Chu Hân Mính bận rộn cả buổi tối, mãi tới hơn ba giờ sáng cô mới chợp mắt được một lúc. Lúc tỉnh dậy đã là hơn năm giờ. Chu Hân Mính vội vàng chạy đi rửa mặt, sau đó liền gọi Tiểu Triệu đang ngủ ở đội cảnh sát hình sự tới văn phòng của mình, dặn dò phải cho người bảo vệ Phó Hải cẩn thận, đợi hôm nay cô sẽ trình báo lên cấp trên để xin lệnh bảo vệ Phó Hải 24/7.
Tiểu Triệu nhận lời:
- Đội trưởng Chu, cô yên tâm đi. Tôi hiểu rất rõ tầm quan trọng của Phó Hải đối với chúng ta. Tôi sẽ đích thân dẫn anh em tới bảo vệ hắn.
- Ừm, tạm thời cứ giữ hắn ở đội của chúng ta. Tôi về nhà một lát rồi quay lại ngay. Còn về phía người nhà của Phó Hải, cậu cho người đi bảo vệ họ nhé!
Chu Hân Mính nói.
Tiểu Triệu gật đầu đồng ý. Lúc này Chu Hân Mính mới lái xe rời khỏi đội cảnh sát.
Trên đường quay trở về biệt thự, Chu Hân Mính lại nghĩ tới việc tối qua Bạch Tình Đình và mọi người uống rượu. Lúc cô rời đi, thấy mấy người đó đều uống rất nhiều. Chu Hân Mính lại nghĩ tới cốc rượu mà Bạch Tình Đình mời cô. Sau khi uống xong, cô liền cảm thấy có vấn đề, nhưng vì Tiểu Triệu gọi điện tới nên đành gác lại việc truy hỏi, giờ nghĩ lại cô cảm thấy cốc rượu đó chắc chắn có gì đó không ổn.
- Uống xong cảm thấy rất hưng phấn và kích động, chắc chắn có gì đó bên trong.
Chu Hân Mính vừa nghĩ tới đây, lòng liền thắt lại. Cô nghĩ tới thân phận của Tiêu Vũ Văn, cháu gái của Tiêu Triều Dương, một tay xã hội đen, muốn kiếm thứ gì kích thích chẳng phải quá dễ dàng sao.
Chu Hân Mính thầm nghĩ: “Mong rằng đừng có xảy ra chuyện gì.” Thế rồi cô vội vàng tăng tốc, lao thẳng xe về biệt thự.
Chu Hân Mính vừa lái xe tới trạm xe buýt phía ngoài khu biệt thự liền nhìn thấy Trương Tuyết Hàn và Vu Tiêu Tiếu đang đứng đón xe ở bên kia đường. Giờ còn chưa tới sáu giờ sáng, sớm nhất cũng phải sáu rưỡi xe buýt mới có chuyến. Lúc này, Trương Tuyết Hàn và Vu Tiêu Tiếu đứng ngóng đường chắc chỉ để bắt taxi thôi.
Chu Hân Mính cho xe dừng lại bên đường. Cô thò đầu ra ngoài cửa sổ, gọi:
- Tuyết Hàn, Tiêu Tiếu, sao đi sớm thế!
Trương Tuyết Hàn và Vu Tiêu Tiếu nhìn thấy Chu Hân Mính, cả hai liền trở nên ngượng ngùng, không tự nhiên. Vu Tiêu Tiếu cũng rất khác ngày thường, cô dùng tay đẩy Trương Tuyết Hàn đang ở bên cạnh, ngụ ý để bạn mình qua nói chuyện. Trương Tuyết Hàn cúi đầu, bước đi rất chậm, không biết là do cơ thể không thoải mái hay vì ngại gặp Chu Hân Mính. Tóm lại, cô ấy bước tới bên xe của Chu Hân Mính mất rất nhiều thời gian. Dáng đi cực kỳ chậm chạp và khó nhọc, chậm đến mức khiến Chu Hân Mính phải đặc biệt chú ý đến khoảng giữa hai chân của cô. Chu Hân Mính nhớ lại lần đầu tiên sau khi có quan hệ với Diệp Lăng Phi, cô cũng bước đi rất chậm, rất khó khăn.
- Chẳng lẽ tối qua đã xảy ra chuyện gì sao?
Chu Hân Mính không ngừng quan sát Trương Tuyết Hàn, song lại cảm thấy không đúng. Cô biết cơ thể của Trương Tuyết Hàn rất yếu, căn bản không thể chịu được những việc quá kích động, chứ đừng nói tới việc nảy sinh quan hệ với Diệp Lăng Phi. Như thế có thể sẽ khiến Trương Tuyết Hàn mất mạng.
Chu Hân Mính tìm đủ mọi lý do cũng không sao hiểu được. Đợi Trương Tuyết Hàn bước tới sau xe, cô liền xuống xe, cười nói:
- Tuyết Hàn, sao thế? Chị thấy em đi chậm quá. Hay hôm qua em ngủ không ngon?
Trương Tuyết Hàn lắc đầu lia lịa. Khuôn mặt cô trong thoáng chốc đỏ bừng lên. Cô quay đầu nhìn Vu Tiêu Tiếu, nhưng chỉ thấy cô bạn đang cắm cúi nhìn ra đường tìm taxi, rõ ràng là cố tình lảng tránh.
Trương Tuyết Hàn cúi đầu, nhỏ nhẹ nói:
- Em và Tiêu Tiếu dậy sớm quá!
- À, thì ra thế!
Chu Hân Mính đáp.
Trương Tuyết Hàn nói một tiếng rồi cứ cúi đầu không chịu ngẩng lên. Chu Hân Mính đang định nói thì nghe thấy tiếng gọi của Vu Tiêu Tiếu ở phía sau:
- Tuyết Hàn, có xe rồi. Chúng ta mau đi thôi!
- Chị Hân Mính, vậy bọn em đi đây. Bọn em còn phải bắt cho kịp chuyến bay nữa.
Trương Tuyết Hàn nói.
- Ừ, thế em đi đi!
Chu Hân Mính nói.
Chu Hân Mính thấy Trương Tuyết Hàn và Vu Tiêu Tiếu lên xe xong thì cảm thấy Vu Tiêu Tiếu cũng có gì đó không bình thường. Sao dáng đi của Tiêu Tiếu cũng có vẻ chậm chạp thế nhỉ. Chẳng lẽ cô hoa mắt sao?
Chu Hân Mính còn đang thầm nghĩ xem rốt cục có chuyện gì thì nhìn thấy Trịnh Khả Nhạc và Tiêu Vũ Văn cùng bước ra. Hai người vừa đi vừa nói chuyện, dáng đi cũng rất chậm chạp. Hai người này may mắn hơn Trương Tuyết Hàn và Vu Tiêu Tiếu, vừa bước ra cổng liền gặp ngay taxi. Họ lần lượt lên xe. Chu Hân Mính còn chưa kịp nói câu nào, chỉ nhìn thấy Tiêu Vũ Văn lúc mở cửa xe không biết va phải cái gì, hay là lúc cô nhấc chân ngồi vào xe bị làm sao, chỉ thấy cô ấy cau mày, rồi cũng lên xe.
- Kỳ lạ, hai người này cũng sao thế nhỉ, sao cứ cảm thấy kỳ lạ thế nào ấy!
Chu Hân Mính càng lúc càng cảm thấy kỳ lạ. Nãy cô còn muốn hỏi Tiêu Vũ Văn xem có phải tối qua cô ấy đã mang gì tới không, nhưng vì mải để ý xem mấy cô gái này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đợi cô phản ứng lại thì xe đã chạy mất rồi.
Chu Hân Mính càng nghĩ càng nghi ngờ khó hiểu. Cô lái xe vào biệt thự. Vừa bước vào phòng khách, cô liền ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Nhìn quanh, chỉ thấy phòng khách loạn hết cả lên, tựa như nơi đây vừa xảy ra một cuộc chiến ác liệt vậy. Chu Hân Mính bước thẳng tới chiếc ghế sofa, cô vừa định cầm số rượu còn sót lại trên bàn lên ngửi thử, xem trong rượu có pha thứ gì kích thích không thì nhìn ngay thấy một chiếc quần lót nhỏ màu trắng đang nằm ngay dưới chân bàn. Chu Hân Mính thấy rất kỳ lạ, thầm nghĩ: “Sao lại có chiếc quần nhỏ nằm ở đây thế này?”
Chu Hân Mính cúi người xuống, vừa định nhặt chiếc quần lót màu trắng đó lên thì nhìn thấy Trương Lộ Tuyết vội vã chạy từ trên lầu xuống. Trương Lộ Tuyết ăn mặc rất gọn gàng, cô vội vã bước tới phòng khách, thấy tay Chu Hân Mính đang định nhặt chiếc quần nhỏ kia, cô liền cuống quýt nói:
- Nó là của tôi!
Chu Hân Mính giật nảy mình, cô không nhặt chiếc quần nhỏ lên mà nhìn thẳng về phía Trương Lộ Tuyết, hỏi:
- Sao thế?
- À, không sao! Không sao!
Đôi má Trương Lộ Tuyết đỏ ửng như hai quả cà chua, vội vàng chạy qua, cúi người nhặt chiếc quần nhỏ lên nắm chặt trong tay, rồi vội vàng cho vào túi xách. Cô không dám nhìn thẳng vào Chu Hân Mính, mà lắp bắp nói:
- Tôi không sao, không sao. Tôi đem theo chiếc quần nhỏ này, rồi làm rơi mất ở đây... nghĩa là tôi đem một cái theo để đề phòng, chỉ có thế thôi!
Nói xong, Trương Lộ Tuyết không dám ngẩng mặt lên đối diện với Chu Hân Mính mà vội vàng chạy ngay ra khỏi biệt thự.
Chu Hân Mính nhìn dáng vẻ hấp tấp của Trương Lộ Tuyết, không sao hiểu được, lẩm bẩm:
- Lại phải đem theo một chiếc quần nhỏ để đề phòng sao, không phải chứ, chẳng lẽ đầu óc có vấn đề, ra khỏi nhà nhất định phải mang theo một cái quần nhỏ để dự phòng.
Chu Hân Mính đặc biệt chú ý tới bóng dáng rời đi của Trương Lộ Tuyết. Cô ấy mặc chiếc quần dài bảy phân rất mỏng, tuy không thể biết được bên trong có mặc quần lót hay không, nhưng khi Trương Lộ Tuyết rời đi, vòng ba đầy đặn của cô được ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào, từ góc độ này cũng có thể nhìn thấy được cô ấy không hề mặc quần lót dây, mà dù có mặc cũng nên là loại quần lọt khe chữ T kia chứ.
Chu Hân Mính không sao hiểu được, nếu đó là quần lót của Trương Lộ Tuyết thì sao có thể rơi ở phòng khách được chứ. Cô cảm thấy có chút hồ đồ rồi. Mức độ phức tạp của vấn đề này cũng không kém so với độ phức tạp của một vụ án mạng. Điều này khiến đầu óc cô mơ màng, căn bản không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Chu Hân Mính cho rằng, hiện nay điều quan trọng nhất là nên đi tìm Diệp Lăng Phi, hỏi cho rõ. Cô còn đang từ từ bước lên lầu, chợt sực nhớ ra Bạch Tình Đình. Hôm qua Bạch Tình Đình cũng ở đây, không biết cô ấy liệu có những biểu hiện kỳ quái thế này không?
Chu Hân Mính chạy lên lầu, chạy thẳng tới phòng của Diệp Lăng Phi. Cô vừa bước tới cửa phòng, tay phải còn chưa đặt lên tay nắm cửa, cánh cửa đã mở ra.
Bạch Tình Đình chỉ mặc một chiếc quần lót, quần áo và nội y đều ôm trong lòng, đang vội vã lao ra ngoài. Càng khiến Chu Hân Mính kinh ngạc hơn nữa chính là việc chiếc quần lót của Bạch Tình Đình lại mặc ngược.
- Tình Đình!
Chu Hân Mính vừa mới gọi một tiếng đã thấy Bạch Tình Đình mặt đỏ ửng như mặt trời, giống như đã làm chuyện gì xấu hổ tới mức không dám nhìn người khác vậy, cô không quan tâm tới Chu Hân Mính mà ôm quần áo vội vàng lướt qua người cô, lao như bay về thẳng phòng mình. Đợi lúc Chu Hân Mính chạy tới trước cửa phòng Bạch Tình Đình thì cô ấy đã đóng sầm cửa lại. Chu Hân Mính đẩy mạnh cửa thì phát hiện ra cửa đã bị khóa trong.
- Tình Đình, mở cửa đi, là tớ đây!
Chu Hân Mính đứng bên ngoài gõ mấy tiếng song dù cô có gõ thế nào đi chăng nữa thì Bạch Tình Đình cũng không chịu ra mở cửa, thậm chí còn không buồn trả lời một tiếng.
Chu Hân Mính gõ liền mấy hồi mà Bạch Tình Đình cũng không có phản ứng gì. Cô không còn cách nào khác, chỉ đành quay trở lại trước phòng Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính càng nghĩ càng thấy kỳ lạ. Bạch Tình Đình mới sáng sớm tinh mơ đã trần truồng bước ra từ phòng Diệp Lăng Phi là sao? Tuy trên người có mặc chiếc quần lót nhưng rõ ràng nó đã bị mặc ngược. Chu Hân Mính không thể tin được cả ngày hôm qua Bạch Tình Đình lại mặc quần ngược, nhất định do hôm nay vội vã mặc nên mới không chú ý, thành ra như thế.
Chu Hân Mính vừa nghĩ vừa chầm chậm bước vào phòng của Diệp Lăng Phi. Vừa bước vào, cô liền hiểu ngay mọi việc. Chỉ thấy Diệp Lăng Phi trần truồng nằm trên giường. Hạ bộ của hắn dựng đứng lên, còn trên giường thì lộn xộn. Ngoài giường ra, trên mặt đất chỗ nào cũng bừa bãi. Phòng của Diệp Lăng Phi nồng nặc mùi rượu, nhìn qua có thể thấy ngay ở đây không phải chỉ có một người từng ở mà ít nhất cũng phải là mấy người.
- Chẳng lẽ tối qua...
Chu Hân Mính không dám tưởng tượng tiếp. Nếu đúng theo phán đoán của cô thì tối qua Diệp Lăng Phi chẳng phải đã làm loạn rồi sao. Song Chu Hân Mính lại nghĩ tới những bộ dạng kỳ quái của các cô gái sáng nay, lại cảm thấy thực sự đã xảy ra chuyện như vậy.
Loạn, loạn rồi!
Chu Hân Mính một lần nữa cảm thấy loạn hết rồi. Tối qua cô đã cảm thấy loạn, sáng nay lại càng loạn hơn. Xem ra, giờ chỉ còn cách gọi Diệp Lăng Phi dậy, hỏi cho ra nhẽ mới có thể sáng tỏ mọi chuyện. Chu Hân Mính trước tiên đóng cửa phòng lại. Cô bước tới bên giường, dùng tay đẩy đẩy thân hình trần truồng của Diệp Lăng Phi. Kết quả hắn không hề có phản ứng gì, tiếp tục ngủ say như chết.
Theo Chu Hân Mính thấy, Diệp Lăng Phi không thể ngủ say như thế được. Trừ khi hắn đã tiêu hao thể lực quá nhiều. Cô càng nghĩ càng cảm thấy phán đoán của mình là đúng. Tối qua nhất định đã xảy ra rất nhiều chuyện, hơn nữa lại là chuyện giữa Diệp Lăng Phi và mấy cô gái sáng nay, trong đó có cả Bạch Tình Đình.
Chu Hân Mính nghĩ tới đây, liền đẩy mạnh tay gọi Diệp Lăng Phi dậy. Lần này, Diệp Lăng Phi không hề tỉnh dậy mà lật người lại. Hắn không lật người còn đỡ, vừa lật người, liền để lộ ra vết máu ở dưới tấm ga giường bị hắn đè lên.
Chu Hân Mính là con gái, đặc biệt cô nhớ lần đầu tiên cũng là trao cho Diệp Lăng Phi. Cô nhớ rất rõ lần đầu tiên của mình cũng có máu chảy ra, song khi cô mất đi màng trinh, lượng máu chảy ra không nhiều như vết máu cô đang thấy trên giường Diệp Lăng Phi lúc này.
Chu Hân Mính nghĩ tới Bạch Tình Đình, chẳng lẽ tối qua cô ấy đã có quan hệ với Diệp Lăng Phi, do đó mới có vết máu lưu lại trên giường?
Chu Hân Mính nghĩ ngược lại, lại cảm thấy có gì đó không đúng. Vừa nãy cô thấy Bạch Tình Đình chạy về phòng, dáng chạy rất thoải mái, so với bình thường không hề có gì khác cả.
Chu Hân Mính có kinh nghiệm từ bản thân nên từ góc độ của cô, khi con gái trải qua lần đầu tiên thì dù chỉ đi bộ cũng cảm thấy rất khó khăn. Song từ dáng chạy của Bạch Tình Đình không hề giống với việc tối qua cô ấy nảy sinh quan hệ với Diệp Lăng Phi.
Chu Hân Mính rất hiểu thể lực của Diệp Lăng Phi, cô cho rằng bất kể người con gái nào, đừng nói là trinh nữ lần đầu tiên, mà ngay cả người đã có kinh nghiệm như cô cũng cảm thấy tiêu hóa không nổi sự va đập mạnh mẽ của hắn, tựa như muốn chọc nứt người cô ra vậy. Chu Hân Mính tin rằng bất kỳ cô gái nào có quan hệ với Diệp Lăng Phi, đều sẽ có cảm giác giống như cô.
Song chỉ có lần này là cô không sao giải thích được. Nếu đây không phải là máu của Bạch Tình Đình, vậy là máu của ai? Nếu Bạch Tình Đình không hề xảy ra quan hệ với Diệp Lăng Phi, vậy tại sao lúc nãy cô ấy lại trần truồng từ phòng hắn chạy ra?
Chu Hân Mính cảm thấy nếu cô còn tiếp tục nghĩ thì sẽ điên mất, giờ cô chỉ muốn gọi Diệp Lăng Phi tỉnh dậy, để hắn nói cho cô biết tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Lần này Chu Hân Mính lấy hết sức để đẩy Diệp Lăng Phi, cô đẩy mấy lần liền, cuối cùng cũng gọi được hắn dậy. Diệp Lăng Phi mở mắt, thấy Chu Hân Mính đang đứng bên giường mình, hắn liền ngơ ngác hỏi:
- Hân Mính, sao em lại ở đây?
- Anh còn hỏi được à, anh mau dậy xem rốt cuộc đây là chuyện gì đi!
Khi chỉ có một mình đối diện với Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính không hề có chút ngại ngùng hay xấu hổ gì cả. Trên thế giới này, chỉ có đối diện với hắn, cô mới cảm thấy mọi thứ đều bình thường. Trong lòng cô nghĩ, cô thuộc về Diệp Lăng Phi, ngay cả thân thể này cũng thuộc về người đàn ông này. Khi đối diện với hắn, cô không cần phải có bất kỳ sự xấu hổ nào.
Chu Hân Mính ngồi xuống bên cạnh giường, dùng tay chỉ vào thân thể trần truồng của Diệp Lăng Phi, nói:
- Mau mặc quần áo vào, khó coi chết được!
Diệp Lăng Phi nhìn xuống thì thấy mình trần truồng, hắn không vội mặc quần áo mà đưa tay ôm lấy Chu Hân Mính, cười đầy ẩn ý nói:
- Hân Mính em yêu, nào, sẵn dịp chúng ta có thể quấn quýt một chút!
Chu Hân Mính giãy ra khỏi vòng tay của Diệp Lăng Phi, nói:
- Đồ dê xồm, chẳng lẽ tối qua anh chơi còn chưa đủ sao? Thật quá đáng mà, hôm nay cả sáu cô gái đều kỳ kỳ quái quái, rốt cuộc tối qua anh đã điên cuồng đến mức nào hả!
- Sáu cô gái nào, điên cuồng gì cơ?
Diệp Lăng Phi nghe câu nói này của Chu Hân Mính, hắn ngạc nhiên ngồi dậy, nhìn cô hỏi:
- Hân Mính, anh không hiểu em đang nói gì cả?
- Anh tự xem vết máu trên giường của anh đi!
Chu Hân Mính chỉ tay vào vết máu trên giường, nói:
- Đừng có nói với em vết máu này là do máu dồn lên mũi, rồi chảy ra!
Diệp Lăng Phi lúc này mới phát hiện ra trên giường hắn có vết máu, hắn ngơ ngác nói:
- Cái này chảy ra từ lúc nào vậy?
Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa kiểm tra thân thể mình, miệng lẩm bẩm:
- Anh không thấy đau mà, chẳng lẽ hôm qua anh chảy máu mũi thật?
- Em thấy đây không giống với máu mũi của anh chút nào. Diệp Lăng Phi, anh đừng có giả bộ nữa, chẳng lẽ chuyện anh làm tối qua anh đều quên hết cả rồi?
Chu Hân Mính nói:
- Anh định giấu em những chuyện xảy ra tối qua đó à?
- Không phải do chảy máu mũi?
Diệp Lăng Phi giật mình, nói:
- Thế đây là máu gì, anh lại không hề bị thương.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa nhìn Chu Hân Mính, mặt mũi ngơ ngác:
- Hân Mính, anh thực sự không nhớ tối qua đã xảy ra chuyện gì. Anh chỉ nhớ mình tắm xong thì xuống dưới lầu uống rượu, còn những chuyện sau đó thì anh thực sự không nhớ nổi!
- Không phải đó chứ, anh không nhớ nổi hôm qua đã xảy ra chuyện gì sao?
Chu Hân Mính kinh ngạc hỏi.
Diệp Lăng Phi đưa tay phải lên vò đầu, nói:
- Hân Mính, anh thực sự không nhớ, anh chỉ nhớ chuyện tối qua uống rượu. Giờ đầu óc anh rất đau, sao lại thế này chứ. Anh có uống rượu đi nữa cũng không thể nào lại đau đầu thế này được. Còn nữa, sao anh không nhớ gì chuyện tối qua chứ?
- Rượu có vấn đề!
Chu Hân Mính lập tức nghĩ ngay đến rượu, nói:
- Diệp Lăng Phi, anh uống xong loại rượu đó có phải thấy rất hưng phấn không, càng uống càng cảm thấy hưng phấn?
- Ừ!
Diệp Lăng Phi đáp.
- Quả thật có cảm giác như vậy, cảm giác đó giống như thuốc...!
Diệp Lăng Phi vừa nói tới đây, đột nhiên đứng phắt dậy, nhảy khỏi giường, người trần truồng lao về phía cửa định mở ra, song nghe thấy tiếng của Chu Hân Mính gọi vọng lại:
- Diệp Lăng Phi, anh mặc quần áo vào đã rồi hãy ra ngoài. Tình Đình lúc nãy từ phòng anh đi ra đó!
- Sao! Tình Đình từ phòng anh đi ra?
Diệp Lăng Phi nhìn thân thể trần truồng của mình, hỏi:
- Chẳng lẽ Tình Đình đã nhìn thấy bộ dạng này của anh?
- Nào chỉ có nhìn thấy, nãy em cũng thấy Tình Đình gần như anh lúc này chạy ra, ai biết mấy người tối qua đã xảy ra chuyện gì chứ. Ngoài Tình Đình ra, ồ, còn có Trương Lộ Tuyết cũng rất kỳ lạ, người trông rất bình thường thế mà chẳng hiểu tại sao quần nhỏ lại rơi ở phòng khách. Còn cả mấy người như Vu Tiêu Tiếu, Trương Tuyết Hàn... sáng nay đều rất kỳ quái, ai cũng lạ. Diệp Lăng Phi, tóm lại tối qua đã xảy ra chuyện gì hả, em sắp bị mọi người làm cho phát điên rồi!
- Không phải chứ!
Diệp Lăng Phi chết lặng, trần truồng đứng giữa phòng, miệng lẩm bẩm chán nản:
- Hân Mính, ý của em là tối qua anh một lúc có quan hệ với cả sáu cô gái?
- Sáu thì em không dám chắc, nhưng vết máu trên giường anh ít ra cũng chứng minh, tối qua anh đã quan hệ với một cô gái.
Chu Hân Mính chỉ tay vào vết máu trên giường nói:
- Đó chính là chứng cứ, còn về những điều khác, tạm thời chưa có chứng cứ gì cả, song cũng không loại trừ khả năng này!
- Nhưng sao anh chẳng có cảm giác gì, điên rồi, ông trời không nỡ đối xử tàn nhẫn với anh như thế chứ!
Diệp Lăng Phi buồn bã nói:
- Một đời anh minh của tôi thế là bị hủy trong chốc lát rồi