Diệp Lăng Phi vốn định tùy ý đi dạo một lát, rồi mua ít đồ cho Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển, sau đó trở về biệt thự, thỏa thích hưởng thụ khoảnh khắc riêng tư. Không ngờ Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình lại bị Lý Khả Hân kéo đi dưỡng da, Diệp Lăng Phi trong chốc lát trở thành kẻ cô đơn, trong lòng nghĩ hay là đi tìm Chu Hân Minh, thuận tiện bàn với anh ta chuyện truy bắt tên sát thủ đến đâu rồi.
Kết quả, Diệp Lăng Phi vừa lái xe đến dưới lầu công ty của Dã Thú thì nhận được điện thoại của công ty chuyển phát nhanh, nói có một văn kiện quốc tế, cần anh đến nhận.
Diệp Lăng Phi không nghĩ ra ai lại gửi văn kiện quốc tế cho mình, hắn hỏi rõ địa chỉ rồi lập tức lái xe tới công ty chuyển phát nhanh đó.
Văn kiện là một hộp giấy, bên trên ghi gửi từ nước Anh, ngoài ra không còn bất kỳ dấu hiệu nào khác. Diệp Lăng Phi cầm hộp giấy trong tay ước lượng trọng lượng, rất nhẹ, dường như bên trong không có gì.
Diệp Lăng Phi vẫn không yên tâm, cầm chiếc hộp giấy tới cửa, nói với nhân viên bảo vệ:
- Anh bảo vệ ơi, anh mở hộ tôi hộp giấy này được không?
Người bảo vệ ngạc nhiên nhìn Diệp Lăng Phi, không hiểu hỏi:
- Thưa anh, tôi không hiểu ý anh lắm!
- À, là thế này, tôi không biết mở hộp này thế nào nên muốn nhờ anh giúp! – Diệp Lăng Phi nói.
- Ồ, thì ra là thế!
Người bảo vệ tin thật, vừa mở vừa nói:
- Cái này dễ thôi, chỉ cần mở lớp băng dính bên ngoài là được, anh xem, mở được rồi này… Ơ, thưa anh, sao anh chạy xa thế?
Đợi người bảo vệ mở chiếc hộp ra, thì thấy Diệp Lăng Phi đã chạy cách xa ông ít nhất năm mét. Diệp Lăng Phi thấy người bảo vệ mở hộp không có vấn đề gì mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ:
“Mẹ kiếp, hóa ra chỉ là sợ bóng sợ gió, hừm, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn!”
Diệp Lăng Phi trong lòng nghĩ vậy, nhưng miệng lại nói:
- Cảm ơn anh nhé, cảm ơn, thực sự rất cảm ơn!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa nhanh chân bước qua, cầm lấy chiếc hộp, không nói nhiều lời, vội vã rời khỏi công ty chuyển phát nhanh.
Người bảo vệ nhìn theo bóng lưng Diệp Lăng Phi, miệng lẩm bẩm:
- Thần kinh!
Diệp Lăng Phi ngồi vào xe, lúc này mới tỉ mỉ xem đồ bên trong hộp. Chỉ thấy trong hộp có tám lọ thuốc nhỏ và một tờ giấy.
Diệp Lăng Phi cầm tờ giấy lên, đọc xong liền nở nụ cười, nói:
- Angel, con nhóc này, biết rõ mình nghi ngờ mà còn cố ý làm vậy. Muốn trêu mình đây mà!
Thì ra những thứ này là do Angel đặc biệt gửi cho Diệp Lăng Phi. Anh nhấc điện thoại lên, gọi cho Angel.
- Cô nhóc, định giở trò gì thế, cố tình dọa anh à? – Diệp Lăng Phi hỏi.
Angel nghe thấy giọng của Diệp Lăng Phi liền cười hì hì:
- Satan, anh sợ rồi phải không?
- Em nói xem? Cô nhóc này, chẳng thèm báo trước cho anh một tiếng, hại anh lo trong này có gì. Đợi đấy, anh mà gặp em, chắc chắn sẽ tét mông em!
- Được thôi, giờ em qua Trung Quốc liền, để anh tét mông là được chứ gì. – Angel cười hì hì nói. – Em nhất định sẽ vểnh mông thật cao, đợi anh đánh!
- Cạn lời!
Diệp Lăng Phi quen nói câu này với mấy cô gái như Đường Hiểu Uyển, nhưng hắn quên rằng Angel không dễ dàng chịu thua chiêu này. Diệp Lăng Phi vội vàng đổi lời:
- Em đừng tới, anh giờ đang rối như tơ vò đây này, em mà qua nữa chỉ càng làm anh đau đầu hơn thôi. Em đợi anh giải quyết xong mấy việc này đã rồi hãy qua!
- Hừm, biết ngay anh không dám để em qua mà! – Angel cười nói. – Em biết riêng bà xã nhà anh cũng đủ để anh đối phó rồi, em mà qua nữa chắc anh điên mất. Yên tâm, em sẽ giữ lời, đợi thời cơ tới sẽ qua. Còn giờ thì em không rảnh, em và Alice mới gần nhau được một chút, em không nỡ rời xa Alice đâu!
- Alice?
Diệp Lăng Phi nghe thấy cái tên này liền giật mình. Angel cười nói:
- Satan, có phải anh thấy cái tên này rất quen không? Đúng vậy, chính là tài nữ Alice đó!
Diệp Lăng Phi im lặng một lúc rồi mới nói:
- Cô ấy đâu phải người đồng tính, sao em lại hòa hợp với cô ấy được?
- Satan, nói vậy là không đúng rồi, sao anh biết Alice không phải người đồng tính? Giờ em và Alice sống rất tốt đó, cơ thể của Alice khiến em rất mê mẩn. Satan, anh không biết trên giường Alice cuồng nhiệt thế nào đâu, trời ơi, em thật sự không hiểu sao anh lại nỡ bỏ Alice chứ.
- Đừng nói nữa, anh không muốn nói tới chuyện này. Em đừng làm tổn thương cô ấy!
Angel nghe thấy câu này của Diệp Lăng Phi, bỗng cười nói:
- Satan, anh đang giận phải không?
- Anh không nói chuyện vớ vẩn với em nữa!
- Đừng mà, Satan, em không nói nữa! – Angel nói. – Satan, trong lòng anh vẫn còn Alice phải không? Thực ra, dù anh không nói, em cũng tin tình cảm anh dành cho Alice không giống với những cô gái khác. Em nhớ anh chưa bao giờ quan hệ với cô nào quá một tuần, vậy mà Alice lại khác. Em và cô ấy rất hợp nhau. Thực ra, em có thể không thừa nhận, nhưng em tin tình cảm anh đối với Alice không phải là giả. Anh rời bỏ Alice chỉ vì anh muốn trở thành người bình thường, còn danh vọng lại khiến anh không thể sống bình thường được. Satan, anh không biết Alice đã phải trả giá thế nào đâu. Sau khi trở về Trung Quốc, cô ấy đã từ bỏ biểu diễn, cô ấy hy vọng thế giới sẽ lãng quên mình để có thể đến bên anh. Còn em và cô ấy giờ là bạn thân, em đã nói rồi, em không phải người đồng tính hoàn toàn, vì giờ em chán ghét thân thể phụ nữ rồi, em chỉ hy vọng những cú đập đầy uy lực của anh khiến cơ thể em rạn nứt thôi. Đơn giản là, em và Alice là bạn thân, vì tụi em có cùng một người yêu.
- Ngốc, em và Alice đều là những cô gái ngốc, anh không còn lời nào để nói nữa rồi!
Diệp Lăng Phi nhất thời không biết nên nói gì, hắn vội vàng đổi chủ đề:
- Angel, em giới thiệu cho anh về chỗ thuốc này đi, thuốc này có thể trị được bệnh của bạn anh không?
- Nói thế nào nhỉ, tạm thời em chưa tìm được loại thuốc có thể chữa khỏi bệnh của bạn anh, nhưng em tìm được loại này. Đây là thuốc mới vừa nghiên cứu ra, công dụng chủ yếu là ức chế chứ không phải trị liệu. Đương nhiên, nói không chừng cũng có thể trị được. – Angel nói. – Nhưng em có thể bảo đảm, bạn anh uống thuốc này xong thì tỷ lệ đột tử sẽ giảm đi, có thể ngăn cản việc kích động dẫn tới tim ngừng đập. Còn công dụng của nó, theo nghiên cứu, uống xong sẽ có hiệu quả ngay. Đương nhiên, em chưa thử qua nên cũng không rõ. Satan, em nói rồi, loại này vừa sản xuất ra, mới thử nghiệm trên quy mô nhỏ, còn liệu có trị được bệnh của bạn anh không thì em không chắc!
- Angel, cảm ơn em, dù thế nào cũng rất cảm ơn em! – Diệp Lăng Phi nói.
- Cảm ơn thì miễn đi! – Angel cười nói. – Anh cứ sống cho tốt là được!
Diệp Lăng Phi gác điện thoại, hắn lấy ra một lọ thuốc từ trong hộp, xem hướng dẫn sử dụng xong lại đặt vào. Diệp Lăng Phi bỗng nghĩ tới Alice, khẽ thở dài. Hắn thực sự không ngờ Alice lại hy sinh lớn như vậy vì mình. Nhưng rồi, Diệp Lăng Phi lại nghĩ tới vị hôn phu của Alice và gia tộc của cô. Chẳng lẽ những người đó lại để Alice tùy tiện làm vậy sao?
Tạm thời Diệp Lăng Phi không muốn nghĩ tới chuyện của Alice nữa, hắn gọi điện cho Trương Tuyết Hàn, muốn tặng cô số thuốc này, còn Trương Tuyết Hàn chịu uống hay không lại là chuyện của cô ấy!
Giọng nói đáng yêu như chim sơn ca của Trương Tuyết Hàn vang lên qua điện thoại. Sau khi nghe Diệp Lăng Phi nói về loại thuốc này, cô liền xúc động nói:
- Diệp đại ca, em muốn uống, dù không có tác dụng gì đi nữa, em cũng muốn uống.
- Tuyết Hàn, em phải nghĩ cho kỹ. Hiện anh cũng không rõ loại thuốc này có công dụng với tất cả mọi người hay không. Nó vừa được nghiên cứu ra, chưa thử nghiệm lâm sàng trên quy mô lớn! – Diệp Lăng Phi nhắc nhở.
- Em biết! – Trương Tuyết Hàn nói. – Nhưng em tình nguyện mạo hiểm!
- Được thôi, thế giờ em ở đâu? – Diệp Lăng Phi hỏi.
- Em đang ở ký túc xá chỗ Tiêu Tiếu! – Trương Tuyết Hàn nói. – Em và Tiêu Tiếu định chiều mai sẽ mua vé máy bay, chiều mai bọn em sẽ rời thành phố Vọng Hải.
- Em ở đó đợi anh, giờ anh sẽ mang qua cho em! – Diệp Lăng Phi nói.
Cúp điện thoại xong, Diệp Lăng Phi liền lái xe lao thẳng tới đại học Vọng Hải nơi Vu Tiêu Tiếu ở. Hắn lái thẳng xe tới cổng trường, nhìn thấy rất nhiều sinh viên đại học Vọng Hải đi ra đi vào.
Lúc này, kỳ thi đại học đã kết thúc, rất nhiều sinh viên chọn về nhà nghỉ ngơi.
Diệp Lăng Phi xuống xe, tay cầm chiếc hộp nhỏ bước vào đại học Vọng Hải. Trước đây hắn từng tới đây, chỉ là lúc đến ký túc xá nữ, Diệp Lăng Phi liền gặp phiền phức. Bà cô mập coi ký túc xá nhất quyết không cho Diệp Lăng Phi lên lầu. Hắn cũng chẳng còn cách nào khác, đành gọi cho Trương Tuyết Hàn, để cô xuống lấy thuốc.
Ngoài dự tính của Diệp Lăng Phi, người xuống lầu không phải là Trương Tuyết Hàn mà là Vu Tiêu Tiếu và Hứa Duy. Vu Tiêu Tiếu mặc chiếc áo T-shirt cộc tay cùng chiếc váy ngắn, để lộ cặp đùi trần trắng nõn nà.
Diệp Lăng Phi thấy Vu Tiêu Tiếu liền đưa chiếc hộp trong tay cho cô, nói:
- Em đưa cho Tuyết Hàn nhé!
- Sư phụ, dù sao cũng tới rồi, sao lại đi thế chứ? Lên lầu chơi đã, vừa hay em có việc muốn tìm sư phụ!
Vu Tiêu Tiếu vừa nói vừa đưa mắt ra hiệu cho Hứa Duy. Hứa Duy biết ý, lập tức chạy thẳng vào căn phòng nhỏ của bà cô mập. Vu Tiêu Tiếu nhân cơ hội này, một tay kéo thẳng Diệp Lăng Phi, nói:
- Sư phụ, chạy mau!
- Bó tay thật!
Diệp Lăng Phi còn chưa kịp phản ứng gì đã bị Vu Tiêu Tiếu kéo lên khu ký túc xá. Hắn dường như xuất phát từ bản năng, vừa chạy vừa hỏi:
- Tiêu Tiếu, thế này có được không đó!
- Sư phụ, anh yên tâm đi, mấy tên thú hoang tới đây cũng chạy vào như thế này mà. Dù gì phòng em giờ cũng có mấy tên rồi, không ngại thêm một tên nữa đâu!
Diệp Lăng Phi không còn lời nào để nói nữa.
✼ Thiên Lôi Trúc ✼ Cộng đồng AI