Đình Đình vừa đi chưa được mấy bước thì Tần Dao lại đuổi theo, cô kéo tay Vu Đình Đình nói:
- Đình Đình, cậu sao thế? Sao mình cứ có cảm giác thái độ của cậu đối với mình thay đổi rồi. Có phải vì mình đi nên cậu giận không?
- Không phải!
Vu Đình Đình dừng bước, nhìn Tần Dao nói:
- Tần Dao, chỉ là lòng mình đang hơi rối, cậu đừng ép mình nữa. Chúng ta là bạn thân, đúng vậy, nhưng ai cũng cần không gian riêng chứ. Mình thật sự không muốn đi chơi, cũng không muốn gặp người chị gì đó của cậu, bây giờ mình chỉ muốn về nhà.
- Đình Đình, mình biết mình không nên ép cậu đi chơi, nhưng mình chỉ muốn chia sẻ niềm vui với cậu thôi. Cậu có biết không, chị ấy đối xử với mình tốt lắm, hơn nữa chị ấy cũng rất hiếu khách, chỉ muốn làm quen với cậu thôi mà!
- Tần Dao, lúc nãy mình nói rồi, mình không muốn gặp chị của cậu, sau này cũng không. Cậu đừng nói nữa, bây giờ mình đang bực mình lắm!
Vu Đình Đình nói xong liền bỏ mặc Tần Dao mà rảo bước đi nhanh. Tần Dao đứng sững tại chỗ, cắn chặt môi nhìn theo bóng lưng của bạn mình.
Vu Đình Đình đi được vài bước thì đột nhiên rút điện thoại từ trong túi xách ra gọi cho ai đó, trên mặt cô thoáng hiện lên nụ cười tươi tắn, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng:
- Diệp đại ca, em thi xong rồi, anh đến đón em đi. Vâng, em đợi anh ở cổng trường nhé!
Nói xong, Vu Đình Đình lại cất điện thoại vào túi, bước nhanh ra cổng trường.
Vu Đình Đình đứng ở cổng trường đợi Diệp Lăng Phi đến đón, đúng lúc này Tần Dao lại từ phía sau đuổi kịp. Thấy Vu Đình Đình đang đứng ở cổng, cô vội vàng chạy mấy bước đến trước mặt, nói không ngớt:
- Đình Đình, mình xin lỗi, lúc nãy là mình không phải, cậu đừng giận mình nữa nhé.
- Tần Dao, mình không sao thật mà, cậu mau đi gặp chị của cậu đi! - Vu Đình Đình nói.
- Ừm, vậy mình đi đây, chúng ta liên lạc qua điện thoại sau!
Tần Dao cười với Vu Đình Đình rồi quay người đi về phía trạm xe buýt. Ngay khi Tần Dao vừa rời đi, chiếc Jetta của Diệp Lăng Phi cũng lướt qua cô. Tần Dao vốn không để ý, nhưng Diệp Lăng Phi lại thấy sắc mặt cô không được tốt lắm. Anh lái xe đến trước cổng trường. Đợi Vu Đình Đình lên xe, Diệp Lăng Phi liền hỏi:
- Tần Dao sao thế? Lúc nãy anh thấy sắc mặt cô ấy không tốt lắm, cãi nhau với em à?
- Không có, lúc nãy Tần Dao rủ em đi chơi nhưng em không đồng ý. Cậu ấy còn muốn giới thiệu cho em một người chị mới quen, em nói không muốn nên từ chối. Chỉ vậy thôi!
Vu Đình Đình thắt xong dây an toàn, khẽ thở phào một hơi rồi nhẹ nhàng nói:
- Cuối cùng cũng thi xong, bây giờ thấy nhẹ nhõm hẳn. Diệp đại ca, chúng ta đi ăn đồ nướng đi, em thèm đồ nướng quá!
- Mèo con háu ăn, trưa nay chưa ăn gì sao?
Diệp Lăng Phi khởi động xe, rời khỏi cổng trường.
- Trưa em ăn no rồi, nhưng dù sao cũng nên ăn mừng một chút chứ. Diệp đại ca, bây giờ em thấy cả người nhẹ tênh, định chơi ở thành phố Vọng Hải hai ngày rồi mới về nhà!
Vu Đình Đình chớp mắt với Diệp Lăng Phi, nói:
- Em muốn ăn một bữa đồ nướng thật đã đời, chúc mừng em được rảnh rỗi rồi!
- Được thôi, em muốn đi tiệm nào ăn đây? - Diệp Lăng Phi hỏi.
- Tùy anh, tiệm nào cũng được! - Vu Đình Đình nói. - Chỉ cần được ăn cùng Diệp đại ca là được rồi.
Diệp Lăng Phi lại cười. Cô gái Vu Đình Đình này quả thật rất dễ khiến đàn ông yêu mến. Những biểu hiện đáng yêu đó của cô đều không phải giả tạo mà bộc lộ ra một cách vô thức, đặc biệt là nụ cười và ánh mắt dịu dàng có thể khiến người đối diện cảm thấy vui vẻ.
Đây cũng là lý do tại sao Diệp Lăng Phi muốn Vu Đình Đình giữ khoảng cách với Tần Dao. Trong lòng hắn, hắn rất sợ Vu Đình Đình phải chịu tổn thương, vì thế mới phá lệ ép cô làm một chuyện mình không thích. Diệp Lăng Phi cảm thấy áy náy nên luôn muốn tìm cách bù đắp cho cô.
Gần trường có rất nhiều tiệm đồ nướng, nhưng chủ yếu phục vụ sinh viên nên không cao cấp như ở trung tâm thành phố. Theo ý Diệp Lăng Phi thì nên lái xe vào trung tâm tìm một tiệm tươm tất để ăn một bữa cho đã, nhưng khi xe chạy qua khuôn viên trường, Vu Đình Đình lại chỉ vào một tiệm đồ nướng ven đường và đề nghị ăn ở đó.
Diệp Lăng Phi dừng xe trước tiệm, hắn xuống xe nhìn vào trong, thấy quán không lớn lắm, liền nói:
- Đình Đình, em thật sự muốn ăn ở đây sao?
- Đừng tìm nữa, ăn ở đây đi anh! - Vu Đình Đình nói. - Em thấy quán này cũng được mà!
- Vậy được thôi! - Diệp Lăng Phi gật đầu.
Vu Đình Đình rất tự nhiên khoác lấy cánh tay Diệp Lăng Phi. Anh liếc nhìn xung quanh, cười nói:
- Đình Đình, em không sợ bạn học nhìn thấy à? Anh là một ông chú già rồi đấy, nếu bị bạn em thấy thì sẽ bị họ xì xào bàn tán cho xem.
- Em không sợ! - Vu Đình Đình đáp. - Dù sao em cũng thích Diệp đại ca rồi, cứ để họ nói. Ai nói này nói nọ chẳng qua là ghen tị vì em tìm được người tốt như Diệp đại ca thôi.
- Tiểu nha đầu, cũng biết nịnh ghê, ừm, được, được! - Diệp Lăng Phi cười nói. - Không ngờ anh cũng có ngày được "gặm cỏ non" đấy!
Vu Đình Đình cười ha hả:
- Diệp đại ca, anh chỉ biết đùa, được rồi, chúng ta mau vào thôi!
Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình cứ thế tay trong tay bước vào tiệm đồ nướng, quả nhiên thu hút không ít ánh mắt. Nếu Vu Đình Đình xấu xí thì thôi đi, đằng này cô lại có đôi chân dài miên man, vóc dáng cao ráo trời cho, khuôn mặt xinh đẹp cùng làn da trắng mịn, càng khiến cho mấy gã thanh niên nhìn thấy cô đi cùng một người đàn ông hơn cả chục tuổi mà đỏ cả mắt.
Diệp Lăng Phi lo tâm trạng của Vu Đình Đình không ổn. Theo hắn thấy, cô là một cô gái xinh đẹp hiền lành, luôn cố gắng hết sức để tránh những lời đàm tiếu. Nhưng bây giờ, Vu Đình Đình lại quang minh chính đại sánh bước cùng mình vào quán, không cần nghĩ cũng biết chắc hẳn trong lòng cô đã phải chịu áp lực không nhỏ, hoặc cũng có thể cô đã nghĩ thông suốt, xem hành động này như một lời bày tỏ tình yêu với hắn.
Chọn một chỗ ngồi sát tường, hai người gọi một đĩa thịt nướng, kèm thêm đậu phộng, khoai tây chiên... Theo ý Diệp Lăng Phi thì muốn gọi nhiều hơn nhưng Vu Đình Đình lại không cho, cô nói ăn bao nhiêu gọi bấy nhiêu thôi. Diệp Lăng Phi cười cười nghe theo lời cô.
Vu Đình Đình và Diệp Lăng Phi ngồi cùng một phía, cô ngồi sát lại gần anh. Vu Đình Đình cầm lấy sáu xiên thịt dê nướng trên vỉ, đợi lúc thịt gần chín, cô dùng khăn giấy lau đi bụi than trên que xiên, sau đó đưa đến trước miệng Diệp Lăng Phi nói:
- Diệp đại ca, anh thử xem, có cần thêm gia vị gì không?
Diệp Lăng Phi cắn một miếng, nhai nhai rồi nói:
- Hơi nhạt, cho thêm chút muối nữa đi!
Vu Đình Đình đáp rồi lại đặt xiên thịt xuống, rắc thêm ít muối vào.
Diệp Lăng Phi đưa tay ra ôm eo Vu Đình Đình, tay hắn lướt xuống bờ mông mềm mại của cô, môi kề sát tai cô thấp giọng nói:
- Đình Đình, ăn xong mình về nhà nhé. Em sắp về quê rồi, hơn một tháng không gặp anh sẽ nhớ em chết mất. Lát nữa về chúng ta thân mật một trận nha.
Vu Đình Đình mặt đỏ bừng, nhỏ giọng nói:
- Em ở đây hai ngày lận, đâu có về sớm vậy. Diệp đại ca, em sẽ ở bên anh mà.
- Vẫn là Đình Đình của anh tốt nhất, biết dành thời gian cho anh.
Diệp Lăng Phi nói xong liền nhéo nhẹ mông Vu Đình Đình một cái. Vừa hay, hành động này bị một gã đàn ông bàn bên cạnh nhìn thấy. Hắn nhìn Diệp Lăng Phi nhéo mông Vu Đình Đình mà ánh mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ. Một thiếu nữ xinh đẹp như Vu Đình Đình thì ai mà không động lòng chứ. Lại nhìn cô gái bên cạnh gã, trông rõ là một cô nàng đanh đá, lại còn là một hũ giấm chua. Vừa lúc cô ta bắt gặp ánh mắt của bạn trai mình, liền tức giận đứng phắt dậy, hùng hổ bỏ ra ngoài.
Gã đàn ông thấy không ổn vội vàng gọi tên cô gái, kết quả vừa đuổi ra đến cửa thì bị chặn lại vì chưa trả tiền. Hắn đành vội vàng thanh toán rồi mới đuổi theo.
Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình thấy cảnh đó thì không nhịn được bật cười. Diệp Lăng Phi nói:
- Đình Đình, thấy chưa, gã đó vì nhìn em nên mới chọc giận bạn gái đấy. Sau này em ra đường ít thôi, đỡ gây mâu thuẫn cho nhà người ta.
- Diệp đại ca, anh lại nói bậy rồi, em làm gì có! - Vu Đình Đình nói. - Em đâu có đẹp bằng chị Hiểu Uyển.
Vừa nhắc đến Đường Hiểu Uyển, Diệp Lăng Phi lại thở dài. Vu Đình Đình nghe thấy tiếng thở dài của anh, thắc mắc hỏi:
- Diệp đại ca, anh sao thế? Sao nhắc đến chị Hiểu Uyển anh lại thở dài?
- Còn không phải là con nhóc Hiểu Uyển đó sao, tự dưng lại mê mẩn phim truyền hình Hồng Kông. Lần trước anh đến biệt thự, nó chẳng thèm ngó ngàng gì đến anh, chỉ cắm cúi xem ti vi. Đau lòng quá, anh thật sự đau lòng quá đi mất!
Vu Đình Đình nhìn vẻ mặt khoa trương của Diệp Lăng Phi, không nhịn được cười nói:
- Diệp đại ca, nếu chị Hiểu Uyển thấy bộ dạng này của anh, chắc chắn sẽ cười đau cả bụng luôn.
- Vốn là vậy mà! - Diệp Lăng Phi nói. - Con nhóc Hiểu Uyển đó xem phim đến nghiện, bỏ bê cả anh. Anh thấy phải dạy dỗ lại nó một trận mới được.
Nói đến đây, Diệp Lăng Phi đột nhiên hỏi:
- Đình Đình, giờ Hiểu Uyển có ở biệt thự không?
- Chắc là có ạ. Sáng nay lúc em đi sớm có nghe chị Hiểu Uyển nói hôm nay không định đi đâu, chỉ ở nhà thôi. Chị ấy định xem cho xong bộ phim đó!
Diệp Lăng Phi vừa nghe xong liền cười đầy gian xảo, nụ cười khiến Vu Đình Đình chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, không biết anh định làm gì. Thế là cô hỏi:
- Diệp đại ca, sao anh lại cười thế!
Diệp Lăng Phi kề môi lại bên tai Vu Đình Đình, thấp giọng nói mấy câu. Vu Đình Đình mặt đỏ bừng như trái đào chín, lí nhí:
- Diệp đại ca, anh xấu quá đi