Diệp Lăng Phi chưa bao giờ nghe nói đến công ty bất động sản nào tên là Hải Đức Phòng. Ngay cả Bạch Cảnh Sùng cũng chưa từng nghe qua, ông điều tra ra công ty bất động sản này là một công ty vừa mới thành lập. Nghe nói là chi nhánh của một tập đoàn lớn ở Hương Cảng. Hầu hết các công trình kiến trúc nổi danh ở Hương Cảng đều do công ty bất động sản này khởi công xây dựng.
Đương nhiên, đây chỉ là lời đồn. Ít nhất thì Bạch Cảnh Sùng vẫn chưa tra được nội tình của công ty này.
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Cảnh Sùng nói xong, khẽ cau mày, khó hiểu nói:
- Nhạc phụ, cha có cảm thấy kỳ quái không? Một công ty chưa có bất kỳ công trình kiến trúc nào ở thành phố Vọng Hải lại được chính phủ tán thành. Đây vốn dĩ đã là một chuyện kỳ quái!
Bạch Cảnh Sùng gật đầu, nói:
- Chính phủ rốt cuộc nghĩ thế nào, cha không rõ lắm, nhưng cha cũng cho rằng việc công ty này trúng thầu có chút khó hiểu. Mặc dù công ty Hải Đức Phòng ra giá cao hơn chúng ta rất nhiều, thế nhưng dù sao công ty Hải Đức Phòng chưa có công trình nào ở thành phố Vọng Hải. Mà dự án nhà máy sản xuất sợi hóa học lại là dự án trọng điểm của chính phủ. Chính phủ lẽ ra phải cân nhắc các phương diện một cách tổng hợp, chứ không chỉ đơn thuần là giá cả.
- Nhạc phụ, vậy cha đã hỏi thị trưởng Chu chưa? Không phải ông ấy vẫn luôn ủng hộ dự án xưởng sản xuất sợi hóa học do Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế đầu tư khởi công xây dựng sao? Sao sự tình lại biến thành như vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Bên thị trưởng Chu không có tin tức gì!
Bạch Cảnh Sùng nói.
- Cha nhận thấy trong chuyện này nhất định có vấn đề.
- Con thấy lúc này thị trưởng Chu nhất định đang rất tức giận!
Diệp Lăng Phi bỗng nhiên nở nụ cười. Hắn đưa tay lấy thuốc trong túi, châm một điếu. Tay phải hắn cầm điếu thuốc, nói với Bạch Cảnh Sùng:
- Nhạc phụ, con thấy chuyện này không thể thiếu một chút thủ đoạn. Bất quá nếu sự tình đã như vậy, dù có ngồi đây phân tích cũng vô ích. Không sao, mảnh đất xưởng sản xuất sợi hóa học không có thì thôi. Dù sao cũng không kiếm được tiền, hai năm đầu còn phải bù thêm tiền vào nữa!
- Tiểu Diệp, nếu chuyện thật sự đơn giản như vậy thì tốt rồi!
Bạch Cảnh Sùng thở dài, nói:
- Con nên biết sở dĩ Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế chúng ta đầu tư vào mảnh đất xưởng sản xuất sợi hóa học, chủ yếu vẫn là bởi vì chúng ta có bất động sản ở nơi đó. Vốn dĩ cha hy vọng thông qua dự án xưởng sản xuất sợi hóa học để vực dậy dự án Dương Quang gia viên, từ đó nhanh chóng thu hồi vốn. Hiện tại xem ra những hy vọng này rất có thể sẽ tan thành mây khói. Nếu như công ty Hải Đức Phòng kia không khởi công trong ngắn hạn, tất sẽ ảnh hưởng đến việc tiêu thụ bất động sản của chúng ta ở đó. Đây không phải tin tức tốt. Thứ hai là hội đồng quản trị. Từ khi chúng ta bắt đầu tham gia dự án xưởng sản xuất sợi hóa học này, hội đồng quản trị đã trở nên thống nhất ý kiến. Sau đó trọng điểm của tập đoàn chuyển sang dự án này. Hiện tại, các cổ đông sẽ cho rằng Tình Đình đã sơ suất khiến tập đoàn rơi vào thế bị động. Không phải không có khả năng xuất hiện một loạt hậu quả xấu. Bọn họ cần một người đứng ra chịu trách nhiệm cho chuyện này, để có thể ăn nói với tất cả các cổ đông khác!
Diệp Lăng Phi vừa nghe liền cười:
- Nhạc phụ, nói qua nói lại, không phải là muốn tìm người chịu tội thay sao? Tình Đình lần này thành người chịu tội thay, con cho rằng không công bằng!
Bạch Cảnh Sùng khoát tay, nói với Diệp Lăng Phi:
- Tiểu Diệp, con để cha nói xong đã.
Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Cảnh Sùng, thấy ông thở dài. Ông nói:
- Tiểu Diệp, cha cũng hiểu rõ lần này hội đồng quản trị muốn tìm người chịu tội thay để trả lời các cổ đông. Cái này không thể trách bọn họ. Lần này cha tìm con qua đây, chỉ là có một chuyện. Cha dự định rời khỏi Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế để Tình Đình tiếp nhận chức vị của cha!
- Nhạc phụ, đây là cha muốn nhận toàn bộ trách nhiệm về mình, để bảo vệ Tình Đình!
Diệp Lăng Phi nói.
- Nhưng như vậy áp lực của Tình Đình sẽ rất lớn. Con không phủ nhận, Tình Đình có năng lực quản lý Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, nhưng Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế lớn như vậy, không có cha, người sáng lập này chèo chống, e rằng sẽ có vài vị nguyên lão trong tập đoàn không phục Tình Đình. Như vậy công việc của Tình Đình sẽ trở nên rất gian nan. Nhạc phụ, sở dĩ công việc bây giờ tiến triển thuận lợi một phần rất lớn là bởi vì cha vẫn còn là tổng giám đốc tập đoàn. Nhưng nếu như cha rời khỏi, khả năng kết quả sẽ khác.
Bạch Cảnh Sùng gật đầu, nói:
- Tiểu Diệp, trong lòng cha rất rõ ràng. Thế nhưng nếu như lần này cha không rời khỏi, Tình Đình sẽ phải rời khỏi. Sau đó nếu nó muốn đảm nhiệm tổng giám đốc tập đoàn sẽ rất khó khăn. Không thể phủ nhận cha có tư tâm, vẫn muốn con gái mình tiếp nhận chức vị của cha. Thế nhưng con bé Tình Đình này xác thực làm việc rất nỗ lực, hơn nữa cha cũng cho rằng Tình Đình có năng lực quản lý tốt Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Sở dĩ cha tìm con đến, chính là muốn thương lượng với con chuyện này. Cha tính đem 15% cổ phần công ty trong tay cha chuyển sang danh nghĩa Tình Đình. Và cha cũng hy vọng con có thể giống như cha, tiếp tục ủng hộ Tình Đình!
Diệp Lăng Phi hút một hơi thuốc, dập tắt điếu thuốc còn lại. Hắn cười nói:
- Nhạc phụ, nếu như cha đã quyết định như vậy, con cũng không có ý kiến gì. Về phương diện quản lý tập đoàn, con đương nhiên sẽ ủng hộ Tình Đình. Chỉ là con còn một ý nghĩ muốn thương lượng cùng nhạc phụ một chút, muốn nhạc phụ cho con ý kiến!
- Nói đi, cha đang nghe!
Bạch Cảnh Sùng nói.
- Là như vậy. Con đã thu mua một ít cổ phần của Tập đoàn Tân Á. Hiện tại tổng giám đốc Tập đoàn Tân Á là Trương Lộ Tuyết. So với Tình Đình, Trương Lộ Tuyết ở phương diện quản lý rõ ràng thiếu kinh nghiệm hơn. Đương nhiên, đây cũng là chuyện không có cách nào khác. Cha cũng biết Trương Khiếu Thiên hiện tại không thể quản lý Tập đoàn Tân Á, cho nên Trương Lộ Tuyết cũng là bị ép lên vị trí tổng giám đốc. Nếu Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế cũng đối mặt với vấn đề thay đổi tổng giám đốc, con có một cách, muốn đem hai tập đoàn liên kết càng thêm chặt chẽ.
Bạch Cảnh Sùng nghe thấy Diệp Lăng Phi có cổ phần của Tập đoàn Tân Á, liền cẩn thận quan sát Diệp Lăng Phi, hơi thở dài, nói:
- Tiểu Diệp, rốt cuộc con còn bao nhiêu chuyện mà cha không biết vậy? Lúc trước con thu mua cổ phần Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế cũng đủ khiến cha giật mình. Giờ lại có cổ phần Tập đoàn Tân Á. Cha thấy tài sản của con chí ít cũng rất nhiều, nhưng con vẫn làm cho cha nghĩ con là một người bình thường. Con có thể nói cho cha biết tại sao không?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Nhạc phụ, nếu như con nói không muốn làm cho người khác biết con có tiền, cha có tin không?
Bạch Cảnh Sùng gật đầu, nói:
- Cha đương nhiên tin tưởng. Thời buổi này đúng là nên khiêm tốn một chút. Giống như cha, có rất nhiều người đều cho rằng cha có tiền, mà không biết cha cũng không có nhiều tiền như người ngoài tưởng tượng, đại bộ phận tài sản đều là cổ phần của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Một ngày Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế sụp đổ, cổ phiếu của cha cũng trở thành giấy vụn!
- Nhạc phụ, xem cha nói kìa!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Chuyện cũng không đến mức như vậy. À, con nói tiếp ý nghĩ của con. Con dự định thông qua phương thức trao đổi cổ phần giữa Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế và Tập đoàn Tân Á, từ đó làm cho Tập đoàn Tân Á và Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế nắm giữ cổ phần của đối phương, có thể chế ước lẫn nhau.
- Trao đổi cổ phần?
Bạch Cảnh Sùng sửng sốt. Ông nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Con cho rằng như vậy được không?
- Nhạc phụ, trong mắt con thì có thể được. Tuy Trương Lộ Tuyết và Tình Đình là oan gia đối đầu, không thể phủ nhận hai người ở một số chuyện riêng có chỗ không ổn, thế nhưng hai người trong chuyện của tập đoàn đều vô cùng nghiêm túc. Một khi trao đổi cổ phần thành công, hai bên có thể hỗ trợ, chế ước lẫn nhau, từ đó giúp hai tập đoàn liên kết càng thêm chặt chẽ, thúc đẩy phát triển tốt hơn!
Bạch Cảnh Sùng tay phải vỗ lên đùi mình, nhắm mắt lại, dường như đang suy nghĩ về kiến nghị này của Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi cũng không nóng nảy. Hắn hai tay khoanh trước ngực, dựa lưng vào ghế, nhìn Bạch Cảnh Sùng suy nghĩ đề nghị của mình.
Khi đang yên tĩnh, chợt nghe có tiếng gõ cửa rất nhỏ. Bạch Cảnh Sùng vẫn không nói gì, cửa phòng làm việc liền bị đẩy ra. Bạch Tình Đình đi vào.
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi ở trong phòng làm việc của Bạch Cảnh Sùng, đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó liền hỏi:
- Tại sao anh lại ở phòng làm việc của cha em?
- Là nhạc phụ gọi anh tới!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Bà xã, làm sao vậy? Không phải đêm qua cãi nhau sao? Em vẫn còn đang tức giận phải không?
Diệp Lăng Phi nói, nháy mắt với Bạch Tình Đình một cái, ý là bảo cô đừng làm trò trước mặt cha mà biểu hiện ra sự bất mãn với anh.
Bạch Tình Đình làm sao có thể không hiểu. Chuyện giữa nàng và Diệp Lăng Phi cũng không muốn để cha mình biết. Có thể nói hai người đều giữ một sự ăn ý, mặc kệ âm thầm cãi nhau thế nào nhưng bên ngoài phải biểu hiện ra vẻ vợ chồng ân ái. Dù là giả vờ, cũng phải giả vờ yêu thương nhau.
Sắc mặt Bạch Tình Đình hơi tươi hơn, nói:
- Ai thèm giận anh, chỉ là cảm thấy kỳ quái khi thấy anh ở đây thôi.
Bạch Tình Đình nói xong đi tới ghế salon, ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi.
Bạch Cảnh Sùng cuối cùng cũng nở nụ cười, nói:
- Vợ chồng mới cưới cãi nhau là chuyện bình thường. Chỉ là ầm ĩ xong thì thôi!
- Nhạc phụ, cha yên tâm đi. Con và Tình Đình không có chuyện gì, cũng chỉ vì một ít chuyện nhỏ mà cãi nhau thôi!
Diệp Lăng Phi nói rồi đưa tay ôm lấy thắt lưng Bạch Tình Đình, kéo cô vào lòng, miệng nói:
- Bà xã, em nói có phải không!
- Cha, cha không cần để ý đến chuyện của chúng con đâu.
Bạch Tình Đình miệng nói như vậy, nhưng nàng lại lặng lẽ vươn tay ra, ở phía sau lưng Diệp Lăng Phi véo một cái. Diệp Lăng Phi hơi đau, nhưng lại không dám lên tiếng, chỉ có thể cau mày, nói:
- Bà xã, gần đây tay em có vẻ khỏe hơn. Có phải ăn uống tốt hơn không!
Bạch Cảnh Sùng hiểu lầm những lời này, ông còn tưởng rằng Diệp Lăng Phi đang trêu chọc Bạch Tình Đình trước mặt mình, mỉm cười nhìn con gái.
Bạch Tình Đình đấm nhẹ Diệp Lăng Phi một cái, nói:
- Anh đừng nói lung tung!
Nói xong, Bạch Tình Đình quay sang phía Bạch Cảnh Sùng, nói:
- Cha, vừa rồi con đã suy xét kỹ. Dự án mảnh đất xưởng sản xuất sợi hóa học này là do con phụ trách. Cho tới nay con đều cho rằng khối đất xưởng sản xuất sợi hóa học này là của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế chúng ta, nhưng lại không ngờ thất bại khi đấu thầu. Chuyện này trách nhiệm hẳn là do con phụ trách. Con quyết định từ chức. Như vậy bên hội đồng quản trị cũng sẽ không nhắc lại chuyện này, cha cũng có thể trả lời hội đồng quản trị!
Bạch Cảnh Sùng nhìn con gái, hơi lắc đầu nói:
- Tình Đình, chuyện này không liên quan gì đến con. Con không nên đem toàn bộ trách nhiệm nhận về mình. Cha là tổng giám đốc Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, hơn nữa dự án xưởng sản xuất sợi hóa học này cha vẫn luôn chú ý tới. Có thể nói chuyện lần này chủ yếu là trách nhiệm của cha. Cha vừa mới gọi Tiểu Diệp đến chính là để thương lượng chuyện này. Cha đã hạ quyết tâm, từ chức tổng giám đốc tập đoàn, để con tiếp nhận. Đồng thời cha sẽ đem 15% cổ phần của cha chuyển sang danh nghĩa của con, hơn nữa Tiểu Diệp cũng sẽ chuyển 40% cổ phần cho con. Sau này cho dù cha không ở thành phố Vọng Hải, con cũng có thể dùng cổ phần để khống chế tập đoàn, khiến hội đồng quản trị nghe theo quyết định của con.
- Cái gì?
Bạch Tình Đình bất ngờ nhìn Bạch Cảnh Sùng, lại nhìn Diệp Lăng Phi, sau đó nàng hỏi:
- Cha, cha nói hắn có 40% cổ phần!
- Ừ!
Bạch Cảnh Sùng nói.
- Kỳ thực cổ đông họ Diệp trong hội đồng quản trị chính là Tiểu Diệp. Khi tập đoàn chúng ta khó khăn nhất, nó đã mang tài sản đầu tư vào Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế chúng ta, mới giúp cho tập đoàn vượt qua thời khắc gian nan nhất. Cho tới nay, Tiểu Diệp vẫn luôn ủng hộ cha, nếu không cha cũng không thể dễ dàng ra quyết định trong hội đồng quản trị!
Bạch Tình Đình lại quay sang phía Diệp Lăng Phi, nói:
- Anh vẫn luôn gạt em!
- Anh gạt em cái gì?
Diệp Lăng Phi cười hỏi.
- Em nhớ lúc trước anh đưa một ngàn vạn nói là mượn của bạn anh, lúc đó em vẫn tin là thật, vội vội vàng vàng đem tiền đưa cho anh. Hóa ra tiền kia chính là của anh.
- Lúc đó anh chỉ thuận miệng nói thôi. Bằng không em sao có thể tin tưởng anh có thể xuất ra nhiều tiền như vậy!
Diệp Lăng Phi cười.
- Nhưng hiện tại anh là người nghèo, toàn bộ tài sản đều là cổ phiếu của bà xã đại nhân. Em tuyệt đối đừng để Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế phá sản nhé. Một khi Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế phá sản, anh sẽ nhảy lầu, nếu không cũng sẽ biến thành một kẻ nghèo hèn!
- Em ước gì anh biến thành kẻ nghèo hèn mới tốt. Như vậy anh có thể thành thành thật thật kiếm tiền!
Bạch Tình Đình oán giận nói. Ngay sau đó, cô ý thức được cha mình đang ở đối diện. Nàng không muốn để cha mình biết vấn đề giữa mình và Diệp Lăng Phi, vội vàng quay sang phía Bạch Cảnh Sùng nói:
- Cha, con không thể đảm nhiệm tổng giám đốc!
- Tình Đình, con không cần nói nữa. Cha đã quyết định như vậy!
Bạch Cảnh Sùng nói tới đây bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Ông chưa bao giờ cảm giác nhẹ nhàng như hiện tại. Bạch Cảnh Sùng cười nói:
- Cha rời khỏi vị trí này, có thể dưỡng lão. Khụ, làm việc mấy năm nay vẫn luôn không có cơ hội nghỉ ngơi một chút. Bây giờ cuối cùng cũng có thể. Tình Đình, cha đã sớm muốn rời khỏi vị trí tổng giám đốc, hiện tại vừa lúc cho cha một cơ hội. Sau này Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế sẽ do con lãnh đạo. Nếu như có vấn đề gì thực sự không giải quyết được, thì tìm cha, lão già này, cha xem có thể giúp được không.
Bạch Tình Đình còn muốn nói nữa, nhưng thấy Bạch Cảnh Sùng đã chuyển ánh mắt sang Diệp Lăng Phi, nói:
- Tiểu Diệp, cha vừa mới suy nghĩ một chút. Cha cho rằng việc Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế và Tập đoàn Tân Á trao đổi cổ phần rất tốt, hẳn là một cách làm phi thường không sai. Cha thấy nên nhanh chóng thực thi. Cha sẽ rời khỏi Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế sau khi hoàn thành chuyện trao đổi cổ phần này!
- Cái gì?
Bạch Tình Đình lại kinh ngạc hỏi:
- Chúng ta muốn trao đổi cổ phần với Tập đoàn Tân Á?
- Ừ!
Bạch Cảnh Sùng gật đầu, nói:
- Nếu như chúng ta và Tập đoàn Tân Á đạt thành nhất trí về việc trao đổi cổ phần, vậy sau này hai tập đoàn chúng ta sẽ liên kết chặt chẽ hơn, có thể vì lợi ích chung mà cùng nhau phát triển. Lúc trước cha cũng đã nói qua việc này với Khiếu Thiên, chỉ là khi đó vẫn không có thời cơ thực hiện. Theo ý cha, giờ chính là một thời điểm thích hợp, con và Lộ Tuyết đều là tân tổng giám đốc, cần đưa hai tập đoàn buộc chặt lại với nhau để cùng phát triển.
- Bảo con hợp tác với Trương Lộ Tuyết ư? Không thể nào!
Bạch Tình Đình lắc đầu quầy quậy, nói:
- Cha, quan hệ của con và Lộ Tuyết vẫn luôn không tốt. Nếu như Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế và Tập đoàn Tân Á trao đổi cổ phần, vậy sau này Trương Lộ Tuyết có thể nhúng tay vào Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế chúng ta. Cô ta nhất định sẽ báo thù riêng. Như vậy đối với Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế rất bất lợi. Con không cho rằng đây là một chủ ý tốt!
Bạch Tình Đình vừa nói xong, Diệp Lăng Phi liền cười nói:
- Bà xã, anh thấy em cần phải suy nghĩ lại chuyện này. Không nói Trương Lộ Tuyết có thể báo thù riêng hay không, cho dù cô ấy muốn mượn việc công báo thù riêng cũng không có cách nào. Việc trao đổi cổ phần có thể khiến hai tập đoàn khống chế lẫn nhau, như vậy quyền quyết định của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế vẫn thuộc về em. Tương tự, quyền quyết định của Tập đoàn Tân Á vẫn thuộc về họ. Làm như vậy không phải hy vọng một tập đoàn khống chế tập đoàn kia, mà là hy vọng hai tập đoàn có thể gắn bó lợi ích cùng nhau. Như vậy có thể giảm bớt rủi ro. Quan trọng nhất là, một khi có một tập đoàn gặp phải nan đề thì tập đoàn kia sẽ ra tay trợ giúp!
Bạch Tình Đình bĩu môi, thấp giọng nói:
- Còn không phải là nghĩ đến người phụ nữ kia sao!
Những lời này Bạch Cảnh Sùng nghe không rõ. Ông còn tưởng là Bạch Tình Đình vẫn giận Diệp Lăng Phi nên cũng không để ý. Bạch Cảnh Sùng gật đầu nói:
- Tiểu Diệp nói rất đúng. Cha cũng cho rằng xử lý như vậy rất tốt. Tình Đình, con lập tức xử lý công việc một chút. Dự án xưởng sản xuất sợi hóa học này đã mất thì thôi, cũng không cần nghĩ nữa. Cha sẽ nhanh chóng chuẩn bị chuyện này, trước khi cha rời chức vị, sẽ xử lý tốt chuyện trao đổi cổ phần.
Bạch Cảnh Sùng nói tới đây, bỗng nhiên cười nói:
- Cha còn quên mất Lộ Tuyết. Từ đầu tới cuối đều là chúng ta đang nói, còn chưa rõ ý kiến của Lộ Tuyết.
Bạch Cảnh Sùng nhìn phía Diệp Lăng Phi, nói:
- Tiểu Diệp vốn làm ở Tập đoàn Tân Á. Chuyện này con đi một chuyến đi!
- Không được!
Bạch Tình Đình bỗng nhiên nói.
- Tại sao hắn phải đi gặp Trương Lộ Tuyết?
Diệp Lăng Phi véo Bạch Tình Đình một cái, thấp giọng nói:
- Bà xã, đây là việc công không phải việc tư!
Bạch Tình Đình lẩm bẩm:
- Cha, con không cho là hắn thích hợp đi gặp Trương Lộ Tuyết!
- Tình Đình, đừng quậy nữa. Chuyện này để cho Tiểu Diệp đi là tốt nhất. Được rồi, cứ như vậy đi!
Bạch Cảnh Sùng nói.
- Tình Đình, sau này con chính là tổng giám đốc Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Làm việc phải suy nghĩ từ góc độ lợi ích của tập đoàn!
Bạch Tình Đình không nói nữa. Tuy rằng không tình nguyện, nhưng cũng không nói ra. Diệp Lăng Phi thấy chuyện này đã được quyết định như vậy, hắn cười nói với Bạch Cảnh Sùng:
- Nhạc phụ, cha thấy nếu như cha lui về, khó tránh khỏi phải an dưỡng các loại. Nếu là dùng tiền của mình thì khẳng định sẽ không ít. Nhạc phụ, hay là con giới thiệu một vài nghiệp vụ về phương diện bảo hiểm cho cha. Đây đang là công việc của con!
- Bảo hiểm?
Bạch Cảnh Sùng đầu tiên là sửng sốt, không rõ sao Diệp Lăng Phi lại nhắc tới chuyện này.
Diệp Lăng Phi ha hả cười nói:
- Nhạc phụ đại nhân, bây giờ con làm ở một công ty bảo hiểm. Không có cách nào, đành phải tự lực cánh sinh vậy. Bằng vào quan hệ của chúng ta, con tối đa có thể không lấy tiền phần trăm. Hắc hắc, nhạc phụ cứ như vậy đi. Ngày mai con sẽ tìm cha ký hợp đồng!
- Này, ta còn chưa đáp ứng mà. Lại nói con cũng chưa giới thiệu cho cha làm bảo hiểm gì. Con làm bảo hiểm gì cho cha?
Chờ Bạch Cảnh Sùng nói xong câu đó, đã thấy Diệp Lăng Phi chạy ra khỏi phòng làm việc của ông.