Lúc Diệp Lăng Phi chạy xe đến bãi biển thì đám người Phương Linh đã nô đùa ở đó rồi. Sau khi hắn đỗ xe xong, vừa bước xuống đã nhìn thấy Phương Linh mặc đồ bơi gợi cảm đang vẫy tay với mình.
Người phụ nữ này có một thân hình tuyệt đẹp, cộng thêm bộ đồ bơi quyến rũ, rõ ràng là hóa thân thành yêu vật hút hồn, có thể mê hoặc chết người.
Diệp Lăng Phi chỉ hơi không hài lòng một chút, tại sao đồng nghiệp nữ của mình không mặc bikini chứ?
Ánh mắt của Diệp Lăng Phi lướt nhanh qua bãi biển, lúc này ngoài Phương Linh ra còn có Trần Tây cũng đang mặc đồ bơi, chỉ là đồ bơi của Trần Tây bảo thủ hơn của Phương Linh nhiều.
Diệp Lăng Phi nhớ bộ phận mình còn có nhân viên nữ khác, sao không nhìn thấy nhỉ? Hắn đảo mắt nhìn xuống biển thì thấy ba cô đồng nghiệp đang đùa nghịch dưới nước, chỉ là không nhìn rõ họ mặc đồ bơi gì.
Diệp Lăng Phi vẫy tay cười rồi đi về phía Phương Linh.
Hắn vừa đi chưa được mấy bước thì điện thoại reo lên, Diệp Lăng Phi nhìn xem là Chu Hân Minh gọi đến.
Ở bên ngoài, Chu Hân Minh là người có tính khí nóng nảy khiến người ta không dám tiếp cận, nhưng khi làm tình trên giường thì lại khiến người ta mãi không quên được. Tối hôm qua Diệp Lăng Phi vốn không mạnh mẽ như vậy, nhưng làm sao chịu nổi sự trêu ghẹo tỏa ra từ cơ thể mềm mại, mịn màng đến ngất ngây của Chu Hân Minh. Lại thêm việc cô cố ý câu dẫn, ngẫu hứng tạo ra những tư thế đầy mê lực khiến cho dục hỏa của Diệp Lăng Phi không thể kìm nén, sau một trận đại chiến, cơ thể Chu Hân Minh mệt lử, Diệp Lăng Phi cũng hao tổn không ít sức lực.
Lúc này nhận được điện thoại của Chu Hân Minh, Diệp Lăng Phi bất giác nhớ lại cảnh quấn quýt tối qua, hắn cười xấu xa nói:
- Sao thế, vừa mới xa nhau một lúc mà đã nhớ anh rồi à?
- Diệp Lăng Phi, không rảnh nói nhảm với anh!
Giọng điệu của Chu Hân Minh rất nghiêm nghị, không có chút tình cảm dịu dàng nào. Diệp Lăng Phi vừa nghe liền cảm thấy chắc chắn đã có chuyện xảy ra. Hắn cũng thu lại vẻ đùa cợt, nghiêm túc hỏi:
- Hân Minh, xảy ra chuyện gì sao?
- Anh đã từng nghe nói qua Hồ Dương chưa?
- Hồ Dương?
Diệp Lăng Phi nghe vậy liền nhớ lại, sau đó lắc đầu nói:
- Anh không nhớ cái tên này!
- Hắn là đường chủ của bang Búa Rìu, cũng là một trong những lão đại quan trọng nhất của bang, chẳng lẽ anh thật sự không biết sao? – Chu Hân Minh hỏi.
- Hân Minh, anh không biết người này! – Diệp Lăng Phi nói. – Nếu để anh gặp mặt thì có thể anh sẽ biết hắn là ai, nhưng anh không biết tên của đường chủ bang Búa Rìu. Nếu em muốn tìm người thì anh có thể đi nghe ngóng, anh có quen người của bang Búa Rìu!
- Không cần đâu. Hồ Dương chết rồi, bị người ta ném từ nhà hắn ở tầng 14 xuống. Ngoài Hồ Dương ra, vợ và hai đứa con trai của hắn cũng bị giết chết trong nhà. Em vừa nhận được tin này, tối qua tiểu Triệu nhận được báo án, hẳn là không muốn kinh động đến em nên bây giờ mới gọi điện báo, bảo em về đại đội cảnh sát hình sự. Diệp Lăng Phi, anh có nghĩ việc này có khả năng liên quan đến kẻ đã bắn anh lần trước không?
Diệp Lăng Phi nhíu mày nói:
- Cái này khó nói lắm, bang Búa Rìu liên tục có người chết, cũng không thể nói là không có liên quan. Gã thanh niên đó chính là được phái đến để trừ khử đường chủ của bang Búa Rìu. Bây giờ lại có một đường chủ nữa bị giết, khả năng là gã thanh niên đó ra tay tương đối lớn. Nhưng nếu thật sự là hắn làm thì gan hắn cũng to thật, vừa giết một đường chủ xong lại giết thêm người nữa, chẳng lẽ hắn không sợ bị bắt sao?
- Em cũng nghĩ vậy, theo lẽ thường thì hung thủ sau khi gây án sẽ lập tức bỏ trốn, nhưng cũng không thể loại trừ những kẻ gan to dám liên tiếp gây án. Bây giờ em sẽ lập tức trở về đại đội cảnh sát hình sự, có tin gì em sẽ báo cho anh sau!
Chu Hân Minh nói đến đây thì hơi ngập ngừng, giọng điệu trở nên do dự:
- Lúc nãy em có gặp Tình Đình, cô ấy nói bây giờ chỉ muốn tập trung vào chuyện của tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ, còn chuyện giữa anh và cô ấy thì tạm thời sẽ không nghĩ đến.
- Anh đã nói rồi, cô ấy cần thời gian để bình tĩnh lại. Tình Đình bây giờ đang trong lúc tức giận, em nói gì cũng vô dụng thôi! – Diệp Lăng Phi nói. – Hân Minh, sau này nhờ em khuyên nhủ Tình Đình nhiều vào, để cô ấy sớm nguôi giận.
- Đều do anh gây ra cả! – Chu Hân Minh trách móc. – Nếu Tình Đình không nguôi giận thì anh tính thế nào?
Chu Hân Minh nói đến đây liền cúp máy. Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, cũng cúp máy rồi bước nhanh về phía Phương Linh.
Phương Linh đang ngồi trên bãi cát, để lộ đôi chân trắng mịn dính vài hạt cát. Thấy Diệp Lăng Phi nhíu mày bước tới, cô cười nói:
- Anh sao thế? Lúc nãy tôi thấy anh còn vui vẻ lắm mà, sao nhận một cuộc điện thoại xong mặt mày lại ủ rũ vậy? Không phải bị bà xã mắng cho một trận đấy chứ?
Diệp Lăng Phi ngồi xuống bên cạnh Phương Linh, hắn cười nói:
- Chẳng lẽ cứ phải bị bà xã mắng thì tâm trạng mới không vui được à?
- Chẳng lẽ là người tình của anh? – Phương Linh nói xong cố ý quan sát Diệp Lăng Phi một cái, rồi khúc khích cười: – Nhìn thế nào em cũng không thấy anh giống người có tiền, làm sao mà bao nuôi người tình được!
- Câu này không đúng rồi, thời buổi này không có tiền cũng có thể bao nuôi người tình đấy! – Diệp Lăng Phi nói.
- Được rồi, được rồi, anh lại khoác lác. Cái gì mà không có tiền cũng bao nuôi được người tình? Nếu anh không có tiền, anh thử bao nuôi một người xem, ba ngày là biến mất tăm rồi. Diệp Lăng Phi ạ, nếu anh đã kết hôn rồi thì lo mà thương yêu vợ mình đi, còn nếu chưa thì mau chóng tìm một người mà cưới. Anh xem tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ nữa, chưa có vợ người ta cười cho đấy.
Phương Linh nói xong liền lấy chai nước suối bên cạnh ném cho Diệp Lăng Phi:
- Nè, uống nước giải nhiệt đi, lúc nãy thấy anh nói chuyện điện thoại lâu thế, chắc chắn là khô cổ rồi.
Diệp Lăng Phi mở nắp chai uống một ngụm, rồi đậy lại, cầm chai nước liếc nhìn Trần Tây một cái hỏi:
- Thằng nhóc đi cùng Trần Tây là ai thế, trước giờ chưa từng gặp.
Phương Linh cũng liếc mắt qua bên đó, thấp giọng nói:
- Đó là ban trai của Trần Tây, hôm nay cũng đến chơi. Anh không thấy giám đốc của chúng ta cố ý tránh xa Trần Tây à, đó là trong lòng ông ta có tật giật mình đấy.
Diệp Lăng Phi nhìn Vu Uy, nhẹ nhàng nói:
- Cô sắp thành bà tám rồi đấy, chuyện gì cũng biết. Đừng có nói bậy, lỡ như giám đốc của chúng ta không có suy nghĩ gì khác với người ta thì sao.
- Dẹp đi, tôi còn không hiểu ông ta à. Nhớ lại lúc tôi mới vào công ty, Vu Uy đã nhắm tôi rồi, nhưng bổn cô nương đây thèm vào mà dây với hắn. Tôi kiếm tiền ở đâu mà chẳng được, việc gì phải ở đây. Hơn nữa, anh nhìn Giang Nguyệt Văn xem, vốn là một cô gái ngoan hiền bây giờ lại giống như một oán phụ, cả ngày chỉ nghĩ làm thế nào để thoát khỏi thân phận bồ nhí mà trở thành bà cả. Tôi thấy cô ta đúng là nằm mơ giữa ban ngày, vợ của giám đốc chúng ta lợi hại lắm, người ta làm ở phòng chính phủ cơ mà. Nếu không có bà ấy thì giám đốc của chúng ta làm gì có sự nghiệp như bây giờ, nói phét, chính là nhờ vào vợ hắn cả. Cho nên giám đốc của chúng ta bây giờ đang trốn Giang Nguyệt Văn đấy, tại sao ư, chẳng phải là sợ bị cô ta bám lấy không thoát được sao. Còn Trần Tây này, tôi thấy cũng khó nói lắm, giám đốc của chúng ta xấu xa như vậy, ai biết được sẽ giở trò gì. Tôi thấy con bé ngốc này có khi bị giám đốc bán đi rồi vẫn còn ngây ngô giúp ông ta đếm tiền!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Phương Linh này, xem cô nói kìa, không thấy người ta còn dẫn theo ban trai đi sao, đó là có ý nói cho giám đốc của chúng ta đừng có làm bậy.
- Dẹp đi, Diệp Lăng Phi, anh đúng là chẳng biết gì cả mà cứ tỏ ra là mình biết. Không thấy Trần Tây không mặc đồ bơi hở hang sao, tại sao chứ, còn không phải là sợ bị người khác nhìn thấy à?
Diệp Lăng Phi nghe xong ngạc nhiên hỏi:
- Nhìn thấy gì?
Phương Linh thấp giọng nói:
- Vết thương trên người. Hôm nay lúc tôi và cô ấy thay đồ, tôi thấy trên người Trần Tây có vết thương, hình như là bị đánh. Tôi đoán phần lớn là do ban trai cô ấy đánh. Anh không biết đâu, thằng nhóc Triệu Lượng đó tối qua nhìn thấy giám đốc của chúng ta và Trần Tây cùng đi ra từ nhà ăn, tôi nghĩ có khả năng là vì chuyện này.
Diệp Lăng Phi lại liếc nhìn Trần Tây, khẽ gật đầu:
- Cái này cũng khó nói lắm!
- Anh cứ chờ mà xem, chắc chắn sẽ có trò hay. Tôi thấy ban trai của Trần Tây trông rất hung dữ, không giống người lương thiện. Nếu giám đốc của chúng ta thật sự có gì đó với Trần Tây, hì hì, bộ phận chúng ta sắp có chuyện vui để xem rồi!
- Tôi thấy cô đúng là cười trên nỗi đau của người khác. Phương Linh này, cô biết chuyện sao không nhắc nhở Trần Tây, người ta là sinh viên mới ra trường, ngây thơ lắm!
- Ngây thơ? – Phương Linh bìu chún nói: – Thời buổi này làm gì có ai ngây thơ. Lúc đầu tôi cũng thấy thằng Đổng Học Dân rất ngây thơ, ai dè hắn lại là một tên khốn nạn.
Diệp Lăng Phi vừa nghe Phương Linh nhắc đến Đổng Học Dân, liền cảm thấy giữa hai người chắc chắn có chuyện, hắn tò mò hỏi:
- Phương Linh, có phải cô và Đổng Học Dân có gian tình gì không, nếu không sao cô lại nói hắn như thế?
- Hứ! Bổn cô nương đây còn có gian tình với anh đấy, anh tin không? – Phương Linh nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền nổi giận: – Hắn muốn lên giường với bổn cô nương này á, còn non lắm!
Diệp Lăng Phi cười ha ha:
- Tôi thấy cô làm gì mà phải tức giận thế, chỉ là hỏi chút chuyện riêng tư thôi mà. Nếu cô không muốn nói thì tôi không hỏi nữa.
- Có gì mà không dám nói. Tôi và Đổng Học Dân quả thật là có một chân, à, anh đừng hiểu nhầm, chỉ là chúng tôi đã từng yêu nhau. Lúc đó tôi vừa chia tay bạn trai, hắn rất quan tâm đến tôi, nên tôi bắt đầu yêu hắn. Ai ngờ hắn lại là một tên háo sắc, tôi và hắn yêu nhau chưa được mấy ngày thì đã đòi phát sinh quan hệ. Hắn cũng không xem lại mình đi, Phương Linh tôi là ai chứ, bạn trai cũ yêu nhau hơn một năm trời, đừng nói là lên giường, ngay cả quần áo cũng chưa cởi hết cho anh ta xem nữa là. Đổng Học Dân mà đòi lên giường với tôi, đúng là ý nghĩ viển vông. Tôi cảm thấy gã này không chín chắn, sau khi dò hỏi kỹ mới biết hắn đã kết hôn rồi. Anh nói xem có đáng giận không, tôi chửi cho hắn một trận rồi chia tay luôn!
- Không phải chứ, chia tay rồi mà hai người còn làm việc cùng nhau à? – Diệp Lăng Phi kinh ngạc hỏi.
- Thì sao chứ, tôi chính là muốn hắn nhìn thấy tôi mà phải buồn rầu. Tại sao ư? Vì hắn không chiếm được tôi, tôi có thể khiến hắn tức chết!
Diệp Lăng Phi nghe xong lại cẩn thận quan sát Phương Linh, khẽ thở dài nói:
- Thanh trúc xà nhi khẩu, hoàng phong vĩ thượng châm, lưỡng ban do thi khả, tối độc phụ nhân tâm! (Nọc rắn trong miệng rắn tre, ngòi độc trên đuôi ong vàng, cả hai thứ đó vẫn chưa phải là độc nhất, lòng dạ đàn bà mới là độc ác nhất).