Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Chu Hân Minh đã không nhịn được mà mắng:
- Diệp Lăng Phi, anh chiếm được hời rồi còn ra vẻ cái gì, cái gì mà “một thời anh minh, hủy trong chốc lát”. Theo em thấy, anh mới là kẻ hủy hoại cả đời con gái nhà người ta đó, lại còn hủy hoại một cách mơ hồ như thế.
Diệp Lăng Phi quay người lại, đến bên giường tìm quần lót của mình, tìm mãi không thấy, không biết đã bị vứt đi đâu rồi.
Diệp Lăng Phi đành tìm một cái quần khác để mặc, mặc xong, hắn lại thở dài nói:
- Anh cũng không nghĩ mọi chuyện lại thành ra thế này, anh cứ thấy có gì đó kỳ lạ, rốt cuộc là có chuyện gì chứ?
- Em thấy chắc chắn rượu có vấn đề!
Chu Hân Minh nói:
- Dưới nhà vẫn còn ít rượu, hay chúng ta xuống xem thử?
- Tất nhiên phải đi rồi!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa định mặc độc chiếc quần đùi đi ra ngoài. Chu Hân Minh lại vội vàng ngăn cản:
- Tình Đình vẫn còn ở đây, anh mặc thế này đi ra ngoài không hay lắm đâu!
- Có gì mà không hay!
Diệp Lăng Phi bĩu môi:
- Anh và Tình Đình là vợ chồng, có phải lần đầu nhìn thấy đâu.
Nói đến đây, Diệp Lăng Phi liền liếc mắt hỏi:
- Hân Minh, em nói xem tối qua liệu có phải là Tình Đình không?
- Sao em biết được, anh đi hỏi Tình Đình là biết ngay thôi!
Chu Hân Minh đáp.
- Ừ nhỉ, em nói cũng đúng!
Diệp Lăng Phi nói.
- Giờ anh sẽ đi tìm Tình Đình hỏi xem thế nào.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa mở cửa bước ra.
Chu Hân Minh lắc đầu, thầm nghĩ: “Thật là loạn quá rồi!”
Diệp Lăng Phi chỉ mặc một chiếc quần đùi bước tới trước cửa phòng của Bạch Tình Đình, hắn gõ cửa rồi cất tiếng:
- Tình Đình, là anh đây!
Bên trong không có ai trả lời, Diệp Lăng Phi gọi thêm mấy tiếng nữa cũng không thấy ai đáp lại. Hắn đưa tay đẩy cửa, cửa phòng không khóa, trong phòng Bạch Tình Đình không có một bóng người.
Chu Hân Minh lúc này cũng đi tới, cô thấy bên trong không có người thì ngạc nhiên nói:
- Lạ thật, lúc nãy em rõ ràng thấy Tình Đình vào phòng mà. Sao giờ lại không thấy đâu cả?
- Thế mà cũng cần hỏi sao, đi rồi!
Diệp Lăng Phi đóng cửa phòng của Bạch Tình Đình lại, quay người nói với Chu Hân Minh:
- Anh thấy hay là cứ xuống lầu xem thế nào đã, anh cũng muốn biết trong rượu rốt cuộc có thứ gì.
Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh xuống lầu, vừa tới phòng khách, Diệp Lăng Phi liền cầm ly rượu còn sót lại trên bàn lên mũi ngửi, ngay sau đó hắn đặt ly rượu xuống, không nói một lời, đi thẳng lên lầu.
Chu Hân Minh không hiểu Diệp Lăng Phi định làm gì, cô cũng đi theo hắn lên lầu, chỉ thấy Diệp Lăng Phi vừa vào phòng liền nhấc điện thoại lên gọi.
Chu Hân Minh không biết Diệp Lăng Phi gọi cho ai, cô ngồi xuống bên giường, nhìn hắn gọi điện.
- Tiêu Vũ Văn, em đang ở đâu?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Em đang ở nhà!
Giọng nói trong trẻo của Tiêu Vũ Văn vang lên từ đầu dây bên kia.
- Em ở nhà?
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh hỏi em, có phải em đã bỏ gì vào rượu không?
- Không có!
Tiêu Vũ Văn đáp:
- Anh đừng nói linh tinh. Giờ em đang buồn ngủ lắm. Nếu có chuyện gì thì đợi em tỉnh dậy rồi nói!
Tiêu Vũ Văn nói xong liền cúp máy. Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng tút tút, hắn liền gọi lại lần nữa, lần này thì nghe thấy tiếng thông báo:
- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy!
Diệp Lăng Phi bỏ điện thoại xuống, hừ lạnh một tiếng:
- Con nhóc này, dám giở trò với mình!
Chu Hân Minh thấy dáng vẻ của Diệp Lăng Phi liền hỏi:
- Tiêu Vũ Văn nói thế nào?
Diệp Lăng Phi đáp:
- Tiêu Vũ Văn nói cô ta buồn ngủ, rồi tắt luôn cả điện thoại, con nhóc này, chắc chắn là do cô ta làm!
- Anh ngửi được thứ pha trong rượu sao?
Chu Hân Minh hỏi.
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Anh thấy thứ pha trong rượu này, ngoài Tiêu Vũ Văn ra thì chẳng ai có được cả.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa bước tới bên giường, ném điện thoại lên đó, ngay sau đó hắn liền ngã vật cả người xuống giường, nói:
- Lần này nhất định phải làm cho rõ!
- Đúng vậy, anh nên làm rõ xem rốt cuộc ai là người đã có quan hệ với anh, anh không thể cứ thế cho qua được, ít nhất cũng phải chịu trách nhiệm với người ta chứ.
- Bắt anh chịu trách nhiệm?
Diệp Lăng Phi nghiêng mặt nhìn Chu Hân Minh, cau mày nói:
- Anh chịu trách nhiệm thế nào đây? Chuyện này chưa yên chuyện khác đã tới, chuyện với Tình Đình còn chưa giải quyết xong giờ lại xảy ra chuyện này. Nếu thật sự là Tình Đình thì đơn giản rồi, dẫu sao đó còn là chuyện tốt, nhưng nếu không phải thì sao? Ai da, không muốn nghĩ nữa, càng nghĩ càng phiền phức.
- Em biết ngay tối qua thế nào cũng xảy ra chuyện mà, sớm biết thế em đã không nhận lời tới đồn cảnh sát!
Chu Hân Minh nhớ lại chuyện tối qua thì có chút hối hận, nói:
- Em không ngờ lại xảy ra chuyện thế này, đều tại cái tên Phó Hải chết tiệt, sớm không đến, muộn không đến, lại đến tìm em đúng tối qua.
- Phó Hải?
Diệp Lăng Phi nghe Chu Hân Minh nhắc tới cái tên này, hắn liền tỉnh táo hẳn, vội vàng hỏi:
- Có phải là Phó Hải của bang hội 3K không?
- Đúng, chính là hắn!
Chu Hân Minh gật đầu, nhìn Diệp Lăng Phi:
- Sao, anh cũng biết hắn à?
- Tất nhiên là biết rồi, Phó Hải nổi tiếng khắp thành phố Vọng Hải này, ai mà chẳng biết!
Diệp Lăng Phi ngồi bật dậy, đưa tay ôm lấy Chu Hân Minh, nói:
- Phó Hải làm sao, sao hắn lại tìm đến em?
Chu Hân Minh nghiêng người, tựa cả người vào lòng Diệp Lăng Phi, cô không trả lời câu hỏi của hắn mà nói:
- Sao anh lại quan tâm tới chuyện của Phó Hải thế, cứ như anh quen biết hắn không bằng, hay anh có mục đích khác?
- Hân Minh, em nói cho anh biết chuyện của Phó Hải, anh sẽ nói cho em biết tại sao anh lại quan tâm tới hắn, coi như chúng ta trao đổi đi!
Diệp Lăng Phi vừa nói, vừa hôn lên má Chu Hân Minh một cái, cười nói:
- Em yêu, nói cho anh nghe đi mà!
Chu Hân Minh thấy Diệp Lăng Phi nói vậy, cô đành đáp:
- Được thôi, em nói cho anh biết. Tên Phó Hải đó đến tìm chúng em vì hắn lo Sở Thiếu Lăng và Khương Long sẽ đối phó với hắn, muốn thanh trừng hắn. Phó Hải đồng ý làm nhân chứng chỉ điểm cho cảnh sát, giúp cảnh sát diệt trừ bang hội.
- Sao Phó Hải lại nghĩ rằng Sở Thiếu Lăng và Khương Long sẽ giết hắn?
Diệp Lăng Phi khó hiểu nói.
- Theo anh được biết, mục đích Sở Thiếu Lăng đến thành phố Vọng Hải không phải là để phát triển bang hội, mà là muốn tẩy trắng cho bang hội 3K, hơn nữa Sở Thiếu Lăng và Tiêu Triều Dương - bang chủ bang Búa Rìu có quan hệ riêng với nhau. Sở Thiếu Lăng từng bày tỏ ý định đó với Tiêu Triều Dương.
- Sao anh biết được điều đó? Không lẽ anh cũng có quan hệ với Tiêu Triều Dương?
Chu Hân Minh hỏi.
- Cũng có chút quan hệ!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Anh làm vậy cũng là vì em thôi, em nghĩ xem. Nếu anh biết được động thái của bọn họ, chẳng phải có thể giúp em diệt trừ bang hội sao!
- Ai mà biết anh nghĩ gì chứ, tóm lại em không hiểu được anh.
Chu Hân Minh nói.
- Có điều, theo như lời anh nói, Sở Thiếu Lăng và Khương Long kia không hề có ý định đối phó với Phó Hải, làm thế này chẳng phải là vô ích sao.
- Anh thấy mười phần thì Phó Hải lần này chỉ là vật tế thần thôi, có nghĩa là bang hội 3K sẽ chuyển sang hướng mới. Vì hiện nay tư liệu về Phó Hải mà phía cảnh sát thu thập được là nhiều và đầy đủ nhất, hắn là một thành viên quan trọng trong bang hội 3K, hy sinh Phó Hải sẽ khiến phía cảnh sát không còn bất kỳ cửa đột phá nào nữa.
Diệp Lăng Phi phân tích.
- Điều đó có nghĩa là mục đích tới thành phố Vọng Hải lần này của Sở Thiếu Lăng không hề đơn giản, rất có khả năng là đang đảm nhận một sứ mệnh quan trọng. Hân Minh, anh thấy em tốt nhất nên bảo vệ Phó Hải cho chặt, theo anh thấy, nếu tên sát thủ đó thực sự có quan hệ với bang hội 3K, thì khả năng lần này, hắn sẽ tìm giết Phó Hải.
Chu Hân Minh nghe thấy thế liền vội vàng rời khỏi lòng Diệp Lăng Phi, nói:
- Anh xem, em quên luôn cả chuyện chính rồi, toàn ngồi nói chuyện tào lao với anh. Em về là để thay đồ rồi quay lại sở cảnh sát. Thôi, em không ngồi nói chuyện phiếm với anh nữa, anh tự mình giải quyết đi, em phải lập tức quay về sở cảnh sát đây!
- Ừ, em đi đi!
Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ vào mông Chu Hân Minh:
- Hân Minh, ở đó nếu có chuyện gì thì báo cho anh ngay nhé, không chừng anh có thể giúp được em!
Chu Hân Minh gật đầu, cũng không nói nhiều với Diệp Lăng Phi nữa, vội vàng rời khỏi phòng hắn.
Chu Hân Minh vừa đi khỏi, Diệp Lăng Phi liền nằm xuống giường, lại nghĩ tới chuyện tối qua. Hắn chỉ nhớ mình xuống nhà uống rượu với mấy cô gái, còn những chuyện sau đó, hắn không nhớ được gì cả.
- Rốt cuộc là ai chứ?
Diệp Lăng Phi lật người ngồi dậy, nhìn vết máu trên giường, hắn lại thấy đau đầu. Dù đây là vết máu của ai đi nữa, cũng chứng minh một điều rằng hắn đã cướp đi lần đầu tiên của một mỹ nữ trong tình trạng vô thức. Điều này đối với đàn ông mà nói, chẳng khác nào một sự sỉ nhục, bao nhiêu kẻ liều mạng chỉ để tranh giành được lần đầu tiên của các mỹ nữ, riêng Diệp Lăng Phi lại đạt được quá dễ dàng mà chẳng có cảm giác gì.
- Không đúng, nếu ở đây có vết máu, vậy những chỗ khác liệu có hay không?
Diệp Lăng Phi bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện khá nghiêm trọng, nếu tối qua hắn không chỉ quan hệ với một cô mà là mấy cô, vậy chẳng phải càng loạn sao?
Diệp Lăng Phi cảm thấy lưng mình chảy đầy mồ hôi lạnh, nếu thực sự tối qua một mình hắn “ăn” hết cả mấy mỹ nữ đó, vậy chẳng phải đời hắn sẽ càng loạn hơn sao? Mấy cô gái đó đâu phải nhân vật tầm thường, nếu giấu giếm tốt từng người một thì không sao, còn nếu để lộ ra thì cuộc sống sau này của hắn không biết sẽ loạn tới mức nào.
Diệp Lăng Phi vội vàng chạy một vòng khắp nơi từ phòng hắn tới phòng khách, sau khi khẳng định không còn vết máu nào nữa, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Còn chuyện vết máu đó là của ai, Diệp Lăng Phi thực sự nghĩ không ra, đầu óc hắn hơi rối loạn. Đúng lúc này, Phương Linh lại gọi điện thoại tới.
Phương Linh thấy Diệp Lăng Phi sáng nay không tới công ty bảo hiểm để điểm danh, vì tốt bụng nên mới gọi điện nhắc nhở hắn ít nhất cũng nên có mặt tham gia cuộc họp buổi sáng.
- Không đi, không đi nữa, giờ anh đang rối lắm!
- Anh sao thế?
Phương Linh thấy giọng điệu Diệp Lăng Phi có vẻ phiền não, liền vội vàng quan tâm hỏi han:
- Có cần em giúp gì không?
- Chuyện này em không giúp được!
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh chỉ có thể tự mình giải quyết thôi!
- Ừm, đành vậy thôi, có chuyện gì cần em giúp thì cứ nói với em một tiếng nhé!
Phương Linh nói.
Diệp Lăng Phi nói chuyện xong với Phương Linh, hắn liền cầm điện thoại vào phòng tắm. Hắn ngâm mình trong bồn tắm, muốn thư giãn cơ thể đang mệt mỏi. Diệp Lăng Phi thấy người mình có phần mệt nhọc, với thể chất của hắn, nếu thật sự chỉ quan hệ với một cô gái thì không thể nào lại mệt thế này. Diệp Lăng Phi càng nghĩ càng cảm thấy nhất định tối qua hắn đã làm ra một chuyện rất hoang đường.
Diệp Lăng Phi càng nghĩ càng thấy loạn, đành gác chuyện này qua một bên đã. Hắn gọi điện thoại cho Dã Thú, hỏi xem Dã Thú đã điều tra chuyện của Sở Thiếu Lăng thế nào rồi.
Điện thoại không phải Dã Thú nhận mà là Lục Tuyết Hoa.
- A, giám đốc Diệp, anh ấy đang tắm, em đi gọi anh ấy liền!
Lục Tuyết Hoa vẫn chưa thay đổi được cách xưng hô của mình, cô vẫn quen gọi Diệp Lăng Phi là giám đốc Diệp.
Ngay sau đó, đầu bên kia điện thoại liền vọng lại tiếng của Dã Thú.
- Đại ca, xin lỗi anh, em vừa mới dậy, đang tắm chút!
Dã Thú rối rít xin lỗi.
- Không sao!
Diệp Lăng Phi nói:
- Chuyện bảo cậu điều tra thế nào rồi, đã có tin tức của tên sát thủ đó chưa?
- Đại ca, chuyện này em đang định nói với đại ca, chỉ tại tối qua em và Lục Tuyết Hoa về muộn quá, em sợ quấy rầy đại ca nên mới không nói!
Dã Thú nói:
- Em điều tra ra hôm Sở Thiếu Lăng về có dẫn theo hai người nữa, nhưng, ngay sau hôm Sở Thiếu Lăng tới một ngày, còn có một người khác cũng từ Hồng Kông đến thành phố Vọng Hải. Hơn nữa, tướng mạo người này khá giống với kẻ mà đại ca miêu tả, hôm nay em định đi điều tra cụ thể thông tin về người này.
- Thế hả?
Diệp Lăng Phi nghe Dã Thú nói vậy, gật đầu đồng ý:
- Cậu làm nhanh lên, anh muốn tìm thấy kẻ đó càng sớm càng tốt!
- Đại ca, anh yên tâm, em và Dã Lang hôm nay sẽ dốc sức làm chuyện này!
- Được, thế là tốt nhất!
Diệp Lăng Phi tắm xong, định đi tìm Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển, nhưng hắn lại nghĩ tới chuyện tối qua, liền cảm thấy nên đi tìm Tiêu Vũ Văn để hỏi cho rõ.
Diệp Lăng Phi tự lái xe rời khỏi biệt thự, lao thẳng về khu dân cư nơi Tiêu Vũ Văn đang ở. Tiêu Vũ Văn không ở cùng Tiêu Triều Dương, mà sống một mình trong một khu dân cư khép kín. Tiêu Triều Dương làm như vậy là muốn Tiêu Vũ Văn tránh xa giới xã hội đen, không muốn cô có bất cứ quan hệ nào với bang hội.
Nhưng, Tiêu Vũ Văn sao có thể không dính dáng tới giới xã hội đen được chứ, chuyện này chẳng khác nào cổ tích. Từ khi sinh ra, cô đã được định sẵn có quan hệ dây mơ rễ má với giới này rồi.
Diệp Lăng Phi lái con Mercedes trị giá bạc triệu tới trước cổng khu dân cư, vậy mà bảo vệ lại cho xe qua thẳng. Điều này khiến Diệp Lăng Phi vô cùng nghi ngờ thông tin về sự biệt lập của khu này.
Diệp Lăng Phi lái xe tới thẳng nhà của Tiêu Vũ Văn, liền nhìn thấy một chiếc Ferrari màu trắng bạc đã đỗ ngay dưới nhà cô. Diệp Lăng Phi vừa nhìn chiếc Ferrari đó, liền nhếch mép, lẩm bẩm:
- Đúng là oan gia ngõ hẹp, đi đến đâu cũng chạm mặt nhau thế này
↬ Thiên Lôi Trúc . com ↫ Dịch truyện bằng AI, join cộng đồng