Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 639: CHƯƠNG 639: TÔI LÀ VẬT HI SINH

Tiêu Vũ Văn vừa xuất hiện đã lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, nhưng điều không ai ngờ tới là cô lại đến tìm Diệp Lăng Phi. Trên mặt Triệu Lượng lộ vẻ thất vọng, thầm nghĩ:

- Thằng nhóc này rốt cuộc gặp vận may gì mà quen được với một cô gái nhà giàu xinh đẹp như vậy chứ.

Tiêu Vũ Văn nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô khẽ gật đầu, liếc nhìn Sở Thiếu Lăng một cái rồi lại nhìn Diệp Lăng Phi, lạnh lùng nói:

- Hắn nguyện đi theo tôi, tôi còn biết làm sao?

- Nói câu này nghe như là hết cách vậy, Tiêu Vũ Văn, cô là ai chứ, chẳng lẽ còn có người khiến cô phải sợ sao?

Diệp Lăng Phi cười khì một tiếng rồi cắn một miếng táo thật to, vừa nhai vừa nói:

- Đây thật chẳng giống tác phong trước đây của cô chút nào, từ lúc nào mà cô đã đổi tính rồi vậy!

- Tôi đổi tính hay không thì có liên quan gì đến anh!

Tiêu Vũ Văn ngoắc đầu ra sau nói với hai tên vệ sĩ:

- Các người đứng đây, không cần đi theo tôi!

Nói xong, Tiêu Vũ Văn lại quay qua nói với Diệp Lăng Phi:

- Tôi có chuyện muốn nói riêng với anh!

- Được thôi!

Diệp Lăng Phi cầm quả táo trên tay, đứng dậy nhìn Sở Thiếu Lăng và nói:

- Còn hắn thì sao?

Tiêu Vũ Văn quay người lại nói với Sở Thiếu Lăng:

- Phiền anh đừng đi theo tôi, tôi có việc!

Sở Thiếu Lăng cười nói:

- Vậy cũng được, tôi ở đây đợi cô là được!

Nói xong, Sở Thiếu Lăng lại nhìn Diệp Lăng Phi, cười nói:

- Không ngờ chúng ta lại có thể gặp nhau ở đây, xem ra chúng ta rất có duyên phận đó, có thời gian chúng ta nói chuyện riêng nhé, tôi rất muốn được làm bạn với anh.

- Đó là chuyện sau này. Đợi khi nào tâm trạng tôi tốt hơn sẽ suy nghĩ đến việc nói chuyện với anh, còn bây giờ tôi phải đi nói chuyện với người đẹp đã!

Diệp Lăng Phi nói xong liền đưa tay đặt lên eo Tiêu Vũ Văn, cười nói:

- Chúng ta đi đâu bàn chuyện tình yêu đây!

Tiêu Vũ Văn không thèm đôi co với Diệp Lăng Phi, liền bước đi. Diệp Lăng Phi ôm eo Tiêu Vũ Văn cùng đi ra hướng biển.

Hành động này của Diệp Lăng Phi càng khiến cho mấy đồng nghiệp ở công ty bảo hiểm trợn mắt há mồm. Triệu Lượng ra sức dụi mắt để nhìn cho rõ xem có phải Diệp Lăng Phi đang ôm Tiêu Vũ Văn hay không, rồi hắn lẩm bẩm:

- Không phải chứ, sao có thể thế được.

Phương Linh cũng sững sờ, trong lòng cô cảm thấy con người Diệp Lăng Phi không đơn giản. Nhưng rồi Phương Linh lại thay đổi suy nghĩ, cảm thấy không đúng, nếu Diệp Lăng Phi có bối cảnh sâu rộng thì sao lại đến công ty bảo hiểm làm một nhân viên quèn. Phương Linh càng nghĩ càng không thể hiểu nổi con người Diệp Lăng Phi, bèn quyết định không nghĩ nữa, gọi mọi người qua ăn đồ.

Ánh mắt của Sở Thiếu Lăng cứ nhìn mãi Diệp Lăng Phi, sâu xa khó đoán, trong lòng không ngừng suy tư về người này. Theo như Sở Thiếu Lăng thấy, người đàn ông này rất không đơn giản. Hắn nhớ lần đầu tiên mình gặp người đàn ông này, bên cạnh hắn còn có hai mỹ nữ, trong đó còn có một người là đội trưởng đội cảnh sát hình sự. Sao người đàn ông này lại quen với Tiêu Vũ Văn?

Theo như Sở Thiếu Lăng biết, người đàn ông dám ôm Tiêu Vũ Văn tuyệt đối không phải là nhân vật đơn giản. Tiêu Vũ Văn là nhân vật gì chứ, là cô cháu gái quý báu của Long đầu bang Búa Rìu. Hơn nữa, Tiêu Vũ Văn đối với đàn ông cũng chẳng thèm đếm xỉa đến, vậy mà người đàn ông lớn hơn Tiêu Vũ Văn đến mười mấy tuổi lại có thể có hành động thân mật với cô như vậy. Điều này thật sự khiến người khác không thể không hoài nghi người đàn ông này rốt cuộc có bối cảnh như thế nào.

Diệp Lăng Phi ôm Tiêu Vũ Văn đi thẳng ra bãi biển, Tiêu Vũ Văn dừng lại nhìn biển nói:

- Diệp Lăng Phi, anh còn nhớ những lời mà lần trước tôi đã nói với anh không?

- Quên mất rồi, cô nói với tôi nhiều lời lắm, tôi đâu có biết cô đã nói những gì!

Diệp Lăng Phi buông tay ra, thò tay vào túi quần rút ra gói thuốc lá, lấy một điếu đưa ra trước mặt Tiêu Vũ Văn hỏi:

- Có hút thuốc không?

- Không hút!

Tiêu Vũ Văn đáp.

- Vậy thì tôi không khách sáo nhé!

Diệp Lăng Phi nói xong, châm thuốc rồi phả ra một làn khói, cười nói:

- Này, đừng làm không khí căng thẳng như thế. Cho tôi hóng chuyện chút, sao cô lại đi cùng với Sở Thiếu Lăng vậy?

- Rất kỳ lạ sao?

Tiêu Vũ Văn hỏi.

- Cô nói xem, đại tiểu thư của tôi ơi, nhà cô và nhà hắn chẳng phải luôn đối đầu đó sao, sao hai người lại có thể ở cùng nhau? Nói nghe thử xem, tôi rất hiếu kỳ.

- Tôi cũng nói không rõ!

Tiêu Vũ Văn nói.

- Tóm lại là hắn đến tìm tôi, không có việc gì cũng tặng hoa cho tôi.

- Tặng hoa? Xem ra mười phần là hắn muốn theo đuổi cô rồi. Ừm, tôi thấy thằng nhóc này nhìn cũng có vẻ là nhân tài, suy nghĩ thử xem.

- Suy nghĩ về hắn? Tôi thấy thôi vậy, tôi không thích con người này. Anh có nhớ tôi đã nói con người hắn tâm cơ rất sâu, ai biết được hắn muốn làm gì với tôi. Chỉ là...

- Chỉ là gì?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Tôi cũng không biết, tóm lại là ông nội nói tôi cố gắng tiếp xúc với hắn, đến lúc nào mọi người cảm thấy thích hợp thì ông cũng không quan tâm đến chuyện hôn nhân giữa chúng tôi!

Tiêu Vũ Văn nói.

Diệp Lăng Phi sững sờ, rất kỳ lạ nói:

- Cô chắc chắn là Long đầu đã nói như vậy, cô không có nghe nhầm chứ?

- Sao tôi có thể nghe nhầm được chứ!

Tiêu Vũ Văn nói.

- Tôi rất sầu lòng, vừa lúc gặp được anh nên tôi liền có ý định tìm anh nói chuyện. Anh nói xem, ông nội tôi có dự định gì thế?

- Sao tôi biết được, tôi đâu phải con sâu trong bụng ông nội cô, làm sao biết được suy nghĩ của ông ấy chứ. Đương nhiên, tôi có thể đoán được. Theo tôi thấy, chắc chắn là ông nội cô muốn thông qua phương thức liên hôn để cho bang Búa Rìu và 3K chung sống hòa bình. Cái này giống như sự liên hôn giữa các nước thời cổ đại, mục đích chính là để gìn giữ sự hòa thuận giữa hai nước. Có điều nói đi cũng phải nói lại, nếu như vậy thì cô không trở thành vật hi sinh sao? Cô cho rằng ông nội cô sẽ làm như vậy à?

- Tôi không rõ, nhưng tôi lại không cho rằng làm như vậy là không tốt. Ít nhất giữa bang Búa Rìu và 3K không còn tranh đấu nhau nữa, anh cho rằng như vậy là không tốt sao?

- Đó là chuyện của các người. À, tôi nghe nói tối qua bang các người lại có một chủ lực bị giết. Tôi thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, bang Búa Rìu các người sẽ nhanh chóng bị tiêu diệt tận gốc. Tiết lộ một chút xem, bang hội các người gần đây nhất có dự định gì, có muốn báo thù không?

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tôi hóng chuyện một chút thôi, cô đừng có nghĩ bậy.

- Sao tôi biết được, tôi lại không can thiệp vào chuyện của bang hội.

Tiêu Vũ Văn lạnh lùng nói.

- Bây giờ tôi ra ngoài còn phải dẫn theo hai vệ sĩ, ông nội tôi sợ tôi xảy ra chuyện. Đây là tất cả những gì tôi biết được.

- Ồ, ra là vậy!

Diệp Lăng Phi gật đầu nói:

- Như vậy xem ra bang Búa Rìu các người cũng không biết là ai làm rồi?

- Tôi không biết. Tôi nói lại một lần nữa, tôi không can thiệp vào chuyện nội bộ bang hội!

Tiêu Vũ Văn nói.

- Diệp Lăng Phi, anh có nhớ tôi đã nói với anh là tôi nợ anh một ân tình, nếu có cơ hội tôi sẽ trả cho anh không?

Tiêu Vũ Văn nói xong liền quay đầu bỏ đi.

Diệp Lăng Phi sững sờ, hắn nhìn theo dáng Tiêu Vũ Văn rời khỏi, trong lòng thầm đoán xem Tiêu Vũ Văn rốt cuộc muốn nói gì với mình. Nếu thực sự là vì nói câu này thì hoàn toàn không cần thiết phải gặp riêng mình để nói. Diệp Lăng Phi lại nghĩ đến những câu nói trước đó của Tiêu Vũ Văn, đột nhiên cười lên. Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, nói bâng quơ:

- Con nhóc này, không phải là thực sự muốn làm như vậy chứ. Ừm, bây giờ mình cần phải xem lại tiểu nha đầu này, trước đây mình quá xem thường cô ta rồi.

Diệp Lăng Phi quay trở lại, lúc này Tiêu Vũ Văn và Sở Thiếu Lăng đang đi về phía xe của họ. Diệp Lăng Phi nhìn theo bóng dáng của Sở Thiếu Lăng, khẽ nhíu mày.

Phương Linh nhìn thấy Diệp Lăng Phi trở lại, cô hỏi:

- Diệp Lăng Phi, anh và cô gái đó rốt cuộc có quan hệ gì, tôi thấy hình như hai người rất thân quen.

- Quan hệ bình thường, chỉ là quen biết mà thôi!

Diệp Lăng Phi buột miệng nói.

- Anh còn che giấu với tôi nữa, nói xem thử!

Phương Linh truy hỏi tiếp.

- Không có gì!

Diệp Lăng Phi nói xong lại nói với Phương Linh:

- Tôi có việc đi trước đây, mọi người cứ chơi vui vẻ nha!

- Anh đi như vậy sao!

Phương Linh nói.

- Anh không ăn xong rồi hẵng đi?

Diệp Lăng Phi hình như không nghe thấy, không trả lời câu này của Phương Linh mà bước nhanh về phía xe mình.

Rời khỏi bãi biển, Diệp Lăng Phi rút điện thoại ra gọi cho Dã Thú, bảo Dã Thú đi điều tra Sở Thiếu Lăng đến thành phố Vọng Hải từ lúc nào, tiện thể điều tra luôn những người cùng đến với Sở Thiếu Lăng gồm có bao nhiêu người.

- Lão đại, sao thế, đang yên đang lành sao lại hỏi đến người này?

Dã Thú hỏi.

- Thằng nhóc cậu đừng có hỏi nữa, tóm lại là tôi cần điều tra ngọn ngành về con người này!

Diệp Lăng Phi nói.

- Được!

Dã Thú đáp.

Vu Đình Đình buổi chiều thi xong. Sau khi thi xong, Vu Đình Đình ở lại thành phố Vọng Hải thêm mấy ngày, sau đó thì về nhà.

Vu Đình Đình vừa từ phòng thi đi ra thì nghe giọng Tần Dao ở phía sau gọi lại:

- Đình Đình, đợi chút!

Vu Đình Đình dừng chân quay đầu lại thì nhìn thấy Tần Dao cầm cặp xách vội vàng chạy đuổi theo. Cô chạy đến trước mặt Vu Đình Đình, cười nói:

- Đình Đình, làm gì mà cậu đi gấp thế.

- Không... không có gì, mình muốn về sớm để thu dọn đồ đạc!

Vu Đình Đình nhớ đến việc Diệp Lăng Phi nói với mình, tuy trong lòng cô không cho rằng Tần Dao giống như người mà Diệp Lăng Phi nói, nhưng nghĩ đến việc mình đã đồng ý với Diệp Lăng Phi rồi thì nên làm được. Vì thế, Vu Đình Đình chỉ đáp sơ sài với Tần Dao một câu rồi lại bước đi nhanh.

Tần Dao nhìn thấy Vu Đình Đình muốn đi, vội vàng kéo tay cô lại, cười nói:

- Đình Đình, cậu sao thế, vừa thi xong đừng có về nhà gấp, chúng ta nên đi thư giãn một chút. Đình Đình, chúng ta ra ngoài chơi đi.

Vu Đình Đình lắc đầu nói:

- Mình không đi chơi đâu!

Tần Dao bước nhanh hai bước chặn Vu Đình Đình lại, cười nói:

- Đình Đình, cậu sao vậy, có phải là do cậu và Diệp đại ca cãi nhau nên tâm trạng không được tốt? Nếu như vậy thì mình thấy cậu nên ra ngoài cho thoải mái, thư giãn tâm hồn. Đình Đình, đừng nghĩ nữa, chúng ta đi chơi đi, mình có quen một chị, hay mình giới thiệu cho cậu làm quen nha?

Vu Đình Đình vẫn lắc đầu, cô đi lách qua người Tần Dao. Tần Dao đuổi theo Vu Đình Đình không ngừng hỏi:

- Đình Đình, cậu sao thế, sao chẳng giống với trước đây?

- Tần Dao, cậu đừng hỏi nữa, bây giờ tâm trạng mình rất rối bời!

Vu Đình Đình nói với giọng không vui:

- Hay mình cậu đi đi, mình và người chị mà cậu nói chẳng hề quen biết, không cần thiết phải làm quen. Được rồi, cứ như vậy đi!

Tần Dao nghe thấy Vu Đình Đình dùng ngữ khí này nói chuyện với mình thì dừng chân lại. Cô nhìn theo bóng dáng của Vu Đình Đình, trong lòng thầm nghĩ rốt cuộc tại sao Vu Đình Đình đột nhiên lại thay đổi thái độ với mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!