Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 630: CHƯƠNG 630: AI NÓI DO CON NGƯỜI GÂY RA THÌ KHÔNG ĐỀN TIỀN?

Mới sáng sớm, Chu Hân Minh đã thức dậy, không chào Diệp Lăng Phi một tiếng mà vội vã rời đi. Tối qua Diệp Lăng Phi đã an ủi cô đừng lo lắng, nhưng làm sao Chu Hân Minh không lo cho được? Nếu mình thật sự có thai, chắc chắn sẽ khiến ông bố đang làm thị trưởng của cô tức chết.

Chu Hân Minh không dám mạo hiểm, đành phải ra ngoài từ sớm, nhân lúc sáng sớm vắng người liền chạy đến tiệm thuốc ban 24/24 giờ để mua thuốc tránh thai.

Sau khi mua thuốc xong, Chu Hân Minh vội vàng uống ngay, viên còn lại thì cô cho thẳng vào túi xách, lúc này mới cảm thấy yên tâm.

Lúc Chu Hân Minh rời đi, Diệp Lăng Phi vẫn còn đang ngủ. Chuyện chăn gối thường là đàn ông bỏ sức, phụ nữ hưởng thụ. Điều này cũng tuyệt, ít nhất đây là người phụ nữ của mình, chứ nếu tìm gái thì lại thành ra vừa tốn tiền vừa tốn sức.

Tối qua Diệp Lăng Phi đúng là bán sức thật, đủ mọi tư thế lạ lùng cứ thế tuôn ra từ trong đầu, ngay cả bản thân hắn cũng thấy khó hiểu, không biết mình học được những kỹ năng này từ lúc nào.

Cổ họng Chu Hân Minh suýt thì gào đến khản đặc, trận đại chiến này vừa kết thúc, Diệp Lăng Phi đã toàn thân mềm nhũn, nằm bẹp trên giường không muốn dậy nữa.

Hôm nay là thứ sáu, Diệp Lăng Phi vốn định đến công ty bảo hiểm đi làm, nhưng bò dậy hai lần vẫn không thể ra khỏi giường, thật sự không dậy nổi, đành kéo chăn trùm kín đầu rồi tiếp tục khò khò.

Diệp Lăng Phi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, hắn mơ màng cầm lấy điện thoại, nghe thấy giọng của Phương Linh vọng ra:

- Diệp Lăng Phi, anh đang ở đâu, BOSS của chúng ta, ngài Vu Uy đang tìm anh!

- Ông ta tìm tôi làm cái quái gì, chẳng lẽ không thể tự mình gọi cho tôi sao?

Diệp Lăng Phi tức giận vì bị Phương Linh phá đám giấc ngủ ngon, bực bội nói:

- Bây giờ tôi đang ngủ, mới sáng sớm đã làm ồn ào, có đạo đức không hả!

Phương Linh nghe xong câu nói của Diệp Lăng Phi thì bật cười khanh khách:

- Diệp Lăng Phi à, anh lợi hại thật đấy, còn sáng sớm nữa cơ à, bây giờ đã là mười giờ sáng rồi. Còn tại sao đại giám đốc tìm anh thì tôi biết hết rồi, tóm lại là nếu anh không đến, kẻo người ta ký quyết định cho anh không đạt yêu cầu, rồi khai trừ anh bây giờ.

- Chết tiệt!

Diệp Lăng Phi hét lên một tiếng.

- Mẹ kiếp, dám dọa tôi à? Tôi xào ông ta trước!

- Diệp Lăng Phi, anh ngủ đến hồ đồ rồi à? Anh muốn xào đại BOSS của chúng ta ư, tôi thấy anh đang nằm mơ thì có!

Phương Linh nói:

- Được rồi, không nói nhảm với anh nữa, tóm lại là đại BOSS của chúng ta hình như lại có một vụ hợp tác cho anh đó. Mà tôi thấy sắc mặt ông ta không vui lắm, ai biết anh đã đắc tội gì với ông ta rồi.

- Được rồi, được rồi. Hôm nay tôi không rảnh để ý đến ông ta. Cứ để ông ta ầm ĩ trước đi!

Diệp Lăng Phi nói xong đột nhiên lại bổ sung:

- Phương Linh, tôi nói cô nghe chuyện này. Tôi định mua lại Dân An, để cô làm giám đốc, cô thấy thế nào?

- Được thôi! Đợi đến lúc anh mua lại nó rồi hãy nói với tôi!

Phương Linh sớm đã quen với những lời khoác lác của Diệp Lăng Phi nên cô chẳng để tâm, còn cười ha ha nói:

- Ừm, còn một chuyện nữa, bộ phận chúng ta ngày mai tập trung đi biển chơi, anh có đi không?

- Mai gọi điện cho cô, bây giờ tôi buồn ngủ lắm!

Diệp Lăng Phi nói.

- Được rồi, nể tình anh giúp tôi chốt được một đơn hàng lớn, tôi sẽ không tính toán với anh, ngày mai nhớ gọi điện cho tôi đấy.

Diệp Lăng Phi cúp máy rồi ném điện thoại sang bên gối, lại ngủ tiếp. Kết quả vừa ngủ được không bao lâu thì điện thoại lại vang lên. Diệp Lăng Phi bực bội, rốt cuộc là ai chứ, sao cứ nhằm lúc mình ngủ thì lại gọi đến.

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại lên, vừa nhìn đã thấy là Lý Khả Hân gọi. Diệp Lăng Phi nghĩ không ra tại sao Lý Khả Hân lại gọi cho mình lúc này, chẳng lẽ tiểu nha đầu này giờ đã nhớ mình rồi?

Diệp Lăng Phi bắt máy định trêu chọc Lý Khả Hân một chút, nhưng không ngờ vừa kết nối đã nghe thấy giọng hoảng hốt của cô:

- Diệp Lăng Phi, anh mau đến tiệm cà phê Mộng Viên đi, ở đây cháy rồi!

- Cháy rồi?

Diệp Lăng Phi sững sờ hỏi:

- Cháy những gì rồi?

- Cháy rụi hết rồi!

Lý Khả Hân nói.

- Anh đến thì biết!

- Ừm, được rồi, bây giờ anh chạy qua ngay!

Diệp Lăng Phi nói rồi cúp máy.

Diệp Lăng Phi không hề quan tâm đến việc quản lý tiệm cà phê đó của Lý Khả Hân, đó chẳng qua là cho cô kinh doanh cho vui, dù có mất trắng Diệp Lăng Phi cũng không hề thấy đau lòng. Hơn nữa, tiệm cà phê Mộng Viên đã kiếm không ít tiền, lại mở thêm chi nhánh ở tầng hai bách hóa Việt Dương, bây giờ đã đi vào hoạt động, cho dù tiệm cà phê này không còn thì Lý Khả Hân hoàn toàn có thể chuyên tâm kinh doanh tiệm bên bách hóa Việt Dương.

Nhưng Lý Khả Hân đã gọi điện bảo hắn qua, Diệp Lăng Phi lại không thể không đi. Hắn bò dậy khỏi giường, tắm qua nước lạnh rồi mới lái chiếc xe Benz của mình ra khỏi cổng.

Trên đường đến tiệm cà phê Mộng Viên, Diệp Lăng Phi gọi điện cho Chu Hân Minh, đợi điện thoại kết nối, Diệp Lăng Phi nghe thấy giọng Chu Hân Minh hơi khàn khàn liền không nhịn được cười gian:

- Hân Minh, hay là anh mua cho em ít thuốc ho nhé?

- Dẹp đi, đều là chuyện tốt anh làm cả đấy!

Giọng của Chu Hân Minh rất nhỏ, cố gắng đè thấp xuống:

- Hôm nay em chẳng có chút sức lực nào cả, hai chân đau muốn chết, đi lại cũng khó khăn nữa. Trưa nay Tình Đình còn hẹn em đi ăn cơm, nếu để Tình Đình thấy được thì phải làm sao đây?

Diệp Lăng Phi vừa nghe liền cười bảo:

- Vậy thì vứt đũa đi là xong!

- Im miệng, không rảnh để ý đến anh nữa đâu!

Chu Hân Minh mắng Diệp Lăng Phi một câu rồi nói:

- Anh dậy rồi à, sao nghe bên anh ồn ào thế?

- Anh có chút việc, đang lái xe đi!

Diệp Lăng Phi nói.

- À, đúng rồi, Hân Minh, vụ án tối qua có tin gì thì báo cho anh biết nhé!

- Sao, anh còn muốn báo thù à?

Chu Hân Minh nói.

- Đừng quên những lời tối qua em nói, anh cứ thành thật đợi đó cho em là tốt nhất!

- Em nghĩ bậy gì thế, anh đã nói không báo thù là không báo thù mà!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh chỉ muốn giúp em phân tích vụ án thôi, nói gì thì nói, về phương diện này anh cũng có kinh nghiệm, biết đâu lại giúp được em!

- Em nói không lại anh. Được rồi, bên em nếu có tin gì sẽ báo cho anh biết!

Chu Hân Minh đồng ý.

Diệp Lăng Phi cúp máy, trong lòng lại nghĩ đến cảnh quấn quýt giữa hắn và Chu Hân Minh tối qua.

Lúc Diệp Lăng Phi chạy đến tiệm cà phê gần trường đã hơn mười một giờ.

Lý Khả Hân đang đứng bên đường đợi Diệp Lăng Phi, vừa thấy hắn đến, cô đã lao vào lòng hắn khóc nức nở.

- Không sao, không sao!

Diệp Lăng Phi nhất thời còn chưa rõ tình hình, nhưng nhìn thấy tiệm cà phê Mộng Viên bị cháy thành ra thế này, hắn có thể hiểu được tâm trạng của Lý Khả Hân lúc này đau buồn đến mức nào. Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô, an ủi cô đừng khóc nữa.

Nước mắt của Lý Khả Hân như chuỗi ngọc đứt dây, tuôn rơi không ngớt, dường như muốn khóc cạn cả ruột gan. Bất luận Diệp Lăng Phi an ủi thế nào, cô vẫn không ngừng khóc.

Đứng khóc giữa đường lớn thế này thật không hay, rất nhiều người qua lại đều ném về phía Diệp Lăng Phi ánh mắt khinh bỉ, cho rằng chính hắn đã làm Lý Khả Hân đau lòng đến vậy. Diệp Lăng Phi ấm ức không nói nên lời, hắn cũng cảm thấy đứng ở đây không ổn lắm, bèn nói với Lý Khả Hân:

- Khả Hân, lên xe của anh trước đã, đứng ở đây không hay lắm!

Lý Khả Hân mặc kệ, cứ khóc không ngừng. Diệp Lăng Phi thấy vậy đành hết cách, ôm cô đi đến trước xe mình.

Đến trước xe, Diệp Lăng Phi vốn định mở cửa trước, nhưng nghĩ một lúc rồi lại mở cửa sau. Hắn để Lý Khả Hân lên xe trước rồi mình cũng lên theo, vừa đóng cửa xe lại là Lý Khả Hân lại bổ nhào vào lòng hắn khóc nấc lên. Lần này không còn đứng bên ngoài nên rõ ràng Diệp Lăng Phi cảm thấy dễ chịu hơn. Hắn thấy Lý Khả Hân khóc mãi không thôi liền dỗ dành bảo cô cứ khóc đi, đến lúc nào khóc mệt rồi thì hắn sẽ nói chuyện sau.

Trước ngực Diệp Lăng Phi nhanh chóng ướt đẫm, mãi đến khi Lý Khả Hân khóc gần như đã đời, Diệp Lăng Phi mới an ủi:

- Khả Hân, rốt cuộc là chuyện gì thế, em nói rõ cho anh biết đi, anh bị em làm cho ong hết cả đầu rồi đây. Tiệm cà phê đang yên đang lành sao lại cháy chứ!

- Đều là do em quá tin Tần Dao!

Lý Khả Hân thút thít nói:

- Tối qua Tần Dao nói muốn ở lại tiệm cà phê ôn bài, cô ấy còn một môn nữa, muốn tìm chỗ gần trường ôn cho tốt. Em không nghĩ nhiều đã cho cô ấy ở lại, ai ngờ sáng sớm nay vừa đến đã thấy nơi này cháy thành ra như vậy. Em tìm Tần Dao cũng không thấy đâu, đều tại em, em không nên cho cô ấy ở lại tiệm!

- Không sao, tiệm chúng ta chẳng phải có bảo hiểm sao, bảo công ty bảo hiểm đền bù là được thôi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Sáng nay người của công ty bảo hiểm có đến, người ta nói đợi có kết quả điều tra rồi mới tính. Nếu là do con người gây ra thì công ty bảo hiểm không đền tiền, trừ phi là do đường dây điện xuống cấp!

- Ai bảo thế, lúc đầu mua bảo hiểm là bảo hiểm tai nạn bất ngờ, cho dù là do con người gây ra thì họ cũng phải đền cho anh.

Diệp Lăng Phi nói.

- Công ty bảo hiểm nào, bây giờ anh đi tìm bọn họ!

- Là công ty bảo hiểm Dân An!

Lý Khả Hân nói.

- Chính là công ty bảo hiểm anh đang làm đó!

Diệp Lăng Phi vừa nghe đến công ty bảo hiểm Dân An, hắn liền nhếch môi cười:

- Ừm, vẫn là người nhà cả, vậy thì giao cho anh được rồi, anh xử lý việc này.

Diệp Lăng Phi vỗ vỗ vai Lý Khả Hân, nói:

- Xem em khóc kìa, mặt mũi tèm lem như con nít, xấu xí chết đi được. Được rồi, đừng khóc nữa, dù sao tiệm này cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền. Em cứ đến tiệm bên bách hóa Việt Dương quản lý trước đi, tiệm ở đây đợi sau khi nhận được tiền từ công ty bảo hiểm rồi sửa sang lại sau!

- Bọn họ thật sự có thể đền tiền sao?

Lý Khả Hân không dám tin hỏi.

- Lúc nãy em nghe hai người của công ty bảo hiểm nói, theo như hiện trường thì hình như là do con người gây ra, vì thế họ nói rất có khả năng sẽ không đền tiền đâu, mà cho dù có đền thì cũng có thể rất ít, rất ít!

Lý Khả Hân lo lắng nói.

- Em chỉ lo ngộ nhỡ công ty bảo hiểm không đền tiền, vậy thì trong chốc lát sẽ tổn thất đến hơn một triệu đó!

- Anh đã nói rồi, em đừng lo nữa mà!

Diệp Lăng Phi nói xong, đưa tay ra nhéo cằm Lý Khả Hân, cười gian:

- Nào, Khả Hân, cười một cái xem nào!

Lý Khả Hân vốn chẳng thể cười nổi, nhưng nhìn thấy nụ cười lưu manh của Diệp Lăng Phi, cô liền “phì” một tiếng, bật cười.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!