Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình vừa chạy vào con hẻm, đến đầu hẻm thì phát hiện một chiếc dép lê bị vứt ở góc tường. Vừa nhìn thấy chiếc dép, Vu Đình Đình liền lo lắng thốt lên:
- Diệp đại ca, đó là dép của Tần Dao!
Diệp Lăng Phi nhíu mày, linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành. Hắn và Vu Đình Đình nhặt chiếc dép lên rồi đi sâu vào trong vài bước, liền phát hiện những dấu vết giằng co trên mặt đất. Diệp Lăng Phi lần theo dấu vết đến tận góc khuất sâu nhất trong hẻm thì chỉ thấy một mảnh vải nhỏ từ váy bị xé rách rơi lại.
Vu Đình Đình nhận ra ngay đó là mảnh vải trên chiếc váy Tần Dao đã mặc tối nay. Diệp Lăng Phi cúi xuống xem xét, nhận ra mảnh vải này là do bị người khác dùng sức kéo rách. Hắn đảo mắt một vòng quanh bãi rác gần đó thì phát hiện một chiếc áo ngực màu đen, nó đã bị xé toạc đến mức không thể mặc được nữa nên mới bị ném vào đây.
Sau khi nhìn thấy chiếc áo ngực, Vu Đình Đình bật khóc nức nở:
- Đều tại em, đều tại em hết! Em không nên cãi nhau ầm ĩ với Tần Dao, tất cả là lỗi của em!
Diệp Lăng Phi đưa tay ôm Vu Đình Đình vào lòng, an ủi:
- Đình Đình, đừng tự trách mình, có thể mọi chuyện không như em nghĩ đâu.
- Em sợ Tần Dao nghĩ quẩn! – Vu Đình Đình nức nở. – Diệp đại ca, anh mau nghĩ cách tìm Tần Dao đi!
- Đình Đình, em đừng nóng vội! – Diệp Lăng Phi vỗ về. – Bây giờ lo lắng cũng vô ích, chúng ta hãy tìm ở những khu vực gần đây trước đã!
Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình tìm kiếm Tần Dao khắp các khu vực lân cận, nhưng hai người tìm đến tối mịt vẫn không thấy tăm hơi cô đâu. Diệp Lăng Phi cảm thấy kỳ lạ, nếu Tần Dao thật sự xảy ra chuyện ở đây thì dấu vết để lại sẽ không ít ỏi đến thế. Hắn tìm hồi lâu, ngoài vài thứ ban nãy ra thì không phát hiện thêm được gì khác.
Vu Đình Đình vẫn sụt sùi, cô tự dằn vặt mình, không ngừng lặp lại:
- Đều do em, tất cả là lỗi của em!
Diệp Lăng Phi thấy trời đã tối đen, ở đây không thể nhìn rõ được gì nữa. Hắn ôm eo Vu Đình Đình, nói:
- Đình Đình, chúng ta về trước đi, anh sẽ cho người đi tìm Tần Dao.
- Diệp Lăng Phi, em muốn tìm thêm lát nữa! – Vu Đình Đình hai mắt ngấn lệ nói.
- Đình Đình, đừng tìm ở đây nữa, đã lùng sục khắp nơi mà vẫn không thấy. – Diệp Lăng Phi khuyên nhủ. – Có lẽ Tần Dao đã rời khỏi đây rồi. Em có tìm tiếp cũng vô ích thôi. Anh đưa em về trước, chuyện tìm Tần Dao cứ giao cho anh, anh sẽ gọi thêm nhiều người đến tìm cô ấy!
Vu Đình Đình không còn cách nào khác, đành bất lực gật đầu theo Diệp Lăng Phi quay lại chỗ đỗ xe. Hai người vừa lên xe thì Vu Đình Đình nhận được điện thoại của Đường Hiểu Uyển.
Vu Đình Đình bắt máy, nghe thấy giọng Đường Hiểu Uyển hỏi:
- Đình Đình, em đang ở đâu vậy?
- Em và Diệp đại ca đang ở bên ngoài! – Vu Đình Đình nức nở đáp. – Tần Dao xảy ra chuyện rồi, em và Diệp đại ca đang tìm cô ấy!
- Tần Dao xảy ra chuyện? – Giọng Đường Hiểu Uyển run lên, vội nói. – Đình Đình, em nói linh tinh gì thế. Tần Dao vẫn bình an ở nhà đây này, cô ấy bảo điện thoại hỏng không gọi được nên nhờ chị gọi cho em, hình như có chuyện gấp muốn tìm em đấy!
Vu Đình Đình vừa nghe xong, vội lau nước mắt, mừng rỡ hỏi lại:
- Chị Hiểu Uyển, chị nói Tần Dao không sao thật ạ?
- Đương nhiên là không sao rồi, Tần Dao đang sốt ruột tìm em đó. Chị hỏi mà cô ấy không chịu nói, này Đình Đình, em mau về nhanh lên! – Đường Hiểu Uyển giục.
- Vâng, em về ngay đây!
Vu Đình Đình cúp điện thoại, ôm chầm lấy Diệp Lăng Phi rồi hôn lên má hắn một cái, cười tươi nói:
- Diệp đại ca, Tần Dao không sao cả, cô ấy đang ở nhà đợi em. Chúng ta về nhanh thôi!
- Không có chuyện gì là tốt rồi! – Diệp Lăng Phi gật đầu, khởi động xe chạy thẳng về biệt thự gần sân vận động Hải Tinh.
Trên đường về, Vu Đình Đình không ngừng nói:
- Diệp đại ca, anh đừng trách Tần Dao nhé, em tin chuyện đó không phải do cô ấy làm đâu!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Cô nhóc này, em cứ yên tâm đi.
Diệp Lăng Phi đưa tay véo nhẹ khuôn mặt bầu bĩnh còn đẫm nước mắt của Vu Đình Đình, trêu:
- Em lo mà nghĩ cách lau sạch cái mặt mèo tèm lem của mình đi kìa. Nhìn em khóc xem, mắt sắp thâm quầng như gấu trúc rồi!
Biết Tần Dao đã an toàn, tâm trạng Vu Đình Đình tốt lên hẳn, cô cười đáp:
- Em biết rồi, lát nữa về nhà còn gặp Tần Dao, phải rửa mặt cho sạch sẽ thôi!
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
- Em đó, lúc nào cũng vậy, quá lương thiện, mới vừa rồi còn ngốc nghếch tự dằn vặt mình!
- Chuyện của Tần Dao cũng có liên quan đến em mà, sao em không tự trách được chứ? – Vu Đình Đình tươi cười nói. – Bây giờ Tần Dao không sao rồi, em cũng hết lo rồi!
Nói đến đây, cô đột nhiên kêu lên:
- Trời ơi, chết em rồi!
- Em lại sao thế? – Diệp Lăng Phi vừa nghe vậy liền dừng xe lại bên đường, hỏi. – Nhớ ra chuyện gì à?
- Không phải, trưa nay em bận cả buổi không xem sách vở tí nào, buổi thi ngày mai không biết làm sao đây! – Vu Đình Đình lo lắng nói.
Nghe Vu Đình Đình lo cho buổi thi ngày mai, Diệp Lăng Phi bật cười:
- Em đó, đừng có cuống lên như vậy chứ, anh còn tưởng em quên thứ gì quan trọng. Không phải chỉ là một buổi thi thôi sao, không sao cả, cùng lắm thì thi lại thôi!
- Không được, em phải về ôn lại cho thật tốt, ít nhất cũng phải xem lại sách một lần! – Vu Đình Đình nói. – Còn nhiều việc phải làm lắm, Diệp đại ca, anh chạy nhanh lên!
- Anh biết rồi, em đừng có giục, lỡ xảy ra tai nạn thì sao!
Diệp Lăng Phi cố tình nói vậy, nhưng tay lại nhấn ga, chiếc Mercedes-Benz vút đi khiến Vu Đình Đình phải la lên:
- Diệp đại ca, đừng chạy nhanh quá, nguy hiểm lắm đó!
Diệp Lăng Phi giảm tốc độ, cố tình trêu:
- Này Đình Đình, rốt cuộc em muốn thế nào, lúc thì đòi chạy nhanh, lúc lại muốn chạy chậm. Hay là anh không lái nữa, để em lái nhé!
- Em có biết lái xe đâu. Diệp đại ca, cứ giữ tốc độ như vậy đi! – Vu Đình Đình nói.
Diệp Lăng Phi đáp:
- Anh nói này Đình Đình, em cũng nên đi học lái xe đi là vừa. Em xem, con gái bằng tuổi em nhiều người đã lái xe được rồi, em không biết lái không cảm thấy mình lạc hậu à? Chúng ta đâu phải không có tiền mua xe. Hay thế này đi, anh cho em tiền đi thi bằng lái, rồi mua cho em một chiếc xe, sau này tự lái đi học, em thấy sao?
- Không được, không được! – Vu Đình Đình nghe xong vội xua tay. – Em không cần lái xe đi học đâu, em thấy thế này là tốt rồi!
- Được rồi, nếu em không cần thì anh cũng không ép. – Diệp Lăng Phi nói. – Chờ khi nào em muốn lái xe thì nói với anh sau cũng được!
- Vâng, được ạ. – Vu Đình Đình trả lời.
Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình về đến biệt thự. Hắn vừa dừng xe, Vu Đình Đình đã vội vàng đẩy cửa, lao nhanh vào trong. Diệp Lăng Phi ngẩn người, lẩm bẩm:
- Con bé này nhanh nhẹn từ lúc nào vậy chứ?
Vu Đình Đình chạy một mạch vào biệt thự, thoáng cái đã đến trước mặt Tần Dao, hai tay ôm chầm lấy cô bạn, nói:
- Tần Dao, xin lỗi, xin lỗi cậu, mình không nên nói như vậy!
- Đình Đình, không sao đâu! – Tần Dao liếc mắt ra cửa, không thấy Diệp Lăng Phi liền hỏi. – Diệp đại ca đâu rồi?
- Diệp đại ca đang đỗ xe ở ngoài, vào ngay thôi! – Vu Đình Đình nói.
Tần Dao cắn môi, vẻ mặt có chút khó xử:
- Đình Đình, lần này dù thế nào cậu cũng phải giúp mình, mình gây họa rồi!
- Tần Dao, cậu nói đi, chỉ cần mình giúp được, mình nhất định sẽ giúp cậu! – Vu Đình Đình quả quyết.
Tần Dao lại nhìn ra cửa, nói với Vu Đình Đình:
- Đình Đình, chúng ta lên phòng trước rồi hẵng nói!
- Được! – Vu Đình Đình đáp.
Hai cô gái vừa mới lên lầu thì Diệp Lăng Phi bước vào. Hắn không thấy Tần Dao và Đình Đình đâu, chỉ thấy Đường Hiểu Uyển đang ngồi ở phòng khách xem TV. Diệp Lăng Phi cười tươi bước tới, ngồi xuống bên cạnh Đường Hiểu Uyển, rất tự nhiên vòng tay phải qua ôm cô vào lòng, cười nói:
- Hiểu Uyển, có nhớ anh không?
- Không có! – Đường Hiểu Uyển không rời mắt khỏi màn hình TV.
Diệp Lăng Phi cố ý đưa tay che trước mắt cô, nói:
- Hiểu Uyển, em thật sự không nhớ anh à?
- Diệp đại ca, anh đừng chắn em! – Đường Hiểu Uyển thấy Diệp Lăng Phi che mất tầm nhìn, liền đẩy tay hắn ra. – Đang đến đoạn gay cấn, em muốn biết cô gái đó có làm được không.
- Toàn phim Hồng Kông, có gì hay ho đâu chứ! – Diệp Lăng Phi liếc qua bộ phim truyền hình đang chiếu. – Anh chưa bao giờ xem thể loại này, toàn yêu đương nhăng nhít, chẳng có ý nghĩa gì cả. Hiểu Uyển, hay chúng ta tự làm diễn viên chính đi, vào phòng ‘tâm sự’ một chút nhé?
- Không đi! – Đường Hiểu Uyển vẫn dán mắt vào TV. – Diệp đại ca, anh đừng làm phiền em xem TV, bộ phim này tối nào em cũng xem. Nếu anh muốn nói chuyện với em thì đợi em xem hết đã, đang đến đoạn quan trọng đây!
- Thôi vậy, anh không làm phiền em nữa! – Diệp Lăng Phi ôm cơ thể mềm mại thoang thoảng mùi hương của Đường Hiểu Uyển, nhìn lên lầu, hỏi. – Đình Đình và Tần Dao đâu rồi? Hai người họ đi đâu thế?
- Lên lầu rồi. – Đường Hiểu Uyển đáp. – Tần Dao đang nhờ Đình Đình chuyện gì đó, lên lầu nói cho tiện.
- Ồ, ra là vậy à! – Diệp Lăng Phi ôm Đường Hiểu Uyển, khẽ dùng sức kéo cả người cô vào lòng, nhưng đôi mắt Đường Hiểu Uyển vẫn dán chặt vào màn hình TV.
Diệp Lăng Phi bất giác thở dài, thầm nghĩ:
- Xem ra, đôi khi phim truyền hình lại có sức hấp dẫn đến thế!
Diệp Lăng Phi ôm Đường Hiểu Uyển ngồi trên ghế salon xem TV. Không lâu sau, Vu Đình Đình ló đầu ra từ trên lầu, thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi ở dưới, liền nói:
- Diệp đại ca, em tìm anh có chuyện, đợi em đi rửa mặt đã!
- Ừm! – Diệp Lăng Phi đáp một tiếng. Hắn thầm nghĩ:
- Xem ra Tần Dao muốn nhờ Đình Đình cầu xin giúp mình đây mà, cô nhóc này đúng là cũng lắm mưu mẹo thật