Diệp Lăng Phi nhìn Tiêu Triều Dương mặt cắt không còn giọt máu, lạnh lùng nói:
- Long đầu chủ có cần kiểm tra lại thân phận của ta không? Ta không ngại gọi điện cho vài người ở Bắc Kinh, để mấy lão già trong quân đội xác nhận thân phận của ta với ngươi.
Tiêu Triều Dương yếu ớt lắc đầu:
- Tôi tin những lời ngài nói là thật. Tôi vốn đã biết thân phận của ngài không tầm thường, chỉ là không ngờ...
Lời còn chưa dứt, Tiêu Triều Dương đã mềm nhũn, ngã phịch xuống ghế. Vị anh hùng trong giới xã hội đen này từng tự cho rằng mình lãnh đạo bang hội Búa Rìu đã là một nhân vật uy phong lẫy lừng. Song, khi đối diện với Diệp Lăng Phi, hắn mới nhận ra cả đời mình chỉ đạt được chút uy danh hão đó mà thôi. So với người thanh niên chưa đầy ba mươi tuổi trước mắt, hắn chẳng khác nào con kiến, lúc nào cũng chỉ có thể bò lẩn quẩn trong lòng bàn tay đối phương. Dù hắn có trèo lên được hòn đá mà hắn cho là đỉnh cao, cũng không thể nào so sánh với ngọn núi vời vợi mà Diệp Lăng Phi đang đứng.
Cảm giác bất lực tột cùng này khiến Tiêu Triều Dương già đi trông thấy chỉ trong thoáng chốc, ánh mắt nhìn Diệp Lăng Phi không còn sắc bén như trước.
Diệp Lăng Phi không thèm để ý tới Tiêu Triều Dương, hắn đích thân cởi trói cho Tống Thi – người cũng đang ngơ ngác không biết phải làm sao, rồi vỗ vai người đàn ông lớn hơn mình hơn hai mươi tuổi, nói:
- Ngồi đi!
Tống Thi ngạc nhiên nhìn Diệp Lăng Phi, không tin vào mắt mình, hỏi:
- Ngài cho tôi ngồi sao?
- Đương nhiên! – Giọng Diệp Lăng Phi ôn hòa. - Tôi kính trọng ông vì ông là một hảo hán. Người như tôi rất trọng chính nhân quân tử, có thể đối mặt với cái chết mà không hề sợ hãi như ông bây giờ chẳng còn mấy ai. Ông cứ ngồi đi!
Tống Thi, người vừa đối mặt với cái chết mà không hề biến sắc, giờ đây lại có chút lúng túng trước vài câu nói của Diệp Lăng Phi. Hắn liên tục gật đầu:
- Cảm ơn, cảm ơn!
- Tôn Hoành, cậu cũng ngồi đi! – Diệp Lăng Phi cười với Tôn Hoành đang đứng ở một bên. - Tôi luôn coi cậu là bạn, tất cả những gì cậu làm thực sự rất xứng đáng để Diệp Lăng Phi này xem là bạn!
Hai tay Tôn Hoành xoa vào nhau, rõ ràng có chút gượng gạo. Hắn cố nặn ra một nụ cười:
- Tôi đứng là được rồi, tôi quen rồi!
- Bất cứ ai là bạn của Diệp Lăng Phi tôi, tôi đều không bạc đãi, càng không coi họ là người ngoài. Còn những kẻ thù của tôi, trước giờ tôi chưa từng bỏ qua. Tôn Hoành, cậu chọn làm bạn hay làm kẻ thù của tôi?
Câu nói này của Diệp Lăng Phi lập tức khiến Tôn Hoành tái mặt, hắn vội vàng tìm một chỗ ngồi xuống.
Diệp Lăng Phi tới trước mặt Tiêu Triều Dương, lần này, giọng điệu của hắn ôn hòa hơn rất nhiều:
- Long đầu chủ, vừa nãy tôi đã nói rồi. Nếu tôi không tôn trọng ông, tôi đã gọi ông là lão già bại hoại. Nhưng từ khi quen ông đến nay, tôi vẫn luôn gọi ông là Long đầu chủ. Đó là vì ngay từ đầu tôi đã tôn trọng ông!
Tiêu Triều Dương ngạc nhiên, ngẩng gương mặt trắng bệch lên nhìn Diệp Lăng Phi, gắng sức lắm mới hỏi được:
- Thật sao?
- Tôi có cần phải nói dối ông không? – Diệp Lăng Phi cười. - Tôi tôn trọng ông vì ông nói với tôi bang hội Búa Rìu không buôn thuốc phiện. Chỉ riêng điểm này cũng đủ để tôi tôn trọng rồi. Trước sự cám dỗ siêu lợi nhuận của thuốc phiện mà lại có người không hề rung động. Trên thế giới này, thuốc phiện và quân sự là hai ngành hái ra tiền. Tôi thì lại chuyên bán vũ khí, nên tôi tôn trọng ông, vì ông có thể vượt qua thử thách của đồng tiền, còn tôi thì không. Long đầu chủ, chỉ dựa vào điểm này, ông đã đủ xứng đáng để tôi gọi là Long đầu chủ rồi!
Ai còn chưa hiểu câu “thay đổi như chong chóng, trở mặt như lật bàn tay” thì cứ nhìn Diệp Lăng Phi là rõ. Vừa nãy hắn dọa Tiêu Triều Dương sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, giờ lại tâng bốc người ta lên tận mây xanh. Điều này khiến Tiêu Triều Dương vô cùng cảm kích, nhất thời không biết nên nói gì cho phải. Hắn gần như muốn trào nước mắt, lắp bắp nói:
- Cảm ơn, cảm ơn!
Diệp Lăng Phi diễn xong vai phản diện rồi lại chuyển sang vai chính diện, cảm giác cũng không khác biệt là bao. Giờ hắn mới nói:
- Vốn dĩ trước khi tới đây, tôi cũng không chắc Tống Thi có phải là người gây ra chuyện này không. Nhưng sau sự việc vừa rồi, tôi khẳng định chuyện này tuyệt đối không phải do Tống đường chủ làm. Diệp Lăng Phi tôi có thể lấy tính mạng mình ra đảm bảo, chuyện này tuyệt đối không phải do ông ấy làm.
Tống Thi nghe xong, trong lòng vô cùng cảm kích. Hắn nhìn Diệp Lăng Phi, chậm rãi nói:
- Diệp tiên sinh, nếu lần này Tống Thi không chết, sau này nguyện lấy cả tính mạng ra báo đáp ân tình này!
- Tống đường chủ, không cần phải thế đâu. Tôi chỉ nói ra sự thật mà thôi. – Diệp Lăng Phi nói xong, lại quay sang Tiêu Triều Dương: - Long đầu chủ, ông đã bao giờ nghĩ vì sao tên sát thủ đó lại xuất hiện gần nhà Tống đường chủ chưa?
Tiêu Triều Dương lắc đầu:
- Tôi không biết!
- Tên sát thủ đó cố ý làm vậy. Thử nghĩ xem, nếu bang Búa Rìu nội chiến, ai sẽ được lợi? – Diệp Lăng Phi thấy ánh mắt Tiêu Triều Dương lóe lên những tia sáng phức tạp, hắn cười nói: - Tôi nghĩ trong lòng Long đầu chủ đã rõ, không sai, chính là 3K. Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng có kẻ khác mong bang Búa Rìu nội chiến. Dù sao đi nữa, mục đích của chúng chính là muốn bang Búa Rìu tự tàn sát lẫn nhau.
Tiêu Triều Dương chậm rãi nói:
- Nhưng Sở Thiếu Lăng có tới tìm tôi, nói muốn giảng hòa với bang Búa Rìu. Nếu chuyện này thực sự do 3K làm, chẳng lẽ tên Sở Thiếu Lăng đó không sợ tôi sẽ giết hắn sao?
- Chuyện này ta cũng không tiện nói, đây đều là chuyện nội bộ của các ngươi, ta không tiện nhúng tay vào. Nguyên nhân chính hôm nay tôi tới đây là không muốn Tống đường chủ phải chết oan. Tôi cho rằng đây là một cái bẫy, giờ tôi chỉ muốn bắt được tên hung thủ đó thôi.
- Diệp tiên sinh, ngài sẽ giúp chúng tôi bắt hung thủ chứ? – Tiêu Triều Dương có chút mừng rỡ. Hắn không ngờ Diệp Lăng Phi lại nhúng tay vào chuyện này, trong lòng hắn, Diệp Lăng Phi là một nhân vật toàn năng, không gì là không thể.
Diệp Lăng Phi thấy Tiêu Triều Dương nói vậy, liền thuận nước đẩy thuyền, cười nói:
- Long đầu chủ, tôi và cháu gái ngài, Tiêu Vũ Văn, có quen biết. Tôi xem cô bé là bạn, nên chỉ muốn giúp Tiêu Vũ Văn thôi, không muốn cô bé phải phiền lòng. Chỉ đơn giản vậy thôi, hoàn toàn không có ý gì khác.
- Ồ, thì ra là thế! – Ánh mắt Tiêu Triều Dương lóe lên một tia sáng khác thường, hắn mở miệng nói: - Diệp tiên sinh, ngài thấy chúng tôi nên làm thế nào?
Diệp Lăng Phi vốn không định can thiệp vào chuyện của bang Búa Rìu, hắn cố ý nói là vì Tiêu Vũ Văn nên mới muốn bắt hung thủ. Nhưng khi nghe Tiêu Triều Dương hỏi ý kiến, Diệp Lăng Phi suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Long đầu chủ, tôi nghĩ bây giờ các ông không nên quá phô trương, nhất là những vị đường chủ như Tôn Hoành, càng nên hết sức cẩn trọng, bảo vệ tốt bản thân. Còn về chuyện ba đường chủ kia bị thương, có thể cho họ nhập viện tập thể, sau đó phái người bảo vệ, như thế chẳng phải rất tốt sao?
Tiêu Triều Dương gật đầu:
- Được, cứ làm như vậy đi!
Vừa nói, Tiêu Triều Dương vừa nhìn về phía Tống Thi:
- Huynh đệ, xin lỗi, vừa rồi suýt nữa tôi đã phạm phải sai lầm lớn. Lần này may mà có Diệp tiên sinh, không thì tôi sẽ hối hận cả đời!
Tống Thi cười, nói:
- Long đầu chủ, nếu tôi ở vị trí của ngài, tôi cũng sẽ làm như vậy.
- Tốt, huynh đệ hiểu là tốt rồi! – Tiêu Triều Dương nói.
Diệp Lăng Phi thấy mọi chuyện đã gần như được giải quyết, bỗng nhiên hắn lại nghĩ tới một chuyện khác, vội nói:
- Long đầu chủ, có chuyện cần nhờ ông giúp một chút!
- Nhờ tôi? – Tiêu Triều Dương ngạc nhiên, khó hiểu hỏi: - Không biết Diệp tiên sinh có chuyện gì cần tôi giúp?
- Là thế này, chắc Long đầu chủ chưa biết, tôi hiện đang làm cho một công ty bảo hiểm. Mà nghề của các vị chắc chắn không thể tránh khỏi bệnh tật và thương tích. Hay là thế này đi, Long đầu chủ đi đầu, mua một suất bảo hiểm an khang đi. Công ty chúng tôi có rất nhiều dịch vụ bảo hiểm. À, còn Tống đường chủ nữa, ông cũng nên mua cho con trai, con dâu và cháu trai mình mỗi người một suất. Tôn Hoành thì khỏi phải nói rồi, chúng ta là bạn bè, dù sao cũng phải ủng hộ nhau một chút chứ!
Tiêu Triều Dương, Tống Thi và Tôn Hoành đều ngơ người, có chút máu chảy không kịp lên não. Sao đang nói chuyện hung thủ giết người lại đột ngột chuyển sang chuyện bảo hiểm thế này?
Diệp Lăng Phi thấy cả ba đang ngơ ngác, liền vội vàng chốt hạ:
- Tốt quá, các vị đã không có ý kiến gì thì hôm khác tôi dẫn đồng nghiệp đến làm hợp đồng cho các vị nhé. À đúng rồi, Long đầu chủ, hình như cháu gái ông cũng chưa mua bảo hiểm an khang đâu, nên mua một suất. Thôi, thế này đi, Long đầu chủ mua hai suất, còn Tống đường chủ, tôi thấy ông nên mua năm suất nhỉ. Tôn Hoành thì... nể tình cậu độc thân, mua một suất ủng hộ là được rồi.
Trên đường về nhà, Dã Thú nói:
- Đại ca, không phải anh định làm lâu dài ở công ty bảo hiểm đó chứ? Sao em thấy anh đi đâu cũng lôi kéo người ta mua bảo hiểm vậy?
- Ngươi thấy thế nào? – Diệp Lăng Phi cười. - Ta thấy làm việc ở công ty bảo hiểm cũng hay, có gì không tốt sao?
Dã Thú nhếch miệng:
- Đại ca, nếu anh làm ở công ty bảo hiểm thì cũng được, em hết lòng ủng hộ anh, em tình nguyện mua một suất!
- Ai cần bảo hiểm của ngươi chứ? Không biết là anh đây định mua đứt công ty bảo hiểm Dân An à? Như thế sau này vẫn có thể ở đó làm việc rồi. – Diệp Lăng Phi nói. - Chỉ là đột nhiên thấy ở công ty bảo hiểm cũng vui thôi!
- Đại ca, suy nghĩ của anh thật khác người, em không tài nào hiểu nổi! – Dã Thú cười nói. - À đúng rồi, đại ca, mảnh đất Long Sơn em đã mua được rồi. Có điều, nếu muốn xây dựng trên đó thì nhất định phải cần một công ty phát triển bất động sản chuyên nghiệp. Nếu để em làm, em sợ mình làm không tốt, dù sao mảnh đất đó cũng là để chuẩn bị cho chúng ta sau này.
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Dã Thú, chuyện đó anh biết. Việc ở Long Sơn cứ tạm gác lại đã. Anh định để Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ làm, nhưng hiện tại nội bộ cấp cao của tập đoàn đang lục đục, mà quan hệ giữa anh và Tình Đình lại không được tốt, nên chuyện này tạm thời chưa vội.
Dã Thú gật đầu:
- Dạ, đại ca, em nghe theo anh!
Diệp Lăng Phi ghé mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bất giác nhớ tới Bạch Tình Đình. Chuyện giữa hắn và cô lúc nóng lúc lạnh, nhưng Diệp Lăng Phi tạm thời muốn gác lại tình cảm sang một bên, hắn còn có những chuyện khác cần phải xử lý.