Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 626: CHƯƠNG 626: VẤN ĐỀ KHÓ GIẢI QUYẾT!

Câu nói này của Bạch Tình Đình không chỉ khiến Trương Lộ Tuyết sửng sốt mà cả Diệp Lăng Phi cũng không hiểu cô đang có ý gì. Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, hỏi:

- Bà xã, em nói vậy là có ý gì?

Bạch Tình Đình cười lạnh:

- Ông xã, trong lòng anh tự hiểu rõ nhất.

Nói xong, cô liếc sang Trương Lộ Tuyết vẫn đang sững sờ bên cạnh, rồi nói:

- Em thấy anh vẫn nên bàn tiếp chuyện bảo hiểm với cô Trương đi, khi nào hai người bàn xong, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.

Trương Lộ Tuyết nghe vậy, giọng điệu lập tức thay đổi, mỉm cười nói:

- Tình Đình, tôi nghĩ chúng ta nên ưu tiên chuyện công ty. Tôi sẽ bàn chuyện công ty với cô trước. Còn về chuyện bảo hiểm, mua hay không cũng không thành vấn đề, cô thấy có đúng không?

Bạch Tình Đình lãnh đạm đáp:

- Trương Lộ Tuyết, cô thực sự nghĩ như vậy sao?

- Đương nhiên rồi.

- Vậy thì được. Chúng ta vào văn phòng bàn tiếp.

Nói đến đây, Bạch Tình Đình quay sang nhìn Diệp Lăng Phi:

- Vừa hay ông xã tôi cũng ở đây. Chuyện này cũng liên quan đến anh ấy, cả ba chúng ta hãy cùng vào trong bàn bạc.

Diệp Lăng Phi thầm thấy khó hiểu, không biết Bạch Tình Đình định nói gì mà lại kéo cả hắn vào. Thấy Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đã bước vào văn phòng, hắn chần chừ ở cửa một lúc rồi mới chậm rãi bước theo.

Bạch Tình Đình ngồi xuống ghế sofa gần cửa sổ trong phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết, còn Trương Lộ Tuyết ngồi ở ghế đơn đối diện. Diệp Lăng Phi bước vào, nhìn Bạch Tình Đình, đang định ngồi xuống cạnh cô thì thấy cô cố tình đặt tay lên chỗ trống, tỏ rõ ý không muốn cho hắn ngồi cùng. Diệp Lăng Phi cười gượng, ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện. Lúc này Bạch Tình Đình mới cất tiếng:

- Giờ tôi mới biết chuyện này. Trương Lộ Tuyết, cô có biết ông xã tôi nắm giữ 55% cổ phần của Tân Á không?

Trương Lộ Tuyết cười đáp:

- Bạch Tình Đình, chuyện này đâu phải bí mật gì? Tôi đương nhiên biết.

- Biết thì tốt!

Diệp Lăng Phi không biết phải giải thích thế nào, hắn ngập ngừng:

- Anh... anh vẫn chưa...

Bạch Tình Đình liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi, lắc đầu:

- Ông xã, không cần giải thích. Em nghĩ cũng không cần thiết phải giải thích. Hôm nay em đến gặp Trương Lộ Tuyết cũng là vì chuyện này. Em và anh là vợ chồng. Theo luật pháp, tài sản của chúng ta là tài sản chung, hay nói cách khác, em cũng có một nửa trong số 55% cổ phần đó. Như vậy, ít nhất em cũng là một cổ đông lớn của tập đoàn Tân Á.

Trương Lộ Tuyết liếc nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại nhìn sang Bạch Tình Đình. Trong lòng cô biết rõ, những lời này của Bạch Tình Đình không hề sai. Nhưng cô vẫn không muốn tỏ ra yếu thế, lạnh lùng cười nói:

- Bạch Tình Đình, cô cứ nói thẳng ra đi.

- Trương Lộ Tuyết, cô đừng lo, hôm nay tôi đến không phải để tranh giành quyền kiểm soát tập đoàn Tân Á. Sau khi biết được tin này, ngoài kinh ngạc ra thì điều đầu tiên tôi nghĩ đến là việc trao đổi cổ phần giữa tập đoàn Tân Á và tập đoàn TKQT. Xem ra hiện nay chồng tôi nắm giữ 55% cổ phần của Tân Á, và anh ấy cũng nắm giữ cả 10% của TKQT nữa, đôi bên cùng kiểm soát lẫn nhau. Trương Lộ Tuyết, cô có nghĩ đến vấn đề đằng sau nó không?

Những lời này của Bạch Tình Đình làm Trương Lộ Tuyết cau mày, cô bất giác nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Bạch Tình Đình, theo tôi thấy thì Diệp Lăng Phi đã cố tình làm vậy. Mục đích của anh ấy rất đơn giản, chính là muốn chúng ta cạnh tranh lẫn nhau. Mặc dù bề ngoài hai tập đoàn chúng ta trao đổi cổ phần để kiểm soát lẫn nhau, nhưng thực tế ông chủ đứng đằng sau lại là cùng một người. Diệp Lăng Phi hoàn toàn có thể khống chế cả hai tập đoàn, nhưng anh ấy lại không thích lộ diện, như vậy là đang đẩy chúng ta ra tiền tuyến.

- Trương Lộ Tuyết, cô rất thông minh!

Bạch Tình Đình tán đồng, gật đầu:

- Tôi cũng nghĩ như vậy. Tôi đang nghĩ, tình thế của chúng ta hiện nay đều do Diệp Lăng Phi tạo ra. Sở dĩ anh ấy muốn chúng ta đấu với nhau, mục đích chỉ có một, anh ấy muốn hưởng lợi từ cuộc tranh đấu của chúng ta.

Trương Lộ Tuyết gật đầu:

- Tôi cũng cho là vậy.

Hai người nói xong, không hẹn mà cùng lúc quay sang nhìn Diệp Lăng Phi. Sự việc đã đến nước này, cũng chẳng còn cách nào khác, thôi thì cứ thẳng thắn cho nhanh.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Nếu hai em đã biết rồi thì anh nghĩ cũng không cần phải giấu nữa, anh sẽ nói thẳng ra cho rõ. Sự thực là thế này. Anh kiểm soát cả TKQT và Tân Á. Nhưng ban đầu anh làm vậy cũng chỉ là để giúp cả hai tập đoàn. Có thể nói một tập đoàn là của bố vợ anh, cái kia là nơi anh làm việc từ khi đến Vọng Hải. Anh luôn hy vọng cả hai tập đoàn cùng phát triển, nên đã âm thầm thu mua cổ phiếu của cả hai. Mục đích không phải để can thiệp vào việc quản lý của tập đoàn. Nói thẳng ra là anh cũng không có tài lãnh đạo, vậy nên để những người có khả năng làm thì tốt hơn.

Bạch Tình Đình nghe đến đây, định mở miệng nói gì đó, nhưng lại bị Diệp Lăng Phi ngắt lời. Hắn nói với cô:

- Bà xã, em để anh nói hết đã.

Bạch Tình Đình im lặng, Diệp Lăng Phi tiếp tục:

- Nếu không phải vì vụ thất bại của nhà máy hóa chất, khiến bố vợ anh phải tự nhận trách nhiệm và từ chức, thì anh cũng không nghĩ đến cách trao đổi cổ phần. Sở dĩ anh làm như vậy, vì hai em đều là những chủ tịch trẻ chưa có kinh nghiệm quản lý. Đúng là hai em có tài năng lãnh đạo bẩm sinh nhưng còn thiếu thời gian cọ xát. Nhưng sẽ rất nhanh thôi, cả hai đều có thể trở thành những vị chủ tịch xuất sắc. Vì vậy, anh mới muốn tận dụng tính hiếu thắng của hai em để các em tự kiềm chế, kiểm soát lẫn nhau. Từ đó làm cho hai tập đoàn ngày càng phát triển. Được rồi, đó là ý của anh. Giờ anh đã nói rất rõ ràng rồi đấy.

Bạch Tình Đình nghe xong, hỏi lại:

- Ông xã, như vậy là xong rồi sao?

- Đương nhiên là xong rồi. Còn chuyện gì nữa?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Vậy anh nói xem em và Trương Lộ Tuyết nên thế nào?

Bạch Tình Đình lạnh lùng ném cho Diệp Lăng Phi một câu hỏi. Diệp Lăng Phi thắc mắc:

- Gì cơ?

- Ông xã, anh đừng giả ngơ với em.

Bạch Tình Đình nói:

- Hôm nay sau khi biết chuyện anh đứng đằng sau cả hai tập đoàn, em đến đây không phải để hỏi anh tại sao lại làm vậy, mà là để xem chuyện giữa em và Trương Lộ Tuyết, anh sẽ giải quyết như thế nào.

Giọng nói có phần bất mãn, Bạch Tình Đình nói tiếp:

- Ông xã, chẳng lẽ anh thật sự không định nói cho em biết ý định của mình sao?

Nghe Bạch Tình Đình nhắc nhở, Trương Lộ Tuyết mới nhớ ra mục đích của mình. Sắc mặt Trương Lộ Tuyết cũng trầm xuống, cô nhìn Diệp Lăng Phi đầy mong đợi.

Diệp Lăng Phi cảm thấy ánh mắt thiếu thiện cảm của Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đang chiếu thẳng về phía mình. Hắn đau khổ nghĩ, rốt cuộc mình đã làm sai chuyện gì mà cả hai người phụ nữ này đều dùng cùng một thái độ để đối xử với hắn. Diệp Lăng Phi mặt đần ra, không hiểu Bạch Tình Đình đang ám chỉ việc gì. Hắn cười nhăn nhở:

- Bà xã à, rốt cuộc là em muốn nghe chuyện gì, gợi ý cho anh một chút đi!

- Ông xã, em sẽ nói rõ cho anh biết. Từ nhỏ đến lớn, em và Trương Lộ Tuyết đều so bì cao thấp. Lần này, cả em và cô ấy đều đang tranh giành anh. Anh hoàn toàn có thể tránh được tình thế này, nhưng anh lại cố ý phớt lờ chuyện giữa hai bọn em. Ông xã, em không biết anh định xử lý chuyện này như thế nào.

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, cau mày:

- Tình Đình, em hiểu lầm rồi. Thực ra anh không để ý đến chuyện này. Chỉ là anh...

Diệp Lăng Phi vẫn chưa nói hết câu thì đã nghe tiếng cười lạnh lẽo của Trương Lộ Tuyết:

- Diệp Lăng Phi, em hiểu ý của anh rồi. Anh để bọn em đấu đá một mất một còn, còn anh ở giữa làm ngư ông đắc lợi, có đúng không?

- Anh không có ý đó.

Diệp Lăng Phi cố gắng giải thích. Nhưng cả Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều không cho hắn cơ hội đó, cả hai cùng đứng dậy. Trương Lộ Tuyết nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Thưa ông chủ, mời ông ra ngoài. Tôi và Bạch Tình Đình có chuyện muốn nói riêng, không muốn ông nghe thấy.

Diệp Lăng Phi ngẩn người:

- Không muốn anh nghe? Rốt cuộc là chuyện gì?

- Không liên quan đến anh.

Bạch Tình Đình nói:

- Càng ngày em càng thấy cái xấu của anh lấn át cả cái tốt rồi đấy.

Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều không thèm để ý đến Diệp Lăng Phi. Tình thế này nếu hắn có ở lại cũng vô duyên, nên đành lầm lũi đi ra khỏi phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết.

Diệp Lăng Phi vừa bước ra, Trương Lộ Tuyết đã đóng sập cửa lại. Trịnh Khả Nhạc nhìn thấy bộ dạng tiu nghỉu của Diệp Lăng Phi thì chạy đến thì thầm hỏi han:

- Nói em nghe, có chuyện gì xảy ra thế? Sao trông anh buồn bã vậy?

- Xảy ra chuyện gì à? To chuyện rồi.

Diệp Lăng Phi thở dài, ngồi tạm xuống ghế, nói với Trịnh Khả Nhạc:

- Cô nhóc, rót cho anh cốc nước.

- Vâng!

Trịnh Khả Nhạc nhanh nhẹn đáp, lấy một chiếc cốc giấy rót đầy nước rồi đưa cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi uống cạn, rồi mới nói:

- Khả Nhạc, em nói xem con gái các em rốt cuộc trong đầu đang nghĩ gì? Anh thật sự không thể hiểu nổi nữa.

- Em hỏi anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Sao đang yên đang lành lại đi nói chuyện tâm lý con gái làm gì?

Trịnh Khả Nhạc cười tủm tỉm:

- Không phải anh gặp vấn đề gì rồi đấy chứ?

- Vấn đề rất lớn. Giờ anh không thể bình tĩnh lại được.

Diệp Lăng Phi thở dài rồi cũng không nói thêm gì nữa.

Khoảng nửa tiếng sau, cánh cửa văn phòng Trương Lộ Tuyết bật mở, sau đó cả Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết cùng bước ra.

- Tình Đình, cứ quyết định vậy đi. Tôi sẽ triệu tập cổ đông để bàn về việc tăng cổ phần ngay lập tức.

Trương Lộ Tuyết cười thân mật nói với Bạch Tình Đình:

- Tôi thấy phương án này rất hay. Một khi cả hai tập đoàn chúng ta cùng bắt tay trao đổi cổ phần thì chúng ta đều có thể cùng phát triển.

Bạch Tình Đình cũng cười nói với Trương Lộ Tuyết:

- Giờ tôi cũng sẽ bàn chuyện tăng cổ phần với ba tôi. Tôi tin lần này chúng ta có thể hợp tác cùng phát triển.

Thái độ của hai bà chủ tịch trẻ lúc này không chỉ làm Diệp Lăng Phi kinh ngạc mà cả Trịnh Khả Nhạc cũng không tin nổi vào mắt mình khi nhìn thấy chủ tịch của mình lại có thể vừa cười vừa nói với Bạch Tình Đình như thế.

- Bà xã!

Diệp Lăng Phi gọi, Bạch Tình Đình lạnh lùng liếc mắt về phía hắn:

- Ông xã, anh về TKQT trước đi, có chuyện gì muốn nói thì đến TKQT tìm em.

Bạch Tình Đình nói xong, rảo bước đi. Trương Lộ Tuyết nhìn sang phía Trịnh Khả Nhạc, nói:

- Khả Nhạc, vào trong với tôi, tôi có chuyện muốn nói với cô!

Nói xong, Trương Lộ Tuyết quay người bước vào văn phòng của mình.

Diệp Lăng Phi ngây ra như phỗng, đầu óc trống rỗng.

Sau khi đưa Phương Linh về, Đổng Học Dân phóng xe đến tập đoàn Tân Quang, dừng xe ở bãi đỗ trước đại sảnh. Tập đoàn này có một khách hàng tiềm năng của hắn. Đổng Học Dân đã gặp vị khách hàng này mấy lần, nhưng người này luôn nói để sau hãy bàn. Lần này, hắn đến đây để thử áp dụng cách Diệp Lăng Phi vừa chỉ cho hắn: xông thẳng vào tập đoàn để tiếp cận khách hàng của mình.

Hắn vừa bước vào đại sảnh của Tân Quang, phớt lờ tiếp tân, chạy thẳng đến thang máy. Hai bên thang máy có hai nhân viên bảo vệ. Hắn ghé sát vào một anh, thì thầm:

- Tôi muốn gặp tiểu thư Triệu Khiết phòng kinh doanh, tôi có quan hệ rất thân thiết với cô ấy.

Anh nhân viên bảo vệ kia nghe xong thì cẩn thận đánh giá Đổng Học Dân. Đổng Học Dân chột dạ, sao tên bảo vệ này nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ thế kia.

Đổng Học Dân còn tưởng anh này nghe không rõ nên lại tiếp tục thì thào:

- Tôi có quan hệ thân thiết với cô Triệu Khiết. Tôi có chuyện muốn nói với cô ấy.

- Điên, mày lảm nhảm cái gì đấy. Em gái tao sao lại có quan hệ với mày được?

Anh bảo vệ nghe xong, nạt:

- Xem hôm nay tao dạy dỗ mày ra sao...

Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho Bạch Tình Đình nhưng cô không nhấc máy. Hắn định đến TKQT tìm Bạch Tình Đình nhưng nghĩ sao lại thôi. Hắn bắt taxi đến quán cà phê Mộng Viên ngồi uống một ly. Nhưng những việc dạo gần đây khiến hắn đau hết cả đầu. Thành phố phồn hoa xa rời chiến trường của hắn giờ đây đầy rẫy hiểm nguy, nếu không cẩn thận, lúc nào cũng có thể rơi vào họa diệt thân.

Hắn đang ngồi trong xe trên đường đi qua quảng trường Trung Sơn thì thấy Trần Tây và một đồng nghiệp nam đang phát tờ rơi. Hắn bảo tài xế dừng lại, trả tiền rồi đi bộ đến vỉa hè. Trước mặt Trần Tây là tấm biển giới thiệu dịch vụ, biểu hiện của cô có vẻ không tự nhiên, cô đang giới thiệu với người đi đường về công việc của mình. Còn người đồng nghiệp bên cạnh thì phát tờ rơi.

Trần Tây thấy Diệp Lăng Phi bước tới thì nở nụ cười rạng rỡ, chủ động chào hỏi:

- Trùng hợp thật. Sao anh lại ở đây?

- Câu này nên để tôi hỏi cô mới đúng.

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Ồ, tôi với Lý Minh ra ngoài tìm kiếm khách hàng.

Trần Tây cười nói:

- Tôi không giống anh. Mặc dù có anh giám đốc giỏi nhất bộ phận của chúng ta dẫn dắt nhưng anh ấy lại rất bận, chỉ có thể sắp xếp tôi ra ngoài luyện tập, anh ấy cũng nhờ cả Lý Minh dẫn tôi đi. Nếu không thì tôi không biết phải làm như thế nào.

Nói đến đây, Trần Tây quay sang nhìn Lý Minh đang mải miết giới thiệu cho người đi đường về các gói bảo hiểm, rồi nhỏ giọng thì thầm:

- Nghề bán bảo hiểm của chúng ta thật không đơn giản. Người ta vừa nghe tôi nói đến hai từ "bảo hiểm" là đã chạy mất. Tôi và anh Lý hôm nay bận bịu nãy giờ mà chẳng có nổi một người chịu nghe chúng tôi nói gì. Nếu cứ như vậy, tôi không biết mình có thể tiếp tục làm được nữa hay không.

- Tháng này cô phải hoàn thành hợp đồng 50.000 tệ?

Diệp Lăng Phi hỏi. Trần Tây ngẩn người, hỏi:

- Sao anh biết?

- Là giám đốc của chúng ta nói cho tôi biết, ông ấy cũng yêu cầu tôi hoàn thành gói bảo hiểm 30.000 tệ.

Diệp Lăng Phi nói xong, cầm tờ rơi trên tay Trần Tây, nói:

- Cô chắc cũng biết, công ty của chúng ta chỉ là công ty nhỏ, không bì được với các công ty bảo hiểm lớn. Mà tôi cũng nghiên cứu qua rồi, lợi tức của chúng ta ít hơn những công ty bảo hiểm lớn như Bình An. Cô nghĩ mà xem, ai lại đến công ty chúng ta mua bảo hiểm làm gì. Còn về những nhân viên cũ, họ chỉ dựa vào lượng khách hàng cũ chứ nếu không họ cũng sớm đi đời rồi.

- Tôi biết, nhưng tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Tìm việc bây giờ cũng không dễ dàng gì, tôi học tiếng Nga ra, nên chẳng có đầu ra nào khả quan cả. Tôi cũng muốn rời khỏi Vọng Hải, đến một thành phố khác lập nghiệp, nhưng bạn trai tôi làm việc ở đây. Anh ấy cũng không dễ dàng gì mới tìm được việc, chỉ sợ rời khỏi đây, anh ấy không thể tìm được một công việc khác.

Trần Tây nói đến đây thì thở dài bất lực.

- Cô và bạn trai thuê nhà ở đây à?

Diệp Lăng Phi hỏi. Trần Tây lắc đầu:

- Không, tôi với bạn tôi cùng thuê chung một nhà. Người yêu tôi ở trong ký túc xá của công ty. Một tuần chúng tôi chỉ gặp nhau có một lần. Có điều...

Trần Tây đột nhiên im bặt. Diệp Lăng Phi nhìn là biết nhất định giữa Trần Tây và người yêu đã xảy ra chuyện gì đó nhưng hắn cũng không gặng hỏi, mà nói:

- Mỗi người mỗi cảnh. À, đúng rồi, tối nay Phương Linh muốn mời đi ăn cơm, cô có biết không?

- Chị Phương Linh cũng có nói với tôi rồi, chị ấy nói mới ký được một hợp đồng mới, muốn mời người trong bộ phận mình đi ăn. Tôi đang phân vân không biết có nên đi không.

- Sao lại không đi?

Diệp Lăng Phi ngạc nhiên hỏi. Trần Tây cắn môi, nói:

- Giám đốc Vu nói tối nay sẽ giới thiệu cho tôi một khách hàng lớn. Nếu có thể thuyết phục thành công, tôi mới có thể hoàn thành được một nửa nhiệm vụ.

Diệp Lăng Phi nghe xong, lắc đầu cười:

- Trần Tây, cô còn quá trẻ, có những việc cần phải cân nhắc cho thật kỹ, đừng nên tin thái quá vào những lời người khác nói. Tôi chỉ nhắc cô một câu, đừng quá tin người, bao gồm cả ông giám đốc của chúng ta.

Trần Tây ngẩn người, khó hiểu nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cởi áo khoác âu phục ra, chỉ mặc áo sơ mi, tiến đến một người đàn ông trung niên, hỏi:

- Thưa tiên sinh, ông có muốn mua bảo hiểm không?

- Không mua!

Người đàn ông quát lên:

- Phiền phức, sao ở đây toàn bán bảo hiểm thế này?

- Không mua thì thôi, có nhất thiết phải ăn nói nặng nề như vậy không?

Diệp Lăng Phi nói. Đúng lúc người đàn ông này bước qua người Diệp Lăng Phi thì nghe thấy tiếng hắn nói với theo:

- Thưa tiên sinh, xin ông đợi một lát. Tôi có thể bàn lại với các đồng nghiệp trong công ty, thiết kế riêng cho ông một gói bảo hiểm đặc biệt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!