Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 634: CHƯƠNG 634: TÂM TƯ CỦA TẦN DAO

Diệp Lăng Phi nhận ra, Tần Dao gặp phải chuyện lớn như vậy mà vẫn còn tâm trí nhờ Vu Đình Đình nói giúp, chứng tỏ cô gái này không hề đơn giản.

Đây chính là điểm mấu chốt khiến Diệp Lăng Phi không ưa Tần Dao. Hắn không thích kiểu con gái tâm cơ, nhiều mưu kế.

Quả nhiên, Diệp Lăng Phi đã đoán đúng. Tần Dao tìm Vu Đình Đình chính là để nhờ cô nói đỡ cho mình.

Vu Đình Đình rửa mặt xong, thấy Đường Hiểu Uyển đang xem TV trong phòng khách. Cô ra hiệu cho Diệp Lăng Phi lên lầu. Vào một căn phòng khác, cô bắt đầu nói đỡ cho Tần Dao.

Theo lời giải thích của Tần Dao, buổi tối hôm đó không phải lỗi của cô, mà hoàn toàn do mặt đường xuống cấp nên mới xảy ra hỏa hoạn. Nhưng vì quá sợ hãi, cô không kịp gọi báo cảnh sát, cũng quên gọi cho Lý Khả Hân mà vội vàng chạy trốn. Lúc đó trời đã tối, cô định gọi cho Khả Hân nhưng điện thoại lại hết pin. Cộng thêm việc quá hoảng sợ nên mới kéo dài đến tận bây giờ, đành phải nhờ Vu Đình Đình giải thích mọi chuyện.

Sau khi nói xong, Vu Đình Đình nắm lấy tay Diệp Lăng Phi, năn nỉ:

- Diệp đại ca, anh đừng trách Tần Dao nữa. Còn về phía chị Khả Hân, anh cũng nói giúp một tiếng đi, chuyện này không liên quan gì đến Tần Dao cả!

Phản ứng đầu tiên của Diệp Lăng Phi là Tần Dao đang nói dối. Có thể đúng là do đường xấu, nhưng chắc chắn không phải hoàn toàn không liên quan đến cô ta. Đặc biệt là những chuyện xảy ra sau khi cô ta bỏ trốn, Tần Dao rõ ràng đã che giấu điều gì đó. Nhưng thấy Vu Đình Đình tha thiết cầu xin mình đừng truy cứu nữa, hắn đành gật đầu:

- Được rồi, anh không truy cứu nữa, anh sẽ không hỏi gì Tần Dao.

Vu Đình Đình vừa nghe xong liền ôm chầm lấy Diệp Lăng Phi, hôn hắn một cái rồi nói:

- Em phải đi báo tin này cho Tần Dao biết mới được!

- Đợi đã!

Diệp Lăng Phi gọi Vu Đình Đình lại.

Vu Đình Đình vốn đã xoay người định đi, nghe Diệp Lăng Phi gọi thì quay lại nhìn hắn, khó hiểu hỏi:

- Diệp đại ca, anh còn chuyện gì sao?

Diệp Lăng Phi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Vu Đình Đình, kéo cô vào lòng. Tay trái hắn ôm eo cô, nhìn thẳng vào mắt cô và nói:

- Anh có thể không truy cứu chuyện này. Khả Hân cũng có thể không truy cứu. Nhưng anh có một điều kiện!

- Một điều kiện?

Vu Đình Đình ngạc nhiên, vội hỏi:

- Điều kiện gì?

Diệp Lăng Phi nói:

- Anh muốn Tần Dao rời khỏi biệt thự này. Sau này, em cũng đừng qua lại với Tần Dao nữa.

- Sao cơ?

Vu Đình Đình sững sờ, tưởng mình nghe nhầm. Cô không thể tin nổi, hỏi lại:

- Diệp đại ca, tại sao anh lại làm vậy?

- Không tại sao cả. Anh chỉ không muốn em tiếp xúc với loại người như Tần Dao.

Diệp Lăng Phi nghiêm túc nói:

- Đình Đình, anh chỉ muốn tốt cho em. Có những chuyện không thể nói rõ được. Anh chỉ muốn em có một cuộc sống hạnh phúc.

- Diệp đại ca, nếu vậy thì anh cho em một lý do đi!

Vu Đình Đình chớp mắt, nói:

- Em và Tần Dao là bạn tốt, vẫn luôn sống với nhau rất vui vẻ. Tại sao anh lại muốn em không tiếp xúc với cậu ấy nữa? Hơn nữa, nếu không ở đây, Tần Dao không có nhiều tiền, cậu ấy có thể đi đâu được chứ?

- Đình Đình, chuyện này em không cần lo. Anh sẽ sắp xếp chỗ ở cho Tần Dao, sẽ thuê phòng cho cô ta, cô ấy có thể ở đó mà không cần trả tiền.

Diệp Lăng Phi nhìn Vu Đình Đình, nói:

- Còn về lý do em không nên tiếp xúc với Tần Dao, là vì anh không yên tâm về cô ta.

- Diệp đại ca, em không hiểu, anh không yên tâm về Tần Dao ở điểm nào chứ?

Vu Đình Đình hỏi.

- Những chuyện anh lo lắng thì nhiều lắm.

Diệp Lăng Phi nói:

- Lần trước em bị ngộ độc thực phẩm cũng là do Tần Dao!

- Chuyện ngộ độc đó là do em, không liên quan đến Tần Dao. Là do em tham ăn, ăn thêm mấy quả hồng.

Vu Đình Đình nói.

- Em có tìm hiểu rồi, hồng không được ăn chung với cua. Nhưng chuyện này không liên quan đến Tần Dao. Trước đó cậu ấy cũng không biết điều này, nên đó hoàn toàn là sự cố ngoài ý muốn.

- Nhưng nếu như Tần Dao đã biết từ trước thì sao?

Diệp Lăng Phi hỏi vặn lại.

Vu Đình Đình im lặng một lát, không tin:

- Sẽ không đâu, sao cậu ấy biết được chứ? Em cũng phải tìm hiểu sau này mới biết mà!

- Đình Đình, em không biết, không có nghĩa là Tần Dao cũng không biết!

Diệp Lăng Phi kéo dài giọng:

- Kể cả chuyện này không liên quan đến Tần Dao, anh cũng không thích kiểu con gái như cô ta. Tóm lại, anh không muốn em tiếp xúc với cô ta nữa!

- Diệp đại ca, sao anh lại có thể như vậy chứ?

Vu Đình Đình lắc đầu, tỏ vẻ bực bội:

- Tần Dao là bạn tốt của em, em không thể chấp nhận điều này, em không làm được!

Diệp Lăng Phi sa sầm mặt, nhíu mày nói:

- Đình Đình, anh chỉ muốn tốt cho em. Tóm lại là anh không thích Tần Dao. Chuyện lần này anh đã không truy cứu rồi, nhưng anh hy vọng sau này không nhìn thấy Tần Dao ở đây nữa.

Nói xong, Diệp Lăng Phi đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Vu Đình Đình không ngờ Diệp Lăng Phi sẽ tức giận. Cô sững sờ, đến khi kịp phản ứng thì Diệp Lăng Phi đã xuống lầu rồi. Vu Đình Đình lo lắng vội vàng đuổi theo. Cô vừa chạy đến cầu thang thì thấy Diệp Lăng Phi đã ra tới cửa. Vu Đình Đình định đuổi theo thì Tần Dao đột nhiên xuất hiện phía sau, kéo cô lại, hỏi:

- Đình Đình, Diệp đại ca nói thế nào?

- Tần Dao, đợi lát nữa mình sẽ nói với cậu!

Vu Đình Đình sốt ruột muốn đuổi theo Diệp Lăng Phi, nhưng Tần Dao lại nói:

- Đình Đình, xin cậu đó, hãy nói cho mình biết đi, mình rất muốn biết. Cậu không nói, mình lo sắp chết rồi đây!

- À, Diệp đại ca nói là không truy cứu chuyện này nữa rồi!

Vu Đình Đình đành phải nói vậy.

- Đình Đình, cảm ơn cậu, mình thật không biết phải cảm tạ cậu thế nào!

Tần Dao vừa nghe xong, liền nắm chặt tay Vu Đình Đình, nước mắt lưng tròng cảm ơn.

- Tần Dao, đừng nói vậy, chúng ta là bạn thân mà, đây là việc mình nên làm!

Vu Đình Đình cảm thấy sốt ruột, cô nghe tiếng xe nổ máy, muốn nhanh chóng đuổi theo Diệp Lăng Phi, nhưng tay lại bị Tần Dao nắm chặt không rút ra được. Mãi sau Tần Dao mới buông tay, Vu Đình Đình vội chạy xuống lầu, nhưng khi cô ra đến cửa biệt thự thì Diệp Lăng Phi đã lái xe đi mất rồi.

Vu Đình Đình quýnh lên muốn khóc, cô vội chạy vào phòng khách, lấy điện thoại để trên ghế sofa, gọi cho Diệp Lăng Phi, nhưng gọi liên tiếp mấy cuộc vẫn không ai bắt máy.

Đường Hiểu Uyển nhìn bộ dạng của Vu Đình Đình, nhẹ nhàng hỏi:

- Đình Đình, sao vậy?

- Chị Hiểu Uyển, em làm Diệp đại ca giận rồi, chị giúp em gọi cho anh ấy đi, giờ anh ấy không chịu nghe điện thoại của em!

Vu Đình Đình khóc lóc nhờ Đường Hiểu Uyển giúp. Đường Hiểu Uyển lấy điện thoại của mình gọi cho Diệp Lăng Phi, nhưng vẫn không có ai nghe máy. Gọi mấy lần đều như thế, Đường Hiểu Uyển đành buông điện thoại, lắc đầu nói:

- Đình Đình, Diệp đại ca không nghe máy!

Vu Đình Đình ngồi phịch xuống sofa, sụt sùi:

- Đều tại em, đều tại em cả, em không nên làm Diệp đại ca tức giận!

Đường Hiểu Uyển an ủi:

- Đình Đình, em đừng khóc. Chị nghĩ chắc là Diệp đại ca đang lái xe nên không nghe thấy. Hay là tối mình gọi lại lần nữa, Diệp đại ca cũng chỉ giận một lúc thôi, em yên tâm đi, không sao đâu!

- Thật không ạ?

Vu Đình Đình ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn Đường Hiểu Uyển:

- Diệp đại ca sẽ không giận em chứ?

- Ngốc à, chị hiểu Diệp đại ca mà, anh ấy không giận em đâu, yên tâm đi!

Đường Hiểu Uyển vỗ về.

Vu Đình Đình gật đầu, thút thít:

- Em đợi một lát rồi gọi lại cho Diệp đại ca.

Lúc này, Tần Dao từ trên lầu đi xuống, đến trước mặt Vu Đình Đình, áy náy nói:

- Đình Đình, xin lỗi, có phải vì chuyện của mình mà làm Diệp đại ca tức giận không?

- Tần Dao, không liên quan đến cậu đâu, đều là do mình không tốt!

Vu Đình Đình lấy tay lau nước mắt, gượng cười:

- Tần Dao, được rồi, cậu không sao là tốt rồi. Mai còn phải thi nữa, cậu nghỉ ngơi sớm đi.

- Đình Đình, mình muốn dọn ra ngoài ở!

Tần Dao nhìn Vu Đình Đình, nói:

- Mình cảm thấy ở đây không tiện lắm. Mình cũng có một người họ hàng ở Vọng Hải. Trước đây mình không biết, gần đây mới hay tin nên quyết định chuyển qua đó ở cho tiện!

- Cậu có họ hàng ở đây ư?

Vu Đình Đình ngạc nhiên, trước giờ cô chưa từng nghe Tần Dao nhắc qua. Nhưng rồi cô nghĩ lại, Tần Dao vừa nói là mới biết gần đây.

- Tần Dao, hay là cậu cứ ở đây đi!

Vu Đình Đình nói.

- Ở đây rộng rãi, có cậu ở cũng náo nhiệt hơn!

Tần Dao lắc đầu:

- Không được, mình chuyển qua ở với người thân, mình cũng đã nói với cô ấy rồi!

Thấy Tần Dao đã quyết tâm dọn đi, Vu Đình Đình không còn cách nào khác, đành nói:

- Vậy cậu nghỉ ngơi trước đi, khi nào rảnh thì từ từ dọn qua cũng được!

- Không đâu, dù sao hành lý của mình cũng không nhiều, mình dọn xong hết rồi!

Tần Dao nói:

- Bây giờ mình đi luôn. Cảm ơn cậu đã cho mình ở nhờ thời gian qua!

- Tần Dao, cậu nói gì vậy, chúng ta là bạn thân mà!

Vu Đình Đình nói.

- Ừm, chúng ta mãi là bạn thân!

Tần Dao ôm chặt lấy Vu Đình Đình, nói:

- Đình Đình, có thể làm bạn thân với cậu là điều may mắn nhất đời này của mình!

Tần Dao xách một chiếc túi du lịch, Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển tiễn cô ra ngoài. Nhìn Tần Dao lên taxi đi khuất, hai người mới quay về biệt thự.

Ngồi trong taxi, Tần Dao quay đầu nhìn Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển, đợi đến khi hai người họ quay lưng đi, cô mới quay lại, lấy điện thoại ra, mở máy, gọi một số điện thoại.

Có người bắt máy, Tần Dao cười nói:

- Chị Lâm, thật cảm ơn chị nhiều, Diệp Lăng Phi thật sự đã không truy cứu chuyện đó nữa.

- Vậy là tốt rồi!

Giọng một người phụ nữ vang lên từ đầu dây bên kia.

- Chị Lâm, bây giờ em đang chuyển qua!

Tần Dao cầm điện thoại, trên mặt hiện lên nụ cười đắc ý:

- Chị Lâm, chị không chỉ cứu em mà còn giúp em rất nhiều, em thật không biết trả ơn chị thế nào!

- Nha đầu ngốc à, chúng ta có duyên với nhau, chị vừa gặp đã quý em rồi!

Người phụ nữ cười nói:

- Qua đây đi, chị dọn phòng cho em rồi!

- Vâng ạ!

Tần Dao cúp điện thoại, ngả người ra sau ghế, nhắm mắt lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!