Phương Linh vừa nghe Diệp Lăng Phi đánh giá mình như vậy, liền liếc xéo anh một cái, gay gắt nói:
- Tôi có độc ác thì cũng là bị mấy gã đàn ông xấu xa các anh dồn ép thôi.
Diệp Lăng Phi cười ha hả:
- Đúng thế đấy, bọn đàn ông chúng tôi đều có lỗi cả. Được rồi, người đẹp, cô cứ ngồi đây cũng chẳng phải cách, hay là mau ra biển chơi đi!
- Có gì vui đâu, mới chơi xong, giờ nghỉ ngơi một tí!
Phương Linh thấy Diệp Lăng Phi không thay quần bơi, bèn hỏi:
- Sao anh không thay quần bơi?
- Không mang theo!
Diệp Lăng Phi đáp:
- Tôi đến đây chỉ để đi dạo thôi!
- Tôi đã nói anh đúng là đồ háo sắc, bây giờ còn muốn chối nữa không? Không mang quần bơi, rõ ràng là muốn ngắm mỹ nữ mặc đồ tắm chứ gì!
- Cứ cho là cô nói đúng đi, như vậy được chưa?
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa liếc mắt về phía Vu Uy, thấy ông ta đang mặc đồ bơi đi tới, anh bèn huých nhẹ vào vai Phương Linh, nói nhỏ:
- Đừng nói lung tung nữa, giám đốc Vu tới rồi.
Phương Linh thấy Vu Uy tới, cô thản nhiên nói:
- Chúng ta nói chuyện của chúng ta, liên quan gì đến ông ta chứ.
- Nói thì nói vậy, ai biết gã này muốn làm gì đâu!
Diệp Lăng Phi hạ giọng.
Vu Uy tươi cười đi tới chỗ Diệp Lăng Phi, nói:
- Này tiểu Diệp, cậu cũng ra vẻ quá nhỉ, tôi gọi điện mà cậu cũng không thèm đến công ty.
- Ây da, giám đốc, anh hiểu lầm rồi, hôm qua em đau bụng quá, Tào Tháo rượt cả ngày trời. Em đến giường còn không xuống nổi, làm sao mà đi làm được chứ!
Diệp Lăng Phi tỏ vẻ sợ sệt, vội vàng đứng dậy, nói:
- Giám đốc, thật ra em rất muốn đến công ty, nhưng đúng là hết cách. Mà cũng tại em không báo trước cho anh, chẳng là em ngại gọi điện lúc giám đốc đang bận, sợ làm phiền anh thôi. Em nói này giám đốc, anh là người tốt bụng, khoan dung độ lượng, sao có thể để bụng một đứa nhỏ bé như em được chứ, anh nói có đúng không?
Vu Uy nghe Diệp Lăng Phi nói đến đây thì chẳng còn cách nào trách móc hắn được nữa. Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến ông ta thấy dễ chịu hơn hẳn. Đang định tỏ vẻ kiêu căng dạy dỗ Diệp Lăng Phi mấy câu để trút giận, nhưng ông ta không ngờ Phương Linh ngồi trên bãi cát lại đang khúc khích cười. Vu Uy lúc này mới hiểu ra, Diệp Lăng Phi đang ôm bụng than thở chỉ là diễn kịch. Vu Uy hừ lạnh một tiếng, nói:
- Tiểu Diệp, cậu đừng quên nhiệm vụ của mình. Đến lúc đó mà không đạt chỉ tiêu thì đừng trách tôi không nể mặt!
- Cảm ơn giám đốc Vu đã quan tâm. Em nhất định sẽ cố gắng!
Diệp Lăng Phi nói. Anh liếc qua Trần Tây rồi cố ý nói thật nhỏ:
- Em nói này giám đốc Vu, anh không thể suốt ngày chỉ quan tâm đến Trần Tây được. Em cũng là người mới đến, anh cũng nên nhân lúc rảnh rỗi rủ em đi nhà hàng khách sạn chứ. À, giám đốc Vu đừng hiểu nhầm, con người em không có hứng thú với đàn ông đâu, em cũng biết giám đốc Vu là người như vậy. Em chỉ muốn nói anh cũng nên giúp em giới thiệu thêm vài khách hàng chứ.
Vu Uy vừa nghe Diệp Lăng Phi nói những lời này, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, quát:
- Cậu đừng có nói lung tung!
Nói xong, Vu Uy vội chuồn thẳng.
Phương Linh giơ ngón tay cái lên, khẽ cười nói:
- Anh giỏi thật đấy. Giám đốc của chúng ta bị anh nói cho chạy mất rồi.
Diệp Lăng Phi lại ngồi xuống, nói:
- Có gì đâu. Tôi có nói gì sai đâu nào. Cô nói xem có phải không?
- Cái này thì tôi không biết. Tôi thấy sau này anh nên cẩn thận một chút thì hơn.
Trong lúc Phương Linh và Diệp Lăng Phi trò chuyện, Triệu Lượng và một số người khác bắt đầu chuẩn bị đồ ăn cho bữa trưa.
Những người đang chơi dưới biển bắt đầu vào bờ, Diệp Lăng Phi nhân cơ hội này lướt nhìn nhanh những nữ đồng nghiệp đang mặc đồ tắm.
Phương Linh thấy vậy, bĩu môi nói:
- Có phải nhìn thấy rồi thèm không? Nhưng tôi nói cho anh biết, hai nữ đồng nghiệp kia đều có bạn trai cả rồi, hơn nữa bạn trai họ còn rất nhiều tiền. Còn về Giang Nguyệt Văn thì tôi nghĩ không cần phải nói nữa!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tôi không phải nhìn họ mà thèm, tôi há miệng là vì dáng họ xấu quá, không bằng một nửa của Phương Linh đây. Nếu cho tôi chọn, tôi nhất định chọn cô.
Phương Linh vừa nghe xong, đánh yêu Diệp Lăng Phi một cái, nói:
- Được, được, anh đúng là đồ dẻo miệng. Tôi thấy tám phần là anh đã có phụ nữ bên ngoài rồi. Bây giờ tôi mới nhận ra, anh không có tiền nhưng cái miệng của anh có thể khiến phụ nữ chết mê chết mệt. Nếu sau này tôi không tìm được người đàn ông nào, tôi sẽ tìm anh, làm tình nhân của anh.
- Tôi không dám lấy cô đâu!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Cô xinh đẹp quá, tôi sợ cô đa tình, tôi giữ không nổi!
- Anh...
Diệp Lăng Phi cười rồi đứng dậy, nhìn Phương Linh giơ nắm đấm như muốn đánh hắn, nói:
- Đi thôi, qua bên kia ăn chút gì đi!
Diệp Lăng Phi và Phương Linh đứng dậy, thấy Trần Tây cùng bạn trai đang ngồi một bên, chưa có ý định đi qua. Diệp Lăng Phi huých nhẹ vai Phương Linh, nói:
- Cô nói xem bạn trai của Trần Tây có biết chuyện của cô ấy không?
- Tôi thấy anh bà tám quá đấy, đó là chuyện của người ta, anh không nên hỏi!
Phương Linh nói khẽ.
Diệp Lăng Phi nhỏ giọng đáp:
- Thì tôi muốn hỏi một tí, tò mò không được sao?
Lúc này, đột nhiên Trần Tây từ bãi cát đứng dậy, đi về phía này, còn bạn trai cô vẫn ngồi yên trên bãi cát, không động đậy.
Trần Tây đi tới trước mặt Vu Uy, nói:
- Giám đốc, chiều nay em có việc, em phải về trước, mọi người cứ tiếp tục chơi nhé!
Vu Uy gật đầu, Trần Tây lại chào những người khác một tiếng, sau đó quay lại, đi về phía bạn trai. Phương Linh nhìn Trần Tây đi về phía đó, lấy tay kéo Diệp Lăng Phi, nói nhỏ:
- Thấy không, em nghĩ bọn họ vừa rồi nhất định đã xảy ra chuyện gì đó không vui.
- Bà tám, còn nói tôi nữa!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Cô không phải cũng rất tò mò sao?
Diệp Lăng Phi vừa nói chuyện với Phương Linh, vừa nhìn về phía Trần Tây và bạn trai cô, chỉ thấy Trần Tây đi theo sau bạn trai, hai người giữ một khoảng cách nhất định.
Cả phòng ban bắt đầu bày đồ ăn, Phương Linh kề vai bá cổ kể chuyện cười làm mọi người được một trận cười hả hê. Diệp Lăng Phi cầm một quả táo thật to trong tay, vừa mới cắn một miếng, nghe Phương Linh kể chuyện cười liền phun cả miếng táo trong miệng ra.
- Anh làm gì vậy? Này Diệp Lăng Phi, anh có không vừa lòng tôi thì cũng không nên công kích tôi như vậy chứ!
Phương Linh cố ý nói to lên.
- Tôi…!
Diệp Lăng Phi vừa mới cất tiếng, đột nhiên hắn nhìn thấy một chiếc xe dừng ngay cạnh xe của mình, tiếp đó cửa xe mở ra, Tiêu Vũ Văn từ trên xe bước xuống.
Phương Linh nhìn theo hướng mắt của Diệp Lăng Phi, thấy một cô gái xinh đẹp mặc chiếc váy liền màu đen. Cô gái kia có vẻ mặt lạnh lùng, nhưng sự chú ý của Phương Linh không nằm trên người cô gái, mà là chiếc xe BMW đắt tiền mà cô ta lái.
Phương Linh hừ lạnh một tiếng, nói:
- Chết tiệt, con nhóc này ra oai ghê, không những đi xe xịn mà còn mang theo hai vệ sĩ, cô ta tưởng mình là ai chứ!
Đổng Học Dân ngồi đối diện với Phương Linh, nghe thấy cô nói vậy liền cười:
- Phương Linh, sao thế? Thấy con gái nhà người ta vừa xinh đẹp vừa có tiền nên chướng mắt à? Được rồi, hôm khác anh cũng tặng cho em một chiếc BMW.
- Thôi đi, anh mà bày đặt tặng BMW cho tôi à, anh lo lấp đầy cái dạ dày của mình trước đi rồi hẵng nói.
Phương Linh bĩu môi.
Triệu Lượng chép miệng nói:
- Nếu tôi có thể cưới được cô nhóc này thì chẳng phải không cần làm lụng nữa sao? Chỉ riêng chiếc xe này cũng đủ cho tôi phấn đấu bao nhiêu năm rồi.
- Triệu Lượng, sao anh lại có cái suy nghĩ này thế!
Giang Nguyệt Văn liếc Triệu Lượng một cái rồi nói:
- Đàn ông như anh ai dám lấy chứ!
- Giang Nguyệt Văn, hết cách rồi, tôi là đàn ông, không giống phụ nữ chỉ cần giang một chân ra quyến rũ đàn ông là không cần phấn đấu nữa. Tôi không có bản lĩnh đó, chỉ hy vọng con gái nhà người ta có thể để ý đến tôi thôi.
Triệu Lượng nói.
Giang Nguyệt Văn nghe Triệu Lượng nói vậy bất giác liếc nhìn Vu Uy một cái, nói:
- Triệu Lượng, cái miệng thối của anh không nói được lời nào hay ho à? Anh mà còn nói bậy nữa tôi sẽ không tha cho anh đâu!
- Tôi không nói nữa là được chứ gì!
Diệp Lăng Phi vốn chẳng hề nghe mấy người này nói chuyện, hắn tập trung chú ý đến người đàn ông xuất hiện sau lưng Tiêu Vũ Văn. Diệp Lăng Phi cảm thấy kỳ lạ, tại sao Tiêu Vũ Văn lại đi cùng với hắn ta.
Tiêu Vũ Văn dẫn theo hai vệ sĩ đi về phía Diệp Lăng Phi đang ngồi, Triệu Lượng nhìn thấy cô gái xinh đẹp mặc đồ đen đi về hướng này liền thấp giọng nói:
- Này, mọi người có ai quen cô ta không?
- Ai mà quen cô ta chứ, nếu quen thì chúng ta còn ngồi đây sao!
Vương Đào ngồi bên cạnh Triệu Lượng nói.
- Tôi thấy Triệu Lượng có cơ hội rồi đấy, cố gắng biểu hiện đi, nói không chừng cô ta để ý đến cậu đó!
- Đừng có đoán mò, chút lợi lộc này của các người thì có phải là một cô gái có tiền không hả? Đáng để mọi người phải như vậy sao, thật mất mặt!
Phương Linh nói kèm theo chút ghen tuông. Cô trước giờ trong bộ phận luôn là người thu hút nhất, bây giờ mấy người này nhìn thấy một cô nhóc có tiền đi về phía này đã hưng phấn đến mức đó, làm sao trong lòng Phương Linh không ghen cho được.
Đừng nói đến Phương Linh, mà ngay cả mấy nữ đồng nghiệp khác cũng ghen tị. Vừa trẻ trung, vừa xinh đẹp lại có tiền, sao mà không khiến họ ghen được chứ. Mấy cô gái này người này một tiếng, người kia một câu, đều tỏ ra bất mãn với các đồng nghiệp nam bên cạnh mình khi họ chỉ chú ý đến một cô gái như vậy.
Tiêu Vũ Văn đi thẳng đến trước mặt Diệp Lăng Phi, mắt cô ánh lên nụ cười lạnh tanh, nói:
- Thật khéo, lại có thể gặp anh ở đây.
Câu nói này của Tiêu Vũ Văn khiến những người ở đó đều sững sờ, ngay cả Vu Uy cũng ngạc nhiên. Người đẹp này rốt cuộc là đang nói với ai? Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Diệp Lăng Phi, chỉ thấy anh phun quả táo đã ăn được một nửa ra, ngẩng mặt lên nhìn Tiêu Vũ Văn, cười nói:
- Thành phố Vọng Hải to lớn như thế, gặp nhau có gì lạ đâu. Sao cô lại xuất hiện ở đây, không phải là biết chắc thi không qua nên bỏ cuộc đấy chứ!
- Thi đậu hay không là chuyện của tôi, không liên quan đến anh.
Tiêu Vũ Văn hừ lạnh.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Vậy cô đến đây làm gì?
Diệp Lăng Phi nói xong, liếc nhìn người đàn ông đang đi về phía này ở đằng sau Tiêu Vũ Văn, lại nói thêm:
- Tiện thể bà tám một chút, tại sao cô lại đi cùng với hắn ta?