Vừa cúp điện thoại, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Diệp Lăng Phi. Hắn nhận ra một vấn đề then chốt mà tất cả mọi người đều đã bỏ sót. Ai cũng cho rằng Phó Hải đang được cảnh sát giám sát nghiêm ngặt trong đồn, dù tên sát thủ có cao tay đến đâu cũng không thể nào một mình đối phó với nhiều cảnh sát như vậy được.
Như vậy, tên bị bắt kia chắc chắn chỉ là mồi nhử để đánh lạc hướng cảnh sát. Trong lúc cảnh sát dồn toàn bộ sự chú ý vào hắn, tên sát thủ thực sự sẽ có đủ thời gian để ra tay với Phó Hải.
Diệp Lăng Phi nghĩ ngay đến lời Chu Hân Mính vừa nói, Phó Hải đang trên đường được đưa đến bệnh viện. Bệnh viện chính là cơ hội tốt nhất để tên sát thủ ra tay. Hắn có thể dễ dàng giết chết Phó Hải, rồi ung dung thoát khỏi vòng vây của cảnh sát.
Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi vội vàng gọi cho Dã Thú và Dã Lang. Theo hắn thấy, cảnh sát ở ngoài sáng, còn sát thủ ở trong tối. Với tình hình hiện tại, tên sát thủ đó rất dễ dàng thủ tiêu Phó Hải.
Diệp Lăng Phi gọi điện cho Dã Thú, chưa kịp mở lời, Dã Thú đã vội nói:
- Đại ca, em và Dã Lang phát hiện một chuyện rất kỳ quái!
- Chuyện gì? – Diệp Lăng Phi hỏi.
- Bọn em phát hiện ra tên định giết Phó Hải chỉ là một thằng ngu thôi. Đại ca thấy có tên sát thủ nào nửa đêm lại vác dao to nghênh ngang đi giết người không? Em thấy thằng này đúng là đi tìm cái chết!
- Cậu cũng thông minh ra rồi đấy! – Diệp Lăng Phi cười. – Dã Thú, cậu nói không sai. Anh cũng vừa mới biết chuyện Phó Hải bị tấn công. Nghĩ lại thì đúng là tên đó rõ ràng chán sống rồi, vốn không phải đến để giết Phó Hải, tên sát thủ thực sự vẫn đang chờ thời cơ. Dã Thú, cậu và Dã Lang đến bệnh viện ngay đi, mang theo ảnh của Trình Quân phục kích ở đó. Chỉ cần thấy Trình Quân xuất hiện là lập tức ra tay, không được để cho tên khốn đó có cơ hội. Anh muốn hắn phải sống, không được chết. Anh muốn tự tay xử lý hắn.
- Đại ca, em hiểu rồi! – Dã Thú đáp.
Có Dã Thú và Dã Lang ở đó, Diệp Lăng Phi cũng yên tâm phần nào. Hắn vốn định gọi điện báo cho Chu Hân Mính, nhắc cô chú ý. Nhưng Diệp Lăng Phi lại sợ sau khi được nhắc nhở, Chu Hân Mính sẽ lập tức chạy đến bảo vệ Phó Hải. Như vậy sẽ rất nguy hiểm, khiến hắn phải phân tâm. Vì thế, Diệp Lăng Phi quyết định không báo cho Chu Hân Mính biết chuyện này.
Diệp Lăng Phi lái xe ra đường. Hắn bỗng nhớ đến Trương Tuyết Hàn. Chẳng hiểu vì sao, hắn cứ cảm thấy nên gọi cho Trương Tuyết Hàn hỏi thăm xem hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Dù Diệp Lăng Phi biết, thể chất của Trương Tuyết Hàn không liên quan gì đến hắn, nhưng biết đâu cô lại biết chuyện xảy ra tối hôm đó.
Diệp Lăng Phi vừa lái xe vừa gọi cho Trương Tuyết Hàn. Kết quả, điện thoại của cô không có ai nghe máy. Diệp Lăng Phi thấy thật lạ. Sao Trương Tuyết Hàn lại không bắt máy chứ?
Diệp Lăng Phi tắt điện thoại, suy nghĩ một lát rồi lại gọi cho Vu Tiêu Tiếu. Chuông chỉ đổ hai tiếng, Vu Tiêu Tiếu đã nhấc máy.
- Tiêu Tiếu, em đang ở nhà à? – Diệp Lăng Phi cười hỏi.
- Dạ, sư phụ. Có chuyện gì thế ạ?
Giọng Vu Tiêu Tiếu rất nhỏ, ở nhà cô vẫn là một cô gái ngoan hiền, thùy mị.
Nghĩ đến cách nói chuyện của Vu Tiêu Tiếu ở thành phố Vọng Hải, Diệp Lăng Phi suýt nữa thì bật cười. Nhưng hắn cố nén lại, hỏi:
- Cũng không có gì, chỉ muốn hỏi em chuyện tối hôm đó thôi!
- A, sư phụ! Em đang có chút chuyện, không tiện nói chuyện. Đợi em về lại thành phố Vọng Hải rồi mình nói tiếp nhé!
Vu Tiêu Tiếu nói xong, định cúp máy ngay, Diệp Lăng Phi vội nói:
- Tiêu Tiếu, em có biết Tuyết Hàn đang ở đâu không? Anh gọi cho cô ấy mà không thấy ai nghe máy.
- Tuyết Hàn chỉ ở nhà thôi, em cũng chưa gặp nên không rõ lắm.
Vu Tiêu Tiếu chỉ muốn nhanh chóng gác máy, nói:
- Sư phụ, có chuyện gì thì anh cứ gọi cho cô ấy nhé, em không rõ đâu. Vậy nhé!
Nói xong, Vu Tiêu Tiếu cúp máy luôn.
- Gọi được thì anh gọi cho em làm gì.
Nghe tiếng tút tút ở đầu dây bên kia, Diệp Lăng Phi lẩm bẩm một câu, rồi bỗng giật mình, thầm nghĩ: “Hôm đó Vu Tiêu Tiếu cũng ở đấy. Giờ thái độ lại khác thường thế này. Chẳng lẽ…” Nghĩ đến đây, hắn liền lắc đầu:
- Không thể nào, không thể nào. Mong là lúc đó mình không làm ra chuyện đó. Chứ nếu mà dính vào Vu Tiêu Tiếu thì sau này muốn dứt cũng khó.
Diệp Lăng Phi phát hiện ra một chuyện rất kỳ quái, dù hắn hỏi ai về chuyện tối hôm đó, người đó cũng đều im lặng, lảng tránh. Ngay cả Vu Tiêu Tiếu, người thường ngày vô tư, ăn nói không kiêng nể, cũng né tránh trả lời. Hắn vốn định hỏi Trịnh Khả Nhạc và Trương Lộ Tuyết, nhưng xem ra không cần nữa rồi. Chắc chắn hai người họ cũng sẽ giống Tiêu Vũ Văn và Vu Tiêu Tiếu, lảng tránh không chịu nói.
Diệp Lăng Phi đành tạm gác chuyện này lại. Giờ trong đầu hắn đang nghĩ đến việc tìm người giúp việc. Bạch Tình Đình muốn tìm một người chăm chỉ, thật thà như vú Ngô. Nhưng nói thì dễ, làm mới khó. Lúc lái xe qua cửa hàng của Trương Vân, Diệp Lăng Phi bỗng dừng lại. Hắn thấy cửa hàng trang sức của Trương Vân dường như đã đóng cửa, tấm biển hiệu bên ngoài rơi xuống một nửa. Diệp Lăng Phi nhớ ra từ lần trước đến giờ chưa gặp lại Trương Vân, cũng không biết chuyện nhà cô đã giải quyết ra sao.
Diệp Lăng Phi đỗ xe trước cửa hàng, bước vào trong xem xét, chỉ thấy một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi đang dọn dẹp. Diệp Lăng Phi ngạc nhiên, hắn không quen người đàn ông này.
Hắn nhìn vào bên trong, những kệ trưng bày trước đây giờ đã trống không.
- Thưa anh, anh có việc gì không?
Người đàn ông thấy Diệp Lăng Phi bước vào, liền ngẩng đầu lên hỏi.
- Cho hỏi bà chủ trước của quán này đâu rồi ạ? – Diệp Lăng Phi hỏi. – Là một cô gái khoảng hai bảy, hai tám tuổi, rất xinh đẹp.
- Tôi không biết, cửa hàng này tôi mới thuê lại thôi! – Người đàn ông đáp.
- À, ra là vậy!
Diệp Lăng Phi gật đầu, không nói gì thêm. Hắn quay lại xe, lòng đầy thắc mắc. Trương Vân đóng cửa tiệm mà cũng không báo cho mình một tiếng, ít nhất cũng nên gọi điện thoại chứ. Diệp Lăng Phi gọi cho Trương Vân thì nhận được thông báo thuê bao đã ngừng sử dụng. Trong lòng hắn càng cảm thấy có gì đó không ổn. Sao Trương Vân ngay cả số điện thoại cũng bỏ? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?
Diệp Lăng Phi tạm gác việc tìm người giúp việc lại, lái xe đến chỗ trọ của Trương Vân. Hắn xuống xe, bước đến trước cửa nhà cô, đưa tay gõ cửa. Bên trong không có bất kỳ tiếng động nào. Diệp Lăng Phi thấy rất lạ. Hắn gõ thêm hai cái nữa, vẫn không có ai trả lời.
Vừa hay, có một người phụ nữ hơn năm mươi tuổi từ trên lầu đi xuống. Diệp Lăng Phi vội hỏi:
- Bác ơi, cho cháu hỏi cô gái trọ ở đây đi đâu rồi ạ?
Người phụ nữ đó nhìn Diệp Lăng Phi dò xét một hồi rồi hỏi:
- Cậu là gì của cô ấy?
- Cháu… cháu là bạn của cô ấy! – Diệp Lăng Phi nói.
- Ồ, là bạn à. – Người phụ nữ nói. – Là bạn mà sao không biết cô ấy chuyển đi rồi? Hai ngày trước cô ấy đã dọn đi rồi.
- Chuyển nhà?
Diệp Lăng Phi ngạc nhiên. Hắn không hiểu tại sao Trương Vân lại chuyển nhà. Hắn hỏi thêm người phụ nữ về tình hình cụ thể, nhưng bà ta nói không biết. Diệp Lăng Phi đành bỏ cuộc, rời khỏi khu trọ. Hắn càng lúc càng cảm thấy sự việc bất thường. Trương Vân mới về nhà giải quyết chuyện, sao lại đột ngột đóng cửa hàng, chuyển nhà đi? Không lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?
Diệp Lăng Phi không tìm thấy Trương Vân, đành lên xe.
Trong lòng hắn đang suy tính mọi chuyện. Trương Vân ở thành phố Vọng Hải chẳng quen biết ai. Trước đây cô có nhắc, đợi tháng bảy học sinh nghỉ hè, việc kinh doanh sẽ không thuận lợi, nhưng dù có định chuyển nghề khác thì cũng nên nói với hắn một tiếng chứ.
Diệp Lăng Phi càng nghĩ càng thấy có vấn đề. Ít nhất Trương Vân cũng nên báo cho hắn một tiếng, dù cô kinh doanh gì hắn cũng đâu có cản. Nhưng chuyển nhà thì cũng phải cho hắn biết cách liên lạc chứ. Sao ngay cả cách liên lạc cũng không để lại đã đi mất. Diệp Lăng Phi bỗng sực nhớ, Trương Vân không có cách nào liên lạc với hắn.
Ngay khi Diệp Lăng Phi đang nghĩ ngợi, hắn thấy hai người đàn ông trung niên ăn mặc có vẻ quê mùa bước tới. Hai người họ lại hỏi người phụ nữ kia:
- Bác ơi, bác có biết cô gái tên Trương Vân sống ở đâu không?
- Không biết!
Người phụ nữ đó nhìn cách ăn mặc của hai người, có vẻ khách sáo hơn so với lúc nói chuyện với Diệp Lăng Phi. Nói xong, bà ta cũng chẳng thèm để ý, chậm rãi bỏ đi.
- Anh, con đĩ Trương Vân đó chạy đi đâu rồi? – Một gã rút trong túi ra bao thuốc lá giá hai đồng, lấy một điếu đưa cho người đàn ông lớn tuổi hơn, rồi nói.
- Tao làm sao biết được. Con đĩ đó đúng là tức chết người mà. Dám chạy à! – Gã đàn ông râu ria xồm xoàm, trông rất khó coi, nhếch mép nói. – Tao không thể mất cả chì lẫn chài được. Tiền có thể không cần, nhưng người thì nhất định phải bắt về.
- Anh, nhưng ở đây chúng ta lạ nước lạ cái. Đi đâu tìm bây giờ! – Gã kia nói. – Chúng ta tìm đến tận đây rồi mà vẫn không thấy, anh nói xem có phải nó không còn ở đây nữa không?
- Vớ vẩn, thằng nhóc đó dám lừa tao, về tao sẽ lột da nó ra! – Gã lớn tuổi hơn vừa nghe thế liền ném thẳng điếu thuốc xuống đất, gắt. – Đi, chẳng phải thằng ranh đó nói Trương Vân mấy ngày trước có gọi cho nó sao. Chúng ta đến nhà tìm không thấy thì đến chỗ khác tìm, tao không tin không tìm ra con đĩ đó.
Hai gã đó tranh luận một hồi rồi rời đi. Diệp Lăng Phi nghe rõ mồn một từng lời chúng nói. Lòng hắn chợt thắt lại, thầm nghĩ: “Không ổn rồi, xem ra lần này Trương Vân gặp chuyện thật rồi.” Nghĩ đến đây, hắn liền lái xe bám theo hai gã kia.