Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 642: CHƯƠNG 642: KHOÁC LÁC ĐỈNH CAO

Sàn nhảy ngầm rộng lớn trong thành phố là địa bàn của Tôn Hoành. Ngày thường nơi đây vô cùng náo nhiệt, thu hút rất nhiều thanh niên đến vui chơi. Nhưng hôm nay, nơi này lại khá yên tĩnh. Không ít người muốn vào chơi đều nhận được thông báo sàn nhảy tạm ngừng hoạt động để tu sửa, ngày mai mới mở cửa trở lại.

Những chiếc xe ô tô vẫn đỗ đầy bãi đậu xe, thỉnh thoảng lại thấy một vài thanh niên mặt mày lạnh lùng, nghiêm nghị quan sát khắp các hướng. Thoáng nhìn qua sẽ tưởng họ chỉ là những thanh niên đang đi dạo bình thường, nhưng nếu để ý kỹ, sẽ phát hiện những người này không hề có ý định rời đi.

Dã Thú vừa lái xe tới cổng, lập tức có hai kẻ mặc áo sơ mi trắng, quần xanh, đi giày da đen mũi nhọn lễ phép bước tới. Một trong hai tên tiến lên, gõ vào cửa xe, nói năng rất xã giao:

- Sàn nhảy hôm nay không mở cửa, mời các vị rời đi.

Dã Thú vừa định chửi ầm lên thì nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Diệp Lăng Phi từ ghế sau:

- Đi nói với đường chủ Tôn Hoành của các ngươi, Diệp Lăng Phi đã tới, bảo ta muốn gặp hắn.

Hai thanh niên nghe vậy liền giật mình, bốn mắt nhìn nhau, rồi một tên bước lên nói:

- Mời ngài ở đây chờ một lát!

Nói xong, một tên đứng cạnh xe, cảnh giác nhìn xung quanh, còn tên kia vội chạy vào trong sàn nhảy. Diệp Lăng Phi ngồi trong xe, chỉ khẽ đảo mắt qua bốn phía, lạnh lùng nói:

- Thấy chưa, sát khí ở đây rất nặng!

- Satan, có nên cho tên này vào không?

Dã Lang khẽ hỏi.

- Em thấy gã này không phải loại hiền lành gì, nếu cứ thế này đi vào, nhỡ xảy ra chuyện thì khó mà giải quyết được.

Diệp Lăng Phi vẫy tay, nói:

- Không cần, hôm nay ta đến để nói chuyện, không phải để gây sự. Hơn nữa, không phải ta coi thường bọn chúng, nhưng nếu thật sự xảy ra đánh nhau, người có đông đến mấy cũng chỉ là một lũ ô hợp mà thôi.

Dã Thú toét miệng nói:

- Dã Lang, sao mày cứ lèm bèm như đàn bà thế nhỉ? Hay là có vợ rồi nên nhát gan đi rồi?

Dã Lang trừng mắt lườm Dã Thú một cái rồi nói:

- Mày đừng có nói bậy, tao cũng chỉ lo cho Satan thôi. Nếu chỉ có mày và tao vào thì tao chẳng thèm lo lắng làm gì. Nhưng Satan thì khác. Sau này làm gì mày cũng nên động não một chút, có chuyện gì cũng phải nghĩ tới sự an toàn của Satan trước. Tao và mày không sao cả, cùng lắm thì ra nước ngoài là được, nhưng Satan thì khác. Satan muốn sống ở đây. Dã Thú, ngươi hiểu không hả?

Người mà Dã Thú quan tâm nhất trên đời chính là Diệp Lăng Phi, tình cảm này không thể diễn tả bằng lời. Chỉ cần một câu nói của Diệp Lăng Phi, Dã Thú có thể bán mạng vì hắn. Nếu người Dã Lang nhắc đến là ai khác, Dã Thú chắc chắn sẽ cãi lại vài câu, nhưng vừa nghe nói Dã Lang làm vậy vì lo cho Diệp Lăng Phi, hắn liền cứng họng, chỉ lầm bầm:

- Tao cũng lo cho đại ca mà!

- Thôi nào, hai người đừng nói nữa, có người tới đón chúng ta kìa!

Diệp Lăng Phi thấy Tôn Hoành vẻ mặt nghiêm nghị dẫn theo mấy người vội vàng bước tới. Hắn liền mở cửa, bước xuống xe.

- Tôn Hoành, lâu rồi không gặp!

Diệp Lăng Phi thấy Tôn Hoành tới, liền khẽ cười nói.

Tôn Hoành dẫn mấy người tới trước mặt Diệp Lăng Phi, luôn miệng xin lỗi:

- Thực sự xin lỗi, tối nay không thể không cẩn thận được!

Tôn Hoành vừa nói, ánh mắt vừa liếc ra sau lưng Diệp Lăng Phi, nhìn Dã Thú và Dã Lang. Trong lòng hắn có phần kinh sợ khi nhìn thấy ánh mắt sắc bén, vô cùng lợi hại của hai người đứng phía sau Diệp Lăng Phi. Tôn Hoành cũng là kẻ hiểu biết, trong giới xã hội đen có kiểu người nào mà hắn chưa từng gặp. Nhưng vừa nhìn thấy Dã Thú và Dã Lang, trong lòng hắn vẫn không khỏi giật mình, càng cảm thấy thân phận của Diệp Lăng Phi thật bí hiểm, khó đoán.

Diệp Lăng Phi thấy ánh mắt của Tôn Hoành đang lướt về phía sau mình. Hắn liền bình thản cười nói:

- Hai vị đây là huynh đệ của tôi, cũng giống như tôi, mang quốc tịch nước ngoài.

Diệp Lăng Phi tuy không nói thẳng thân phận của Dã Thú và Dã Lang, nhưng Tôn Hoành là người thông minh thế nào chứ. Trong lòng hắn ngầm hiểu, hai người này là những kẻ cùng sinh ra tử với Diệp Lăng Phi, đều là những nhân vật đáng gờm, không nên đắc tội.

Tôn Hoành chào hỏi qua loa Dã Thú và Dã Lang, sau đó nghiêng người, nói:

- Diệp tiên sinh, mời, Long đầu chủ của chúng tôi vừa tới, giờ đang ở trong đó uống trà.

- Chỗ này cũng có trà sao? Ừm, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy đấy, phải thưởng thức mới được.

Diệp Lăng Phi cũng không nói nhiều với Tôn Hoành, liền cất bước vào sàn nhảy.

Tiêu Triều Dương đang ngồi uống trà ở phòng khách, trong sàn nhảy ngoài ba vị đường chủ của bang Búa Rìu ra thì chẳng còn ai khác. Tiêu Triều Dương mặc áo đường trang, tay đang cầm chén thưởng thức trà.

Tiêu Triều Dương đã nhận được tin, một đường chủ của hắn đã bị giết trên đường tới đây, nhưng trên khuôn mặt hắn lúc này không hề có bất kỳ biểu hiện gì. Càng như vậy, không khí ở sàn nhảy càng trở nên nặng nề và ngột ngạt, ba vị đường chủ kia thậm chí không dám thở mạnh, chỉ ngồi im chờ đợi.

Tôn Hoành dẫn Diệp Lăng Phi vào. Tiêu Triều Dương nghe thấy tiếng bước chân, hắn khẽ ngẩng đầu lên, thấy Diệp Lăng Phi bước về phía mình. Nhưng lần này Diệp Lăng Phi không tới một mình mà còn dẫn theo Dã Thú và Dã Lang.

Sát khí, đó là sát khí!

Tiêu Triều Dương trong lòng khẽ giật mình, hắn cảm nhận được một luồng sát khí tỏa ra từ người Diệp Lăng Phi. Hắn nhìn lại hai người đi phía sau, càng cảm thấy mùi sát khí khó chịu.

- Long đầu chủ, một mình ngồi uống trà sao? Sao không gọi tôi tới, tôi cũng là người rất thích uống trà đấy!

Diệp Lăng Phi vẻ mặt tươi cười, bước tới trước mặt Tiêu Triều Dương, không đợi y mời, hắn tự nhiên ngồi thẳng xuống bên cạnh.

- Diệp tiên sinh, không phải tôi không muốn mời ngài dùng trà, mà tôi sợ sẽ làm mất thời gian của ngài.

Tiêu Triều Dương cười nói:

- Người trong bang hội ngày nào cũng chỉ chơi bời, không có việc gì làm, đâu có giống Diệp tiên sinh đây công việc bận rộn!

- Câu này nói rất đúng, Long đầu chủ, tôi rất thích sự sảng khoái này.

Diệp Lăng Phi dang hai chân ra, giơ tay cầm ấm trà lên, tự rót cho mình một chén. Động tác này của hắn khiến ba vị đường chủ đứng sau Tiêu Triều Dương phải hoảng sợ, bọn họ chưa từng thấy ai dám to gan như vậy trước mặt Tiêu Triều Dương. Nhưng phản ứng của Tiêu Triều Dương lại nằm ngoài dự đoán của họ, chỉ thấy y vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, nhìn Diệp Lăng Phi uống trà xong rồi hỏi:

- Thế nào, loại trà này không tồi chứ?

- Quả rất ngon, trong trà mang đậm mùi máu tanh.

Diệp Lăng Phi đặt chén trà xuống, nói:

- Long đầu chủ, tôi vừa bước vào đã cảm thấy nơi này tràn ngập sát khí, có phải ngài định giết ai không?

- Diệp tiên sinh, đây là việc của bang hội chúng tôi, chúng tôi đang thanh trừ phản đồ.

Tiêu Triều Dương nhìn đồng hồ, đặt chén trà xuống, nói:

- Diệp tiên sinh, dù sao ngài cũng tới rồi, mời ngài xem chúng tôi thanh trừ phản đồ thế nào. Phiền ngài ngồi ra sau, đợi tôi xử lý xong sẽ cùng Diệp tiên sinh uống trà, nói chuyện.

- Thế thì tôi đành ra ghế sau ngồi vậy!

Diệp Lăng Phi đứng dậy, cùng Dã Thú, Dã Lang tới ghế phía sau và ngồi xuống. Dã Thú bĩu môi nói:

- Đại ca, đây chính là Long đầu chủ của bang Búa Rìu à, hừm, uy phong gớm nhỉ!

- Dã Thú, đừng lảm nhảm nữa!

Diệp Lăng Phi thấp giọng nói.

- Lát nữa sẽ có trò hay để xem đấy!

Tiêu Triều Dương khẽ vẫy tay nói với Tôn Hoành:

- Tôn Hoành, đưa cả nhà Tống Thi lên đây.

Tôn Hoành gật đầu, lát sau đã thấy Tống Thi cùng vợ, con trai, con dâu và đứa cháu mới đầy ba tháng bị dẫn tới.

Họ được đưa tới trước mặt Tiêu Triều Dương. Tống Thi đứng trước mặt y, nét mặt không chút sợ hãi, nhìn thẳng vào Tiêu Triều Dương hỏi:

- Long đầu chủ, đây là ý gì?

Sắc mặt Tiêu Triều Dương sa sầm lại, tay phải vỗ mạnh xuống bàn, chỉ nghe một tiếng "rầm", chén trà trên bàn liền rơi thẳng xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

- Tống Thi, ngươi là huynh đệ vào sinh ra tử cùng ta, ta luôn khắc ghi trong lòng. Nhớ lúc đầu, ngươi thầm liên hệ với 3K, muốn diệt trừ ta, ta đã không tính toán với ngươi, nể tình cảm giữa chúng ta bao nhiêu năm, hy vọng ngươi có thể thay đổi. Nhưng, lần này, ta không thể tha thứ cho ngươi được. Mấy người Trương Ngạo chết như thế nào, ngươi đừng nói với ta chuyện đó không hề liên quan tới ngươi.

Tống Thi cười lạnh nói:

- Long đầu chủ, tôi cũng nể tình cảm huynh đệ giữa anh và tôi, nên lần trước tôi mới không ra tay. Đúng, tôi thừa nhận lần trước tôi thực sự muốn lật đổ anh, vì huynh đệ trong bang bất mãn với anh, tôi không muốn bang Búa Rìu tan đàn xẻ nghé, nên mới định khiến anh thoái vị, chứ không hề muốn giết anh. Từ sau lần đó, trong lòng tôi biết Long đầu chủ đã cho tôi một con đường sống, tôi thầm cảm kích, sao có thể lại làm chuyện bất lợi với Long đầu chủ. Cái chết của mấy người Trương Ngạo thực sự không liên quan tới tôi, tôi cũng sẽ không bao giờ ra tay với huynh đệ mình, đây là nguyên tắc làm người của tôi.

Tiêu Triều Dương đứng dậy, bước tới trước mặt Tống Thi, cười lạnh nói:

- Vậy ngươi nói cho ta biết, có người nhìn thấy tên sát thủ giết Trương Ngạo xuất hiện ở gần nhà ngươi. Ngươi giải thích thế nào đây? Đừng nói với ta rằng hắn muốn giết ngươi. Cái cớ vớ vẩn đó đừng có nói với ta, ai mà tin được chứ!

Tống Thi cười lạnh một tiếng, hắn nhìn Tiêu Triều Dương, nói từng lời từng chữ:

- Long đầu chủ, tôi tự hỏi lòng không thẹn, tôi chỉ muốn nói cho anh biết, tôi chưa từng làm việc gì có hại cho huynh đệ trong bang.

- Bây giờ không phải là lúc nói tình huynh đệ. Huynh đệ từng người một chết đi, mà chúng ta lại không tìm ra hung thủ. Tống Thi, ngươi luôn hiểu phong cách làm việc của ta. Thà giết nhầm cả vạn người, còn hơn bỏ sót một tên. Cách này của ta chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, nếu sau này ta biết đã giết nhầm ngươi, Tiêu Triều Dương ta sẽ tới trước mộ ngươi tạ tội!

Tiêu Triều Dương nói xong, xoay người lại, không nhìn Tống Thi nữa. Hắn giơ tay nói:

- Tôn Hoành, ra tay đi, không giữ một ai hết.

- Long đầu chủ, đợi đã!

Tống Thi bỗng nói.

Tiêu Triều Dương đùng đùng quay người lại, nhìn Tống Thi nói:

- Sao hả, ngươi chịu thừa nhận rồi sao?

Tống Thi cười ha ha nói:

- Long đầu chủ, ngài nên hiểu rõ con người ta mới phải, chuyện mà ta không làm thì dù có chết, cũng không bao giờ nhận.

- Thế ngươi gọi ta làm gì?

Tống Thi nhìn thẳng vào Tiêu Triều Dương nói:

- Ta chỉ xin ngài một chuyện, tha cho người nhà ta. Ta không muốn những người vô tội trong nhà phải chết cùng ta. Cả đời Tống Thi này chỉ làm sai một việc, chính là không nên có hai lòng, một lần là đủ rồi. Long đầu chủ lần trước tha cho ta, ta đã cảm kích vô cùng, vì thế, dù lần này không phải do ta làm, ta cũng muốn cái chết của ta khiến Long đầu chủ yên lòng, đồng thời cũng để Long đầu chủ tìm hiểu cho ra kẻ đứng đằng sau chuyện này. Còn về gia đình ta, bọn họ vô tội, họ chưa bao giờ can thiệp vào chuyện của xã hội đen, ta hy vọng Long đầu chủ nể tình ta đã liều mạng vì bang hội Búa Rìu mà tha cho gia đình ta, có như vậy Tống Thi ta chết mới có thể nhắm mắt được.

Tiêu Triều Dương nhìn Tống Thi, môi hắn bỗng run lên, rồi từ từ nói:

- Tống Thi, chẳng lẽ ngươi không hiểu đạo lý "Diệt cỏ diệt tận gốc” sao? Không phải ta không muốn tha, mà là ta không thể tha. Bang hội có bao nhiêu huynh đệ, nếu người nhà của ngươi vì ngươi mà báo thù, ta chết không sao, nhưng các huynh đệ cũng sẽ bị liên lụy.

Tiêu Triều Dương vừa quay người, dòng nước mắt khô héo của hắn trực trào ra, miệng từ từ nói:

- Tôn Hoành, giữ lại đứa trẻ!

- Long đầu chủ, đa tạ!

Tống Thi thấp giọng nói.

Đại sảnh của sàn nhảy lặng ngắt như tờ, không khí nặng nề khiến người ta khó thở.

Bộp! Bộp! Bộp!

Đột nhiên vang lên ba tiếng vỗ tay. Ngay sau đó là tiếng cười lạnh của Diệp Lăng Phi:

- Hay cho câu “Diệt cỏ diệt tận gốc”, một người cũng không tha. Long đầu chủ, xem như hôm nay tôi đã được mở rộng tầm mắt rồi!

Sắc mặt Tiêu Triều Dương sa sầm lại, thấy Diệp Lăng Phi đang bước qua, giọng điệu dữ dằn hỏi:

- Diệp tiên sinh, ngài có ý gì đây?

Tôn Hoành thấy thế, vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Diệp Lăng Phi. Hắn thấy tâm trạng Long đầu chủ không được tốt, lo Diệp Lăng Phi sẽ chọc giận y.

Diệp Lăng Phi đâu thèm để ý tới Tôn Hoành, hắn bước thẳng tới đứng giữa Tiêu Triều Dương và Tống Thi, trước tiên nhìn Tống Thi một cái, rồi khẽ gật đầu nói:

- Hảo hán, ngay cả khi kề cận cái chết cũng không hề khiếp sợ!

Ngay sau đó, hắn liền quay lại nói với Tiêu Triều Dương:

- Tôi chẳng có ý gì cả, tôi chỉ nghĩ rằng Long đầu chủ đã giết nhầm người rồi, chuyện này nhất định không phải do Tống Thi làm!

Tiêu Triều Dương lạnh lùng nói:

- Diệp tiên sinh, đây là chuyện của bang hội chúng tôi, mong ngài đừng nhúng tay vào. Tôi coi ngài là bạn nên mới để ngài ở đây, nếu tôi không coi ngài là bạn, có lẽ ngài đã chết mà không hiểu vì sao mình chết rồi!

Tiêu Triều Dương lúc này đâu còn vẻ mặt tươi cười như ban đầu. Lời của hắn khiến người khác phải run sợ, ba vị đường chủ đứng sau hắn cũng đang trong tư thế sẵn sàng lao lên chiến đấu.

Sắc mặt Diệp Lăng Phi cũng sa sầm lại, giá hơn băng, lạnh lùng nói:

- Long đầu chủ, tôi cũng tôn trọng ngài nên mới gọi ngài một tiếng Long đầu chủ, nếu không tôn trọng ngài, tôi cũng đã gọi ngài là lão già bại hoại rồi!

Câu này của Diệp Lăng Phi vừa dứt, ngay cả vẻ mặt của Tôn Hoành cũng biến sắc. Ba vị đường chủ đứng sau Tiêu Triều Dương nổi giận đùng đùng, không đợi Tiêu Triều Dương ra lệnh, bọn họ đã ra tay, lao thẳng về phía Diệp Lăng Phi.

Gần như cùng lúc, Dã Thú và Dã Lang cũng ra tay. Tốc độ của hai người phải nói là cực nhanh, mỗi người lao về một vị đường chủ. Nhanh như chớp, hai vị đường chủ đã nằm rạp dưới đất kêu la thảm thiết. Còn người kia đã nhảy qua, giương nắm đấm lao thẳng về phía Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi chỉ hừ lạnh một tiếng, vung nắm đấm lao mạnh tới, chỉ nghe thấy tiếng "rắc rắc" rất rõ, vị đường chủ đó ôm nắm đấm của mình ngã vật xuống đất kêu gào thảm thiết. Xương tay phải của hắn đã bị gãy. Cú đấm đó của Diệp Lăng Phi chẳng khác gì kìm sắt, cũng cứng rắn vô hạn, vị đường chủ đó sao có thể chịu đựng nổi.

Chỉ trong nháy mắt, ba vị đường chủ đã nằm gục trên sàn, liên tục kêu la thảm thiết.

Tôn Hoành đứng yên bất động, hắn định xông lên, nhưng lại không muốn đối đầu với Diệp Lăng Phi. Ngay lúc Tôn Hoành còn đang do dự, Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:

- Long đầu chủ, chiêu đó của ngài lỗi thời rồi. Ngài chẳng qua cũng chỉ là bang chủ của một bang xã hội đen trong thành phố Vọng Hải. Nếu tôi muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu diệt bang Búa Rìu. Không phải Diệp Lăng Phi này khoe khoang, chỉ cần tôi gọi một cú điện thoại tới Bắc Kinh, tôi lập tức có thể điều động quân đội tới đây tiêu diệt tất cả các bang xã hội đen ở thành phố Vọng Hải này.

Sắc mặt Tiêu Triều Dương tái mét, trắng bệch. Đối diện với dáng vẻ kiêu ngạo, giọng điệu khoa trương của Diệp Lăng Phi, hắn cảm thấy mình lực bất tòng tâm. Giọng Tiêu Triều Dương yếu đi hẳn, hỏi:

- Ngươi rốt cuộc là ai?

- Ta đã nói rồi, tên ta là Diệp Lăng Phi. Nếu các ngươi có quan hệ với các tổ chức trên thế giới, ta tin các ngươi nhất định sẽ nghe qua cái tên Satan. 70% bang xã hội đen trên thế giới này đều có quan hệ làm ăn với ta. Những bang chủ xã hội đen mà ta biết còn đông hơn cả chục lần số người trong bang hội các ngươi. Đương nhiên, không bao gồm các bang xã hội đen ở Nhật, ta và tổ chức của ta trước giờ không làm việc với người Nhật.

- Satan!

Ngay khi Diệp Lăng Phi vừa nói ra cái tên này, không chỉ Tôn Hoành, mà ngay cả Tống Thi và Tiêu Triều Dương đều biến sắc. Bọn họ đương nhiên đều đã nghe qua cái tên này. Trong giới xã hội đen có lưu truyền một câu thế này: “Muốn có được vũ khí tuyệt vời nhất thì cứ tìm Lang Nha, và Satan là chủ của tổ chức này!”

Chỉ tiếc rằng, sáu bang xã hội đen của Trung Quốc căn bản không thể nào trực tiếp liên hệ với tổ chức Lang Nha để buôn bán vũ khí, vì tổ chức Lang Nha trước giờ không giao dịch với giới xã hội đen ở Trung Quốc. Tiêu Triều Dương đã từng tới Hồng Kông, bàn bạc với một tổ chức xã hội đen ở đó về chuyện vũ khí. Vị bang chủ kia nói với Tiêu Triều Dương rằng, nếu muốn có được vũ khí tốt nhất thế giới, lựa chọn duy nhất là hợp tác với tổ chức xã hội đen nước ngoài, để họ thay mặt mua vũ khí của tổ chức Lang Nha. Song, như thế quả thực rất mạo hiểm, nếu để tổ chức Lang Nha biết, có thể vĩnh viễn sau này sẽ không thể mua được vũ khí của họ nữa.

Tiêu Triều Dương sau đó mới đành bỏ cuộc, chỉ có thể mua được số vũ khí tự chế có tính năng cực tồi trong nước hoặc ở Hồng Kông.

Tôn Hoành giờ mới hiểu vì sao hắn luôn cảm thấy Diệp Lăng Phi là người bí hiểm. Tôn Hoành thầm nghĩ may mà mình chưa ra tay, không thì hôm nay đã tự chuốc lấy họa diệt thân rồi.

Diệp Lăng Phi nhìn vẻ thất kinh, khiếp sợ của Tiêu Triều Dương, cười lạnh nói:

- Long đầu chủ, đừng nói là ngươi, ngay cả mấy lão già ở Bắc Kinh ta còn gọi thẳng tên, ngươi nói xem, ngươi dựa vào cái gì mà không cho ta gọi ngươi là lão bại hoại chứ?

Nói xong, hắn hừ lạnh một tiếng, rồi nói với Tôn Hoành:

- Tôn Hoành, phiền ngươi lôi mấy tên khốn đang kêu la inh ỏi này cút khỏi mắt ta được không? Giờ tâm trạng ta không được tốt lắm, nếu để ta còn nghe thấy tiếng kêu của bọn chúng một lần nữa, ta sẽ cho bọn chúng chầu Diêm Vương luôn đấy!

Nói tới đây, Diệp Lăng Phi lại bổ sung thêm một câu:

- Cả gia đình của Tống Thi, cũng đưa họ ra ngoài cho ta. Ta chỉ muốn ở đây nói chuyện với Tống Thi và Long đầu chủ của các ngươi thôi. Đương nhiên, Tôn Hoành, ta coi ngươi là bạn, ngươi có thể ở lại, còn những kẻ khác!

Diệp Lăng Phi vừa nói, vừa liếc Dã Thú và Dã Lang một cái, quát lớn:

- Vào một, giết một. Vào hai, giết hai. Ta không muốn kẻ nào sống sót cả!

- Rõ!

Dã Lang và Dã Thú trả lời Diệp Lăng Phi một cách nhanh nhẹn và dứt khoát.

Tôn Hoành nhìn Tiêu Triều Dương một cái, chỉ thấy mặt y không còn giọt máu. Hắn vội vàng đưa ba người kia ra ngoài, sau đó, một mình quay trở lại. Trong chốc lát, đại sảnh lại yên tĩnh trở lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!