Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 619: CHƯƠNG 619: EM THỰC SỰ YÊU ANH

Diệp Lăng Phi vừa rời khỏi phòng làm việc của Bạch Cảnh Sùng thì Bạch Tình Đình liền đuổi theo. Nàng gọi hắn, Diệp Lăng Phi dừng lại nhìn Tình Đình, hỏi:

- Bà xã, có chuyện gì vậy?

Bạch Tình Đình nhìn xung quanh không có ai, bèn hậm hực nói:

- Anh muốn đi gặp Trương Lộ Tuyết một mình sao?

- Chuyện công ty mà, bà xã, em đừng đem chuyện công ty lẫn lộn với chuyện riêng!

Diệp Lăng Phi nói.

- Bây giờ anh đang vì chuyện của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế và Tập đoàn Tân Á mà gặp Trương Lộ Tuyết, chứ không phải đi gặp riêng cô ấy!

- Em không thích Trương Lộ Tuyết, không muốn anh gặp cô ta!

Bạch Tình Đình nói.

- Ai biết cô ta sẽ giở trò gì chứ?

- Ha ha, bà xã đại nhân, em thật sự coi anh là bánh ngọt sao? Nếu em lo lắng cho anh, vậy chúng ta sinh một đứa con được không? Anh thích trẻ con nhất. Nếu chúng ta có con, chẳng phải tình cảm sẽ càng thêm bền chắc sao?

- Biến đi! Em không rảnh đùa với anh!

Bạch Tình Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi nói muốn có con, mặt bất giác đỏ bừng, nói:

- Anh cứ chờ xem. Nói chung em sẽ không để cho Trương Lộ Tuyết có cơ hội!

- Khụ khụ, em nói xem hai người các em tranh giành cái gì chứ!

Diệp Lăng Phi hơi lắc đầu, nói:

- Lần trước anh đã nói rất rõ ràng. Anh là anh, không phải món đồ để hai người các em giành giật. Anh có chủ kiến của mình. Điều quan trọng nhất đối với em và Trương Lộ Tuyết là làm sao quản lý tốt tập đoàn. Tiện thể nói một câu, anh là cổ đông lớn của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, anh không muốn tiền của mình biến thành giấy vụn đâu. Bà xã, quản lý tập đoàn cho tốt vào, đặt tâm tư vào tập đoàn thì tốt hơn!

Nói xong, Diệp Lăng Phi quay người đi về phía thang máy.

Bạch Tình Đình nhìn bóng lưng Diệp Lăng Phi, cắn môi, rồi bỗng nhiên quay người đi về phía phòng làm việc của mình.

Rời khỏi Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, Diệp Lăng Phi lái xe thẳng đến Tập đoàn Tân Á. Hắn đã là người nổi tiếng ở Tập đoàn Tân Á, ai mà không biết Diệp Lăng Phi chứ. Vừa xuất hiện ở tập đoàn, lập tức có người chào hỏi hắn. Diệp Lăng Phi vẫn như cũ, ha hả cười nói với mấy người đó. Bọn họ đều cảm khái rằng Diệp Lăng Phi, cổ đông lớn của tập đoàn, không hề kiêu ngạo, thực sự bình dị gần gũi.

Hai tay Trịnh Khả Nhạc đang đặt trên bàn phím, gõ một văn kiện. Bất ngờ thấy Diệp Lăng Phi đứng sừng sững trước mặt, Trịnh Khả Nhạc giật nảy mình, vội nói:

- Làm gì vậy, dọa chết người ta!

- Anh đang kiểm tra công việc của em, xem em có lười biếng hay không!

Diệp Lăng Phi trêu chọc.

Trịnh Khả Nhạc bĩu môi nói:

- Diệp đại cổ đông, anh cứ yên tâm đi, công việc của em, em rất chăm chỉ!

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Chờ cuối năm anh cho em một cái hồng bao!

Diệp Lăng Phi nói.

- Thưởng cho em!

- Bây giờ đừng nói chuyện tiền bạc với em, em là người nghèo rồi!

Trịnh Khả Nhạc nói.

- Em sắp chết đói rồi đây. Mấy ngày nay em toàn ăn ké chị Oánh Oánh đấy!

Nói đến đây, Trịnh Khả Nhạc bỗng nhiên hạ giọng.

- Anh là ông chủ của em mà, không thể thấy nô lệ của mình chết đói như vậy chứ?

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Anh cũng quên mất cô nô lệ này. Sao vậy, gần đây không phải mới phát lương sao?

- Đúng rồi, nhưng bạn học của em từ Bắc Kinh đến thăm, đi chơi với cô ấy một ngày đã tiêu hết tiền.

Trịnh Khả Nhạc bất đắc dĩ nói.

- Hiện tại em nghèo lắm. Diệp đại ca, anh có thể đưa em đi chơi không? Lâu rồi em cũng chưa đi hát.

- Ừm, chờ anh hết bận rồi nói!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Anh không tán gẫu với em nữa, chúng ta gọi điện sau nhé. Lúc nào muốn hát thì gọi cho anh.

- Cứ vậy nha!

Trịnh Khả Nhạc vừa nghe đã cười rộ lên:

- Diệp đại ca, em muốn rủ thêm bạn nữa đấy.

- Ừ, đưa đi, đưa đi!

Diệp Lăng Phi nói xong, cất bước đi vào phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết.

Hắn vừa đi tới cửa phòng làm việc, chợt nghe thấy Trịnh Khả Nhạc nói:

- Diệp đại ca, tổng giám đốc không có ở đây!

Diệp Lăng Phi sững sờ, quay người lại đi về trước mặt Trịnh Khả Nhạc, nói:

- Tổng giám đốc của em không có ở đây, sao em không nói sớm?

- Anh có hỏi đâu!

Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ nói:

- Vậy Trương Lộ Tuyết đi đâu rồi?

- Không biết. Nói chung hôm nay tổng giám đốc không tới tập đoàn, hình như là đến bệnh viện!

Trịnh Khả Nhạc nói.

- Mấy ngày nay sức khỏe cô ấy không tốt, có thể là bị cảm.

- Ừm!

Diệp Lăng Phi lấy điện thoại gọi cho Trương Lộ Tuyết nhưng lại phát hiện điện thoại báo đang ngoài vùng phủ sóng. Hắn gọi ba lần đều không có người nghe, đành nói:

- Khả Nhạc, sao điện thoại của Trương Lộ Tuyết không ai nghe vậy?

Trịnh Khả Nhạc lắc đầu, nói:

- Em không biết, sáng nay nhận được điện thoại của Trương tổng giám đốc, nói cô ấy không khỏe, hôm nay không tới. Sau đó em cũng không biết tin tức gì của Trương tổng nữa.

- Em có biết số điện thoại nhà Trương Lộ Tuyết không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Trịnh Khả Nhạc lắc đầu:

- Em không biết. Diệp đại ca, anh hẳn là phải rõ hơn em mới đúng chứ!

- Im đi, tiểu nha đầu, nói lung tung!

Diệp Lăng Phi nhíu mày, nói:

- Khả Nhạc, đi, chúng ta cùng đến nhà Trương Lộ Tuyết!

- Bảo em đi? Em còn đang làm việc!

Trịnh Khả Nhạc nói.

- Anh tự đến không được sao? Anh cũng đâu phải không quen thuộc Trương tổng giám đốc, việc gì phải mang em đi làm kỳ đà cản mũi?

- Tiểu nha đầu, bớt nói lung tung đi, nhanh lên một chút!

Diệp Lăng Phi nói.

- Em không biết Trương Lộ Tuyết và bà xã anh quan hệ rất căng thẳng sao? Nếu anh đi một mình, khó tránh khỏi nhà anh lại xảy ra đại chiến. Em đi cùng anh một chuyến, bây giờ anh không muốn rước thêm phiền toái.

- Khụ, đây là ông chủ lớn bảo em ra ngoài nha. Nếu công ty trừ tiền của em, anh phải bù cho em đấy!

Trịnh Khả Nhạc nói xong, thu dọn đồ đạc, tắt máy vi tính rồi nói:

- Anh xuống dưới chờ em, em thay quần áo đã!

Diệp Lăng Phi xuống sảnh tầng một chờ Trịnh Khả Nhạc. Không lâu sau, Trịnh Khả Nhạc trong bộ quần áo đen xuất hiện ở sảnh. Cô cầm một chiếc túi xách, vừa đi vừa lau mặt, nói:

- Em còn chưa kịp lau mặt đây!

Diệp Lăng Phi không nói gì thêm, dẫn Trịnh Khả Nhạc đến chiếc xe Jetta. Trịnh Khả Nhạc vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi lái Jetta liền bật cười. Mở cửa xe, cô cười nói:

- Ông chủ, anh làm gì thế? Lái một chiếc Jetta. Em nhớ anh có Audi mà, không phải anh cố ý lái Jetta giả nghèo chứ!

- Có tiền không được để lộ ra ngoài, em chưa nghe nói sao?

Diệp Lăng Phi cũng mở cửa xe, lên xe. Hắn vừa thắt dây an toàn vừa nói:

- Thời buổi này vẫn nên khiêm tốn, cần gì phải phô trương chứ.

- Nói vậy cũng đúng. Diệp đại ca, anh thực sự rất giỏi!

Trịnh Khả Nhạc thình lình nói ra những lời này làm cho Diệp Lăng Phi không hiểu ý của nàng.

Diệp Lăng Phi ngoài miệng tuy nói vậy, nhưng hắn lại không có ý hôn Trịnh Khả Nhạc. Tiểu cô nương Trịnh Khả Nhạc này cũng không phải dạng vừa. Thấy Diệp Lăng Phi không có phản ứng, nàng chủ động đưa môi tới, hôn một cái lên mặt hắn rồi nói:

- Đó, em hôn anh một cái là được, bây giờ em phải đi bán nhan sắc rồi. Ai bảo em nợ tiền của anh chứ. Ông chủ, thế nào? Nể mặt nụ hôn này, đêm nay anh có phải nên mời em một bữa cơm không!

- Chà, một cái hôn đổi lấy một bữa cơm. Khả Nhạc này, nụ hôn của em đúng là đắt thật đấy!

Diệp Lăng Phi trêu ghẹo.

- Nếu anh chạm vào em một chút, chẳng phải là phải mời em ăn cơm cả tháng sao!

- Đó là dĩ nhiên. Dù sao em cũng là một mỹ nữ, không biết có bao nhiêu người đàn ông muốn được em hôn đâu. Anh cũng đừng quá đáng nha, nói thế nào em cũng là con gái, em đã chủ động như vậy, anh phải mời em ăn chứ!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Anh thấy em thực sự là nghèo đến điên rồi, bán cả nhan sắc của mình. Được rồi, được rồi, anh đồng ý là được!

Diệp Lăng Phi không muốn tiếp tục đôi co với Trịnh Khả Nhạc nữa. Đơn giản là một bữa cơm mà thôi, không có gì to tát.

Trương Lộ Tuyết vẫn ở trong căn nhà của cha mẹ nàng. Sau khi Trương Khiếu Thiên đi nước ngoài, trong nhà chỉ còn lại một cô giúp việc.

Khi Diệp Lăng Phi lái xe đến cửa biệt thự nhà Trương Lộ Tuyết, vừa vặn gặp cô giúp việc đi mua thức ăn về. Thấy một chiếc xe đỗ ở cửa nhà mình, cô giúp việc hỏi:

- Các vị tìm ai?

- À, tôi là đồng nghiệp với Trương Lộ Tuyết, tên là Diệp Lăng Phi!

Diệp Lăng Phi xuống xe, hỏi:

- Trương Lộ Tuyết có nhà không?

- Tiểu thư nhà chúng tôi đang ngủ!

Cô giúp việc kia nói.

- Hôm nay cô ấy khó chịu trong người, ngay cả cơm trưa cũng không ăn. Hiện tại hẳn là đang ở trong phòng ngủ!

- Bây giờ còn ngủ?

Diệp Lăng Phi kinh ngạc.

- Đã mấy giờ rồi mà cô ấy còn ngủ, không sợ ngủ luôn sao?

Diệp Lăng Phi nói xong câu đó liền cảm thấy mình hơi lỡ lời, vội vàng nói:

- Phiền cô nói với Trương Lộ Tuyết một tiếng, bảo Diệp Lăng Phi tìm cô ấy!

- Được, anh chờ tôi một chút!

Cô giúp việc nói rồi đi vào biệt thự.

Không lâu sau, cô giúp việc đã trở lại, nhưng ngữ khí có chút lo lắng:

- Diệp tiên sinh, đầu tiểu thư nhà tôi nóng lắm, phiền anh vào xem!

Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc không nói nhiều lời, vội vàng đi theo cô giúp việc vào trong biệt thự. Vừa vào phòng Trương Lộ Tuyết, chỉ thấy cô đang nằm trên giường, người đắp chăn kín mít. Trương Lộ Tuyết gắng gượng mở mắt ra, sau khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc, giọng yếu ớt nói:

- Hai người tìm tôi có việc sao?

- Vốn có chuyện nhưng bây giờ tạm thời không có chuyện gì!

Diệp Lăng Phi đi tới bên giường, đưa tay phải đặt lên trán Trương Lộ Tuyết. Trán cô nóng hổi. Diệp Lăng Phi nhìn khuôn mặt hồng rực của Trương Lộ Tuyết, trách cứ:

- Trương Lộ Tuyết, cô không biết mình bị bệnh à? Cũng không đi gặp bác sĩ. Nhanh lên, tôi lập tức đưa cô tới bệnh viện!

- Tôi không đến bệnh viện, tôi uống mấy viên thuốc là được rồi!

Giọng Trương Lộ Tuyết yếu ớt, nhưng thái độ lại rất kiên quyết. Vừa nói xong một câu, cô liền ho khan một tiếng.

- Không đến bệnh viện? Cô điên rồi sao?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Cô có biết có người sốt cao đến hôn mê không? Uống thuốc cái gì? Mau đi bệnh viện, tiêm một mũi là ổn thôi, cũng không phải chuyện phiền phức.

- Tôi không muốn tiêm!

Trương Lộ Tuyết cự tuyệt.

- Tiêm đau lắm!

- Chà, nói nửa ngày thì ra là cô sợ đau!

Diệp Lăng Phi nghe ra ý của Trương Lộ Tuyết. Nàng sợ bị tiêm hoặc truyền dịch nên mới không chịu đi bệnh viện. Diệp Lăng Phi nhìn Trương Lộ Tuyết nằm trên giường như một cô bé dỗi hờn, cười nói:

- Cho dù em không muốn tiêm cũng không được!

Nói rồi, Diệp Lăng Phi quay người lại, nói với Trịnh Khả Nhạc phía sau:

- Khả Nhạc, giúp Trương Lộ Tuyết mặc quần áo, nhanh lên một chút. Sau khi mặc tử tế thì gọi anh!

- Khả Nhạc, em nghe chị hay là nghe hắn? Chị không muốn đi bệnh viện!

Trương Lộ Tuyết thấy Diệp Lăng Phi định ép buộc, vội vàng nói với Trịnh Khả Nhạc.

Trịnh Khả Nhạc đứng im không nhúc nhích. Dù sao Trương Lộ Tuyết cũng là tổng giám đốc Tập đoàn Tân Á, mà Trịnh Khả Nhạc là thư ký của người ta, điều này còn phải nói sao, đương nhiên phải nghe Trương Lộ Tuyết rồi.

Trịnh Khả Nhạc không động đậy, Diệp Lăng Phi bèn quay lại giở chăn trên người Trương Lộ Tuyết ra, bế cô, người chỉ mặc bộ đồ ngủ, từ trên giường lên, nói:

- Trịnh Khả Nhạc nghe lời cô, tôi thì không!

Nói xong, Diệp Lăng Phi liếc qua quần áo của Trương Lộ Tuyết đặt ở ghế bên giường, lấy tới, vứt lên người cô.

- Trương Lộ Tuyết, nếu cô không chịu mặc quần áo, tôi sẽ mặc giúp cô. Tôi không quan tâm cô có mặc nội y hay không. Chờ đến bệnh viện cảm thấy khó chịu, muốn thay cũng không có cách nào đâu.

Trương Lộ Tuyết thấy Diệp Lăng Phi có vẻ nói là làm, nếu thật sự để hắn mặc quần áo cho mình như vậy, thì khó chịu chết mất. Quan trọng nhất là mình sẽ mất hết mặt mũi. Lộ Tuyết tuy cảm thấy đầu óc choáng váng, nhưng nàng vẫn còn nhớ đến hình tượng của mình, không thể để Diệp Lăng Phi hủy hoại được.

Trương Lộ Tuyết không còn cách nào, đành nói:

- Tôi mặc là được, anh buông ra!

Diệp Lăng Phi nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy mới buông cô ra, bảo Trịnh Khả Nhạc giúp cô mặc quần áo, còn hắn thì ra ngoài phòng ngủ chờ.

Sau khi Trịnh Khả Nhạc giúp Trương Lộ Tuyết mặc quần áo xong, dìu cô đi ra khỏi phòng ngủ. Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy bộ dạng của Trương Lộ Tuyết, liền cằn nhằn:

- Trương Lộ Tuyết, cô đừng chần chừ nữa. Xem khuôn mặt cô kìa, hai má đã sắp đỏ hơn quả táo rồi. Còn ở đây mà lề mề, tôi sẽ bế cô đi.

Diệp Lăng Phi nói rồi bế thốc Trương Lộ Tuyết lên, bước nhanh ra khỏi biệt thự.

Đầu óc Trương Lộ Tuyết mê man, bị Diệp Lăng Phi bế ngang, nàng vẫn còn nhớ đến chuyện Bạch Tình Đình, nói:

- Diệp Lăng Phi, anh không sợ bị Bạch Tình Đình thấy anh đi cùng tôi sao? Cẩn thận cô ta cắn chết anh.

- Trương Lộ Tuyết, cô không thể yên tĩnh một chút được à? Chuyện giữa tôi và Tình Đình là của chúng tôi, không liên quan gì đến cô. Cô không cần quan tâm. Tôi đưa cô đến bệnh viện đã, về phần sau khi cô khỏi bệnh lại tranh giành với Tình Đình, đó là chuyện giữa đám con gái các cô, tôi mặc kệ!

Cả người Trương Lộ Tuyết mềm nhũn, không còn chút sức lực. Nàng bị Diệp Lăng Phi ôm, đôi mắt xinh đẹp đã hơi khép lại, nhìn gương mặt anh tuấn của hắn, chậm rãi nói:

- Diệp Lăng Phi, tôi không phải tranh cường háo thắng gì với Bạch Tình Đình, em... em yêu anh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!