Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình ăn xong thịt nướng liền trở về biệt thự. Lúc này, Đường Hiểu Uyển đang ngồi trên ghế sofa xem tivi.
Vu Đình Đình lên lầu thay đồ, Diệp Lăng Phi bước tới trước mặt Đường Hiểu Uyển, cúi người giật lấy chiếc gối cô đang ôm, cười nói:
- Không phải em ngồi xem phim cả ngày đấy chứ!
- Đâu có, em ngủ cả buổi sáng, chiều mới xem phim thôi. - Đường Hiểu Uyển đáp.
Diệp Lăng Phi ngồi xuống ghế, đưa tay bế bổng Đường Hiểu Uyển vào lòng. Tay phải hắn cởi cúc áo trên ngực cô rồi luồn vào trong.
Đường Hiểu Uyển khẽ giãy cặp mông, liếc mắt lên lầu, ghé môi thì thầm ngọt ngào vào tai Diệp Lăng Phi:
- Diệp đại ca, Đình Đình đang ở nhà mà, anh đừng làm thế!
- Tiểu nha đầu, có phải em không thèm nhớ anh không hả? Lần trước anh đến em cũng chỉ ngồi xem phim, chẳng thèm để ý tới anh.
Diệp Lăng Phi vừa nói, tay phải vừa nắm chặt lấy bộ ngực cao đầy đặn của Đường Hiểu Uyển, ngón tay mân mê nụ hồng của cô, miệng khẽ nói:
- Tiểu nha đầu, xem ra anh phải dạy dỗ lại em cẩn thận mới được!
Khuôn mặt Đường Hiểu Uyển lộ rõ nụ cười ngọt ngào, đôi má ửng hồng. Bàn tay nhỏ bé của cô đặt vào giữa hai chân anh, khẽ ngẩng mặt lên, cười sung sướng:
- Diệp đại ca, có lúc nào em không nhớ anh đâu!
Tay phải Diệp Lăng Phi từ từ cởi từng chiếc cúc áo ngủ của Đường Hiểu Uyển, thân thể nhỏ nhắn, xinh xắn toát ra mùi thơm mê đắm lòng người dần hiện ra trước mắt hắn. Tay hắn thuận theo khe ngực của cô trượt thẳng vào trong quần ngủ. Vừa chạm tới hạ bộ của Đường Hiểu Uyển, Diệp Lăng Phi liền toe toét cười, khẽ nói:
- Hiểu Uyển, có phải em biết hôm nay anh tới nên cố ý không mặc quần nhỏ, tiện cho anh làm việc không hả?
Vừa nói, tay phải Diệp Lăng Phi vừa đặt giữa hai chân Đường Hiểu Uyển, vuốt ve nơi ấy.
Thân thể mềm mại của Đường Hiểu Uyển khẽ động đậy khiêu khích, cả người nóng rực lên. Hai tay cô ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, đưa đôi môi nhỏ tiến tới.
Diệp Lăng Phi thô bạo hôn lên môi Đường Hiểu Uyển một cái, rồi bỗng ôm lấy eo cô nhấc bổng lên. Hắn khẽ nói mấy câu vào tai cô khiến Đường Hiểu Uyển lập tức đỏ bừng mặt, không dám ngẩng đầu lên nữa.
Diệp Lăng Phi ôm Đường Hiểu Uyển bước vào phòng ngủ trên lầu. Vừa bước vào, hắn liền nhìn thấy Vu Đình Đình đang để trần, chuẩn bị mặc đồ ngủ. Diệp Lăng Phi đặt Đường Hiểu Uyển lên giường, ngay sau đó cũng trèo lên, đồng thời kéo cả Vu Đình Đình còn chưa kịp mặc đồ vào lòng, hung hăng hôn lên đôi môi cô một hơi.
Lúc này Diệp Lăng Phi mới nói:
- Hiểu Uyển, Đình Đình, hôm nay chúng ta chơi trò chơi đi!
- Chơi trò chơi? - Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình ngạc nhiên hỏi.
Diệp Lăng Phi cười xấu xa:
- Đương nhiên là chơi oẳn tù tì rồi. Ai thua sẽ phải cởi một lớp quần áo!
- Xấu tính! - Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển gần như đồng thanh nói.
Diệp Lăng Phi chẳng thèm để ý tới lời của hai người đẹp. Hôm nay hắn đã quyết tâm sẽ chơi trò ba người. Đường Hiểu Uyển nhỏ nhắn xinh xắn, rung động lòng người. Vu Đình Đình thì cao ráo, thon thả, da trắng nõn nà, hiền lành và biết chia sẻ. Đúng là một cặp trời sinh, ai gặp cũng yêu. Diệp Lăng Phi nghĩ nếu để hai mỹ nữ này cùng lúc nằm dưới thân hắn mà rên rỉ vì khoái cảm, cảm giác đó mới tuyệt vời làm sao.
Diệp Lăng Phi vừa nói ra trò chơi, điện thoại của hắn liền không biết điều mà reo lên inh ỏi. Hắn đưa tay vỗ lên cặp mông của Đường Hiểu Uyển đang nằm bên cạnh, sau đó bước xuống giường, lấy điện thoại từ trong áo khoác treo trên cửa. Thấy là Chu Hân Minh gọi tới, Diệp Lăng Phi khẽ giơ tay ra hiệu cho Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình đang ngồi trên giường im lặng, sau đó mới nhận điện thoại, cười nói:
- Hân Minh, em tìm anh à, có phải nhớ anh rồi không?
- Em không có thời gian đùa với anh đâu. Chẳng phải anh nói có tin gì thì báo cho anh sao? Giờ em có một tin liên quan tới tên sát thủ kia, nhưng không chắc chắn có phải hắn hay không.
- Tin gì thế? - Diệp Lăng Phi lập tức thu lại vẻ đùa cợt, nghiêm túc hỏi.
- Có người thấy tối qua hắn xuất hiện gần nhà Tống Thi. Tạm thời bọn em chưa thể xác minh được tính chính xác của tin này, nhưng không chỉ một người nhìn thấy. Diệp Lăng Phi, anh có cho rằng mục tiêu tiếp theo của tên sát thủ đó chính là đường chủ của bang Búa Rìu - Tống Thi không?
Diệp Lăng Phi cau mày. Theo hắn, hành tung của tên sát thủ này thực sự bất thường. Từ việc ra tay sát hại Trương Ngạo có thể thấy, đây là một kẻ can đảm nhưng cẩn trọng, thân thủ nhanh nhẹn, ra tay một phát đoạt mạng, hiệu suất thành công rất cao. Nhưng lần này, tại sao lại để người khác biết được hành tung của mình, mà còn là rất nhiều người? Bị người khác phát hiện đã là một chuyện, đằng này hắn còn lượn lờ gần nhà Tống Thi mà không ra tay. Chẳng lẽ để thăm dò địa hình? Không đúng, với một sát thủ cỡ này, không thể mạo hiểm tự mình đi tìm hiểu địa hình, chắc chắn phải có người lo việc đó trước, còn hắn chỉ việc ra tay. Như vậy, việc tên sát thủ này cố tình để người khác phát hiện lại càng đáng ngờ.
Diệp Lăng Phi bỗng nhớ tới cuộc nội chiến trước đây trong bang Búa Rìu. Nghĩ tới đây, hắn dường như đã hiểu ra tất cả, vội vàng nói với Chu Hân Minh:
- Hân Minh, giờ anh có việc phải ra ngoài gấp, em có tin tức gì thì lập tức báo lại cho anh nhé!
Nói xong, Diệp Lăng Phi không đợi Chu Hân Minh trả lời đã cúp máy. Hắn lập tức gọi cho Tôn Hoành, đợi điện thoại kết nối liền hỏi:
- Tôn Hoành, bang hội bên cậu xảy ra chuyện rồi đúng không?
Tôn Hoành không hiểu vì sao, nhưng hắn luôn có cảm giác sợ hãi khó hiểu đối với Diệp Lăng Phi. Có lẽ do hắn không nắm rõ được bí mật của Diệp Lăng Phi, tóm lại luôn cảm thấy con người này rất bí hiểm. Hắn không dám đắc tội, nghe Diệp Lăng Phi hỏi, Tôn Hoành cũng không dám giấu diếm, thành thật nói:
- Đúng là có xảy ra chút chuyện, hai vị đường chủ của chúng tôi bị ai đó sát hại rồi!
- Chuyện này không quan trọng, tôi biết rồi. Tôi muốn biết bang hội các cậu dự định sẽ hành động thế nào? - Diệp Lăng Phi hỏi.
Tôn Hoành khó khăn nói:
- Diệp tiên sinh, không phải tôi không muốn nói, nhưng đây thực sự là chuyện nội bộ bang hội. Hơn nữa anh cũng biết, chúng tôi là bang xã hội đen, có một số chuyện...
Tôn Hoành chưa nói hết nhưng ý đã quá rõ ràng.
Diệp Lăng Phi cũng biết ép Tôn Hoành nói ra bí mật nội bộ thì có phần quá đáng, nên hắn không vòng vo nữa mà nói thẳng:
- Tôn Hoành, Long đầu của các cậu có phải muốn đối phó với Tống Thi không?
- Sao anh biết được! - Tôn Hoành giật mình thốt lên, nhưng vừa nói xong đã hối hận, vội vàng đổi giọng: - Diệp tiên sinh, tôi không biết chuyện này, Long đầu không nói với tôi, tôi không rõ lắm đâu.
Diệp Lăng Phi cười một tiếng:
- Tôn Hoành, tôi nói vậy là không muốn Long đầu các cậu phải hối hận. Nếu cậu tin tôi, thì nói cho tôi biết hiện Tống Thi đang ở đâu?
- Diệp tiên sinh, chuyện này không hay lắm!
- Tôn Hoành, tôi nói lại lần nữa, nếu cậu không nói, Long đầu của các cậu có thể sẽ phải hối hận cả đời đó! - Diệp Lăng Phi lặp lại.
Phía Tôn Hoành im lặng một hồi, sau đó mới chậm rãi nói:
- Một giờ nữa, Long đầu của chúng tôi sẽ tới sàn nhảy dưới tầng hầm của khu phố cổ, Tống Thi cũng ở đó!
- Được, Tôn Hoành, tôi sẽ cho cậu biết lựa chọn lần này của cậu là hoàn toàn chính xác.
Nói chuyện xong với Tôn Hoành, Diệp Lăng Phi lập tức gọi cho Dã Lang và Dã Thú:
- Hai người lập tức tới biệt thự cạnh quảng trường Hải Tinh đón tôi.
Dã Lang và Dã Thú không nói lời nào, lập tức thi hành. Thông báo xong, Diệp Lăng Phi cất điện thoại vào áo, bước tới bên giường. Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển vừa nãy có nghe thấy Diệp Lăng Phi nói chuyện, biết là có chuyện đã xảy ra nên đều đã ngồi thẳng dậy.
Diệp Lăng Phi ngồi xuống mép giường, ôm cả hai vào lòng, lần lượt hôn lên đôi môi nhỏ xinh của từng người rồi nói:
- Tối nay anh có chuyện, vốn định cùng hai em ân ái một phen, xem ra không được rồi. Có điều, anh sẽ cố gắng hoàn thành sớm công việc, đến lúc đó, các em phải chuẩn bị sẵn tâm lý đấy, anh không dễ dàng tha cho hai em đâu!
- Diệp đại ca, anh phải cẩn thận đó nha! - Vu Đình Đình dịu dàng nói.
- Yên tâm, anh sẽ không sao đâu! - Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng đáp.
Dã Lang và Dã Thú rất nhanh đã lái xe tới trước biệt thự của Diệp Lăng Phi. Hắn đã đứng sẵn bên ngoài đợi, xe vừa dừng, Dã Lang liền đẩy cửa, Diệp Lăng Phi vội vàng lên xe.
Dã Lang đưa cho Diệp Lăng Phi một điếu thuốc rồi châm lửa giúp. Dã Thú lập tức khởi động xe, vừa lái vừa hỏi:
- Đại ca, đi đâu ạ?
- Tới sàn nhảy dưới hầm của khu phố cổ.
- Dạ!
Diệp Lăng Phi kéo cửa kính xe xuống, đặt tay kẹp điếu thuốc ra ngoài cửa sổ, mở miệng nói:
- Các cậu có biết hai vụ án đẫm máu gần đây ở thành phố Vọng Hải không?
- Đại ca, anh đang nói tới chuyện hai nhân vật quan trọng của bang xã hội đen bị giết ạ? - Dã Thú hỏi.
- Thông tin của cậu cũng nhanh nhạy phết nhỉ. - Diệp Lăng Phi nói. - Đúng, chính là hai vụ án đó.
- Biết một chút ạ, hình như là đường chủ của bang Búa Rìu bị ám sát. Đại ca, chuyện này có liên quan gì tới chúng ta không ạ?
- Vì lúc đường chủ đầu tiên bị giết, anh cũng có mặt ở đó. Tên sát thủ đó dám chĩa súng bắn anh một phát! - Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói.
Dã Thú nghe vậy liền quát lớn:
- Tên chó đó, dám cả gan bắn đại ca! Đại ca, sao anh không nói sớm? Giờ em sẽ cho người đi tìm tên khốn đó!
Dã Lang ngắt lời:
- Dã Thú, im ngay. Mày thì biết gì, nghe Satan nói đã.
- Em chỉ tức giận thôi mà! - Dã Thú làu bàu.
Diệp Lăng Phi không để ý tới mấy lời vớ vẩn của Dã Thú, hắn rít một hơi thuốc, nhả ra một làn khói, lạnh lùng nói:
- Anh muốn tìm tên sát thủ đó, nhưng Chu Hân Minh là đội trưởng đội cảnh sát mà giờ cũng chưa tìm ra tung tích của hắn, có thể nói hắn ẩn núp rất kỹ. Nếu thực sự muốn lần theo từng đầu mối để tìm ra hắn thì quả thật rất khó. Anh muốn tham gia vào chuyện của bang Búa Rìu để từ đó tìm ra tung tích tên kia.
- Satan, giờ anh muốn đi tìm người của bang Búa Rìu à? - Dã Lang hỏi.
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Lần này anh đi để ngăn chặn cuộc nội chiến trong bang Búa Rìu. Anh e rằng nếu bang Búa Rìu nội chiến, tên sát thủ đó sẽ không xuất hiện nữa. Anh phải ngăn cản tình huống này, như thế, hắn sẽ phải lộ diện lần nữa.
Diệp Lăng Phi vừa nói tới đây, điện thoại lại reo lên. Hắn đưa điện thoại lên tai:
- Hân Minh, có chuyện gì thế?
Dã Thú vừa lái xe, vừa liếc qua kính chiếu hậu nhìn khuôn mặt bình thản của Diệp Lăng Phi. Thấy vẻ mặt này, Dã Thú biết ngay lại có chuyện xảy ra. Quả nhiên, sau khi Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, hắn liền nói:
- Lại một đường chủ nữa của bang Búa Rìu bị giết ngay giữa đường. Hân Minh nói lúc hắn đang chờ đèn đỏ, có kẻ nhắm súng qua cửa kính xe bắn một phát xuyên thẳng não. Cách thức ra tay và tướng mạo rất giống tên sát thủ đó. Anh thấy có kẻ muốn mạng của Tống Thi rồi.
- Satan, anh cho rằng có kẻ cố tình làm vậy, mục đích là để gây ra nội chiến trong bang Búa Rìu, từ đó làm suy yếu rồi tiêu diệt họ? - Dã Lang phân tích. - Theo những gì em hiểu về xã hội đen ở thành phố Vọng Hải, kẻ có đủ lực để tiêu diệt bang Búa Rìu chỉ có 3K.
- Trên thực tế là như thế, nhưng cũng không loại trừ một nguyên nhân khác. Sở Thiếu Lăng của 3K đang theo đuổi cháu gái của Tiêu Triều Dương. Nếu 3K muốn diệt trừ bang Búa Rìu, Sở Thiếu Lăng không nhất thiết phải mạo hiểm qua lại với Tiêu Vũ Văn. Nếu để Tiêu Triều Dương nghĩ là do 3K làm, ông ta càng dễ tiêu diệt Sở Thiếu Lăng. Đương nhiên, nếu đây là kế hoạch của Sở Thiếu Lăng, cố ý đặt mình vào vòng nguy hiểm, thì anh chỉ có thể nói, tên này quá nguy hiểm, tuyệt đối không phải nhân vật tầm thường. Dù sao đi nữa, chuyện này đối với giới xã hội đen cũng không phải là chuyện tốt. Thế lực xã hội đen ở thành phố Vọng Hải ắt sẽ có một trận chiến đẫm máu. Tuy anh có quen Tiêu Triều Dương, nhưng anh không muốn nhúng tay vào chuyện của họ. Điều anh muốn nhất bây giờ là ngăn cản cuộc nội chiến của bang Búa Rìu, để ép tên sát thủ đó phải tiếp tục lộ diện.
Dã Lang không nói gì, hắn cũng đang phân tích những lời của Diệp Lăng Phi. Không thể nghi ngờ, những phân tích đó rất đúng, tình hình hiện nay chỉ có cách này mà thôi.
Dã Thú lại không nghĩ vậy, nói:
- Đại ca, sao anh phải làm mọi chuyện phức tạp như thế? Nếu anh nghi ngờ là do 3K làm, chúng ta trực tiếp diệt trừ bang 3K là được mà. Em không tin không tìm ra tên khốn đó.
- Dã Thú, anh đã nói bao nhiêu lần rồi, cậu không được động một chút là giết với giết. Giờ chúng ta đang ở trong nước, cố gắng đừng chuốc lấy phiền phức. - Diệp Lăng Phi đang nói, bỗng hỏi Dã Thú: - À, chuyện anh nhờ chú tra giúp thế nào rồi?
- Đại ca, em đã cho người điều tra rồi. Hai tuần trước khi Sở Thiếu Lăng tới thành phố Vọng Hải, lúc về chỉ có ba người, kể cả hắn. Giờ em đang điều tra tư liệu cụ thể về hai kẻ còn lại. - Dã Thú nói. - À, đại ca, em vẫn còn một chuyện thấy rất kỳ lạ.
- Chuyện gì?
- Sau khi Sở Thiếu Lăng quay về, hắn không về ngay thành phố mà lại tới một xưởng gia công thực phẩm ở thị trấn Tam Phổ thuộc vùng ngoại ô! - Dã Thú nói. - Chuyện này chẳng phải rất lạ sao, hắn tới đó làm gì chứ?
Diệp Lăng Phi nghe xong không nói gì, chìm vào trầm tư.