Không chỉ Phương Linh, mà ngay cả Đổng Học Dân cũng đang hoài nghi chính mình. Trong lòng Đổng Học Dân hiểu rất rõ, hợp đồng này của bảo hiểm Dân An khó lòng thành công. Vì theo cảm nhận của hắn sau vài lần nói chuyện qua điện thoại với Trần Ngọc Đình, vị phó chủ tịch Tân Á này chỉ lấy Dân An ra để so sánh với Bình An mà thôi.
Đổng Học Dân vốn chẳng định lãng phí thời gian cho vụ làm ăn này nên mới tỏ ý nhường lại cho Phương Linh. Dù sao nếu Phương Linh không làm được cũng chẳng liên quan đến hắn, cô có trách thì chỉ có thể tự trách mình bất tài. Nhưng đồng thời, cô cũng sẽ mắc nợ hắn một lần, và hắn cũng muốn nhân cơ hội này để kết thân với Phương Linh.
Nhưng hắn không thể ngờ sự việc lại thành ra như vậy. Vị phó tổng của Tân Á muốn ký hợp đồng trực tiếp với Phương Linh. Phản ứng đầu tiên của hắn là tưởng mình đã nghe nhầm, nhất định là mình đã nghe nhầm.
Phương Linh và Đổng Học Dân đều ngây ra như phỗng, không có bất kỳ phản ứng nào. Diệp Lăng Phi đành lên tiếng cười nói:
- Ban nãy tôi vô tình gặp phó tổng Trần ở trước cửa văn phòng, thật không ngờ phó tổng lại là người có tầm nhìn như vậy. Tôi mới chỉ giới thiệu một chút về công ty bảo hiểm Dân An của chúng ta thôi mà cô ấy đã đồng ý ký hợp đồng với công ty ta. Phương Linh, cảm ơn cô đã dạy tôi nhiều điều, nếu không hôm nay tôi cũng chẳng biết phải nói thế nào. Nếu phó tổng Trần đã muốn ký kết với chúng tôi thì tôi cũng xin thay mặt Phương Linh cảm ơn cô.
Trần Ngọc Đình thản nhiên hỏi:
- Khi nào chúng ta ký hợp đồng?
- Đương nhiên là càng sớm càng tốt.
Diệp Lăng Phi quay sang Phương Linh, nói:
- Phương Linh, cô còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Không định hẹn phó tổng một thời gian cụ thể để ký hợp đồng à? Chúng ta không thể lãng phí thời gian của người ta được.
Phương Linh nãy giờ vẫn còn ngơ ngác, nghe Diệp Lăng Phi nhắc nhở, liền trả lời theo bản năng:
- Nếu phó tổng chiều nay có thời gian thì mời cô đến công ty bảo hiểm Dân An của chúng tôi để ký hợp đồng ạ.
Trần Ngọc Đình lắc đầu:
- Tôi không có thời gian, hay là thế này đi. Chiều nay cô mang hợp đồng đến Tân Á, tôi sẽ ký ngay tại đây.
- Được ạ!
Phương Linh vội vàng gật đầu, bụng nghĩ chỉ cần Trần Ngọc Đình chịu ký thì dù có phải chạy đi chạy lại vài lần cô cũng cam lòng.
Chuyện thỏa thuận đã xong. Phương Linh và Đổng Học Dân cũng chẳng còn lý do gì để ở lại. Diệp Lăng Phi nháy mắt với Trần Ngọc Đình rồi cùng hai người họ bước ra khỏi văn phòng.
Vừa ra đến ngoài, Phương Linh mới nghĩ ra hợp đồng này đáng lẽ nên do Diệp Lăng Phi đảm nhiệm mới đúng, cô bèn cười nói:
- Diệp Lăng Phi, anh nghe tôi nói này, anh rất có năng lực. Ngay cả phó tổng của Tân Á cũng bị anh thuyết phục, theo tôi thấy hợp đồng này nên để anh làm tiếp. Anh cứ nhận đi nhé.
Diệp Lăng Phi nghe vậy liền xua tay:
- Tôi không cần hợp đồng này, nó là của cô mà. Tôi giờ cũng không vội, chẳng phải tôi vẫn còn thời hạn một tháng sao? Hơn nữa, nếu tôi thật sự không ký được hợp đồng nào ba vạn tệ, tôi sẽ tự động rời đi!
Ba người vừa nói vừa đi đến thang máy. Đổng Học Dân vẫn đang mải suy nghĩ về chuyện ban nãy, đến nỗi cửa thang máy mở ra mà hắn vẫn đứng thần người bên ngoài. Phương Linh phải gọi, hắn mới giật mình bước vào.
Tận đến khi ra bãi đậu xe, Đổng Học Dân vẫn thắc mắc tại sao Diệp Lăng Phi lại có thể vào được Tân Á dễ dàng như vậy. Khi cả ba bước đến chiếc xe Audi của công ty, Đổng Học Dân đột nhiên hỏi:
- Diệp Lăng Phi, cậu vào Tân Á bằng cách nào thế?
Giọng điệu của Đổng Học Dân có phần khách sáo hơn. Diệp Lăng Phi nghe hỏi, vốn chẳng ưa gì gã này nên nảy ra ý định xấu, muốn trêu chọc một phen. Diệp Lăng Phi trưng ra bộ mặt thành thật, nói:
- Thật ra vô cùng đơn giản. Ban nãy lúc đứng ở thang máy, tôi có rỉ tai với anh nhân viên bảo vệ rằng tôi có quan hệ rất thân thiết với vị phó tổng của tập đoàn các anh. Anh ta tin ngay và không muốn đắc tội với tôi nên đã để tôi lên lầu.
- Không phải chứ? Sao lại đơn giản như vậy được?
Đổng Học Dân nghe xong, kinh ngạc nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi vẫn thành thật gật đầu:
- Nhưng đúng là đơn giản như vậy đấy.
- Nếu thế thì chẳng phải việc quản lý của nơi này quá lỏng lẻo sao?
Đổng Học Dân vẫn không tin. Hắn không cho rằng một tập đoàn lớn như Tân Á lại buông lỏng quản lý đến thế. Chỉ cần nói vài câu là có thể để người lạ bước vào, nếu thật như vậy thì loạn hết.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Đổng Học Dân, tôi nói anh nghe này. Dù gì anh cũng là nhân viên bảo hiểm lão luyện, sao chuyện đơn giản này mà cũng không biết? Ban nãy không phải tôi vừa nói với anh là tôi và một người nào đó trong Tân Á có quan hệ rất gần gũi sao? Đối với những việc riêng tư thế này, mấy anh bảo vệ làm sao biết được, họ càng không thể đi xác minh ngay lúc đó. Thôi thì cứ mắt nhắm mắt mở cho tôi qua cho nhanh. Thật ra nếu phương án này không được, tôi vẫn còn phương án hai. Anh có muốn nghe không?
Diệp Lăng Phi cố ý bịa chuyện.
Dù sao ban nãy chính mắt Đổng Học Dân cũng thấy Diệp Lăng Phi lên lầu mà không gặp bất cứ cản trở nào, nên dù không muốn tin cũng phải tin. Hắn tính toán rằng nếu học được mấy chiêu tiếp cận khách hàng của Diệp Lăng Phi, sau này hắn có thể dễ dàng ra vào các công ty lớn, việc tiếp xúc khách hàng, triển khai nghiệp vụ cũng sẽ thuận lợi hơn. Nếu được như vậy, số lượng hợp đồng hắn đảm nhiệm sẽ ngày càng nhiều lên. Nghĩ vậy, hắn vội vàng nói:
- Đương nhiên là muốn nghe rồi.
- Anh cứ khởi động xe đi đã.
Diệp Lăng Phi cố ý kéo dài thời gian làm hắn sốt ruột.
- Bao giờ lên xe tôi sẽ tiết lộ cho anh biết.
Đổng Học Dân khẽ nhăn mặt, tỏ vẻ không vui. Trong bụng hắn rủa thầm Diệp Lăng Phi: “Mới thế mà đã định ra oai với mình, bày đặt.”
Bụng nghĩ vậy nhưng hắn vẫn rất muốn biết phương án kia của Diệp Lăng Phi là gì, nên đành leo lên xe, khởi động máy.
Diệp Lăng Phi đang định leo lên theo thì đúng lúc này, hắn nhìn thấy chiếc Mercedes-Benz đỗ ở một góc khác của bãi đậu xe. Hắn vội cúi người, nhanh chóng chui vào xe. Hắn đương nhiên biết chiếc Mercedes-Benz này là của Bạch Tình Đình, vợ hắn.
Hắn không hiểu vợ mình đến đây làm gì. Hắn dõi theo bóng dáng cô xuống xe, tay xách một chiếc túi nhỏ bước vào đại sảnh Tân Á.
Đổng Học Dân cũng đã lên xe, hắn vừa thắt dây an toàn vừa hỏi:
- Diệp Lăng Phi, giờ cậu nói phương án kia được chưa?
Diệp Lăng Phi nào còn tâm trí để ý đến lời Đổng Học Dân. Hắn đang mải nhìn theo bóng vợ bước vào Tân Á, một dự cảm chẳng lành xuất hiện trong đầu. Diệp Lăng Phi nghiêng mặt sang phía Phương Linh nói:
- Phương Linh, tôi quên vài thứ, phải vào trong đó một lát. Cô không cần đợi tôi đâu, cứ về công ty in hợp đồng ra đi.
Phương Linh nghe xong, hỏi:
- Anh vào lâu không? Tôi ở đây đợi anh!
- Không cần đâu, cô cứ về công ty chuẩn bị hợp đồng đi. Nếu không nhanh, ngộ nhỡ bà phó tổng kia đổi ý thì sao. Những khách hàng thế này nên làm càng nhanh càng tốt, tránh đêm dài lắm mộng, cô thấy tôi nói có đúng không?
Phương Linh nghĩ cũng phải. Ai mà biết được bà phó tổng Tân Á này có thể bỗng dưng đổi ý lúc nào, cô gật đầu đồng ý. Diệp Lăng Phi mở cửa xe bước xuống, Phương Linh nói với theo:
- Diệp Lăng Phi, chiều nay nếu ký xong hợp đồng, tối nay tôi mời anh đi ăn cơm nhé.
- Đến lúc đó hẵng hay.
Diệp Lăng Phi không còn tâm trí nói chuyện phiếm với Phương Linh. Hắn vẫy tay chào cô rồi rảo bước vào trong Tân Á.
Khi Diệp Lăng Phi tiến vào đại sảnh thì Bạch Tình Đình cũng đã vào thang máy. Hắn vội vàng chạy đến một thang máy khác để đi lên.
Hắn đoán được tầng lầu mà Bạch Tình Đình muốn đến, chắc chắn là tầng 14 của Trương Lộ Tuyết. Không hiểu tại sao cứ mỗi lần Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết gặp nhau là y như rằng sẽ nảy sinh mâu thuẫn. Đầu hắn sắp nổ tung khi nghĩ đến điều đó.
Diệp Lăng Phi vội vàng bước đến cửa văn phòng của Trương Lộ Tuyết, vừa hay gặp ngay Trịnh Khả Nhạc đang định rời khỏi chỗ ngồi. Diệp Lăng Phi vẫy tay gọi cô lại.
- Khả Nhạc, có phải bà xã anh vừa vào văn phòng của chủ tịch không?
Diệp Lăng Phi nhỏ giọng hỏi.
- Bà xã anh là ai?
Trịnh Khả Nhạc cố ý trêu, ý nói anh không nói sao em biết.
- Cô nhóc này, đừng có giả ngơ với anh nữa. Anh hỏi Bạch Tình Đình, vợ anh.
Diệp Lăng Phi nói:
- Ban nãy anh vừa thấy cô ấy bước vào đại sảnh Tân Á. Đừng nói với anh là cô ấy chưa đến đây đấy nhé.
- Đến rồi, vừa mới đến xong.
Trịnh Khả Nhạc dứt khoát đáp, chỉ tay về phía văn phòng Trương Lộ Tuyết:
- Cô ấy đến cái là đi thẳng vào đó. Anh muốn tìm vợ mình thì vào phòng chủ tịch Trương mà tìm.
- Nếu anh vào được thì còn hỏi em làm gì?
Diệp Lăng Phi não nề nói:
- Không phải em là thư ký của chủ tịch sao? Vào trong đó thám thính hộ anh xem họ đang nói gì.
- Sếp Diệp, anh không đùa đấy chứ? Dù em là thư ký của chủ tịch nhưng không có lệnh sao em dám xông vào? Chuyện này em không làm được đâu. Muốn vào thì anh tự mình vào đi.
Trịnh Khả Nhạc bĩu môi:
- Có phải anh rất muốn biết giữa chủ tịch em và vợ anh xảy ra chuyện gì không?
- Anh không có thời gian đùa với em đâu, Khả Nhạc. Tóm lại em có giúp anh không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Sao em dám không giúp anh, anh là sếp lớn mà.
Trịnh Khả Nhạc nói:
- Giúp thì vẫn giúp, nhưng chuyện này thì giúp kiểu gì đây? Anh muốn em làm gì? Hay là cứ thế xông vào để bị mắng cho một trận té tát?
- Không hẳn là vậy, ý anh là, em có thể hé cửa nghe lén xem họ có đang cãi nhau không?
Diệp Lăng Phi nhỏ giọng nói tiếp:
- Anh không muốn thấy hai người họ cãi nhau.
Trịnh Khả Nhạc bĩu môi:
- Sếp Diệp, chủ tịch của em có gì không tốt? Sao anh lại không chọn cô ấy?
- Em nói gì vậy, anh chọn chủ tịch em á? Anh có cái gan đó sao?
Diệp Lăng Phi nhăn mặt:
- Giờ anh đang không biết phải làm thế nào mà em lại bảo anh chủ động tiếp cận chủ tịch, anh thà đâm mình một nhát cho xong.
Trịnh Khả Nhạc nghe vậy cũng thấy Diệp Lăng Phi nói có lý, cô nghĩ ngợi một lát rồi nói:
- Sếp Diệp, hay là thế này đi. Em sẽ giúp anh nghe ngóng, nhưng chỉ nghe xem họ có cãi nhau không thôi. Nếu họ không cãi nhau thì không có gì để nói, còn nếu ngược lại em sẽ báo cho anh. Để anh nghĩ cách giải quyết, như vậy được chưa?
- Ừ, cứ vậy đi. Trịnh Khả Nhạc, em thật tốt!
Diệp Lăng Phi thấy cô đồng ý thì cười hì hì:
- Hôm nào anh mời em đi ăn KFC.
- Không thèm. Có ăn thì cũng phải ăn Haagen-Dazs.
Trịnh Khả Nhạc đáp.
- Được, cứ quyết định vậy nhé.
Diệp Lăng Phi đồng ý.
Lúc này, Trịnh Khả Nhạc mới rón rén đến gần văn phòng Trương Lộ Tuyết, áp tai vào cửa nghe ngóng. Đúng lúc cô vừa áp tai vào thì đột nhiên cửa phòng bật mở. Trịnh Khả Nhạc đụng phải Trương Lộ Tuyết. Trương Lộ Tuyết cau mày, hỏi:
- Khả Nhạc, cô đang làm gì vậy?
- Không… không có gì ạ!
Trịnh Khả Nhạc ấp úng. Ánh mắt cô không ngừng liếc về phía Diệp Lăng Phi đang ẩn nấp. Trương Lộ Tuyết là một cô gái rất thông minh. Hành động này của Trịnh Khả Nhạc đương nhiên không qua được mắt cô. Cô đẩy Trịnh Khả Nhạc ra, bước đến chỗ Diệp Lăng Phi đang nấp, bất ngờ đứng trước mặt anh.
Diệp Lăng Phi lập tức cười lớn:
- Trương Lộ Tuyết, em có chuyện gì không?
- Đáng lẽ em phải là người hỏi câu này mới đúng.
Trương Lộ Tuyết hỏi:
- Anh lén lút đến đây làm gì?
- Anh... anh đến bán bảo hiểm.
Diệp Lăng Phi nói:
- Em có muốn mua một hợp đồng không?
- Không phải trùng hợp đến thế chứ.
Trương Lộ Tuyết lạnh nhạt nói:
- Diệp Lăng Phi, anh đừng tưởng em không biết ý đồ của anh. Em sớm đã biết bà xã anh đến tìm em tính sổ. Anh cố ý đến xem em mất mặt thế nào đúng không?
- Trời ơi, sao anh có thể làm thế được?
Diệp Lăng Phi làm bộ mặt oan uổng:
- Sao anh biết được bà xã anh cũng đang ở đây. À, bà xã anh đâu rồi?
Lúc này, Bạch Tình Đình từ phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết bước ra. Nghe thấy giọng Diệp Lăng Phi, cô tiến lên hai bước, nhìn anh chằm chằm rồi lạnh lùng nói:
- Ông xã, anh thật là... Sao anh lại đến đây?
Bạch Tình Đình nói xong, quay ra nhìn Trương Lộ Tuyết, ý nói thật trùng hợp.
Trương Lộ Tuyết liếc mắt:
- Bạch Tình Đình, lần này cô đừng hiểu lầm. Tôi không hề hẹn chồng cô đến. Là chồng cô tự đến tìm tôi.
- Không phải.
Diệp Lăng Phi vội vàng giải thích:
- Bà xã à, thật sự anh đến đây để bán bảo hiểm.
- Đúng vậy. Diệp Lăng Phi đến tìm tôi để thuyết phục tôi mua bảo hiểm.
Trương Lộ Tuyết quay người, nhìn Bạch Tình Đình:
- Bạch Tình Đình, ban nãy cô nói tìm tôi vì chuyện công ty. Nhưng bây giờ tôi muốn nói chuyện bảo hiểm với Diệp Lăng Phi trước, sau đó mới bàn tiếp chuyện công ty với cô.
Bạch Tình Đình đột nhiên cười nói:
- Trương Lộ Tuyết, nếu quả thật là như vậy, tôi chẳng còn gì để nói nữa. Cô là chủ tịch ở đây, đương nhiên mọi chuyện phải nghe theo cô rồi. Có điều, tôi vốn định nói với cô một chuyện có liên quan đến cô. Nhưng xem ra bây giờ không cần thiết nữa.
Nói đến đây, Bạch Tình Đình quét mắt qua người Diệp Lăng Phi, lạnh lùng nói:
- Ông xã, giờ em mới biết, anh giấu em rất nhiều chuyện
❖ Thiên Lôi Trúc ❖ Kho truyện dịch AI