ăn rồi!
- À!
Diệp Lăng Phi đáp một tiếng rồi nói:
- Được rồi, nghỉ ngơi cho khỏe đi, em ngủ một lát đi, trưa nay Hiểu Uyển sẽ tới!
- Anh Diệp, anh không cần ở đây đâu, anh về trước đi!
Vu Đình Đình nói.
- Cô bé ngốc, đừng nói nhiều nữa, ngoan ngoãn ngủ đi!
Diệp Lăng Phi kéo chăn đắp cho Vu Đình Đình, bảo cô ngủ một giấc, còn mình thì ngồi bên giường chăm sóc cô.
Buổi trưa, Đường Hiểu Uyển mang canh nóng đến. Diệp Lăng Phi cả đêm không ngủ, lúc này cũng đã đói bụng. Anh để Đường Hiểu Uyển chăm sóc Vu Đình Đình, còn mình thì về nhà ngủ.
Khi Diệp Lăng Phi tỉnh dậy, trời đã tối đen. Anh cảm thấy đầu hơi nặng, cả người ê ẩm khó chịu.
Diệp Lăng Phi vào phòng tắm trước. Tắm xong, anh mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Lúc Diệp Lăng Phi xuống lầu thì thấy Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh đang ngồi xem ti vi ở phòng khách. Thấy Diệp Lăng Phi đã tỉnh, Chu Hân Minh đứng dậy nói:
- Diệp Lăng Phi, mau đến phòng ăn đi, em có để phần cơm cho anh đấy!
Bạch Tình Đình lúc này lại đứng lên, nói:
- Hân Minh, ngày mai mình phải đến công ty, mình đi ngủ trước đây!
Nói xong, Bạch Tình Đình không thèm nhìn Diệp Lăng Phi, bước thẳng về phía cầu thang.
Nhìn Bạch Tình Đình rời đi, Diệp Lăng Phi khẽ nói:
- Xem ra anh thật sự đã đắc tội Tình Đình triệt để rồi!
Diệp Lăng Phi ngồi xuống ghế sô pha, tay phải xoa xoa thái dương.
- Anh biết là tốt rồi, con gái là để yêu thương, không phải để bắt nạt. Anh nghĩ lại xem đêm qua anh đã nói Tình Đình thế nào đi.
Chu Hân Minh đi tới phía sau Diệp Lăng Phi, hai tay xoa thái dương cho anh, miệng nói:
- Em nói dối Tình Đình, cô ấy cũng không hỏi nhiều. Diệp Lăng Phi, anh cũng phải để tâm đến Tình Đình một chút chứ, không thể cứ tiếp tục như vậy, biết đến bao giờ!
- Anh biết, nhưng hiện tại anh đang rất rối, không biết phải làm sao!
Diệp Lăng Phi nắm lấy tay Chu Hân Minh, nói:
- Haiz, anh thật sự hối hận, sớm biết vậy đã không về nước, cứ ở nước ngoài sống cuộc sống của mình chẳng phải tốt hơn sao?
- Thôi đi, anh nói gì vậy!
Chu Hân Minh vỗ vai Diệp Lăng Phi một cái, nói:
- Tự dưng lại nói thế, chẳng lẽ anh hối hận vì đã quen biết bọn em à?
- Không phải, không phải!
Diệp Lăng Phi nghe thấy giọng Chu Hân Minh có chút bất mãn, vội vàng cười nói:
- Anh chỉ cảm thấy con người anh không biết yêu đương thế nào, căn bản là không hiểu được con gái!
- Người khác nói câu này em còn tin, chứ anh nói thì em không tin đâu.
Chu Hân Minh tựa cằm lên vai Diệp Lăng Phi, môi kề sát tai anh, nhẹ giọng nói:
- Diệp Lăng Phi, em muốn nói một chuyện, anh có thấy cô bé Tần Dao kia có vấn đề gì không?
- Sao vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Không có gì, em chỉ cảm thấy kỳ lạ thôi. Hôm qua lúc em và Đường Hiểu Uyển nói chuyện, Tần Dao cứ lơ đãng, em vừa hỏi thì cô ấy liền nói mình không biết gì hết. Chuyện của Vu Đình Đình, em cũng cảm thấy có gì đó không ổn, nói không rõ được, có thể là do thói quen nghề nghiệp. Phản ứng của cô ấy vừa hay cho thấy trong lòng cô ta có quỷ, anh không nhận ra cô bé Tần Dao này tâm tư rất sâu sao?
Diệp Lăng Phi nhíu mày, nói:
- Ừm, nhưng bác sĩ nói Đình Đình bị ngộ độc thức ăn, là do hải sản không thể ăn cùng hồng. Đình Đình nói buổi trưa cô ấy và Tần Dao cùng nhau mua hồng!
- Lỡ như cô bé Tần Dao kia biết hai thứ này không thể ăn cùng nhau thì sao?
Chu Hân Minh hạ giọng nói.
- Lẽ nào anh không nghi ngờ cô bé này?
- Vậy mục đích là gì?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Đình Đình và Tần Dao là bạn thân, hơn nữa còn là Đình Đình bảo Tần Dao đến ở cùng, anh không nghĩ Tần Dao có lý do gì để bất mãn với Đình Đình cả!
- Chuyện đó chưa chắc, tâm tư con gái khó đoán lắm, có thể là do đố kỵ cũng không chừng!
Chu Hân Minh nói, liếc mắt lên lầu rồi hạ giọng:
- Diệp Lăng Phi, em không phải muốn quản chuyện của anh, chỉ là hy vọng anh bớt gặp phải những chuyện phiền phức thôi!
- Ừ, anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi không nói thêm gì, anh đứng dậy đi vào phòng ăn...
Sáng sớm hôm sau, Diệp Lăng Phi đến bệnh viện nhân dân số 1, vừa hay gặp Tần Dao. Anh biết được từ Vu Đình Đình rằng đêm qua Tần Dao đã chăm sóc cô cả đêm.
Diệp Lăng Phi nhìn Tần Dao, gật đầu nói:
- Tần Dao, hôm nay có phải đi học không?
- Không sao đâu ạ, bây giờ mọi người đều đang chuẩn bị thi, có đi học cũng không có gì để nghe, em có thể ở đây vừa chăm sóc Đình Đình, vừa ôn tập!
Tần Dao nói.
- Ừ, vậy anh cũng không miễn cưỡng em!
Diệp Lăng Phi nói rồi ngồi xuống bên giường Vu Đình Đình, đưa tay sờ trán cô, cười nói:
- Cô bé ngốc, ai bảo em ăn uống lung tung làm gì, sao nào, có cần anh đến trường nói một tiếng, cho em miễn thi cuối kỳ không!
- Đừng mà!
Vu Đình Đình vừa nghe vậy vội nói:
- Em có thể ôn tập cùng Tần Dao, em thấy bây giờ đỡ hơn nhiều rồi, ngày mai có thể xuất viện, lúc đó em có thể đến trường!
- Khó lắm, em phải ở đây ba bốn ngày để bác sĩ kiểm tra kỹ lưỡng cho em!
Diệp Lăng Phi nói.
- Em phải dưỡng bệnh cho tốt rồi mới được ra viện, nghe chưa!
- Vâng, em biết rồi ạ!
Vu Đình Đình đáp.
Nói xong, Diệp Lăng Phi lại nhìn về phía Tần Dao, nói:
- Tần Dao, em là bạn thân của Đình Đình, chăm sóc Đình Đình cẩn thận một chút, nhất là có vài thứ không thể ăn bậy. Anh nhớ em biết một số thứ không thể ăn chung với nhau, lúc đó đừng quên nhắc nhở Đình Đình nhé!
Những lời này của Diệp Lăng Phi rất ý tứ, không trực tiếp chất vấn Tần Dao. Nhưng Tần Dao trong lòng có tật giật mình, cô cũng cảm thấy lời của Diệp Lăng Phi rõ ràng là đang cảnh cáo mình. Tần Dao vội vàng gật đầu, nói:
- Anh Diệp, em biết rồi ạ!
Diệp Lăng Phi nhìn Tần Dao một lát, trong lòng bỗng khẽ thở dài, thầm nghĩ: "Có lẽ hoàn cảnh sống đã tạo nên con người cô bé Tần Dao này bây giờ, nếu có thể sửa đổi thì cũng tốt."
Diệp Lăng Phi lấy ví ra, đếm khoảng năm nghìn đồng rồi nhét vào tay Tần Dao, nói:
- Tần Dao, chuyện của Đình Đình phiền em chăm sóc, số tiền này em cầm lấy, mua chút đồ cho Đình Đình, em cũng mua gì đó ăn đi. À, nếu không đủ thì cứ nói với anh, còn tiền thừa thì em cứ giữ lấy, em cũng vất vả rồi, mua cho mình ít đồ tẩm bổ!
- Em không cần đâu, em không cần đâu ạ!
Tần Dao vội nói.
Lúc này, Vu Đình Đình nằm trên giường xen vào:
- Tần Dao, cậu cứ cầm đi, mình cần phải ăn uống tốt hơn, hai chúng ta cứ tiêu tiền của anh Diệp đi!
- Được, tiền là để tiêu, anh còn sợ các em không chịu tiêu tiền ấy chứ!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Các em cứ tiêu thoải mái, tiêu càng nhiều anh càng vui!
Tần Dao cầm tiền trong tay, nhìn nụ cười trong sáng của Vu Đình Đình trên giường bệnh, rồi lại nhìn số tiền mình đang nắm, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Vốn dĩ tất cả những thứ này phải là của mình, vốn dĩ mình có thể cười vui vẻ như Vu Đình Đình, vốn dĩ mình không cần phải đi làm, vốn dĩ…
Buổi chiều, Diệp Lăng Phi mới biết tin tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế đã thất bại trong cuộc đấu thầu mảnh đất của nhà máy sản xuất sợi hóa học. Lúc đó, anh đang ở công ty bảo hiểm Dân An, điện thoại là do Bạch Cảnh Sùng gọi tới. Bạch Cảnh Sùng hy vọng Diệp Lăng Phi có thể đến tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế ngay lập tức, có chuyện quan trọng cần thương lượng với anh.
Diệp Lăng Phi vốn không muốn tham gia vào chuyện của tập đoàn, nhưng giọng điệu của Bạch Cảnh Sùng qua điện thoại rất gấp gáp, dường như tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế lại đang đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng.
Từ trước đến nay, tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế luôn quyết tâm phải có được dự án nhà máy sản xuất sợi hóa học này, bất kể xét từ phương diện nào, không ai có thể chịu được tổn thất nếu dự án này thất bại. Diệp Lăng Phi cảm thấy rất kỳ lạ, trước đó không hề có tin tức nào cho thấy ngoài tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế ra còn có đối thủ cạnh tranh nào khác.
Chính phủ cũng có xu hướng nghiêng về tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế trong dự án này, có thể nói đấu thầu chỉ là hình thức, sao tự dưng dự án lại đột ngột tuột khỏi tay.
Diệp Lăng Phi không kịp chào hỏi Phương Linh, vội vã rời khỏi công ty bảo hiểm Dân An. Trên đường đến tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, anh vẫn đang suy nghĩ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Trong mắt Diệp Lăng Phi, dự án nhà máy sợi hóa học này căn bản không kiếm được tiền, sở dĩ tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế tiếp nhận là vì không có gì đáng lo ngại. Hơn nữa, về mặt tài chính, ngoài ngân hàng ra, bản thân anh cũng có thể âm thầm hỗ trợ tập đoàn, chính vì tập đoàn đã chuẩn bị cho một cuộc đầu tư dài hạn nên mới theo đuổi dự án này.
Diệp Lăng Phi không cho rằng ở thành phố Vọng Hải có công ty bất động sản nào đủ quyết đoán để thực hiện một cuộc đầu tư dài hạn như vậy. Vì thế, trước đây anh cũng cho rằng dự án nhà máy sản xuất sợi hóa học chắc chắn sẽ thuộc về tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, nhưng kết quả lại khiến anh cảm thấy khó hiểu, thậm chí là nghi hoặc.
Diệp Lăng Phi chạy tới tòa nhà tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, đi thẳng đến phòng làm việc của Bạch Cảnh Sùng. Hầu hết mọi người ở tập đoàn đều biết Diệp Lăng Phi nên không ai cản anh lại.
Anh đi thẳng đến phòng làm việc của Bạch Cảnh Sùng, gõ cửa, bên trong truyền ra giọng của ông:
- Mời vào!
Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng ra, chỉ thấy Bạch Cảnh Sùng đang ngồi sau bàn làm việc, mặt mày ủ rũ. Thấy Diệp Lăng Phi tới, Bạch Cảnh Sùng lập tức gọi:
- Tiểu Diệp, tới đây, ngồi xuống nói chuyện!
Nói xong, Bạch Cảnh Sùng đứng dậy, đi về phía ghế sô pha.
Diệp Lăng Phi tiện tay đóng cửa phòng làm việc lại. Thấy bộ dạng của Bạch Cảnh Sùng, anh ý thức được chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến ông. Theo suy nghĩ của Diệp Lăng Phi, chẳng phải chỉ mất một mảnh đất thôi sao? Tuy dự án nhà máy sản xuất sợi hóa học này liên quan đến sự phát triển trong tương lai của tập đoàn, nhưng cũng chưa đến mức ảnh hưởng đến sự sống còn của tập đoàn. Bạch Cảnh Sùng không cần phải làm ra vẻ như trời sắp sập như vậy chứ.
- Bố vợ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Diệp Lăng Phi vừa ngồi xuống đã hỏi ngay.
Bạch Cảnh Sùng thở dài một tiếng, nói:
- Dự án nhà máy sản xuất sợi hóa học bị một công ty bất động sản khác giành mất rồi. Chuyện này khiến ban giám đốc rất bất mãn, họ đều cho rằng đây là trách nhiệm của Tình Đình!
- Có gì to tát đâu, mất mảnh đất đó thì thôi, đáng để mấy cổ đông kia nhắm vào Tình Đình sao? Con thấy là do bọn họ vốn đã bất mãn với Tình Đình, sớm đã muốn tìm cơ hội để gây khó dễ rồi. Bố vợ, bố đừng lo lắng chuyện này, cổ phần của bố và con cộng lại chắc chắn hơn 70%, chúng ta có thể phủ quyết bất kỳ quyết định nào của hội đồng quản trị!
Bạch Cảnh Sùng lắc đầu, nói:
- Tiểu Diệp, con không hiểu đâu, nếu sự việc thật sự dễ giải quyết như vậy thì đã tốt rồi!
Diệp Lăng Phi sững sờ, không hiểu hỏi:
- Bố vợ, sao vậy ạ, chẳng lẽ còn có chuyện phiền phức gì khác?
- Không phải, Tiểu Diệp, từ trước đến nay, cha vẫn hy vọng Tình Đình có thể kế nhiệm vị trí của cha. Trong khoảng thời gian này, công việc của Tình Đình ở mọi phương diện đều làm rất tốt, cũng đã bước đầu nhận được sự tán thành của hội đồng quản trị. Nhưng chuyện này lại khiến tất cả những gì Tình Đình vất vả xây dựng đều sụp đổ. Hội đồng quản trị cho rằng lần này đầu tư vào dự án quá nhiều, hoàn toàn là do sơ suất tạo thành. Tiểu Diệp, không thể phủ nhận, ngay cả cha cũng cho rằng mảnh đất kia là của tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế chúng ta. Thế nhưng, thật không ngờ sáng hôm nay trong buổi đấu thầu, một công ty bất động sản tên là Hải Đức Phòng đã ra giá cao hơn chúng ta 50% để giành lấy mảnh đất đó. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cha, cha thật sự không nghĩ ra rốt cuộc tại sao công ty bất động sản kia lại phải trả giá cao như vậy để mua mảnh đất đó.
- Công ty bất động sản Hải Đức Phòng?
Diệp Lăng Phi cũng sửng sốt, lập tức hỏi:
- Bố vợ, công ty này xuất hiện từ lúc nào vậy?