Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 635: CHƯƠNG 635: QUẠ BIẾN THÀNH PHƯỢNG HOÀNG.

Tần Dao mặc chiếc áo ngủ màu trắng ngồi trên giường, mắt cô quan sát tỉ mỉ từng ngóc ngách trong phòng. Đối với Tần Dao mà nói, nguyện vọng lớn nhất của cô chính là có được một căn phòng như thế này.

Cô lại nhớ đến căn nhà rách nát của mình. Từ nhỏ đến lớn, Tần Dao luôn sống trong môi trường như thế, trong lòng cô luôn khát khao có một ngày mình có thể sống trong một căn phòng lớn thế này, có một chàng hoàng tử bạch mã ở bên, chiều chuộng và nghe theo mọi lời cô nói.

Nhưng tất cả những gì đã trải qua đều khiến Tần Dao cảm thấy việc thực hiện ước mơ thật quá khó khăn. Trong thâm tâm, cô vô cùng đố kỵ với Vu Đình Đình, tại sao Vu Đình Đình có thể có được tất cả, còn mình thì không?

Trước đây, Tần Dao không hề biết Diệp Lăng Phi lại giàu có đến vậy. Cô luôn nghĩ Diệp Lăng Phi chẳng qua chỉ là một tay quản lý của công ty nào đó. Đối với Tần Dao, tuổi tác của Diệp Lăng Phi đã lớn, vốn không phải là hình mẫu hoàng tử bạch mã trong lòng cô. Nhưng lúc đó cô cần tiền, còn Diệp Lăng Phi cũng không phải loại đàn ông ép buộc người khác làm những việc họ không muốn, nên Tần Dao cho rằng mình có thể nhận được mọi sự giúp đỡ cần thiết từ anh.

Đến khi cô phát hiện ra tài sản của Diệp Lăng Phi vượt xa sức tưởng tượng của mình, thì cũng là lúc cô nhận ra Diệp Lăng Phi đã không còn quan tâm đến cô nữa. Ngược lại, Vu Đình Đình đã chiếm hết phần hơn, có được mối quan hệ tốt đẹp với Diệp Lăng Phi.

Nhìn thấy Vu Đình Đình sống trong biệt thự, hưởng thụ tất cả những gì vốn nên thuộc về mình, Tần Dao cảm thấy vô cùng bất công, cô đố kỵ với Vu Đình Đình, thậm chí là căm hận. Sự đố kỵ và bất công đó đã khiến Tần Dao âm thầm làm những chuyện nhắm vào Vu Đình Đình.

Còn chuyện ở tiệm cà phê, quả thật có liên quan nhất định đến Tần Dao, nhưng không phải cô cố ý như vậy. Lúc Tần Dao ý thức được có hỏa hoạn, cô cũng muốn đi cứu người nhưng ngọn lửa cháy càng lúc càng mạnh, Tần Dao quá sợ hãi nên đã vội vàng chạy khỏi tiệm.

Trong lòng Tần Dao rất cảm kích Lâm Tuyết, nếu không phải có Lâm Tuyết thì cô đã bị hai gã đàn ông đó cưỡng bức rồi. Tần Dao bị hai gã đó bức hiếp, kéo vào tận cùng con hẻm, đó cũng là lý do tại sao Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình nhìn thấy chiếc dép của cô trong ngõ.

Chuyện xảy ra sau đó, ngay cả Tần Dao cũng không dám tin là mình đã làm. Chính trong lúc một trong hai gã đàn ông kéo rách áo ngực của cô, Tần Dao gần như phản ứng theo bản năng, dùng đầu gối thúc mạnh vào hạ bộ của hắn. Chính cô cũng không biết lúc đó mình đã dùng bao nhiêu sức lực, hoặc có lẽ là đã dùng hết sức bình sinh. Theo lời Lâm Tuyết nói thì trong khoảnh khắc đó, Tần Dao đã khiến gã đàn ông kia cả đời không thể ngóc đầu lên được nữa.

Phụ nữ khi gặp nguy hiểm luôn bộc phát tiềm năng lớn nhất trong cơ thể. Bây giờ nghĩ lại, Tần Dao cũng không tin mình đã làm được điều đó.

Trên thực tế, chính lúc gã còn lại đang sững sờ nhìn đồng bọn rú lên thảm thiết, Tần Dao đã có cơ hội thoát thân bỏ chạy, và điều đó đã cho Lâm Tuyết cơ hội cứu cô.

Tần Dao cảm thấy mình thật bất hạnh, tại sao lại gặp phải chuyện như thế chứ?

Cốc, cốc!

Tiếng gõ cửa vang lên, Tần Dao đang ngồi trên giường vội đứng dậy nói:

- Mời vào!

Cửa mở ra, chỉ thấy Lâm Tuyết tay cầm vài bộ quần áo bước vào.

- Muội muội, đến thử xem, quần áo này đều là chị mới mua chưa mặc, dù sao để bên chị cũng không dùng tới, cho em đó!

Lâm Tuyết nói xong liền đặt quần áo lên giường, cô ngồi xuống bên cạnh cười bảo:

- Muội muội, chị thật ngưỡng mộ vóc dáng của em đó. Nếu lúc trẻ chị có dáng người như em, đảm bảo đàn ông theo đuổi chị xếp hàng từ quảng trường Vọng Hải đến tận đường trung tâm luôn!

Tần Dao nghe vậy vội nói:

- Lâm tỷ tỷ, em đâu có xinh đẹp được như chị!

- Tiểu nha đầu, cái miệng nhỏ này ngọt thật đấy, lại đây thử mấy bộ quần áo này xem! - Lâm Tuyết nói.

Tần Dao nhìn những bộ quần áo này liền cảm thấy rất thích, chúng đều là hàng đắt tiền. Cô là con gái, đương nhiên biết kiểu dáng và chất liệu của chúng không thể mua được ở chợ thường. Tay cô sờ lên lớp vải mịn màng, có chút không dám tin hỏi:

- Lâm tỷ tỷ, những bộ quần áo này đều cho em hết sao?

- Nha đầu ngốc, đương nhiên là cho em rồi. - Lâm Tuyết cười nói. - Chị không có em gái, vừa nhìn thấy em đã cảm thấy rất gần gũi, giống như em gái ruột của chị vậy. Đợi lúc nào có thời gian, chị dẫn em đi dạo phố, mua thêm cho em vài bộ nữa.

- Cảm ơn Lâm tỷ tỷ! - Tần Dao nhất thời cảm động, không biết nên nói gì. Cô không thể chờ đợi được nữa, vội vàng bắt đầu thử quần áo.

Tần Dao quả thật là một cái móc treo đồ di động, mặc gì cũng đẹp. Lâm Tuyết nhìn Tần Dao với ánh mắt đầy ẩn ý. Trong lòng cô ta đã có tính toán cả rồi, đương nhiên sẽ không nói thẳng cho Tần Dao biết.

Đợi sau khi Tần Dao thử xong quần áo, Lâm Tuyết mới kéo tay cô ngồi xuống bên giường, thân mật nói:

- Muội muội, sau này đây là nhà của em, đừng khách sáo. Gần đây chị rất bận, đợi lúc nào rảnh chị sẽ dẫn em ra ngoài nhiều hơn, làm quen thêm nhiều người.

- Cảm ơn tỷ tỷ!

Tần Dao đột nhiên có cảm giác như quạ biến thành phượng hoàng. Cô thậm chí không dám tin đây là sự thật. Nhưng Tần Dao không phải kẻ ngốc, cô vốn không tin trên đời này tự nhiên lại có chuyện tốt đến vậy. Chỉ là lúc này, Tần Dao cảm thấy đây là một cơ hội, một cơ hội để thay đổi bản thân!

- À, đúng rồi! - Lâm Tuyết nói. - Em nói bạn học của em rất thân với Diệp Lăng Phi, cô ấy tên là gì vậy?

- Vu Đình Đình! - Tần Dao đáp.

- À, đúng rồi, tên là Vu Đình Đình. Chị cũng rất muốn làm quen với cô ấy, có thời gian em giới thiệu cho bọn chị gặp nhau đi! - Lâm Tuyết cười nói. - Con người chị rất thích kết bạn, quen biết thêm nhiều bạn bè là chuyện nên làm mà!

- Vâng, được ạ! - Tần Dao gật đầu.

- Được rồi, chị không làm phiền em ngủ nữa, ngày mai em còn phải thi mà. - Lâm Tuyết đứng lên nói với Tần Dao. - Nếu ngày mai em không đến trường kịp thì gọi chị, chị đưa em tới!

- Lâm tỷ tỷ, không cần phiền chị đâu, em biết bắt xe gì đến trường mà! - Tần Dao nói.

- Nếu đã vậy thì chị đi trước đây!

Lâm Tuyết chúc Tần Dao ngủ ngon rồi rời khỏi phòng. Cô trở về phòng mình, gọi điện cho Từ Hàn Vệ.

Vừa bắt máy đã nghe thấy tiếng cười của phụ nữ bên cạnh Từ Hàn Vệ, Lâm Tuyết đoán được lúc này ông ta đang ở đâu. Giữa cô và Từ Hàn Vệ vốn là mối quan hệ tình nhân, cho dù bên cạnh ông ta có thêm bao nhiêu phụ nữ nữa thì cô cũng không quan tâm. Điều mà Lâm Tuyết quan tâm là Từ Hàn Vệ có mang lại đủ lợi ích cho cô hay không.

- Tìm anh có chuyện gì? - Từ Hàn Vệ hỏi.

Lâm Tuyết cười nói:

- Bí thư Từ, chẳng lẽ không có việc thì em không thể tìm anh sao? Điều này thật chẳng giống anh lúc trước chút nào a!

Từ Hàn Vệ ở đầu dây bên kia khẽ cười:

- Lâm Tuyết à, không phải em đang giận anh đó chứ? Dạo gần đây anh nhiều việc quá, khó tránh khỏi có chút lạnh nhạt với em, nhưng quan hệ giữa chúng ta vẫn không hề thay đổi. Em biết chuyện của anh, giữa chúng ta có sự ràng buộc, em không cần phải lo lắng gì cả.

- Bí thư Từ, trong lòng em rất rõ, có một số chuyện bắt buộc em phải tự đi giải quyết. Em không có chuyện gì khác, chỉ là muốn nhắc nhở bí thư Từ, khoản tiền mà anh đã hứa với em vẫn chưa thấy đâu. Công ty bách hóa của em đang cần gấp khoản tiền đó, bí thư Từ có nên ra mặt giúp đỡ không?

- Anh và giám đốc ngân hàng Trương đã nói chuyện rồi, giám đốc Trương đang đi công tác, có thể một thời gian nữa sẽ về. Đợi ông ta về thì khoản tiền đó sẽ có thôi, em không cần lo lắng đâu! - Từ Hàn Vệ cười nói. - Việc anh đã hứa nhất định sẽ làm, từ lúc nào em lại không yên tâm về anh thế?

- Bí thư Từ, em đâu dám, chỉ là gần đây em thiếu tiền nên mới cần dùng khoản đó thôi. Được rồi, em không làm phiền bí thư Từ nữa!

Lâm Tuyết cúp điện thoại với Từ Hàn Vệ rồi liền chửi thầm:

- Lão khốn nạn, giờ muốn đá bà đây à? Đâu có dễ thế! Nếu tôi không sống yên ổn thì tôi cũng sẽ kéo ông chết theo.

Lâm Tuyết lại nghĩ đến Mễ Tuyết, giận dữ nói:

- Mình bị con đàn bà này chơi xỏ, cái gì mà nói có lợi cho bà đây, toàn là lừa đảo. Mễ Tuyết, ngươi nhớ đó, đừng có rơi vào tay bà, bà đây tuyệt đối không tha cho ngươi đâu!

Diệp Lăng Phi cố ý không nghe điện thoại của Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển. Anh vốn không giận Vu Đình Đình, chỉ là muốn ép cô chấp nhận ý kiến của mình, để cô đoạn tuyệt quan hệ với Tần Dao.

Theo Diệp Lăng Phi thấy, Tần Dao là người có tâm cơ quá sâu. Từ chuyện ở tiệm cà phê có thể thấy rõ điều đó. Diệp Lăng Phi không thèm truy cứu chuyện này, dù sao Tần Dao cũng đã tìm được cớ để thoái thác rằng việc đó không liên quan đến cô.

Sau khi Diệp Lăng Phi trở về biệt thự thì thấy Chu Hân Minh ở nhà, còn Bạch Tình Đình không về. Diệp Lăng Phi ném chìa khóa xe lên bàn, hỏi:

- Hân Minh, Tình Đình không về sao?

- Cô ấy nói có việc! - Chu Hân Minh ngồi trên ghế sô pha, tay cầm quyển tạp chí, không ngước mắt lên nhìn Diệp Lăng Phi, nói. - Nếu anh đói thì trong nhà bếp có đồ ăn đó, em hâm nóng lại là anh có thể ăn.

- Đợi lát nữa anh ăn, bây giờ anh không đói lắm! - Diệp Lăng Phi ngồi xuống bên cạnh Chu Hân Minh, tay trái ôm eo cô, nói. - Tối nay Tình Đình cũng không về sao?

- Cái đó em không biết! - Chu Hân Minh nói rồi đặt tạp chí xuống, nhìn Diệp Lăng Phi. - Anh có muốn biết trưa nay em và Tình Đình đã nói chuyện gì không?

- Sao anh biết được! - Diệp Lăng Phi cười. - Anh có phải thần thánh đâu mà biết chứ?

- Bọn em nói về anh. Anh biết vì sao Tình Đình không về không? Vậy để em nói cho anh biết, Tình Đình bây giờ rất hận anh! - Chu Hân Minh nói. - Tình Đình chính vì nguyên nhân này mới không muốn gặp anh, cô ấy nói muốn yên tĩnh một chút!

- Không nhầm đó chứ, sao lại hận anh? - Diệp Lăng Phi hỏi.

- Tại sao ư? - Chu Hân Minh vừa nghe đã nổi nóng, cô bất bình nói. - Chẳng phải là hận anh tận mắt chứng kiến cô ấy và Trương Lộ Tuyết đấu nhau mà làm ngơ sao? Theo Tình Đình thấy, mục đích của anh chính là muốn đợi đến lúc Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đấu nhau một sống một còn, anh sẽ là ngư ông đắc lợi. Cô ấy nói anh quá ích kỷ!

Diệp Lăng Phi im lặng, hắn không biết nên giải thích thế nào, hoặc có thể lúc đó quả thật hắn có chút suy nghĩ đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!