Diệp Lăng Phi không ngờ đến tìm Tiêu Vũ Văn lại gặp Sở Thiếu Lăng ở đây. Hắn thấy mình và Sở Thiếu Lăng đúng là oan gia ngõ hẹp. Diệp Lăng Phi đỗ xe ngay cạnh chiếc Ferrari của Sở Thiếu Lăng. Vừa xuống xe, hắn liền thấy hai thanh niên đứng dưới lầu nhà Tiêu Vũ Văn đang cảnh giác nhìn về phía mình.
Diệp Lăng Phi vẫy tay về phía hai người họ, hỏi:
- Các cậu biết tôi à?
- Biết, biết ạ!
Hai người đó thấy Diệp Lăng Phi vẫy tay gọi thì vội vàng bước tới, vừa cười vừa nói:
- Diệp tiên sinh, ngài cũng đến thăm tiểu thư của chúng tôi ạ!
- Hai cậu là vệ sĩ của Tiêu Vũ Văn à?
Diệp Lăng Phi rút bao thuốc ra, đưa cho mỗi người một điếu rồi cũng tự châm cho mình một điếu. Một trong hai người kia vội lấy bật lửa châm thuốc cho hắn.
- Vâng ạ!
Sau khi châm thuốc xong, người đó mới đáp. Hắn cũng châm thuốc cho mình rồi cười nói:
- Bọn em phụng mệnh đường chủ, qua đây bảo vệ đại tiểu thư.
- Đường chủ của các cậu là ai?
- Tôn đường chủ ạ!
Người đó nói:
- Cũng là vị đường chủ duy nhất còn lại của bang Búa Rìu!
Câu này quả là ý nghĩa sâu xa. Diệp Lăng Phi nghe xong, đưa tay vỗ vỗ vai hắn, cười nói:
- Tôi cũng chỉ bất đắc dĩ thôi, chẳng muốn dính vào chuyện bang hội của các cậu làm gì. Nhưng đôi lúc lại buộc phải ra tay, mong các huynh đệ lượng thứ. Sau này mong các huynh đệ giúp đỡ nhiều, tôi đây gan bé lắm!
Hai người đó nghe xong, trong lòng thầm nghĩ: “Thôi đi, bọn này không dám động vào anh đâu, còn muốn sống mà. Giờ trong bang Búa Rìu ai mà chẳng biết Diệp Lăng Phi là người không nên chọc vào, ngay cả Long đầu chủ gặp anh ta còn chẳng dám làm gì nữa là.”
Hai người gật đầu lia lịa, không dám nói gì thêm. Diệp Lăng Phi hỏi:
- Sở Thiếu Lăng vừa tới phải không?
- À, dạ vâng, vừa mới tới ạ!
Một người nói:
- Chỉ đến sớm hơn ngài chừng mười phút thôi. Nếu không phải bọn em gan bé thì đã chẳng cho hắn lên rồi. Dù sao hắn cũng là người của 3K, nhỡ xảy ra chuyện gì, bọn em sợ gánh không nổi.
- Ồ, ra là thế!
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- Tôi đến tìm đại tiểu thư của các vị, các vị có định cản tôi không?
- Sao dám, sao dám ạ! – Hai người vội vàng đáp. - Diệp tiên sinh là khách quý của chúng tôi, à không, phải là người đáng tin cậy nhất mới đúng. Tôn đường chủ đã dặn rồi, sau này hễ người trong bang hội thấy Diệp tiên sinh thì nhất định phải tôn kính. Thật ra, chuyện này không cần Tôn đường chủ dặn thì anh em trong lòng cũng tự hiểu.
- Ừm, không ngờ Tôn Hoành lại chu đáo như vậy.
Diệp Lăng Phi cười nói rồi lắc người:
- Thế tôi không khách sáo nữa, lên đây!
- Diệp tiên sinh, mời!
Diệp Lăng Phi cười cười rồi thong thả bước lên lầu. Đợi hắn đi khuất, hai người mới nhỏ giọng bàn tán. Một người nói:
- Ngươi nói xem vị Diệp tiên sinh này có lai lịch thế nào mà ngay cả Long đầu chủ của chúng ta cũng không dám động tới? Ba vị đường chủ kia giờ vẫn còn nằm trong viện đấy!
- Ai mà biết được. Tóm lại, đó là người chúng ta không thể đụng vào, cứ cẩn thận một chút là được!
Hai người ở dưới lầu bàn luận về Diệp Lăng Phi, dù sao họ cũng chẳng có việc gì làm. Họ được điều đến đây để bảo vệ Tiêu Vũ Văn, nhưng cũng chỉ là canh gác vòng ngoài. Trên lầu còn có hai người nữa phụ trách, nên họ chẳng lo có kẻ nào dám làm gì bất lợi với cô.
Diệp Lăng Phi lên tầng bốn, nơi Tiêu Vũ Văn đang ở.
Hắn nhấn chuông cửa, liền nghe giọng một thanh niên từ bên trong vọng ra:
- Ai đấy?
Diệp Lăng Phi không đáp, cứ đứng trước cửa đợi người bên trong nhìn qua mắt mèo. Vừa thấy là Diệp Lăng Phi, người kia liền vội vàng mở cửa, miệng nói liến thoắng:
- Là Diệp tiên sinh ạ. Xin lỗi, xin lỗi vì không biết ngài tới!
Diệp Lăng Phi cười:
- Giờ tôi nổi tiếng phết nhỉ?
Người đó chỉ cười một tiếng, không giải thích gì thêm.
Diệp Lăng Phi thong thả bước vào. Căn hộ của Tiêu Vũ Văn gồm bốn phòng ngủ, hai phòng khách, rộng gần một trăm năm mươi mét vuông. Tiêu Triều Dương còn thuê cho cô một người giúp việc để chuyên chăm sóc.
- Đại tiểu thư nhà các người đâu?
Diệp Lăng Phi vừa bước vào đã thấy trong phòng khách chỉ có một vệ sĩ đang ngồi.
- Đại tiểu thư đang ở trong phòng khách ạ!
Người vệ sĩ vừa mở cửa liền dẫn Diệp Lăng Phi vào. Hắn và người đang ngồi trong phòng đều là vệ sĩ của Tiêu Vũ Văn.
- Thế à, vậy tôi vào xem sao!
Diệp Lăng Phi không nói nhiều, chậm rãi tiến vào phòng khách. Hai người vệ sĩ cũng không ngăn cản, cứ để hắn đi vào.
Diệp Lăng Phi bước thẳng vào phòng khách chính, quả nhiên thấy ngay Sở Thiếu Lăng đang ngồi trên ghế sofa, chân vắt chéo, tay kẹp điếu thuốc. Tiêu Vũ Văn ngồi ngay cạnh, dựa sát vào người hắn. Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt cô có thể thấy rõ, cô không hề thích ngồi gần Sở Thiếu Lăng như vậy.
Sở Thiếu Lăng thấy Diệp Lăng Phi tới, ban đầu còn ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó, tay trái hắn liền choàng qua vai Tiêu Vũ Văn, cười nói:
- Ai da, đây chẳng phải Diệp tiên sinh sao? Sao ngài lại đến đây thế này? Chẳng lẽ Vũ Văn lọt vào mắt xanh của ngài rồi?
Diệp Lăng Phi nhìn Sở Thiếu Lăng, lại lướt qua Tiêu Vũ Văn, cười đáp:
- Tôi không đến thăm, mà là đến tìm cô ấy!
- Tìm Vũ Văn? Có chuyện gì sao?
Sở Thiếu Lăng ra vẻ mình là bạn trai của Tiêu Vũ Văn, định ôm cô chặt hơn, nhưng cô lại giãy giụa thoát ra. Gạt tay Sở Thiếu Lăng xuống, Tiêu Vũ Văn đứng dậy, nói với Diệp Lăng Phi:
- Em biết anh đến tìm em vì chuyện gì. Em đã nói rồi, em không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì cả.
- Em thật sự không biết sao?
Diệp Lăng Phi nhìn thẳng vào mắt Tiêu Vũ Văn, khẽ cười:
- Nhưng ánh mắt em lại nói cho anh biết, em biết vài chuyện mà anh không biết đấy!
- Em đã nói là không biết!
Tiêu Vũ Văn vừa nói vừa định bước vào phòng. Diệp Lăng Phi đưa tay kéo cô lại:
- Nếu em không nói rõ thì đừng hòng đi đâu dễ dàng như vậy.
- Diệp tiên sinh, anh đang làm gì thế?
Sở Thiếu Lăng thấy Diệp Lăng Phi kéo tay Tiêu Vũ Văn, sắc mặt liền sầm xuống, lớn tiếng:
- Tôi không cho phép anh đối xử với Vũ Văn như thế!
Vừa nói, Sở Thiếu Lăng vừa đứng dậy định bước tới can ngăn thì nghe Tiêu Vũ Văn và Diệp Lăng Phi gần như đồng thanh quát:
- Im miệng!
Sở Thiếu Lăng sững người, hắn nhìn Tiêu Vũ Văn rồi lại nhìn Diệp Lăng Phi, có chút lúng túng, rồi lại ngồi phịch xuống ghế.
Tiêu Vũ Văn quay sang Diệp Lăng Phi:
- Rốt cuộc anh muốn gì?
- Em nói xem? – Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại.
- Sao em biết được!
- Thế thì chúng ta cần nói chuyện cho kỹ!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa kéo tay Tiêu Vũ Văn:
- Ở đây không tiện, hay chúng ta vào phòng em nói chuyện đi, sẽ thoải mái hơn đấy!
Thấy Diệp Lăng Phi kéo mình về phía phòng khác, Tiêu Vũ Văn liền nói:
- Đó không phải phòng em!
Nói xong, cô giật mạnh tay ra rồi từ từ bước về phòng mình. Diệp Lăng Phi cũng đi theo sau, để lại một mình Sở Thiếu Lăng ở phòng khách, mặt mày nhăn nhó trông rất khó coi. Hắn lấy ra một điếu thuốc, châm lửa, vừa hút vừa cau mày đăm chiêu.
Sở Thiếu Lăng đương nhiên không phải vì tranh giành Tiêu Vũ Văn mà ghen tuông với Diệp Lăng Phi. Tuy Tiêu Vũ Văn xinh đẹp động lòng người, nhưng so với mục đích của hắn khi đến thành phố Vọng Hải lần này, cô chẳng đáng để nhắc tới.
Sở Thiếu Lăng xem trọng Tiêu Vũ Văn cũng chỉ vì cô là cháu gái của Tiêu Triều Dương. Hắn hy vọng thông qua mối quan hệ tốt đẹp với cô để xây dựng lòng tin với Tiêu Triều Dương. Đây mới là mục đích chính của hắn.
Thế nhưng, Sở Thiếu Lăng luôn cảm thấy một mối đe dọa, và mối đe dọa này đến từ chính Diệp Lăng Phi. Không hiểu tại sao, hắn cảm thấy con người này chính là oan gia định mệnh của mình, cứ gặp là thấy khó chịu. Lần này cũng vậy, hắn định nói chuyện xong với Tiêu Vũ Văn, hy vọng có thể tiến thêm một bước, nhưng sự xuất hiện của Diệp Lăng Phi lại khiến hắn cảm thấy nguyện vọng của mình tan thành mây khói...
Diệp Lăng Phi vừa bước vào phòng ngủ của Tiêu Vũ Văn, một mùi nước hoa thoang thoảng dễ chịu liền xộc vào mũi. Hắn thất thần một lúc rồi nói:
- Phòng con gái đúng là khác biệt, vừa vào đã thơm nức, hơn hẳn phòng anh!
- Ngồi đi!
Tiêu Vũ Văn chỉ vào chiếc ghế trong phòng, còn mình thì ngồi xuống giường, tiện tay nhấc con búp bê vải ở đầu giường lên ôm vào lòng.
- Tiêu Vũ Văn, anh hỏi em, tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Diệp Lăng Phi không ngồi mà đứng cạnh cô, nhìn thẳng vào mắt cô mà hỏi.
- Em làm gì nào? – Tiêu Vũ Văn hỏi ngược lại.
- Thôi được, anh không muốn vòng vo với em nữa! – Diệp Lăng Phi nói thẳng. - Có phải em đã bỏ thứ gì đó vào rượu không? Nếu không sao hôm qua mọi người lại trở nên điên cuồng như vậy?
Nghe những lời này, Tiêu Vũ Văn bỗng hỏi:
- Sao anh biết?
- Em nói vậy nghĩa là em thực sự đã bỏ gì đó vào rồi, đúng không? – Diệp Lăng Phi nhìn cô chằm chằm.
Tiêu Vũ Văn cười:
- Được thôi, em thừa nhận. Nhưng thứ đó vốn chỉ chuẩn bị cho mình em uống thôi, ai bảo bọn họ đen đủi gặp phải em chứ. Thế nên em thêm chút hương liệu vào rượu để mọi người uống thoải mái hơn. Sao nào Diệp Lăng Phi, tối qua anh chơi vui không?
Diệp Lăng Phi vừa nghe xong liền trừng mắt, nắm tay kéo Tiêu Vũ Văn đứng dậy. Môi hai người gần như chạm vào nhau, Tiêu Vũ Văn có thể cảm nhận được hơi thở mang theo mùi thuốc lá của hắn. Ánh mắt Diệp Lăng Phi như hai viên đạn găm thẳng vào mắt cô, khiến cô có chút sợ hãi. Cô chưa từng thấy hắn tức giận đến thế.
- Anh... anh bỏ em ra. Anh... anh làm gì thế? – Tiêu Vũ Văn sợ sệt nói.
- Câu này phải để anh hỏi em mới đúng. Em định làm gì hả? – Diệp Lăng Phi nghiêm giọng. - Em có biết đó là thuốc phiện không? Loại này nếu dùng quá liều sẽ mất mạng như chơi đấy. Em còn dám lấy ra dùng, lại còn cho vào rượu khi người khác không biết gì. Ông em ghét nhất là thuốc phiện, không ngờ đứa cháu gái của ông lại dính vào thứ này.
- Đó... đó là dành cho em... tâm trạng không tốt, thì... thì muốn dùng nó thôi. Ai... ai biết sẽ gặp phải con ngốc Vu Tiêu Tiếu, cứ đòi uống với em. Lúc ở quán bar em đâu có ý định đó, nhưng lúc về nhà anh, mấy người đó đều muốn uống rượu. Em... em liền nghĩ ra cách này để mọi người uống vui hơn, thoải mái hơn. Thế nên em mới lén cho vào rượu. Còn anh, đó là... là tại anh tự uống, em đâu có ép.
Tiêu Vũ Văn không dám nhìn thẳng vào mặt Diệp Lăng Phi, cố quay đầu đi chỗ khác, miệng nói:
- Muốn trách thì trách anh, là... là anh làm em bực bội, phiền não!
- Anh làm em phiền não?
Diệp Lăng Phi nghe câu này thì ngạc nhiên, buông tay ra. Tiêu Vũ Văn thuận thế ngồi xuống giường. Hắn nhìn cô, hỏi:
- Anh làm em phiền muộn lúc nào?
Tiêu Vũ Văn lại ôm con gấu bông vào lòng, cắn cắn môi, rồi bỗng nhiên hai hàng nước mắt tuôn rơi. Thấy bộ dạng này của cô, Diệp Lăng Phi cuống cả lên. Hắn sợ nhất là thấy phụ nữ khóc, cảm thấy có chút bất lực. Hắn ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng nói:
- Đang yên đang lành, em khóc cái gì chứ? Em nói anh làm em phiền muộn là sao?
Tiêu Vũ Văn bỗng buông con gấu bông ra, lao thẳng vào lòng Diệp Lăng Phi, hai tay ôm chặt lấy vai hắn khóc nức nở. Lần này thật sự khiến Diệp Lăng Phi luống cuống tay chân. Hắn vội vàng an ủi:
- Thôi, thôi nào Vũ Văn. Chuyện này anh không truy cứu nữa. Sau này em đừng làm thế nữa. May mà lần này không xảy ra chuyện gì, nếu không thì anh xem em làm thế nào!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Tiêu Vũ Văn lại khóc to hơn. Hắn thầm mắng trong lòng: “Chết tiệt, sao mình lại chọc phải tiểu nha đầu này chứ? Mới nãy còn hùng hổ lắm mà? Có cần phải khóc dữ dội thế không?”
Trong lòng nghĩ vậy nhưng miệng hắn lại nói:
- Thôi, thôi nào. Em đừng khóc nữa. Bạn trai Sở Thiếu Lăng của em vẫn ở ngoài kia đấy. Nếu để hắn nghe thấy lại tưởng anh bắt nạt em. Anh sợ nhất là bị người khác hiểu lầm mình bắt nạt phụ nữ!
- Hắn không phải bạn trai em. Anh đừng có nói linh tinh!
Nghe Diệp Lăng Phi nói Sở Thiếu Lăng là bạn trai mình, cô liền ngẩng đầu lên, lau nước mắt nói:
- Hắn là tên khốn, tên vô lại. Em chỉ muốn giết hắn thôi!
- Thế thì anh không hiểu rồi. Em hận hắn như vậy sao lại để hắn đến nhà? Mà lúc nãy anh còn thấy hắn…
Diệp Lăng Phi chưa nói hết, ý là còn thấy cô để Sở Thiếu Lăng khoác vai. Tiêu Vũ Văn lấy tay lau nước mắt, nhìn hắn, nói:
- Đều tại anh, em nói rồi. Em ra nông nỗi này tất cả là tại anh!
- Tại anh? – Diệp Lăng Phi không hiểu. - Em có nhầm không đấy? Chuyện này thì liên quan gì đến anh?
- Đương nhiên rồi! – Tiêu Vũ Văn nói. - Đều tại anh không chịu giúp ông em. Em biết anh có khả năng giải quyết chuyện của bang Búa Rìu, nhưng anh cố ý không nhúng tay vào, để ông em phải phiền não. Em cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải nhẫn nhịn tên khốn kia, chỉ muốn thông qua mối quan hệ giữa em và hắn để giảm bớt xung đột giữa hai bang hội. Diệp Lăng Phi, anh nói xem bộ dạng em thế này có phải là tại anh không?
Diệp Lăng Phi nghe xong bỗng phá lên cười. Nụ cười này khiến Tiêu Vũ Văn tức giận, mắt tóe lửa nhìn hắn. Thấy ánh mắt đó, Diệp Lăng Phi vội vàng xua tay, vừa cười vừa giải thích:
- Tiêu Vũ Văn, em đừng hiểu lầm. Anh không phải cười em ngốc, mà là cười em ngốc đến mức đáng yêu!
- Đều như nhau cả thôi. Anh chính là cười em ngốc! – Tiêu Vũ Văn nói.
- Được, được, bộ dạng em thế này là tại anh, anh không phủ nhận. – Diệp Lăng Phi cười. - Anh không ngờ một cô gái như em lại ngốc đến mức này. Anh cứ nghĩ em thông minh lắm, giờ mới biết mình đã nhầm!
- Anh nói em ngốc chỗ nào? Em chỉ không muốn thấy ông em phải lao tâm khổ tứ thôi. Em làm thế đều là vì ông! – Tiêu Vũ Văn nói. - Em vì bang hội mà hy sinh bản thân, có thể vì ông mà chịu đựng tên khốn Sở Thiếu Lăng kia. Diệp Lăng Phi, em đã nói rồi, em nợ anh một ân tình. Nếu không phải vì muốn trả ân tình đó thì em đã sớm cùng với Sở Thiếu Lăng…!
Tuy Tiêu Vũ Văn không nói hết nhưng Diệp Lăng Phi đã hiểu ý cô. Hắn lắc đầu:
- Tiêu Vũ Văn, em thật sự nghĩ những gì mình làm là đúng sao? Chẳng lẽ em nghĩ quan hệ giữa em và Sở Thiếu Lăng tốt hơn thì hai bang hội sẽ hòa hợp à? Đúng là chuyện nực cười. Không nói đâu xa, chỉ riêng lần này đường chủ của bang Búa Rìu bị sát hại, chẳng lẽ em không nghi ngờ đó là do người của bang 3K làm sao?
- Không phải chứ!
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Tiêu Vũ Văn nín khóc hẳn, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn, không tin nổi:
- Sao có thể chứ? Sở Thiếu Lăng còn nói muốn xây dựng mối quan hệ tốt đẹp hơn giữa hai bang hội mà!
- Nói em ngốc em còn không tin! – Diệp Lăng Phi hừ lạnh. - Chuyện này mười phần thì chín phần là do bang 3K làm. Đương nhiên, trước khi có bằng chứng thì vẫn chưa thể khẳng định chắc chắn. À, tiện hỏi em luôn, quan hệ giữa em và Sở Thiếu Lăng tiến triển đến đâu rồi?
Tiêu Vũ Văn lườm hắn một cái, nói:
- Liên quan gì tới anh? Anh yên tâm, em không để tên khốn đó làm gì em đâu!
- Thế thì tốt. Anh chỉ lo nếu em để hắn “ăn” rồi, đợi sau này mọi chuyện vỡ lở, kẻ đứng sau giở trò chính là Sở Thiếu Lăng, không biết em có tha thứ cho bố của đứa trẻ không?
Câu này của Diệp Lăng Phi hiển nhiên chọc Tiêu Vũ Văn tức điên lên. Cô siết chặt nắm đấm, lao thẳng tới đấm vào ngực hắn. Diệp Lăng Phi vội né ra, cười nói:
- Tiêu Vũ Văn, em làm gì thế? Anh chỉ đùa thôi mà, có đáng để nổi giận thế không?
Tiêu Vũ Văn cắn chặt môi, nhìn thẳng Diệp Lăng Phi:
- Diệp Lăng Phi, anh là đồ khốn! Anh yên tâm, dù em có con thì cũng là con của anh. Em sẽ ôm con của anh đến nói cho Bạch Tình Đình biết đây là con của anh! Để xem anh giải quyết thế nào!
Nghe câu này, sắc mặt Diệp Lăng Phi liền tái đi, vội vàng hỏi:
- Không lẽ… tối qua anh với em… đã có quan hệ với nhau?