Diệp Lăng Phi lái xe theo hai gã đàn ông ăn mặc rách rưới. Hai gã này mặc bộ âu phục đã cũ nát, Diệp Lăng Phi còn chú ý thấy nhãn hiệu trên âu phục vẫn chưa bị gỡ đi, chứng tỏ hai người này chẳng hiểu nhãn hiệu đó đại diện cho cái gì. Cái gọi là âu phục, cũng chỉ là một lớp vỏ bọc bên ngoài mà thôi.
Hai gã đàn ông đi ra khỏi tiểu khu rồi lên một chiếc xe buýt. Diệp Lăng Phi lái xe bám theo, đến khi xe tới đường Hoàng Hà thì hai người họ xuống xe. Hai người này vừa đi vừa hỏi đường, Diệp Lăng Phi vẫn lẽo đẽo theo sau, mãi cho đến một tòa nhà năm tầng. Hai gã kia đứng trước bảng hiệu của một công ty, chỉ trỏ một hồi rồi mới bước vào trong.
Diệp Lăng Phi đỗ xe bên cạnh tòa nhà, hắn xuống xe, thấy hai người kia đi lên cầu thang thì cũng đi theo. Lên thẳng tầng ba, hai người họ đi thẳng vào văn phòng của một công ty dịch vụ có treo tấm biển hiệu lúc nãy. Diệp Lăng Phi vừa đến cửa phòng thì nghe bên trong vọng ra tiếng một gã đàn ông chửi bới:
- Con đĩ này, còn dám chạy đến đây à, lần này xem mày chạy đi đâu! Đi mau!
Ngay sau đó là một tiếng bạt tai giòn giã và tiếng khóc của một người phụ nữ.
Diệp Lăng Phi vừa nghe tiếng khóc đã nhận ra đó là Trương Vân, hắn vội bước nhanh mấy bước, lao vào trong phòng. Đây là một công ty tư nhân, bên trong có hai người phụ nữ trung niên, trông có vẻ là người phụ trách ở đây. Trong phòng, Trương Vân bị gã đàn ông lớn tuổi hơn tát một cái, khóe miệng rỉ máu, ngã sõng soài trên đất. Gã còn lại trẻ hơn cũng đạp vào người Trương Vân một cái, miệng chửi rủa:
- Mẹ kiếp, con đĩ này, hại tao phải chạy tới tận đây tìm mày!
- Dừng tay!
Diệp Lăng Phi thấy vậy liền hét lớn một tiếng, lao tới đẩy hai gã đàn ông ra khỏi người Trương Vân rồi đỡ cô dậy. Trương Vân vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi liền nắm chặt lấy cánh tay hắn, khóc lóc nói:
- Diệp tiên sinh, cứu tôi với, tôi van anh, cứu tôi!
- Không sao rồi, không sao rồi!
Diệp Lăng Phi an ủi.
- Mẹ mày, mày là thằng nào, tao dạy vợ tao, liên quan đéo gì đến mày!
Gã đàn ông xấu xí lớn tuổi hơn thấy có người xen vào liền trừng mắt, nước bọt bay tứ tung, đưa tay định kéo Trương Vân. Diệp Lăng Phi vung tay, tát cho gã kia một cái, đánh hắn ngã lăn ra đất, rụng luôn hai cái răng.
Gã trẻ hơn nổi khùng, rút một con dao từ trong người ra, chửi:
- Mẹ kiếp, mày không nhìn xem tao là ai à, hôm nay tao cho mày nếm mùi máu!
Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:
- Để xem mày có bản lĩnh đó không!
Gã trẻ tuổi trợn mắt, cầm dao xông tới, nhưng hắn vừa đâm về phía Diệp Lăng Phi thì đã bị hắn giơ chân phải lên, một cước đạp thẳng vào bụng, khiến gã nằm gục xuống đất.
Đến lúc này, hai người phụ nữ trung niên kia mới sực nhớ ra phải báo cảnh sát. Ngay khi một người cầm điện thoại lên, Diệp Lăng Phi nói:
- Không cần báo cảnh sát. Chuyện này để tôi giải quyết. Phiền hai vị ra ngoài một lát, tôi muốn nói chuyện với hai người này!
Hai người phụ nữ thấy cảnh này, tưởng là xã hội đen thanh toán nhau. Xã hội đen là thứ họ không thể dây vào. Hai người không nói nhiều lời, vội vàng đi ra ngoài, tiện tay còn đóng cửa phòng lại.
Diệp Lăng Phi kéo một cái ghế, bảo Trương Vân ngồi xuống, rồi đi tới trước mặt hai gã đàn ông kia, cười lạnh nói:
- Bọn mày muốn gì, nói xem!
Hai gã nhà quê nhìn ra người đàn ông này không phải dạng vừa. Bọn chúng cũng chỉ là mấy tên lưu manh trong thôn, thuộc loại vô công rồi nghề. Gã lớn tuổi hơn mở miệng nói:
- Cô ta là vợ tao, tao tìm cô ta, có vấn đề gì không?
Diệp Lăng Phi quay sang Trương Vân, hỏi:
- Trương Vân, có đúng như vậy không?
- Diệp tiên sinh, hắn nói bậy, cầu xin anh cứu tôi!
Trương Vân vừa nghe xong, phịch một tiếng, hai đầu gối quỳ rạp xuống đất. Diệp Lăng Phi thấy vậy vội vàng bước tới, đỡ cô dậy nói:
- Đừng lo, tôi nhất định sẽ lo chuyện này. Cô nói xem rốt cuộc là thế nào!
Trương Vân nức nở kể lại mọi chuyện. Hóa ra lần trước sau khi về nhà giải quyết việc gia đình, Trương Vân đã ở lại vài ngày, không ngờ lại bị một tên lưu manh trong thôn để ý, chính là gã đàn ông lớn tuổi này. Gã này là một tên vô lại có tiếng trong thôn, lại còn kết bè với một gã vô lại khác, đúng là làm mưa làm gió, không ai dám dây vào. Gã có biệt danh là Trương lão tứ này có một sở thích là mê gái đẹp. Trương Vân vừa về đã bị Trương lão tứ nhắm trúng, hắn liền bày mưu tính kế. Hắn dụ dỗ cha của Trương Vân đi đánh bạc, sau đó tìm mấy người đến, cố ý để cha Trương Vân thua tiền. Số tiền thua chỉ khoảng hai mươi vạn, nhưng thực chất cha Trương Vân chỉ thua có một vạn đồng, còn lại Trương lão tứ nói là tiền lãi, một ngày không trả sẽ nhân đôi, lãi mẹ đẻ lãi con, vài ngày sau đã lên đến hai mươi vạn. Cha Trương Vân làm gì có tiền trả, Trương lão tứ liền tìm đến ông ta, nói:
- Dù sao ông cũng không có tiền trả, hay là thế này đi, tôi nhắm con gái ông Trương Vân rồi, không phải nó vừa mới mất chồng sao, tôi muốn cưới nó, hơn hai mươi vạn này coi như tôi biếu ông, ngoài ra tôi sẽ cho ông thêm tiền sính lễ!
Cha Trương Vân ban đầu không đồng ý, Trương lão tứ liền lật mặt, nói nếu ông ta không trả tiền, hắn sẽ làm thịt Trương Vân.
Nghe vậy, cha Trương Vân sợ thật. Trương lão tứ này ở trong thôn chuyện gì cũng dám làm, cha cô sợ hãi nên đã hồ đồ đồng ý.
Kết quả, Trương lão tứ đưa cho cha Trương Vân một nghìn đồng, nói là tiền sính lễ, hẹn ngày mai đến đón dâu. Trương Vân sống chết không chịu, cha cô cũng hối hận, nhưng chuyện đã đến nước này, ông chỉ có thể cầu xin Trương Vân suy nghĩ cho gia đình, cứ thế cho qua chuyện.
Trương Vân bị cha mình van nài, không còn cách nào khác, đành phải đồng ý ngoài miệng. Nhưng nửa đêm, cô đã lén lút chạy về thành phố Vọng Hải, định gọi điện cho Diệp Lăng Phi nhờ giúp đỡ, nhưng lúc đó điện thoại của hắn vừa đổi số mới. Trương Vân không gọi được, cũng không tìm được cách liên lạc nào khác. Hết cách, cô đành phải bán cửa hàng của mình đi trước, sau đó bán cả nhà.
Trương Vân tìm cách ở thành phố Vọng Hải kiếm tiền gửi về cho cha, hy vọng ông có thể trả được món nợ đó. Cô gửi tiền bán cửa hàng qua bưu điện về nhà, không dám ở chỗ cũ vì sợ Trương lão tứ tìm tới, liền chuyển đến một nơi ở tồi tàn.
Trương Vân làm việc bán thời gian ở công ty dịch vụ này, cô chỉ gọi về nhà một cuộc điện thoại.
Cô chỉ nghĩ đơn giản là không để người nhà lo lắng, không ngờ Trương lão tứ và tên lưu manh kia lại mò tới tận nơi.
Trương lão tứ và gã vô lại kia đến chỗ ở cũ của Trương Vân trước, không tìm được cô, lại mò đến công ty cô đang làm, vừa hay gặp Trương Vân mới trở về. Trương lão tứ vừa tới đã tát cô một cái, ngay sau đó Diệp Lăng Phi cũng xông vào.
Diệp Lăng Phi hiểu rõ chân tướng xong, cười nói:
- Tao nói này, làm người không nên quá đáng. Nhà cô ấy chẳng phải chỉ thiếu chúng mày ít tiền sao, chúng mày ép người như vậy có phải hơi quá rồi không? Tất cả đều là người ngoài xã hội lăn lộn, nên cho nhau một con đường sống. Tao thấy chuyện này cứ thế cho qua đi, dù sao mày cũng vô duyên vô cớ có thêm mấy vạn đồng, tiền còn lại thì thôi.
- Thôi đi?
Trương lão tứ trừng mắt, nói:
- Cha Trương Vân nợ tiền tao đến giờ, tiền lãi cũng mấy chục vạn rồi, cô ta mới trả tao mấy vạn, lẽ nào muốn nhẹ nhàng cho qua như vậy à? Đúng là nói đùa.
Diệp Lăng Phi nghe vậy, cười lạnh nói:
- Vậy mày muốn thế nào, nói nghe xem!
- Thế nào à?
Trương lão tứ vừa nói, vừa liếc nhìn Trương Vân. Trương Vân rùng mình một cái, Trương lão tứ há miệng, cười một cách đầy thèm thuồng:
- Trương Vân phải gả cho tao, tao sẽ không truy cứu nữa, nếu không thì trả tiền đây. Tiền nợ cộng cả tiền lãi, thêm cả tiền tao chạy đến đây, ít nhất phải tám mươi vạn.
- Tám mươi vạn!
Trương Vân mở to mắt, nén giận nói:
- Trước không phải ngươi nói hai mươi lăm vạn sao?
- Tính thêm mấy ngày này, hai mươi lăm vạn không đủ tiền lãi đâu!
Trương lão tứ cười khẩy.
- Tám mươi vạn là xong chứ gì?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Cái gì, mày chịu cho tao tám mươi vạn à?
Trương lão tứ nghe xong, không thể tin nổi mà nhìn Diệp Lăng Phi.
- Ừ, tao cho mày tám mươi vạn, mày không được quấy rầy Trương Vân nữa!
Diệp Lăng Phi nói.
Trương lão tứ liếc mắt nhìn Trương Vân, con ngươi đảo một vòng rồi cười nói:
- Được, tao là người sảng khoái, nếu mày cho tao tám mươi vạn, tao sẽ không làm phiền cô ta nữa!
- Diệp tiên sinh...!
Trương Vân vừa mới lên tiếng, đã nghe Diệp Lăng Phi nói:
- Không vấn đề gì!
Ngay sau đó, Diệp Lăng Phi nói với Trương lão tứ:
- Mày chờ ở đây, tao gọi điện thoại bảo người mang tiền đến!
- Mày đừng có giỡn mặt với tao!
Trương lão tứ nghe vậy, trợn to mắt, nói:
- Tao nói cho mày biết, tao là người cái gì cũng dám làm, nếu mày dám giỡn mặt tao, đừng trách tao không khách khí.
- Tao không cần phải làm vậy!
Diệp Lăng Phi cười nhạt:
- Yên tâm đi, tao sẽ cho mày tiền!
Diệp Lăng Phi nói xong liền lấy điện thoại di động ra, gọi cho Tôn Hoành.
- Diệp tiên sinh, anh tìm tôi có chuyện gì ạ?
Tôn Hoành vừa nhận điện thoại của Diệp Lăng Phi đã vội hỏi.
- Không có gì, chỉ là tôi cần dùng tiền, khoảng tám mươi vạn, trên người tôi không có sẵn. Phiền anh mang tám mươi vạn đến đây, thuận tiện tôi giới thiệu cho anh hai người bạn!
Tôn Hoành gật đầu, sau khi hỏi rõ địa chỉ, hắn cúp máy. Trong lòng hắn cứ suy nghĩ về lời Diệp Lăng Phi vừa nói, trong mắt Tôn Hoành, chuyện này chắc chắn không đơn giản. Diệp Lăng Phi là ai chứ, căn bản không cần phải tìm hắn vay tiền, huống chi chỉ là tám mươi vạn, với thân phận của Diệp Lăng Phi làm sao có thể không có. Theo Tôn Hoành thấy, Diệp Lăng Phi gọi điện cho mình là có thâm ý khác.
Lúc này ra ngoài, không thể nghi ngờ là không an toàn. Tôn Hoành đi ra ngoài luôn mang theo năm sáu tên vệ sĩ. Không lâu sau, Tôn Hoành liền mang theo tám mươi vạn tiền mặt đến công ty kia.
Tôn Hoành vừa đến đã thấy Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế hút thuốc, bên cạnh là một cô gái khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, ăn mặc trông như người giúp việc. Đối diện là hai gã đàn ông trông rất quê mùa, khí chất giống hệt hai tên lưu manh. Tôn Hoành là ai chứ, hắn gần như đoán được ngay tại sao Diệp Lăng Phi lại tìm mình.
- Diệp tiên sinh, tiền của anh đây!
Tôn Hoành đặt tiền trước mặt Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi còn chẳng thèm nhìn, đẩy tiền về phía Trương lão tứ, nói:
- Mày đếm đi, đây là tám mươi vạn!
Trương lão tứ và gã vô lại kia đời nào được thấy nhiều tiền như vậy, mắt Trương lão tứ sáng rực lên, gần như không thể tin đây là sự thật. Hắn chạy tới, nhìn đống tiền, không thể tin nổi mà nói:
- Đây là cho ta sao!
- Đương nhiên là cho mày, đây là tám mươi vạn, mày đếm xong thì sau này không được tìm Trương Vân gây phiền phức nữa!
Diệp Lăng Phi nói xong đứng dậy, kéo tay Trương Vân, nói:
- Chúng ta đi!
Trương Vân theo Diệp Lăng Phi đi ra, Diệp Lăng Phi bảo cô xuống lầu trước, ở dưới lầu chờ hắn. Trương Vân gật đầu, không hỏi thêm một câu nào, ngoan ngoãn đi xuống lầu.
Diệp Lăng Phi gọi Tôn Hoành lại, thấp giọng nói:
- Tôn Hoành, tôi là người đàng hoàng, người đàng hoàng thì không thể làm một vài chuyện. Anh thì khác, phải không?
Tôn Hoành ngẩn người, nhìn Diệp Lăng Phi không hiểu ý hắn.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Anh nói xem, có người cầm nhiều tiền như vậy về nhà, liệu có thể gặp cướp ở vùng ngoại thành không? Mà bọn cướp đó lại không muốn bị người khác biết, nên sẽ không để lại người sống. Anh nói xem, chuyện như vậy có liên quan đến tôi không?
- Đương nhiên là không rồi, đó là do bọn cướp làm mà!
Tôn Hoành đã hiểu ý của Diệp Lăng Phi, hắn cười nói:
- Diệp tiên sinh là người đàng hoàng, sao có thể liên quan đến loại chuyện này chứ. À, chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến tôi, đều là do đám cướp chết tiệt làm, nên để cảnh sát bắt hết bọn chúng đi bắn chết.
Diệp Lăng Phi phá lên cười:
- Vậy được rồi, tôi mượn tiền của anh là do chính anh mang đến, chúng ta trước đó đâu có nói gì. Nếu anh không muốn lấy lại tiền, tôi cũng mặc kệ. Tôi là người đàng hoàng, không làm chuyện phạm pháp. Nhưng mà, có hai kẻ đáng ghét bị cướp rồi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tôi cũng sẽ không cảm thấy tiếc hận gì.
- Diệp tiên sinh, tôi hiểu rồi, anh đi trước đi!
Tôn Hoành cười nói.
- Ừm, cứ vậy đi!
Diệp Lăng Phi nói rồi đi xuống lầu.
Nhìn Diệp Lăng Phi rời đi, Tôn Hoành gọi một gã thuộc hạ lại, ghé vào tai hắn nói nhỏ mấy câu, sau đó dùng tay làm động tác cắt ngang cổ, gã thuộc hạ kia không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Loại chuyện này bọn họ làm quen rồi, nếu không sao gọi là hắc bang được. Thành phố Vọng Hải lớn như vậy, hàng năm có biết bao nhiêu vụ án không manh mối, không thể phá giải, cũng chẳng ai quan tâm nếu có thêm vài vụ nữa.
✹ Thiên Lôi Trúc ✹ AI dịch truyện