Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến Lý Khả Hân sững sờ. Tay phải cô đang cầm tách trà đã pha đặt trước môi, khi nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Lý Khả Hân liền đặt tách trà xuống, không dám tin nói:
- Không phải chứ, người ta là nhân viên chuyên nghiệp của công ty bảo hiểm, sao có thể nói dối được?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Sao lại không thể, ai nói nhân viên chuyên nghiệp không thể nói dối chứ? Em thử nghĩ xem, hành vi do con người gây ra không cần đền bù, chẳng lẽ ngay cả món tiền này em cũng không tính ra được sao?
- Em không tin đâu! Chẳng đến nỗi thế chứ!
Ngữ khí của Lý Khả Hân có vẻ không tin lắm, cô nhìn Diệp Lăng Phi nói:
- Anh là người của công ty bảo hiểm đó, anh về nghe ngóng xem sao! Em luôn cảm thấy bất an trong lòng!
- Không có gì đâu! Anh đã nói rồi, cho dù bọn họ không muốn đền tiền, anh cũng sẽ bắt họ phải đền!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Anh là ai chứ! Anh là Diệp Lăng Phi, không gì là không thể.
- Anh lại nói phét nữa rồi!
Lý Khả Hân đưa tay thụi Diệp Lăng Phi một cái.
- Người chết cũng có thể được anh nói phét cho sống lại đấy, em thấy anh thích hợp làm bảo hiểm thật đó.
- Anh cũng nghĩ như vậy, vì thế anh mới làm bảo hiểm đó!
Diệp Lăng Phi cười nói.
Sau khi hai người ăn xong, Diệp Lăng Phi lái xe chở Lý Khả Hân đến tiệm cà phê Mộng Viên ở Bách hóa Việt Dương. Ở đó cũng có một tiệm cà phê Mộng Viên, bây giờ tiệm cà phê gần trường đã không còn nữa, Lý Khả Hân lo tiệm bên Bách hóa Việt Dương cũng xảy ra chuyện nên vội chạy tới xem.
Trước khi chia tay, Diệp Lăng Phi lại dặn dò Lý Khả Hân một lần nữa, bảo cô đừng lo lắng, mọi việc cứ giao hết cho anh giải quyết.
Sau khi chia tay Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi lái xe đến học viện ngoại ngữ. Anh nghĩ thay vì đi tìm Tần Dao, chi bằng tìm Vu Đình Đình trước. Vu Đình Đình và Tần Dao là bạn thân, chí ít cũng biết một số nơi Tần Dao thường đến, như vậy mới có thể tìm thấy cô ấy.
Việc này nhất thiết phải tìm cho ra Tần Dao mới có thể làm rõ được đầu đuôi ngọn ngành.
Diệp Lăng Phi đỗ xe trước cổng học viện ngoại ngữ. Chiếc Benz đáng giá trên một triệu của anh ngay cả trong thành phố Vọng Hải cũng không có mấy chiếc, nên khi vừa đỗ xe trước cổng trường, nó lập tức thu hút ánh mắt của không ít sinh viên. Mấy năm gần đây, những chiếc xe sang thường dễ dàng thu hút sự chú ý của các sinh viên. Chẳng phải trên mạng đã lan truyền một câu chuyện đó sao, một người đàn ông lái chiếc xe xịn của mình qua lại trường học, kết quả trên cả đoạn đường đều gặp không ít sinh viên nữ đến bắt chuyện.
Tuy nói việc này không tránh khỏi có chút khoa trương, nhưng nó quả thật đã phản ánh một số hiện trạng của xã hội. Sinh viên bây giờ sớm đã không còn là những sinh viên hồn nhiên trong sáng học tập vì báo đáp quốc gia nữa. Các trường đại học bây giờ giống như một xã hội thu nhỏ, những nếp sống không lành mạnh ngoài xã hội đã ảnh hưởng đến tư duy và quan niệm của sinh viên trong trường, “tất cả hướng đến tiền” đã thành tiếng lòng của họ.
Đặc biệt là một số sinh viên nữ, càng sớm tính toán cho tương lai của mình. Theo điều tra của một số tổ chức phi chính phủ, hiện nay trong số những phụ nữ đăng ký kết hôn nhiều nhất chính là những sinh viên nữ vừa mới tốt nghiệp, thậm chí có một số sinh viên nữ còn chưa tốt nghiệp đã vội đi đăng ký kết hôn. Những sinh viên này đều có chung một suy nghĩ, đó chính là gả cho những người đàn ông có điều kiện ưu việt, chí ít có thể giảm bớt 20 năm phấn đấu.
Diệp Lăng Phi ngồi trong xe gọi điện cho Vu Đình Đình. Vu Đình Đình đang ở trong phòng tự học ôn bài để chuẩn bị thi, sau khi nhận được điện thoại của Diệp Lăng Phi, cô lập tức thu dọn sách vở ra trước cổng trường gặp anh.
Vu Đình Đình đứng trước cổng trường, vốn không nhìn thấy chiếc xe mà trước đó Diệp Lăng Phi thường đi, ngược lại chỉ thấy một chiếc Benz siêu cấp hào hoa. Vu Đình Đình ngạc nhiên định rút điện thoại ra gọi cho Diệp Lăng Phi thì nhìn thấy ở cửa sổ chiếc Benz, Diệp Lăng Phi đang thò đầu ra vẫy tay với cô.
Lúc Vu Đình Đình bước đến chiếc xe Benz, cô rõ ràng cảm giác được có rất nhiều sinh viên đang nhìn mình. Vu Đình Đình không thích bị người khác nhìn như vậy, cô sợ bị người khác hiểu nhầm mình được đại gia bao nuôi.
Vu Đình Đình nhanh chóng lên xe của Diệp Lăng Phi, vừa lên xe cô không kìm được thở dài một hơi. Diệp Lăng Phi nhìn thấy bộ dạng của Vu Đình Đình thì cười nói:
- Đình Đình, lần sau anh tìm em sẽ không lái chiếc xe này nữa, được chưa? Hoặc chúng ta hẹn ở nơi nào đó rồi em đến tìm anh, em thấy như vậy có được không?
Vu Đình Đình vội xua tay nói:
- Diệp đại ca, không sao đâu!
Diệp Lăng Phi cười cười, bảo Vu Đình Đình thắt dây an toàn. Anh lái xe rời khỏi trường ngoại ngữ, đến quảng trường bãi biển gần trường học thì dừng lại. Anh quay qua nói với Vu Đình Đình:
- Đình Đình, em có tìm được Tần Dao không?
- Em không biết Tần Dao ở đâu cả!
Vu Đình Đình nói.
- Diệp đại ca, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao anh lại muốn tìm Tần Dao?
- Chuyện dài dòng lắm!
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, nói với Vu Đình Đình:
- Tối qua Tần Dao không về chỗ em, em có biết cô ấy đi đâu không?
- Em không biết!
Vu Đình Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến chuyện Tần Dao tối qua đi đâu, cô nói với vẻ tự trách:
- Đều tại em cả, nếu không phải vì em, Tần Dao sẽ không bỏ đi. Bây giờ em rất lo Tần Dao xảy ra chuyện, nếu cô ấy có bất trắc gì, cả đời này em sẽ không thể nào tha thứ cho bản thân mình được.
Diệp Lăng Phi đưa tay ra vuốt cái má xinh xắn của Vu Đình Đình, nói:
- Đình Đình, em quá tốt bụng rồi, chuyện của Tần Dao không liên quan đến em. Ai gặp phải chuyện giống như em đều sẽ tức giận cả. Đình Đình, em không làm gì sai hết.
Diệp Lăng Phi an ủi Vu Đình Đình.
Vu Đình Đình khẽ lắc đầu nói:
- Diệp đại ca, anh không cần an ủi em đâu, trong lòng em rõ chuyện này là do em sai. Lúc này em chỉ mong có thể nhìn thấy Tần Dao bình an vô sự, vậy thì em yên tâm rồi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Đình Đình, tối qua Tần Dao ở bên Lý Khả Hân, nhưng đã xảy ra một số chuyện!
- Tần Dao xảy ra chuyện rồi sao?
Vu Đình Đình kinh hãi, vội vàng hỏi.
- Không phải!
Diệp Lăng Phi nói.
- Là quán cà phê của Lý Khả Hân xảy ra chuyện!
Vu Đình Đình nghe thấy không phải Tần Dao xảy ra chuyện, cô mới thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Bên chị Khả Hân xảy ra chuyện rồi ạ?
- Ừm!
Diệp Lăng Phi nói.
- Thực ra chuyện cũng không lớn lắm, chỉ là tiệm cà phê của Khả Hân bị cháy. Khả Hân nghi ngờ là do Tần Dao làm, vì tối qua một mình Tần Dao ở trong quán, hôm nay lại không tìm thấy cô ấy đâu cả!
- Không thể nào, Tần Dao sẽ không làm chuyện như thế!
Vu Đình Đình vừa nghe đã kinh hãi, nói:
- Em tin chuyện này không liên quan đến Tần Dao!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Đình Đình, không cần giải thích cho Tần Dao đâu. Thật ra cho dù nguyên nhân là từ Tần Dao khiến tiệm cà phê bị cháy thì cũng không có vấn đề gì cả. Anh không để tâm đến tiệm cà phê đó, bên Bách hóa Việt Dương cũng có một tiệm Mộng Viên nữa, tiệm này cháy rồi thì vẫn còn tiệm kia. Bây giờ anh chỉ muốn tìm cho ra Tần Dao, một mặt là muốn hỏi cho rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mặt khác anh cũng lo cho cô ấy. Ngộ nhỡ chuyện này thực sự do Tần Dao làm thì trong lòng cô ấy nhất định sẽ rất sợ hãi, sợ gánh trách nhiệm nên anh sợ cô ấy xảy ra chuyện gì!
Vu Đình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì trong lòng cũng lo lắng, nghĩ lại cũng đúng, nếu thật sự là Tần Dao làm chuyện này, nói không chừng cô ấy sẽ trốn đi. Ngộ nhỡ gặp phải người xấu thì sẽ xảy ra chuyện mất. Hơn nữa Tần Dao từ tối qua đến giờ chẳng thấy đâu. Trong lòng Vu Đình Đình cũng lo cho Tần Dao có chuyện. Hai tay cô ôm chặt cánh tay Diệp Lăng Phi, lo lắng nói:
- Diệp đại ca, lần này anh nhất định phải giúp Tần Dao, em lo cô ấy xảy ra chuyện.
Diệp Lăng Phi vỗ vỗ vai Vu Đình Đình an ủi:
- Đình Đình, em đừng quá lo lắng. Bây giờ điều quan trọng nhất là phải tìm cho ra Tần Dao. Em thử nghĩ xem có thể tìm thấy Tần Dao ở đâu, hoặc cô ấy thường đi đâu?
Vu Đình Đình nhíu mày nói:
- Tuy em và Tần Dao là bạn thân nhưng em cũng chẳng biết cô ấy thường đi đến những đâu.
- Nghĩ kỹ xem, ví dụ như em và Tần Dao thường đi đâu?
Diệp Lăng Phi nhắc nhở.
Vu Đình Đình nghĩ một lúc lâu rồi lại lắc đầu nói:
- Em và Tần Dao thường đến phòng tự học của trường, nhưng hôm nay Tần Dao không đến. Thường ngày hai đứa em cũng rất ít khi đi ra ngoài.
Nói đến đây, Vu Đình Đình đột nhiên nói:
- Diệp đại ca, em và Tần Dao đã từng đi đến công viên trên đỉnh núi Tây Sơn. Tần Dao nói ở đây rất hay, cô ấy thích nơi này. Có khi nào Tần Dao ở đó không nhỉ?
Diệp Lăng Phi vừa nghe liền nói:
- Vậy chúng ta lập tức chạy đến đó xem thế nào!
Diệp Lăng Phi lập tức khởi động xe chạy thẳng lên công viên trên đỉnh núi Tây Sơn. Anh dừng xe ở giữa sườn núi rồi cùng Vu Đình Đình đi bộ lên công viên trên đỉnh núi, nhưng hai người tìm cả nửa ngày cũng không thấy Tần Dao. Trong lòng Diệp Lăng Phi nảy ra một ý, nếu tối qua thật sự Tần Dao gây ra vụ hỏa hoạn ở tiệm cà phê thì trong lòng cô ấy sẽ rất sợ hãi nên không gọi điện cho Lý Khả Hân. Vậy nửa đêm chắc cô đã rời khỏi tiệm cà phê, nhưng nửa đêm rời đi, một cô gái không thể đến công viên trên đỉnh núi Tây Sơn này được, vậy cô ấy đi đâu chứ?
Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình không tìm thấy Tần Dao, hai người trở lại chiếc xe đang đỗ ở giữa sườn núi. Trong lòng Vu Đình Đình rất sốt ruột, không biết nên làm thế nào, nói:
- Diệp đại ca, anh nói xem Tần Dao có thể đi đâu? Cô ấy không có ở đây, thật sốt ruột chết đi được!
- Đình Đình, đừng sốt ruột, để anh thử nghĩ xem!
Diệp Lăng Phi nói xong liền lên xe, Vu Đình Đình cũng lên theo. Diệp Lăng Phi lái xe rời khỏi núi Tây Sơn, chạy trở về trước cổng tiệm cà phê Mộng Viên gần trường học. Diệp Lăng Phi xuống xe nói với Vu Đình Đình:
- Đình Đình, theo anh thấy, Tần Dao nhất định đã rời khỏi đây vào nửa đêm. Chắc sẽ có mấy tài xế taxi có thể nhìn thấy cô ấy. Bây giờ chúng ta ở đây tìm mấy tài xế taxi tối qua còn ở đây xem thử có ai nhìn thấy Tần Dao không.
Vu Đình Đình nghĩ cũng phải, giờ chỉ còn cách đó mà thôi. Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình chia nhau đi hỏi thăm mấy tài xế taxi gần tiệm cà phê xem có nhìn thấy cô gái trạc tuổi Tần Dao từng xuất hiện ở đây hay không.
Rất nhanh, có một tài xế taxi làm ca đêm nói rằng có nhìn thấy một cô gái ở gần đây. Lúc nói câu này, người tài xế đó còn bổ sung thêm:
- Tôi nhìn thấy có hai người đàn ông đi theo sau cô gái đó, sau đó bọn họ đi vào một con hẻm.
Diệp Lăng Phi vừa nghe thì đoán sự việc không hay rồi. Anh và Vu Đình Đình chạy đến con hẻm mà người tài xế taxi đó nói, trong con hẻm phát hiện thấy đôi dép lê của Tần Dao.
❖ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ❖