Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 631: CHƯƠNG 631: TẠI SAO SỰ VIỆC TRỞ NÊN THẾ NÀY

Diệp Lăng Phi nhìn Lý Khả Hân rồi bật cười, hắn đưa tay lau những giọt lệ trên mặt cô, nhẹ nhàng nói:

- Khả Hân, không sao rồi. Lần này xem như là một bài học, lần sau đừng tùy tiện tin người là được!

Hai tay Lý Khả Hân chùi những giọt lệ trên mặt mình, gật đầu nói:

- Em biết rồi!

- Nào, hôn một cái!

Diệp Lăng Phi nói xong, không đợi Lý Khả Hân có bất kỳ phản ứng nào đã hôn lên môi cô, sau đó cố ý nói:

- Chà, sao môi của Khả Hân không ngọt mà lại mặn thế này!

- Đó là nước mắt!

Lý Khả Hân không vui nói.

- Môi người ta dính nước mắt, đương nhiên là mặn rồi!

- Thật sao?

Diệp Lăng Phi cố ý làm ra vẻ không biết, nói:

- Lại đây cho anh thử lại lần nữa xem có thật là như vậy không!

Nói xong, Diệp Lăng Phi ôm eo Lý Khả Hân, kề môi lại.

Lý Khả Hân liếc mắt nhìn ra ngoài xe, thấp giọng nói:

- Có người!

Tuy ngoài miệng Lý Khả Hân nói vậy nhưng hai tay cô đã ôm chặt eo Diệp Lăng Phi, môi dán chặt vào môi hắn.

Đầu lưỡi Diệp Lăng Phi quấn quýt trong miệng Lý Khả Hân một lúc lâu mới chịu rút ra, môi hắn rời khỏi môi cô, tay trái ôm bờ vai Lý Khả Hân nói:

- Được rồi, chúng ta tìm chỗ nào đó cho em rửa mặt, sau đó đi tìm một nhà hàng ăn cơm. Em không biết chứ hôm nay anh vẫn chưa ăn sáng, bụng cứ réo không thôi này!

- Vâng!

Lý Khả Hân đáp lí nhí như một đứa trẻ mắc lỗi, chỉ mong sao Diệp Lăng Phi chịu tha thứ cho cô, lúc này bất kỳ lời nào của hắn cô đều nghe theo.

Diệp Lăng Phi lái xe đi tìm một nhà hàng. Trong lúc Lý Khả Hân đi rửa mặt, hắn tranh thủ gọi cho Vu Đình Đình. Diệp Lăng Phi cảm giác chắc chắn giữa Vu Đình Đình và Tần Dao đã xảy ra chuyện gì đó, nếu không đang yên đang lành Tần Dao tự nhiên chạy đến tiệm cà phê ở làm gì.

Còn rốt cuộc tại sao tiệm cà phê lại bốc cháy, e rằng việc này chỉ có mình Tần Dao là rõ nhất, nhưng bây giờ có thể đi đâu mà tìm cô ấy được chứ. Diệp Lăng Phi chỉ có thể hỏi trước Vu Đình Đình, muốn biết trước đó giữa hai người đã xảy ra chuyện gì hay không.

Lúc điện thoại reo, Vu Đình Đình đang ôm cặp sách định đến căn tin trường ăn cơm.

- Đình Đình, Tần Dao có ở cùng em không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Tần Dao, cô ấy... cô ấy không có ở đây!

Trong lời nói của Vu Đình Đình có chút ấp úng.

- Đình Đình, em sao thế? Sao anh cảm thấy em nói chuyện có chút ấp a ấp úng vậy?

Diệp Lăng Phi nói.

- Em có biết Tần Dao ở đâu không?

- Em cũng không biết, hôm nay không thấy cô ấy đến trường ôn bài. Tối qua Tần Dao cũng không về, em và chị Hiểu Uyển chờ cô ấy tới tận nửa đêm mà vẫn không thấy về. Diệp đại ca, có phải cô ấy xảy ra chuyện rồi không?

- Không, anh chỉ hỏi thăm thôi!

Diệp Lăng Phi đáp. Hắn không nói chuyện tối qua Tần Dao ngủ lại quán cà phê cho Vu Đình Đình biết, sợ cô sẽ lo lắng.

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng hỏi:

- Đình Đình, có phải giữa em và Tần Dao đã xảy ra chuyện gì không? Sao anh luôn cảm giác hôm nay em không được ổn lắm!

- Không... không có gì!

Giọng Vu Đình Đình lộ rõ vẻ bất an.

- Diệp đại ca, em vốn định hôm nay đi tìm anh nhưng lại lo làm phiền anh thêm. Em chẳng biết làm thế nào, cả đêm qua Tần Dao không về, hôm nay em gọi cho cô ấy thì điện thoại đã tắt máy.

- Cái này anh biết, anh có chút việc muốn tìm Tần Dao, kết quả là tìm không ra cô ấy!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh cứ tưởng cô ấy ở cùng với em!

- Cô ấy không có ở chỗ em!

- Đình Đình, rốt cuộc em và Tần Dao đã có chuyện gì!

Diệp Lăng Phi nói thẳng.

- Anh cảm thấy nhất định giữa hai đứa đã xảy ra chuyện. Đình Đình, từ lúc nào em đã học cách nói dối anh thế hả?

- Diệp đại ca, không phải thế, anh hiểu nhầm rồi.

Vu Đình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy có chút lo lắng, cô vội vàng giải thích:

- Chỉ là giữa em và Tần Dao có chút hiểu lầm nhỏ, có điều em chẳng biết nên nói thế nào cả.

- Có gì đâu, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì em mau nói đi, giữa anh và em không cần phải quá để ý đâu!

Vu Đình Đình ở đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi mới nói:

- Diệp đại ca, hôm qua em thi không được tốt!

Diệp Lăng Phi vừa nghe thì cười nói:

- Thi cử mà, có sao đâu, lần này thi không tốt thì lần sau thi tốt hơn là được. Hà tất phải lần nào cũng thi cho tốt!

Giọng của Vu Đình Đình thấp xuống, lộ rõ vẻ đau lòng:

- Nhưng em luôn thi tốt, thành tích của em từ nhỏ đến lớn đều nằm trong top đầu của lớp, từ trước đến nay em chưa bao giờ thi rớt cả, nhưng lần này em thi rất tệ, thật sự rất tệ!

- Đình Đình, trước khi chưa có kết quả sao em lại biết mình thi không tốt, nói không chừng em thi rất tốt mà em không biết đó thôi.

Diệp Lăng Phi an ủi Vu Đình Đình.

Vu Đình Đình nói:

- Diệp đại ca, anh không biết đâu, đợt thi lần này hầu như em chẳng học gì cả, chỉ dựa vào trí nhớ để làm bài thôi. Đề mục em ôn thi lại không ra, sau khi thi xong em biết đợt này em thi hỏng rồi. Em chẳng biết sau khi bố mẹ em biết sẽ nói em thế nào nữa!

Diệp Lăng Phi lắc đầu, đây chỉ là chuyện nhỏ thôi, đâu có gì to tát đâu chứ!

- Anh thấy kết quả vẫn chưa có, biết đâu thành tích của em lại rất cao thì sao. Còn về bố mẹ em thì không cần lo lắng, anh tin họ sẽ chẳng nói gì em đâu! Có người con gái như em họ kiêu hãnh còn không hết, sao có thể trách mắng em chứ!

Vu Đình Đình lại im lặng một hồi lâu, cuối cùng cũng nói:

- Diệp đại ca, anh không biết đâu, giữa em và Tần Dao có chút hiểu lầm nhỏ cũng chỉ vì chuyện thi cử. Em ở bệnh viện cùng ôn bài với Tần Dao, cô ấy nói thầy giáo có cho giới hạn ôn tập của các câu hỏi lớn, chỉ cần ôn kỹ những đề này là có thể thi được điểm tốt. Lúc đó em đang nằm viện nên không có thời gian xem sách, chỉ ôn qua một lần những đề Tần Dao đưa cho. Kết quả đến lúc thi thì một đề em cũng không biết, lúc đó tâm trạng em không tốt nên có trách Tần Dao mấy câu, kết quả là cô ấy giận em, rời khỏi biệt thự cả đêm không về.

Vu Đình Đình vừa nói vừa bật khóc, giọng nghẹn ngào trong tiếng nấc:

- Diệp đại ca, em xin anh mau tìm Tần Dao về. Em biết tối qua em không nên trách cô ấy, cô ấy cũng chỉ muốn tốt cho em nên mới giúp em vạch ra những trọng điểm đó để giảm bớt việc ôn bài. Em không trách cô ấy nữa, chỉ cần cô ấy có thể quay về.

Diệp Lăng Phi nghe xong những lời tường thuật của Vu Đình Đình, trong lòng đã hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Hắn an ủi cô:

- Được rồi, Đình Đình, em đừng nghĩ lung tung nữa, cứ yên tâm lo học đi. Việc của Tần Dao cứ giao cho anh, anh sẽ nghĩ cách xem có thể tìm cô ấy về được không.

Sau khi Diệp Lăng Phi cúp máy với Vu Đình Đình, hắn nhíu mày suy nghĩ về những lời lúc nãy cô nói. Rất rõ ràng việc lần này là do Tần Dao gây ra. Diệp Lăng Phi cũng cho rằng lần này Tần Dao làm có phần quá đáng. Nghĩ đến chuyện lần trước Vu Đình Đình bị ngộ độc thức ăn phải nhập viện, hắn cảm giác hình như Tần Dao đang nhắm vào Vu Đình Đình, nhưng hắn không thể nói thẳng ra. Hắn biết cô gái Vu Đình Đình này quá lương thiện, nếu mình nói Tần Dao độc ác thì cô nhất định sẽ bênh vực Tần Dao.

Bây giờ nên tìm cho ra Tần Dao để cô ấy nói rõ mọi chuyện trước mặt mọi người.

Diệp Lăng Phi đang suy nghĩ thì Lý Khả Hân đã rửa mặt xong và quay lại chỗ ngồi. Lý Khả Hân chỉ trang điểm nhẹ, trông dễ nhìn hơn lúc nãy nhiều. Cô vừa trở ra liền nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang nhíu mày suy nghĩ chuyện gì đó.

Lý Khả Hân ngồi xuống, đưa tay gõ gõ lên bàn:

- Đang nghĩ gì thế?

- Không nghĩ gì cả!

Diệp Lăng Phi giật mình, nhìn thấy Lý Khả Hân thì cười ha ha nói:

- Khả Hân, chúng ta có thể gọi món được rồi chứ!

- Anh vẫn chưa gọi món à? Em cứ tưởng anh đã gọi xong rồi chứ!

Lý Khả Hân nói xong, đưa tay cầm lấy thực đơn xem các món ăn ghi trên đó rồi hỏi:

- Anh có ăn cá không?

- Ăn, cái gì anh cũng ăn hết!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Ngay cả em anh cũng muốn ăn!

- Ăn thịt người là phạm pháp!

Lý Khả Hân cười nói.

Diệp Lăng Phi cười đáp:

- Ai bảo em xinh đẹp chứ! Anh muốn ăn cả em luôn!

- Toàn nói bậy bạ!

Tâm trạng của Lý Khả Hân lúc này đã tốt hơn rất nhiều. Cô cầm thực đơn lên gọi món cá hấp, rồi gọi thêm món rau trộn, sau đó đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ.

- Gọi chừng này thôi à! Có ít quá không!

Diệp Lăng Phi thấy Lý Khả Hân chỉ gọi hai món, mà trong đó lại có một món rau trộn, hắn nói:

- Khả Hân, em không cần tiết kiệm tiền cho anh đâu, dù sao cũng đến đây ăn rồi, em cứ gọi thoải mái đi.

- Ai bảo em tiết kiệm cho anh! Một con cá hấp đó cũng đủ cho cả em và anh ăn rồi, chẳng lẽ anh chưa ăn qua cá hấp sao!

- Ăn qua rồi, nhưng anh quên mất là ăn lúc nào rồi!

He he, Lý Khả Hân lại bị Diệp Lăng Phi chọc cho bật cười. Cô chỉ nhìn hắn, hết cách lắc đầu, nói:

- Anh cứ luôn như vậy! Nói chuyện chẳng đứng đắn gì cả.

- Đó gọi là hài hước!

Diệp Lăng Phi cười nói.

Nhân lúc chờ thức ăn được mang đến, Diệp Lăng Phi hỏi về phản ứng của Tần Dao lúc tối qua đến tiệm cà phê. Không nhắc đến Tần Dao thì thôi, vừa nhắc đến, Lý Khả Hân liền thở dài một hơi, nói:

- Giờ em hối hận lắm, sao em lại có lòng tốt để cho Tần Dao ở lại tiệm cà phê chứ. Cô gái Tần Dao này xem ra cũng được, làm việc cũng nhanh nhẹn, tuy có chút tật xấu nhưng em vẫn thích cô gái này. Tối qua cô ấy đến tiệm cà phê nói muốn ở lại đó, em nghĩ cô ấy cũng làm thêm ở tiệm, nếu không cho ở cũng không được, thế là em mềm lòng đồng ý cho cô ấy ở lại. Nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. Cô gái Tần Dao này cũng thật lạ, chẳng lẽ cô ấy không biết tiệm đã bốc cháy à, sao chẳng thấy gọi điện cho em. Giờ thì hay rồi, ngay cả điện thoại cũng khóa máy, có muốn tìm cũng tìm chẳng được!

Lý Khả Hân nói đến đây đột nhiên hỏi:

- Diệp Lăng Phi, anh nói xem, có phải Tần Dao cố ý phóng hỏa không? Công ty bảo hiểm nói nguyên nhân là do con người, em nghĩ không ra, nếu không phải Tần Dao cố ý phóng hỏa thì sao lại có thể cháy được chứ!

Diệp Lăng Phi lắc đầu nói:

- Khả Hân, cái này nói không chắc đâu, em đừng vội kết luận như thế. Anh thấy sự việc không đơn giản như vậy đâu, em không thể nghe theo lời công ty bảo hiểm nói được!

Diệp Lăng Phi nói xong, uống một ngụm trà rồi nói thêm:

- Nói không chừng người của công ty bảo hiểm nói dối đó

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!