Vu Tiêu Tiếu dẫn Diệp Lăng Phi đến ký túc xá của mình. Vừa vào phòng, Diệp Lăng Phi đã thấy ngoài ba cô gái còn có ba cậu con trai khác. Trương Tuyết Hàn mặc một chiếc váy trắng, gương mặt tiều tụy vì bệnh tim nhưng vẫn nở một nụ cười nhợt nhạt. Cô ngồi trên chiếc giường cạnh cửa sổ, hai tay đặt trên đùi, vừa thấy Diệp Lăng Phi đến liền vội vàng đứng dậy. Vu Tiêu Tiếu đứng ngay cửa ký túc xá hô lớn:
- Này mấy tên kia, đừng lượn lờ ở đây làm phiền nữa, muốn ngắm mỹ nữ thì ra ngoài trước đi!
Sau đó, cô quay sang mấy người bạn cùng phòng đang dọn dẹp đồ đạc, hắng giọng:
- Này các cô nương, mau ra tiếp khách!
Diệp Lăng Phi nghe mà suýt ngã ngửa. Qua miệng Vu Tiêu Tiếu, chuyện gì cũng biến chất, đang yên đang lành lại thành “tiếp khách”. Anh nhìn cô, nói:
- Tiêu Tiếu, em đừng khoa trương thế. Anh mang thuốc tới cho Tuyết Hàn rồi đi ngay, làm sao được nghỉ ngơi thoải mái như các em, tha hồ hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc!
- Dừng lại, sư phụ, câu này của anh sai rồi. Nghỉ ngơi cái gì chứ, được có mấy ngày ngắn ngủi rồi lại chuẩn bị đối mặt với cuộc sống như địa ngục thôi.
Vu Tiêu Tiếu vừa nói vừa kéo Diệp Lăng Phi đến trước mặt Trương Tuyết Hàn:
- Tuyết Hàn, mình dẫn sư phụ tới rồi nè. Ái chà, mình quên mất, Hứa Duy vì chặn hậu cho sư phụ lên đây nên đã phải lấy thân báo đáp rồi. Mình phải xuống xem sao, lỡ Hứa Duy có mệnh hệ gì thì tên Điền Phong kia không xé xác mình ra mới lạ!
Vu Tiêu Tiếu vừa dứt lời, giọng Hứa Duy đã vang lên ngoài cửa:
- Này Vu Tiêu Tiếu, cậu nói cái gì mà lấy thân báo đáp? Chuyện gì qua miệng cậu cũng tam sao thất bản hết. Còn nữa, đừng có nói lung tung, mình và Điền Phong không có quan hệ gì hết!
- Đúng, đúng, cậu và Điền Phong chẳng có quan hệ gì sất. Chỉ là hai người ngồi cùng nhau, rảnh rỗi không có gì làm thì cậu sờ tôi một cái, tôi véo cậu một cái, chúng ta sờ mó lẫn nhau cho huề nhé!
- Cái đồ quỷ cái này, hôm nay tôi không tha cho bà đâu!
Hứa Duy bị Vu Tiêu Tiếu chọc cho tức điên, lập tức lao vào vật lộn với cô bạn. Diệp Lăng Phi đứng trước mặt Trương Tuyết Hàn, ngắm nhìn khuôn mặt đẹp đến điên đảo chúng sinh của cô, khẽ cười:
- Tuyết Hàn, mấy ngày không gặp, em càng thêm thanh tao thoát tục rồi đấy!
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, mặt Trương Tuyết Hàn lập tức đỏ ửng. Cô vội quay đi, lí nhí:
- Em vẫn vậy mà!
- Sao lại vẫn vậy được? Tuyết Hàn, cậu ngày càng xinh đẹp, không phải tốt lắm sao?
Vu Tiêu Tiếu thoát khỏi vòng vây của Hứa Duy, chạy tới ôm vai Trương Tuyết Hàn, nói:
- Cậu xem, mấy tên con trai trong ký túc xá này đuổi thế nào cũng không chịu về. Trước kia mình cứ thắc mắc sao gọi bọn nó đến giúp thì chẳng thấy đứa nào, giờ thì hay rồi, không gọi cũng tự mò đến, rõ ràng là vì cậu mà tới.
Vu Tiêu Tiếu liếc mắt với Diệp Lăng Phi:
- Sư phụ, anh tới đúng lúc lắm. Em và Tuyết Hàn đang định đi ăn một bữa thịnh soạn, chưa biết mời ai thì anh đã xuất hiện. Sư phụ, em không khách sáo đâu nhé, anh mời bọn em một bữa đi. Yêu cầu của em cũng không cao, chỉ cần đến nhà hàng Shangri-la là được rồi.
- Tiêu Tiếu, cậu đừng nói lung tung. Anh Diệp tới đây đưa thuốc cho mình, mình cảm ơn còn không kịp, sao dám để anh ấy mời ăn cơm được.
Trương Tuyết Hàn nhẹ nhàng nói với Vu Tiêu Tiếu.
Vu Tiêu Tiếu bĩu môi cãi lại:
- Tuyết Hàn, cậu làm gì vậy? Chúng ta ở với nhau lâu thế mà cậu lại trọng sắc khinh bạn, phản bội mình. Nếu cậu xót sư phụ mình, không muốn anh ấy mời thì thôi, mình cậu đi là được rồi!
Vu Tiêu Tiếu là người ăn nói không kiêng nể, cái gì cũng dám nói. Trương Tuyết Hàn dĩ nhiên không như vậy, nghe cô bạn trêu chọc, mặt càng thêm ngượng ngùng. Sợ Vu Tiêu Tiếu lại nói thêm điều gì khó xử, Trương Tuyết Hàn vội nói:
- Tiêu Tiếu, cậu đừng nói linh tinh nữa, hôm nay mình sẽ mời mọi người đi ăn!
- Chỉ có Tuyết Hàn là tốt nhất! Cậu đã không muốn tiêu tiền của sư phụ mình thì mình cũng không khách khí nữa.
Vu Tiêu Tiếu nói xong lại quay sang Hứa Duy:
- Hứa Duy, người ta đã mời cậu đi ăn tiệc, tuyệt đối đừng khách sáo nhé. Dù sao cũng là Tuyết Hàn mời, mình không phải trả tiền, cậu không cần nể mặt mình đâu, cứ gọi món thoải mái đi!
- Mình không đi cùng đâu, lát nữa mình có việc rồi! – Hứa Duy nói.
- Cậu có việc á?
Vu Tiêu Tiếu ngẩn ra, rồi lập tức cười ranh mãnh:
- Chắc chắn là có gian tình rồi! Hứa Duy, có phải cậu đi hẹn hò với Điền Phong không?
Hứa Duy chỉ cười cười, xem như ngầm thừa nhận.
Vu Tiêu Tiếu lập tức hoạt bát trở lại, chạy tới ôm vai Hứa Duy, thì thầm:
- Hứa Duy, nếu cậu đã nhắm trúng tên Điền Phong kia, thì mặc kệ người ta nói hắn có bạn gái rồi, cậu cũng đừng lo. Cứ mạnh dạn theo đuổi tên khốn đó đi, cùng lắm thì bọn mình giúp cậu đem gạo nấu thành cơm, mình không tin Điền Phong không chịu trách nhiệm với cậu. Hơn nữa, Hứa Duy nhà ta cũng là một đại mỹ nhân, bao nhiêu thằng con trai khác thèm nhỏ dãi còn không có cửa, cuối cùng lại để tên khốn đó hưởng lợi, hắn thật là…
Nghe Vu Tiêu Tiếu càng nói càng quá quắt, Hứa Duy vội ngắt lời:
- Tiêu Tiếu, chuyện của mình tự mình biết, cậu không cần ở giữa đâm bị thóc, chọc bị gạo đâu, lo chuyện của cậu đi!
- Hừ, lại thêm một kẻ trọng sắc khinh bạn, vừa nghe đến tên Điền Phong đã vứt mình sang một bên. Trời ơi, sao tôi lại toàn kết giao với mấy kẻ không có nghĩa khí thế này!
Vu Tiêu Tiếu vừa nói vừa vỗ vai Hứa Duy, lắc đầu cảm thán. Hứa Duy chỉ cười, mấy cô bạn đã quá quen với kiểu nói chuyện của Vu Tiêu Tiếu nên cũng không để bụng. Vu Tiêu Tiếu đi tới bên Trương Tuyết Hàn, nói:
- Tuyết Hàn, đi thôi, đừng ở đây nữa, mình muốn đi ăn tiệc!
Trương Tuyết Hàn mỉm cười gật đầu, một nụ cười đúng là khuynh quốc khuynh thành. Ba gã sinh viên đứng ở cửa phòng vừa thấy nụ cười mê người của cô, lập tức thấy lòng dạ ngứa ngáy. Khỏi phải nói, tối nay chắc chắn ba tên này sẽ lấy Trương Tuyết Hàn làm đối tượng để YY.
Vu Tiêu Tiếu miệng thì nói muốn đi Shangri-la ăn cơm, nhưng thực ra cũng chưa biết đi đâu. Trời còn chưa tối, cô cũng chưa đói lắm, chỉ là cảm thấy trong ký túc xá quá đông người, mà những người này đều là vì Trương Tuyết Hàn mới kéo đến. Vu Tiêu Tiếu không muốn nói chuyện với Diệp Lăng Phi ở trong ký túc xá, cô muốn tìm một nơi yên tĩnh để nói với anh về người chị kết nghĩa Bạch Tình Đình.
Vu Tiêu Tiếu là một cô gái chân thành, nhiệt tình. Tuy cô và Bạch Tình Đình không phải chị em ruột, nhưng thấy Bạch Tình Đình buồn bã như vậy, cô thấy mình cần phải giúp chị một tay. Hôm nay, đúng lúc Diệp Lăng Phi đến đưa thuốc cho Trương Tuyết Hàn, Vu Tiêu Tiếu liền nhân cơ hội này muốn nói chuyện riêng với anh về chị mình. Cô bảo Diệp Lăng Phi đưa cô và Trương Tuyết Hàn đến quảng trường Hải Tinh. Người ta thường nói mỹ nữ phải đi với xe đẹp, bây giờ đã có mỹ nữ nhưng xe còn chưa tới nơi, Vu Tiêu Tiếu đã ca cẩm:
- Sư phụ, em nhớ anh còn có một con xế khủng nữa mà, sao lại đi cái con Jetta quèn này? Em thì không sao, nhưng Tuyết Hàn nhà em dù gì cũng là đại mỹ nữ, ít nhất anh cũng phải dùng chiếc Mercedes-Benz để đưa đón chứ!
- Em cứ ở đó mà lảm nhảm đi.
Diệp Lăng Phi tháo dây an toàn, mở cửa xe nói:
- Bà cô muốn đến đây làm gì thế?
- Tám chuyện thôi mà!
Vu Tiêu Tiếu cũng đẩy cửa xuống xe. Cô kéo tay Trương Tuyết Hàn, đi tới bên cạnh Diệp Lăng Phi, nói:
- Sư phụ, em cho anh một cơ hội để hưởng thụ cảm giác được mỹ nữ đi cùng. Lẽ nào anh không thấy tự hào sao, Tuyết Hàn nhà em chưa đi chơi riêng với người đàn ông nào đâu đấy!
- Tiêu Tiếu, cậu đừng nói lung tung. Cậu còn nói nữa là mình mặc kệ cậu đấy!
Trương Tuyết Hàn bị Vu Tiêu Tiếu trêu đến mức xấu hổ không chịu nổi, cô dịu dàng nói:
- Cậu muốn đi chơi với anh Diệp, cứ một hai kéo mình đi cùng. Bây giờ lại còn nói linh tinh, mình không đi nữa, mình về ký túc xá đây, mai mình về nhà luôn!
Vu Tiêu Tiếu nghe Trương Tuyết Hàn nói vậy, vội vàng tươi cười dỗ dành:
- Tuyết Hàn, đừng giận mà, mình chỉ đùa một chút thôi, cậu đừng coi là thật!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tiêu Tiếu, xem ra vẫn có người trị được em nhỉ!
- Sư phụ, anh bớt lời đi!
Vu Tiêu Tiếu chu môi, nói tiếp:
- Tuyết Hàn bị anh làm hư rồi đấy!
- Anh có làm gì đâu!
Diệp Lăng Phi liếc mắt sang Trương Tuyết Hàn, cười nói:
- Đại mỹ nhân như Tuyết Hàn đây thì ai nỡ làm hư chứ!
Mặt Trương Tuyết Hàn lập tức đỏ bừng, cô không dám nhìn Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng nói:
- Hai người bắt tay nhau bắt nạt em!
- Tuyết Hàn, mình đâu có bắt nạt cậu!
Vu Tiêu Tiếu nhìn Trương Tuyết Hàn, cười nói:
- Nếu nói bắt nạt thì phải là sư phụ mình bắt nạt cậu mới đúng!
Vừa nói, Vu Tiêu Tiếu vừa kéo tay Trương Tuyết Hàn, quay sang Diệp Lăng Phi:
- Sư phụ, chúng ta ra bờ biển tìm một chỗ ngồi đi!
- Ở đó gió to lắm, anh nghĩ không nên đến. Sức khỏe Tuyết Hàn yếu, anh sợ em ấy không chịu được gió biển!
Diệp Lăng Phi nói.
- Em không sao đâu. Anh Diệp, cảm ơn anh!
Trương Tuyết Hàn không dám nhìn Diệp Lăng Phi nữa, vội kéo Vu Tiêu Tiếu đi trước.
Diệp Lăng Phi đi theo sau hai cô gái. Vu Tiêu Tiếu vừa đi vừa nhìn Trương Tuyết Hàn, thấp giọng hỏi:
- Này Tuyết Hàn, có phải cậu thích sư phụ của mình rồi không?
- Tiêu Tiếu, cậu đừng nói lung tung, mình sao có thể thích anh ấy được. Chị Tình Đình còn đẹp hơn mình nhiều!
Trương Tuyết Hàn nói câu này rõ ràng là giấu đầu lòi đuôi, với trí thông minh của Vu Tiêu Tiếu, sao có thể không nghe ra ý tứ bên trong. Vu Tiêu Tiếu lén nhìn Diệp Lăng Phi, rồi ghé sát tai Trương Tuyết Hàn thì thầm:
- Tuyết Hàn, mình nói cho cậu biết, sư phụ mình nhìn bề ngoài thì có vẻ xấu xa, nhưng thực ra tốt bụng lắm. Nếu cậu thực sự thích anh ấy, mình sẽ giúp cậu.
- Tiêu Tiếu, cậu đừng nói lung tung nữa!
Trương Tuyết Hàn hạ giọng:
- Cậu cũng biết mình không thể yêu đương được mà!
- Chính vì cậu không thể yêu đương nên mình mới phải giúp cậu đấy! – Vu Tiêu Tiếu nói.
- Khó khăn lắm cậu mới thích một người, mình sẽ nói với sư phụ, ít nhất để anh ấy hẹn hò với cậu nhiều hơn một chút. Hơn nữa, mình tin chị mình cũng dễ nói chuyện thôi. Cậu không biết đâu, chị ấy đang giận sư phụ vì quá đào hoa, nếu cậu có thể hớp hồn sư phụ mình, có khi chị ấy lại mừng chết đi được ấy chứ!
- Cậu đừng nói bậy!
Trương Tuyết Hàn lí nhí:
- Mình không nói chuyện với cậu nữa. Tóm lại, cậu không được nói chuyện này với anh Diệp, càng không được nói với người khác, một mình cậu biết là được rồi. Mình chỉ muốn như bây giờ, trong lòng có một người để nhớ tới là đã thấy ấm áp lắm rồi.
- Thôi được rồi, tùy cậu vậy, đừng nói người bạn này không giúp đỡ nhé! – Vu Tiêu Tiếu nói.
Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn đi tới bậc thang cạnh bờ biển. Gió biển thổi tới, Trương Tuyết Hàn cảm thấy hơi lạnh, bất giác đưa tay ôm lấy ngực.
- Anh đã nói ở đây lạnh rồi mà các em không nghe, bây giờ thấy chưa!
Diệp Lăng Phi thấy Trương Tuyết Hàn co ro vì lạnh, liền cởi áo sơ mi của mình ra khoác lên người cô, còn anh chỉ mặc một chiếc áo may ô, ngồi xuống cạnh Trương Tuyết Hàn.
- Anh Diệp, đừng làm vậy!
Trương Tuyết Hàn thấy thế, vội vàng cởi áo trả lại. Diệp Lăng Phi khoát tay ngăn cô lại:
- Không cần đâu, anh không lạnh. Nhớ ngày trước ở Siberia, anh chỉ mặc một chiếc áo lông cừu cũng thấy đủ ấm rồi!
- Sư phụ, anh lợi hại quá!
Vu Tiêu Tiếu nghe vậy, há hốc miệng kinh ngạc, rồi tò mò hỏi:
- Sao lúc đó sư phụ không mặc thêm nhiều áo vào?
- Vấn đề này à, hơi phức tạp! – Diệp Lăng Phi cười cười – Anh cũng đâu có muốn, lúc đó anh và thằng nhóc Dã Thú bị người ta truy sát gắt quá, đến cái áo khoác dày còn không kịp mặc nữa là!
Trương Tuyết Hàn nghe vậy cũng bất giác mỉm cười. Diệp Lăng Phi vội chuyển chủ đề:
- Tuyết Hàn, em nên suy nghĩ kỹ trước khi uống thuốc, anh cũng không thể đảm bảo nó có thể chữa khỏi bệnh cho em!
Vừa nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến chuyện này, Trương Tuyết Hàn lấy một lọ thuốc từ trong túi ra, nhìn mấy dòng chú thích tiếng Anh, mở nắp lấy hai viên, nhẹ nhàng nói:
- Anh Diệp, em đã suy nghĩ kỹ rồi. Dù thuốc này có tác dụng hay không, em cũng sẽ thử, em không muốn tiếp tục sống như thế này nữa!
Trương Tuyết Hàn nói xong, định cho thuốc vào miệng. Diệp Lăng Phi vội nói:
- Tuyết Hàn, em chờ một chút. Trên xe anh có nước, để anh đi lấy cho em!
Diệp Lăng Phi chạy ra xe lấy nước. Vu Tiêu Tiếu nhìn vào tờ hướng dẫn sử dụng thuốc.
- Tuyết Hàn, trong này nói thuốc có tác dụng ức chế việc tim ngừng đập do quá kích động. Như vậy chẳng phải là nếu cậu uống thuốc này thì có thể lén lút hẹn hò với anh Diệp mà không có vấn đề gì nữa sao? À, không chừng hai người còn có thể thân mật với nhau nữa đó!
- Tiêu Tiếu, cậu toàn nói linh tinh. Mình chỉ muốn duy trì quan hệ như bây giờ với anh Diệp là tốt lắm rồi. Có thể ngồi nói chuyện cùng anh ấy, mình đã mãn nguyện lắm rồi, những chuyện khác mình không dám nghĩ tới!
- Tuyết Hàn, mình thấy chưa chắc đâu. Nếu thuốc này thực sự hiệu quả như quảng cáo, nói không chừng sau này cậu có thể kết hôn, thậm chí sinh em bé nữa đó!
Vu Tiêu Tiếu ôm vai Trương Tuyết Hàn, cười nói:
- Xem ra mùa xuân của Tuyết Hàn nhà ta sắp đến rồi!
Gương mặt ngọc ngà của Trương Tuyết Hàn đỏ bừng. Viên thuốc trong tay phảng phất chứa đựng cả sinh mệnh của cô, cô bất giác siết chặt lấy nó.